Chương 279: Mạc Gia Tổ Huấn

----

Apase xé một mảnh vạt váy, cẩn thận bọc lấy con thanh xà nhỏ bé đang thoi thóp, hơi thở ngày một yếu dần. Nó cố gắng hết sức mở to đôi mắt, chăm chú nhìn Apase.

"Tiểu xà, ngươi có nguyện ý ký kết khế ước với ta không?"

Nàng nhìn thân thể non nớt đang khẽ cựa quậy của nó, dường như con thanh xà nhỏ đang muốn làm nũng với nàng. Ánh mắt nó ánh lên vài phần luyến tiếc thế giới này, xen lẫn chút cảm kích và yêu mến dành cho người phụ nữ tuyệt đẹp trước mặt.

Apase mỉm cười, nàng thuần thục kết nối các Tinh Tử. Sau khi hoàn thành Tinh Vân, ngón tay nàng vươn tới, nhanh chóng khắc lên vầng trán nhỏ nhắn của con thanh xà một ấn ký tỏa ra ánh sáng xanh nhàn nhạt.

Ánh sáng xanh nhạt chính là đại diện cho năng lực của Triệu Hoán hệ, ấn ký mà Apase hoàn thành chính là khế ước ấn, dùng để kết nối linh hồn với chính mình, cũng đồng nghĩa với việc sinh vật kia sắp trở thành khế ước thú của một Triệu Hoán Pháp Sư.

Con thanh xà nhỏ bé gần như không hề có bất kỳ sự cự tuyệt nào. Một phần vì bản thân nó quá đỗi yếu ớt, có lẽ cũng chẳng còn chút sức lực nào để phản kháng; phần còn lại là vì nó cũng yêu thích hơi ấm mềm mại từ bàn tay Apase, quyến luyến mùi hương của Nữ Vương Medusa, và càng rung động hơn khi nàng lại nguyện ý thu nhận một sinh mệnh sắp tàn lụi như nó.

Phải biết rằng, một khi khế ước được ký kết, nếu khế ước thú không may chết đi, khế ước sẽ lập tức vỡ nát. Linh hồn của Triệu Hoán Pháp Sư cũng sẽ bị phản phệ nặng nề, gánh chịu tổn thương và thống khổ khôn cùng, vĩnh viễn không thể chữa lành.

Bất quá, Apase không quan tâm nhiều đến thế.

Nàng thích, nàng cảm nhận được, vậy là đủ.

Ấu xà Kỳ Lan Thanh Thánh chính thức trở thành khế ước thú đầu tiên của Nữ Vương Medusa.

Sau khi ký kết khế ước thành công, Apase định đưa tiểu thanh xà vào không gian khế ước của mình, để linh khí nơi đó phần nào xoa dịu nỗi đau cho nó.

Đúng lúc này, Mạc Phàm và Tiểu Mei cũng đã đến gần Apase.

Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào nàng công chúa xà cao quý đang bị trọng thương, trong lòng không khỏi dâng lên một tia mềm yếu.

“Na ~~~~~”

Tiểu thanh xà thấy Mạc Phàm xuất hiện, liền khẽ cựa quậy thân hình xinh xắn trong lòng bàn tay Apase, nó rít lên vài tiếng yếu ớt, bốn chiếc cánh dơi bé bỏng khẽ run lên nhưng không đủ sức để bay.

“Nó thích ngươi…” Apase nhìn theo hành động của tiểu thanh xà, rồi liếc mắt sang Mạc Phàm, đưa ra kết luận.

“Thích ta???” Mạc Phàm kinh ngạc.

“Qua đôi mắt, trong mắt ngươi không có một tia sát ý nào, lại vô cùng chân thành. Tiểu thanh xà thiếu thốn nhất chính là tình thương, phần lớn thời gian nó đều phải tự mình sinh tồn, luôn bị đám Long tộc âm hiểm kia đe dọa tính mạng.” Apase đáp.

Nghe Apase truyền đạt lại tâm ý của tiểu thanh xà, lòng Mạc Phàm càng gợn sóng, hắn bất giác đưa tay về phía trước, nhẹ nhàng xoa lên vầng trán nhỏ của nó.

"Tỷ tỷ của ngươi đã cứu ngươi, nhận ngươi làm khế ước thú, nên ta cũng sẽ đặc biệt yêu thương ngươi. Ngươi sống trong không gian khế ước của nàng, cũng sẽ có một phần linh thức kết nối với ta. Việc ngươi sống sót là trách nhiệm chung của chúng ta, sau này ngươi có thể cường đại đến đâu, đều phải xem vào chính bản thân ngươi rồi." Mạc Phàm nhẹ giọng nói với con tiểu xà.

Hắn nâng niu ấu xà Kỳ Lan Thanh Thánh nhỏ bé, máu tươi thấm ướt cả vạt áo hắn. Con xà mềm mại vẫn đang rất đau đớn, không ngừng rên rỉ thống khổ, dường như đã không còn bao nhiêu dấu hiệu của sự sống.

Nhưng Mạc Phàm đã nhìn thấy đôi mắt nó.

Đôi mắt tròn xoe màu ngọc bích ngấn lệ, vẫn kiên cường không chịu khép lại. Dù cho đất trời có nghiệt ngã đến đâu, nó vẫn ngoan cường không chịu khuất phục số phận.

Điều này vừa vặn phù hợp với bước đầu tiên trong tổ huấn của Mạc gia.

Mạc gia khế ước, không phải nữ nhi, tuyệt không nhận.

Trưởng thành quật khởi, kinh diễm tuyệt luân, mỹ lệ như họa.

Nữ nhi xuất thế, phải áp đảo vạn quân, trở thành Vương giả.

Từ Tiểu Viêm Cơ, Apase, cho đến Tiểu Mei, dù Tiểu Mei không phải khế ước thú của Mạc Phàm nhưng cũng sống trong không gian khế ước của hắn, gia nhập vào đội ngũ nữ võ thần.

Bất kỳ ai trong số các nàng, một khi đã ở trong khế ước của hắn, tất phải là hồng nhan họa thủy, một đời thiên kiêu, cuối cùng đột phá thành tựu Đế Vương.

Tiểu thanh xà có thể không mang hình dáng tinh linh nhân loại như Tiểu Viêm Cơ, Tiểu Mei, hay không có huyết thống con người như Apase, nhưng thân là xà sủng cao quý, mang huyết mạch long xà truyền thuyết, bản thân nó đã định sẵn sẽ trở thành một đời Nữ Vương Mãng Long, không cần đến hình người để chứng tỏ địa vị.

"Ngươi là Kỳ Lan Thanh Thánh Xà, hay ta gọi ngươi là Tiểu Kỳ Lan nhé? Chứ cứ gọi Tiểu Thanh Xà, nghe như tên một loại độc dược vậy." Mạc Phàm đột nhiên nói.

Biết được tên mới của mình là Tiểu Kỳ Lan, con Kỳ Lan Thanh Thánh Xà nhỏ bé mặc kệ cơn đau đang hành hạ, khẽ ngẩng đầu kêu lên một tiếng lanh lảnh, tỏ vẻ vô cùng hứng thú.

"Tên hay lắm, đại ca, không ngờ anh cũng biết đặt tên ghê." Apase mỉm cười, nụ cười của nàng lúc nào cũng quyến rũ và xinh đẹp, phảng phất phong thái Nữ Vương cao hơn hẳn Viêm Cơ Quốc Mẫu hay Bạch Linh Chi Đế vài phần.

“Ài, ta đã bao giờ làm các ngươi thất vọng đâu.” Mạc Phàm nói, “Tiểu Kỳ Lan, sau này ngươi có thể chơi đùa cùng Tiểu Viêm Cơ và Tiểu Thiên Hy nhà ta, không cần phải một mình mưu sinh trong thế giới đáng sợ này nữa.”

Đương nhiên, Mạc Phàm cũng không biết liệu Tiểu Kỳ Lan có phải đơn độc sinh tồn ở Đệ Nhị Long Môn hay không. Nhưng nhìn cảnh một ấu xà đáng yêu như vậy bị con Ám Tinh Long cặn bã kia gài bẫy mưu hại mà không có ai đến cứu, xác suất nó không có người thân là rất lớn.

Về phần huyết mạch Kỳ Lan Thanh Thánh Xà làm sao có thể lưu truyền đến tận bây giờ, chuyện này hắn tạm thời không cần quan tâm.

Sau đó, Mạc Phàm nhẹ nhàng đặt Tiểu Kỳ Lan vào lòng bàn tay của Tiểu Mei đang đứng bên cạnh, nói: “Mei Mei, nhờ cả vào em!”

Vết thương của tiểu xà không thể chỉ xử lý thô sơ hay dựa vào linh khí trong không gian khế ước là có thể hồi phục được. Nhưng khi giao cho Tiểu Mei, vết thương ấy lại trở nên nhỏ bé vô cùng, chẳng còn chút thống khổ nào có thể thách thức.

Tiểu Mei ôm ấu xà nhỏ vào lòng, luồng bạch linh chi khí mềm mại, ấm áp vô cùng len lỏi vào cơ thể nó, điều hòa khí huyết, lưu thông những vùng máu bầm bị tổn thương.

Đúng lúc này, những phấn hoa màu trắng bay lượn xuất hiện trên tay Tiểu Mei rồi tỏa xuống. Rất nhanh, vô số điểm sáng trị liệu này đã giúp thân thể Tiểu Kỳ Lan hồi phục về trạng thái toàn thịnh, từ da thịt đến tâm mạch, tất thảy đều không còn chút dấu hiệu suy kiệt nào.

Ngược lại, thân thể Tiểu Kỳ Lan được linh khí phục hồi hoàn mỹ, lập tức bốn chiếc cánh dơi xinh đẹp khẽ đập, bay lên từ trong lồng ngực của Tiểu Mei. Nó tỏa ra một luồng thanh quang kỳ lân dịu nhẹ, khiến cho bóng râm dưới gốc cây Long Vân cũng trở nên ấm áp hơn vài phần, mang theo một màu sắc hoài cổ vô cùng.

"Đỉnh phong Thống Lĩnh cấp???"

Mạc Phàm cảm nhận khí tức ma pháp tỏa ra từ Tiểu Kỳ Lan, sắc mặt lập tức sầm lại.

Một sinh vật ấu niên mà đã có thực lực tiệm cận Quân Chủ!?

Vậy chẳng phải đến kỳ trưởng thành nó sẽ là sinh vật cấp Quân Chủ sao?

Đến kỳ thành thục sẽ có khả năng chạm đến trình độ Á Đế Vương.

Và cuối cùng là kỳ hoàn toàn, chính là cảnh giới Đế Vương!

Tổ huấn khế ước của Mạc gia, quả nhiên vẫn huy hoàng như vậy.

Mạc Phàm có chút tự hào nói: “Tiểu Kỳ Lan ngoan, ngươi vào không gian khế ước của Apase tỷ tỷ ngủ một giấc đi, ngủ sớm mới có sức khỏe, ngủ sớm mới mau tăng thể lực, như thế mới mau trưởng thành.”

Đương nhiên, Apase và Tiểu Mei nghe hắn nói vậy, mặt mũi không khỏi biến đổi, bất đắc dĩ bật cười.

Chẳng phải mới lúc nãy có kẻ nào đó còn định ném Tiểu Kỳ Lan cho Hoàng Văn Thương Lang làm bữa điểm tâm sao?

Bây giờ đã lật mặt nhanh như vậy rồi.

Gã đàn ông này, sao mà lật mặt nhanh thế, chẳng đáng tin chút nào.

.....

Đề xuất Tiên Hiệp: Sai Thế
BÌNH LUẬN