Chương 302: Tân Quân Thủ
……….
Sau một hồi được Tiểu Mei xoa dịu, Mạc Phàm mới lười để ý đến lời trào phúng của hai gã nghệ sĩ làng trộm cướp.
Hắn lơ đãng nhìn sang chỗ khác, thực tế cũng chẳng thèm chấp nhặt gì cặp huynh đệ gánh xiếc này.
"Nhóc con, là bọn ta có lỗi với ngươi. Hay là ngươi cùng đại ca ngươi tốt bụng để bọn ta rời đi đi, hẳn là huynh ấy sẽ bằng lòng nhìn chúng ta rời đi mà không đòi hỏi gì. Dù sao vị tỷ tỷ này của ta vừa rồi cũng đã cứu ngươi một mạng, ngươi xem chúng ta có giống người xấu không?" Apase, người nãy giờ vẫn giữ im lặng, cuối cùng cũng lên tiếng với đứa bé.
Khi ánh mắt của hai huynh đệ kia chạm phải Apase, nội tâm nhất thời dậy sóng, cả người run lên không thể tin nổi.
Nhất là gã đàn ông cao lêu nghêu như cây sào, hắn không ngờ trong đám du khách lại xuất hiện một nữ nhân có dung mạo tuyệt mỹ đến vậy, lại còn sở hữu khí tràng quá mức mạnh mẽ, chỉ trong nháy mắt đã có thể trực tiếp dập tắt ánh mắt của hắn.
Bản thân hắn bất quá chỉ là một pháp sư Trung giai quèn, tầm nhìn có hạn, tự nhiên không thể nào nhận ra được cảnh giới thần tiên của các cấp bậc Cao giai, Siêu giai phía trên, lấy gì để mà đo lường thực lực của Apase.
Cũng may là nhờ vậy, đối với nữ nhân trước mắt, hắn chỉ có thể mơ hồ liệt nàng vào dạng tu vi cao thâm khó lường, chứ không thể nào nhận ra nàng là một cường giả cấp Đế Vương, một Đế Vương lại có thể ung dung đi dạo trong thành Cairo.
Giả như biết được nàng là một sinh vật tồn tại kinh khủng đến thế, e rằng gã thanh niên đã trực tiếp cắn lưỡi tự vẫn.
Đứa bé đen nhẻm kia định nói gì đó, nhưng đại ca nó lập tức bịt miệng lại, tránh cho nó tiếp tục lỗ mãng gây thêm phiền phức.
“Hạn hán kéo dài bao lâu rồi?” Tiểu Mei hỏi một câu, dường như để xác thực ký ức của đứa bé.
“Hơ… Hơn nửa năm, hạn hán đã kéo dài hơn nửa năm rồi!” Gã thanh niên cao gầy vẫn chưa hết kinh sợ, hắn cũng không hiểu vì sao nữ nhân xinh đẹp như mộng trước mắt lại hỏi câu này, chỉ bất giác thành thật trả lời.
“Ừm, các ngươi đi đi, đi càng xa càng tốt, rời khỏi thành Cairo, rời khỏi Ai Cập. Bão nhiệt sắp tới sẽ còn mạnh hơn nữa, đến lúc đó lương thực quốc gia cũng không thể nào chu cấp nổi.” Giọng Tiểu Mei bình tĩnh mà chậm rãi.
Nàng đại khái đã nắm được nguyên nhân gây ra thảm họa đang ảnh hưởng đến Trấn Quất Sa nói riêng và toàn bộ thủ đô Cairo nói chung.
“Tại… tại sao các người lại biết về hạn hán và bão nhiệt ở Ai Cập? Nhìn các người lạ mặt, lẽ nào không phải chỉ là du khách bình thường?” Gã thanh niên cao gầy giữ chặt em trai, cất tiếng hỏi.
“Chúng ta là ai không quan trọng. Nói cho ta biết, các ngươi thật sự không biết trạm cung ứng lương thực trá hình kia đang cố tình đầu độc người dân tị nạn sao?” Mạc Phàm vẫn canh cánh trong lòng chuyện những người ngã gục lúc nãy, bèn tiếp tục hỏi.
Gã thanh niên cao gầy nhìn kỹ Mạc Phàm, đặc biệt là quả đầu màu tro của hắn, có chút chẳng buồn đáp lại. Nhưng nghĩ đến nữ nhân vừa thanh tú vừa đáng sợ đi cùng hắn, cuối cùng gã cũng miễn cưỡng phun ra một câu: “Không biết!!!”
Nghe gã đàn ông dùng giọng điệu cộc cằn thiếu thiện chí, Mạc Phàm chỉ đơn giản hít sâu một hơi, cố gắng không để nhân phẩm của mình bị hủy hoại triệt để giữa đám đông.
Tình huống trước mắt có chút khác xa so với dự định ban đầu. Chuyện của Khufu, e rằng có liên quan mật thiết đến trận bão nhiệt và hạn hán mà Tiểu Mei đã thông báo qua tâm linh cho Mạc Phàm.
Bây giờ hắn phải tỉnh táo, che giấu thân phận thật tốt để giải quyết từng bước một.
“Ngươi thấy người khác ăn xong liền ngã lăn ra đất, vậy mà dễ dàng nói không biết sao?” Mạc Phàm vẫn giữ giọng trầm ổn.
“Đừng hỏi nhảm, chúng ta không biết gì hết. Không phải ai ăn cũng bị ngộ độc, có rất nhiều người trong số họ ăn vào mà không xảy ra chuyện gì.” Gã thanh niên cao gầy nói.
“Còn có người không bị ngộ độc?”
Vừa dứt lời, cả Mạc Phàm, Tiểu Mei và Apase đều không hẹn mà cùng quay lại, nhìn về phía đám đông đang xếp hàng xin ăn một lần nữa để xác nhận.
Hàng người dài dằng dặc, kéo dài đến hai, ba cây số có khi còn hơn. Cùng một nơi nhận lương thực, cùng một chỗ vội vã ăn uống để chống đói chống khát, quả nhiên bên cạnh vô số người ngã gục, lại có không ít người khác tỏ ra khỏe mạnh hơn hẳn, tinh thần tỉnh táo, không hề có dấu hiệu bị ngộ độc chất ức chế vong linh.
“Đây… đây là sao? Bọn họ miễn nhiễm à, hay đã sinh ra kháng thể với độc tố?” Tiểu Mei chớp chớp mắt, đôi con ngươi xinh đẹp của nàng cũng không thể tin vào cảnh tượng trước mắt.
Mạc Phàm cũng nheo mắt lại, có chút hoài nghi về mục đích của những kẻ thống trị tòa thành này.
Hắn đương nhiên không cho rằng những người dân tị nạn này lại có khả năng tự sinh ra kháng thể với độc dược trong thực phẩm.
Chuyện này từ đầu đến cuối chỉ có một khả năng: kẻ bỏ độc đã chia ra hai loại thực phẩm để cung cấp, một loại có độc, một loại không có độc.
Còn vì sao phải làm như vậy, Mạc Phàm không tài nào lý giải nổi.
“Việc phát lương thực đã diễn ra từ một tháng trước, định kỳ hai tuần một lần ở Trấn Quất Sa. Số người trúng độc chỉ chiếm chưa đến một phần tư, hầu hết những người còn lại đều khỏe mạnh, đủ lương thực cho vài ngày tiếp theo. Xác suất trúng độc chết thấp hơn là không trúng, mà kể cả có chết đi chăng nữa, so với cơn đói khát dai dẳng hàng tháng trời, một chút lương thực mỹ vị như thế trước khi chết sẽ khiến người ta không cần phải suy nghĩ, điên cuồng lao vào thôi…”
Đang lúc đó, một người đàn ông gầy gò không kém gã thanh niên cao kều kia là bao bỗng đi về phía nhóm Mạc Phàm. Hắn mặc một bộ quân phục cấp tướng của Ai Cập, phía sau có vài tên quan quân hộ tống.
“Các ngươi đứng ở đây, đừng lại gần, cũng đừng làm phiền ta tiếp khách!” Vị tướng quân gầy gò ra lệnh.
“Tuân lệnh, Quân Thủ!” Mấy tên quan quân vội vàng hành lễ, sau đó đứng nghiêm tại chỗ, dõi theo vị đại tướng quân của mình đi đến chỗ nhóm du khách.
Mạc Phàm để ý người này đang tiến tới, trong lòng cũng nhận ra được dáng vẻ hiên ngang cùng sự điềm tĩnh khác thường của hắn.
Mấy gã kia gọi hắn là Quân Thủ…
Mà chức vị Quân Thủ ở Ai Cập, Mạc Phàm lại có một ký ức vô cùng sâu sắc.
Hắn từng biết một kẻ có thể được xem là một vị thần không ai dám động vào, cho dù là lãnh đạo cấp cao nhất nắm giữ vận mệnh quốc gia, cũng chưa từng dám lên tiếng trước mặt kẻ này.
Quân Thủ Ethan…
Ethan đã không còn tại vị, và Mạc Phàm chính là người góp phần không nhỏ đá hắn xuống đài.
Cho nên, đây có thể là tân Quân Thủ. Bất quá, khuôn mặt này trông còn khá trẻ, khoảng chừng chưa tới 45 tuổi.
“Có cần phải hành lễ không? Chúng ta đâu phải người Ai Cập.” Mạc Phàm lên tiếng.
“Ha ha, không cần, không cần. Các vị cứ coi ta là một người dân địa phương bình thường là được, cứ thoải mái trò chuyện.” Vị Quân thủ hơi sửng sốt, không ngờ vị du khách này lại thẳng thừng đến vậy.
“Quân… Quân Thủ, ngài là Quân Thủ Nole, Quân Thủ của toàn bộ Ai Cập!” Gã thanh niên cao gầy thấy vị Quân Thủ đi tới, hồn bay phách lạc, ngay cả lời nói thầm trong lòng cũng lỡ miệng phun ra lúc nào không hay.
Quân Thủ Nole khẽ giơ tay chào nhẹ hai huynh đệ người Ai Cập, sau đó lại quan sát về phía Mạc Phàm, Tiểu Mei và Apase, thần sắc vẫn bình tĩnh như cũ: “Ba vị từ xa đến, thứ cho ta vô ý nghe được câu chuyện, có thể cho ta nhập cuộc được không?”
“Ngài… ngài đương nhiên…” Gã thanh niên cao gầy cả người thất kinh, cố gắng trấn tĩnh nội tâm đang kích động.
“Không cần căng thẳng, ta không đến để làm gì các ngươi, chỉ là xuống đây trò chuyện vài câu thôi.” Quân Thủ Nole ôn hòa nói.
“Lão già Haken đâu rồi?” Mạc Phàm đột nhiên cắt ngang, cất giọng chất vấn.
Vị đại tướng, thủ lĩnh này cũng là người hắn có ấn tượng. Nếu là bầu cử tân Quân Thủ, dĩ nhiên quá nửa ý kiến phải xuất phát từ ông ta.
“Ngươi cũng biết Đại tướng Haken sao? Ngài ấy vừa qua đời gần hai tuần trước.” Quân Thủ Nole chớp mắt ngạc nhiên, càng lúc càng cảm thấy người đàn ông tuấn tú trước mắt có gì đó cực kỳ bất thường. Dù vậy, hắn vẫn giữ thái độ đúng mực.
Nghe Nole điềm tĩnh trả lời, Mạc Phàm nheo mắt lại, trong lòng dấy lên một cảm giác bất an.
Thật trùng hợp, hơn nửa tháng trước cũng là lúc hắn không còn nhận được tin tức gì của Mục Bạch và Triệu Mãn Duyên.
Rõ ràng lúc đó, hai người họ đều không hề nói cho Mạc Phàm biết Đại thủ lĩnh Haken đã qua đời.
Dù vậy, trên người hắn cũng không hề có một tia sát ý nào, chỉ đơn thuần nhìn sâu vào ánh mắt của vị tân Quân Thủ này, tiếp tục chất vấn.
“Fenner thì sao, ngươi hẳn phải biết nàng?”
“Tuần trước nàng cũng đã chết.” Quân Thủ Nole hoàn toàn không giấu diếm.
❆ Vozer ❆ Cộng đồng dịch VN
Đề xuất Giới Thiệu: Đại Kiều Tiểu Kiều