Chương 301: Ăn cướp còn la làng

“Thức ăn có độc, nước uống cũng có độc. Độc tố này được điều chế từ một loại chất ức chế sinh mệnh vong linh. Có lẽ khi bọn họ ngã xuống mảnh đất này sẽ không thể hóa thành vong linh, đồng thời còn tỏa ra mùi khiến vong linh ở xa phải bỏ chạy, không dám xông vào thành.” Apase đã sống ở Ai Cập rất nhiều năm, nàng chỉ cần ngửi mùi hương trong không khí là lập tức phán đoán được loại độc.

“Bắt đám thổ phỉ ăn mày phải chết để phòng tránh vong linh ư? Vậy thì có khác gì bạo chúa hiến tế con dân để ngăn quỷ dữ xâm lược?” Mạc Phàm nheo mắt, tỏ rõ sự bất bình.

Dòng người tị nạn đói khát lần lượt ngã xuống vì ngộ độc, hai mắt họ trợn trừng, tràn ngập vẻ không cam lòng và oán hận. Nhưng thành Cairo này vốn dĩ tàn khốc như vậy, bị vong linh vây hãm, thù trong giặc ngoài, những kẻ thống trị sẽ không vì một đám ăn mày đến cầu xin mà đẩy cả thành trì vào hiểm nguy.

Hành động của bọn chúng rõ ràng là muốn mượn cơm, mượn nước để giết sạch những người này. Chết theo cách này, ngay cả cơ hội trở thành vong linh cũng vô cùng mong manh.

Tại Ai Cập, thủ đô Cairo là thành trì phồn hoa nhất, cũng là tuyến phòng ngự tinh nhuệ nhất, ngay từ đầu đã không có chỗ cho đám thổ phỉ ăn mày di cư đến.

Giới cầm quyền và quân đội nơi đây xem những người tị nạn trên đường phố chẳng khác gì lũ chuột cống. Dù cho những người tị nạn đã vứt bỏ mọi tôn nghiêm để cầu xin, cố gắng sống sót, cuối cùng cũng chẳng nhận được kết cục tốt đẹp.

“Soạt soạt~”

Đột nhiên, một tiếng gió vụt qua từ phía sau lưng Mạc Phàm.

Hắn không cần quay đầu cũng biết, một cậu bé lem luốc chừng bảy, tám tuổi không biết từ đâu lao tới sau lưng Tiểu Mei, dùng bàn tay đen ngòm vươn ra định giật lấy ly trà sữa nàng đang cầm.

Vụt!

Tiểu Mei phản ứng cực nhanh, nàng uyển chuyển lách eo sang một bên, đồng thời khẽ nhấc chân, khiến cậu bé kia vồ hụt rồi ngã sấp mặt xuống đường.

“Bé con, em khát nước sao?” Tiểu Mei dịu dàng cúi xuống, đỡ cậu bé vừa định cướp giật này dậy rồi nhỏ nhẹ hỏi.

Dưới sự dẫn dắt từ vòng tay của nàng, vài vết trầy xước và vết bầm lớn trên trán cậu nhóc nhanh chóng hồi phục như chưa từng xuất hiện. Thậm chí, vì ma pháp của Tiểu Mei xoa dịu quá nhanh, cậu bé còn chưa kịp cảm thấy đau đớn.

Cậu bé ngước nhìn Tiểu Mei, rồi lại nhìn sang Apase và Mạc Phàm, có lẽ từ trước đến nay chưa từng gặp những anh chị xinh đẹp, sáng sủa như vậy. Sau một hồi ngắm nhìn, khuôn mặt đen nhẻm vẫn còn chút rụt rè, cậu đáp: “Em… em xin lỗi tỷ tỷ…”

“Uống đi, trà sữa Hy Lạp đấy, ở Ai Cập không có đâu.” Tiểu Mei đưa ly trà sữa của mình cho cậu bé.

Cậu bé ngẩn người, gây ra chuyện như vậy mà không bị mắng phạt, ngược lại còn được cho nước uống.

Ban đầu cậu còn hơi ngập ngừng, nhưng cơn khát nhanh chóng chiến thắng sự xấu hổ. Cậu bé tu một hơi cạn sạch ly trà sữa, suýt chút nữa thì bị trân châu bên trong làm cho mắc nghẹn.

“Uống từ từ thôi, ly này tỷ cho em rồi, không đòi lại đâu.” Tiểu Mei thân thiện khuỵu gối xuống, dùng tay lau đi vệt sữa tràn ra trên mép miệng đứa nhỏ.

Cậu bé uống xong, vội vàng lấy tay lau miệng, đôi mắt tròn xoe mở to, cất giọng hỏi: “Tỷ tỷ… người có pháp thuật chữa trị vết thương, người là bạch ma pháp sư ạ?”

“Trước khi trả lời, em cho ta biết, rốt cuộc thành Cairo đã xảy ra chuyện gì?” Tiểu Mei hỏi.

“Em… em cũng không biết nữa, chúng em mới tới đây vài tuần trước. Ca ca nói ở đây sẽ có đồ ăn, có nước uống.” Đứa nhỏ đáp.

“Vậy cha mẹ em đâu?” Tiểu Mei ra dáng một thần tiên tỷ tỷ tốt bụng hỏi.

“Ở bên kia ạ, ba mẹ và ca ca của em từ sớm đã chen chúc trong hàng người xin phát lương thực. Em không chen vào được nên chỉ có thể ra ngoài này chờ.” Cậu bé không hề giấu diếm, ngón tay chỉ thẳng về phía đám đông đang lần lượt ngã gục.

“Em không thấy họ đang ngã xuống sao, không lo cho người nhà mình à?” Tiểu Mei thắc mắc.

“Ca ca của em là một pháp sư cường đại, huynh ấy là trung giai pháp sư, rất mạnh đó ạ.” Đứa nhỏ thành thật trả lời, không hề nói dối một lời.

Đương nhiên, những lời này không cung cấp cho nàng nhiều thông tin giá trị, đứa bé cũng không biết nhiều về tình hình.

Nếu cứ hỏi một đứa trẻ hiểu biết ít ỏi như vậy, chi bằng trực tiếp xem những gì nó đã chứng kiến, những điều kỳ quái nào đã nằm trong tiềm thức của nó.

Đây là nghệ thuật thu thập tin tức mà Mạc Phàm đã dạy cho Tiểu Mei.

Nàng học theo thủ pháp của hắn ở Phượng Hoàng cổ trấn, giả vờ bắt chuyện để tiện bề đọc ký ức của người khác.

“Mau thả tiểu đệ của ta ra!”

Đúng lúc này, một tiếng hét lớn vang lên.

Một gã đàn ông cao lêu nghêu bước tới, cao đến mức khiến người ta tưởng hắn mắc bệnh khổng lồ. So với người bình thường, Mạc Phàm đã được tính là rất cao, nhưng so với kẻ này thì chẳng thấm vào đâu, hắn cao hơn Mạc Phàm ít nhất một cái đầu.

Bù lại, thân hình hắn khá gầy gò, trông như một cây sào di động đang tiến về phía họ, toàn thân nhễ nhại mồ hôi, thở hổn hển, giọng điệu cũng vô cùng thô lỗ: “Các ngươi định cướp giật của cả trẻ con à, giỏi thì đi tìm kẻ nào cùng cỡ mà cướp này!”

Mạc Phàm quay đầu lại, ánh mắt có chút kinh ngạc vì bị đổ oan. Hắn đang định giải thích thì thấy cậu bé kia đã nhanh nhảu cắt lời.

Cậu bé vừa thấy ca ca mình trở ra, đôi mắt liền trở nên sinh động. Cậu đặt ly trà sữa vào tay Tiểu Mei đang ngồi đó, rồi chạy đến bên cạnh ca ca mình, oan ức nói: “Ca, bọn họ bắt nạt đệ, cái ca ca tóc hồng kia trộm ly nước của đệ.”

“???” Khóe miệng Mạc Phàm co giật.

Không phải ban nãy Tiểu Mei mới là người suýt bị cướp sao?

Bây giờ lại thành ra bọn hắn đi bắt nạt, trộm đồ của trẻ con luôn rồi?

Mới tí tuổi đầu đã có tư tưởng lừa gạt sai lệch đến vậy.

“Tiểu quỷ, ngươi nói nhảm gì thế?” Mạc Phàm trừng mắt, bắt đầu cảm thấy ác cảm với đứa trẻ này.

“Ngươi giả điên à, đồ không biết xấu hổ đi ăn cướp của ta, xì!” Đứa nhỏ thay đổi hoàn toàn vẻ thành thật lúc nãy, lè lưỡi trêu tức Mạc Phàm.

“Con mẹ nó, ngươi muốn ăn đòn đúng không?” Mạc Phàm tức giận mắng.

“Vẫn còn muốn bắt nạt con nít! Ta thấy bé gái xinh xắn trong tay ngươi, so với cái bản mặt của ngươi thì chẳng có nét nào tương đồng, càng giống bị ngươi bắt cóc từ gia tộc hoàng thất nào đó để tống tiền thì đúng hơn.” Gã đàn ông cao lêu nghêu kia xắn tay áo, bàn tay đã liên kết sẵn một Tinh Đồ, chuẩn bị tấn công bất cứ lúc nào.

Tiểu Thiên Hy đương nhiên không hiểu chuyện gì, nàng vẫn một mực đáng yêu chơi đùa với ngón tay Mạc Phàm.

Ngược lại là Mạc Phàm, hắn nhìn tiểu bảo bối trong lồng ngực, đôi đồng tử long lanh trong vắt như bảo thạch không tì vết, đường nét tinh tú của chiếc mũi xinh cùng nụ cười thân thiện, vị tha không khác gì thiên thần. Chỗ nào mà không phải truyền thừa từ huyết mạch Mạc Gia chứ?

Tại sao lại bảo không giống, tại sao lại bảo ta đi cướp con của người khác?

Mạc Phàm cũng định giơ nắm đấm lên đánh người.

Tiểu Mei ở bên cạnh lập tức ngăn Mạc Phàm lại, nhanh chóng truyền cho hắn một đoạn thông tin tâm linh mà nàng đọc được từ ký ức của cậu bé.

Nàng cũng không quá để tâm đến hành vi của hai anh em họ.

Bởi lẽ Ai Cập lúc này đã loạn đến mức không thể chịu nổi, nhiều người luôn phải tìm mọi cách để sinh tồn.

Thay vì chen chúc trong đám thổ phỉ đằng xa để rồi lần lượt ngã xuống, chi bằng ở ngoài này dùng chút thủ đoạn đạo tặc. Dùng một đứa bé nhỏ tuổi đi cướp giật, nếu cướp không được thì giả làm nạn nhân, cuối cùng sẽ thu hút những kẻ có quyền lực đến phán xét đúng sai.

So với một vài thành phần ở Trung Quốc, thủ đoạn kiểu này ở Ai Cập chỉ đáng gọi là trò vặt của đám học việc...

Đề xuất Tiên Hiệp: Chiến Chùy Pháp Sư (Dịch)
BÌNH LUẬN