Chương 278: Tiểu Thanh Xà
----
Bản thân Mạc Phàm vốn đã chẳng ưa gì con Ám Tinh Long này.
Cùng là kẻ từng có sát ý với tiểu thanh xà, nhưng đường đường là một sinh vật quân chủ đỉnh cấp, sao lại có thể giở thủ đoạn hèn hạ như vậy với một sinh linh còn non nớt chứ???
“Ngoạm đứt đầu nó!” Mạc Phàm truyền đi mệnh lệnh đầy sát ý.
Ngay sau đó, trên những nhánh cây thần thụ trải dài mấy trăm mét bỗng vang lên tiếng sói tru inh ỏi.
Hoàng Văn Thương Lang ban nãy vừa vồ hụt Ám Tinh Long, trong lòng vẫn còn đang ấm ức, lúc này nghe được mệnh lệnh của Mạc Phàm thì lập tức hưng phấn trở lại, gầm lên một tiếng rồi nhe ra hàm răng sói cực kỳ khoa trương.
Biết rõ sinh mệnh của đối phương đã như đèn dầu trước gió, bất cứ sự chần chừ nào cũng đều là thừa thãi, Hoàng Văn Thương Lang nhún người trên cành đại thụ rồi bắn vọt đi, ngang ngược đến cực điểm mà lao tới cắn xé. Bóng lưng xám tro của nó lướt qua khiến những tán lá cây đều bị ép cong ngược về phía sau, suýt chút nữa đã gãy lìa cả một mảng lớn.
“Oành oành!!!!”
Thế công không thể ngăn cản.
Hoàng Văn Thương Lang ngông cuồng và hoang dã trực tiếp hóa thành một con thú điên, dồn toàn bộ sức bình sinh mà húc thẳng vào Ám Tinh Long đang trong bộ dạng khổ sở giữa không trung.
Thân thể Ám Tinh Long bị Hoàng Văn Thương Lang húc văng ra xa, đâm gãy liên tiếp mấy chục cành sam lớn của thần thụ mới miễn cưỡng dừng lại được.
Hai cánh và chi trước của Ám Tinh Long cũng không thoát khỏi hàm răng của Hoàng Văn Thương Lang, bị cắn gãy xương, xé toạc ra một mảng thịt rồng lớn. Nhìn bộ dạng của Ám Tinh Long, ai cũng biết phần thân trên của nó khó mà cử động được nữa.
Tuy nhiên, với tư cách là một quân chủ vô địch, Ám Tinh Long không dễ dàng chết như vậy. Nó khẽ quẫy đuôi rồng, dùng bí pháp tạo ra một vùng trũng màu xanh lá. Từ bên trong vùng trũng, hàng ngàn con ong độc chi chít bay ra, khuếch tán vào không trung giữa những tán lá xanh để bảo vệ chủ thể.
“Gào gào gừ gừ gừ~~~~~~~~!”
Chứng kiến thủ đoạn dụ địch để bỏ chạy quá lộ liễu của Ám Tinh Long, Hoàng Văn Thương Lang quay đầu nhìn Mạc Phàm một cái. Đợi Mạc Phàm gật đầu xác nhận an toàn, nó lập tức bắn vọt lên, hoàn toàn không có ý định để đối phương đào tẩu.
Nó thực sự giống như một cơn lốc màu xám tro bủa vây lấy bầy ong. Một vệt khói lửa ngùn ngụt bốc lên, tinh thương trùng từ chước văn trên thân nó đột ngột tràn ra, bao trùm lấy cả đàn ong, trực diện đoạt đi sinh mệnh của chúng, thiêu rụi toàn bộ đám sinh vật độc hại này.
Hủy diệt nhiên huyết thức tỉnh!
Ám Tinh Long cẩn thận quan sát tình hình phía sau, chỉ thấy một con Thương Lang cấp đại quân chủ đang đứng tại chỗ lắc lắc đầu, thu hồi tinh thương trùng trở lại dưới lớp lông xám trắng. Toàn thân Hoàng Văn Thương Lang bỗng bùng cháy, sức chiến đấu như tăng vọt một cách vô lý lên một cảnh giới khác. Giờ khắc này, thực lực của nó thậm chí chẳng còn chênh lệch bao nhiêu so với chính Ám Tinh Long ở trạng thái toàn thịnh.
“Roạt~”
Tận dụng lúc kẻ địch sợ hãi mà chậm một nhịp bỏ chạy, Hoàng Văn Thương Lang từ khoảng cách ngàn mét vung ra một trảo đỏ rực lang văn. Vuốt trảo phát ra ánh sáng mang nhiệt lượng cực lớn, những cổ ấn hủy diệt ác liệt và dồn dập ập lên cơ thể Ám Tinh Long, lập tức để lại vô số vết thương sâu hoắm. Mỗi vết thương lại là một ngọn liệt diễm đỏ chót, nhìn mà rùng mình.
Thậm chí, không chỉ có Ám Tinh Long, mà cả một vùng cây sam đại thụ xung quanh nó cũng phải hứng chịu sự tàn phá nghiêm trọng của liệt diễm.
Trên không trung của Long Vân thần thụ, thân thể Ám Tinh Long không còn một chỗ nào nguyên vẹn.
Cảnh tượng này nhất thời cũng khiến Mạc Phàm phải trừng lớn hai mắt.
“Đỉnh thật! Hóa ra bao công sức đập tiền, bao lần lịch luyện bị đánh cho tróc da gãy xương, cuối cùng mọi lợi ích đều dồn cả vào cái hủy diệt chước văn này.”
Trên thực tế, so với việc chỉ là một chí tôn quân chủ hùng hổ dọa người, biểu hiện càng đánh càng mạnh, vượt cấp thức tỉnh tiềm năng của Hoàng Văn Thương Lang còn khiến Mạc Phàm hài lòng hơn.
Để người khác xem thường một chút cũng tốt. Hoàng Văn Thương Lang ở cấp đại quân chủ, chỉ cần để nó tích đủ tinh thương trùng hấp thu yêu lực, thì dù có là chí tôn quân chủ đến cũng đừng hòng chiếm được tiện nghi.
“Rú u u u~~~”
Tiếng tru của Hoàng Văn Thương Lang lại một lần nữa kéo dài.
Nó vẫn không vội vã, từng bước chậm rãi tiến về phía con Ám Tinh Long đang khập khiễng nằm vắt vẻo trên một nhánh thần thụ khổng lồ.
Rất rõ ràng, Ám Tinh Long đã mất khả năng chiến đấu, mất luôn cả năng lực trốn chạy và phòng thủ. Lớp da rồng và cơ bắp của nó bị xé nát vô cùng nghiêm trọng, tứ chi bị cắn nát, ngay cả việc lê lết trên cây cũng cực kỳ khó khăn, không thể giữ được thăng bằng.
Tất cả những gì nó có thể làm là không ngừng kêu thảm thiết. Nó đã nhiều lần cố gắng gầm thét, kêu gọi đồng đội đến giải cứu, nhưng không biết vì sao tiếng rống của nó đều mất đi hiệu lực, dường như có kẻ nào đó sở hữu Huyền Âm chưởng khống ở cảnh giới cực cao đã hoàn toàn phong bế thanh quản của nó lại.
Hoàng Văn Thương Lang trèo đến bên cạnh Ám Tinh Long, bàn chân giẫm lên thân thể tàn tạ của Chân Long, há to miệng, trực tiếp cắn đứt cổ Ám Tinh Long!
Ám Tinh Long dù là chí tôn quân chủ, mang huyết mạch chân long cao quý, nhưng trước một con Thương Lang điên cuồng đến cực điểm, nó thậm chí còn không thể giãy dụa.
Khi những chiếc răng nanh trắng ởn xuyên qua cổ, hai mắt Ám Tinh Long bật máu, tấm thân dài ngoằng uốn éo giãy giụa vài lần rồi chết hẳn.
Điều cay đắng nhất là, cho đến khi hồn phách vĩnh viễn trở về với vùng đất mẹ tại hạch tâm Vạn Long Cốc, Ám Tinh Long vẫn không biết kẻ nào đã dùng Âm Võng đánh cho nó tan nát, cũng không biết ai đã phong bế thanh quản, cắt đứt liên lạc của nó với bộ tộc.
Lại nói,
Đối với thịt của Ám Tinh Long, Hoàng Văn Thương Lang rất muốn thưởng thức ngay lập tức.
Có điều, hoàng thượng vẫn còn đang quan sát ở bên kia, không thể thất lễ được. Vì vậy, Hoàng Văn Thương Lang miệng ngậm thi thể Chân Long, nghiêng đầu nhìn Mạc Phàm, dường như đang muốn hỏi ý: “Hoàng thượng, người có muốn dùng trước không?”
Đương nhiên, Mạc Phàm lập tức lắc đầu.
Thịt rồng, dở tệ kinh khủng!!!
Hơn chục ngày trước hắn đã nếm thử một ít thịt rồng tươi sống, dù là nướng hay xào nấu chế biến, cuối cùng vẫn chỉ có một kết quả là không thể nuốt nổi, chỉ có thể đóng hộp lại, toàn bộ để dành cho đàn chó trong nhà xơi.
Là một người có tiền đi tu hành, Mạc Phàm bây giờ không quan tâm trên bàn bày ra nguyên liệu gì, nhắc đến đồ ăn thì cứ phải ngon miệng rồi mới nói tiếp!
……………………………………
“Na na na na na na~~~~~~~~~~~~”
Đột nhiên, từng tiếng kêu yếu ớt vang lên từ một bụi cây phía dưới mặt đất. Mạc Phàm quay đầu lại, nhận ra ngay đó là tiểu thanh xà đang bị thương.
Rõ ràng tiểu thanh xà đã không được Hoàng Văn Thương Lang cứu giúp kịp thời, vẫn bị tổ ong quần pháp của Ám Tinh Long công kích, thân thể dường như bị hất văng xuống phía dưới, ngay cạnh rễ thần thụ.
Mạc Phàm cúi đầu nhìn những dây leo của Long Vân đại thụ rủ xuống mặt đất, lại liếc mắt nhìn tiểu thanh xà đáng thương đang nằm trong một góc bụi hoa, miệng giật giật không thể tin nổi.
Bị một chí tôn quân chủ gài bẫy mà vẫn không chết?
Da của tiểu thanh xà còn rất non, xương cốt hẳn vẫn còn mềm mại, vậy mà chính diện dính yêu pháp của Chân Long, lại từ trên thần thụ cao như vậy ngã xuống cũng không lập tức tắt thở. Nỗi đau khổ thế này theo lý thuyết không phải là thứ một sinh linh non nớt có thể chịu đựng được.
Sức sống này quả thực phi thường!!!
Apase là người đầu tiên không đành lòng, nàng nhảy từ trên thần thụ cao ngàn mét xuống đất, vội vàng đi tới bụi cây, liếc mắt liền thấy được tiểu thanh xà tội nghiệp đang đau đớn kêu rên.
Không chút chần chừ, nàng thận trọng nâng tiểu thanh xà từ trong bụi cây ra, trong lòng bỗng dấy lên một ý muốn thu dưỡng, nhận nó làm khế ước thú...
Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Nghịch (Dịch chuẩn)