Chương 303: Treo Thưởng Bố Vũ
……….
Cả Haken và Fenner, dù là địa vị hay tầm ảnh hưởng đối với toàn Ai Cập, đều là những nhân vật phi thường khó ai bì kịp.
Nếu họ chết đi, Mạc Phàm thậm chí còn cho rằng ít nhất cũng phải có một tang lễ cấp quốc gia trang trọng, chứ không phải kiểu âm thầm lặng lẽ, không một ai hay biết thế này.
Kể cả vị tân nhiệm quân thủ Nole này, Mạc Phàm hoàn toàn không hiểu nổi hành vi của hắn, tại sao gương mặt hắn lại có thể điềm đạm và bình tĩnh đến mức độ như vậy?
“Có phải ngươi đang nghi ngờ ta đã làm chuyện gì đó điên rồ không?” Quân thủ Nole đã quan sát Mạc Phàm rất kỹ, cuối cùng cũng lên tiếng.
"Với thân phận của ngài, cũng cần phải hạ mình giải thích với ta sao?" Mạc Phàm cảnh giác chất vấn.
“Yên tâm, nếu ngươi hỏi thì ta có thể giải thích. Ta làm việc, quan trọng nhất là phải minh bạch.” Quân thủ Nole đáp.
“Được, vậy ta không khách khí nữa. Nếu xét trên phương diện quen biết, hai người quá cố kia đều là bạn cũ của ta, kể cả tiền nhiệm quân thủ Ethan. Một người bạn cũ đến thăm lại hay tin dữ, nếu là ngài, ngài sẽ không nghi ngờ sao?” Mạc Phàm không chần chừ, thử thăm dò một câu.
“Nghi ngờ, phải nghi ngờ. Nếu là ta, ta cũng sẽ nghi ngờ.” Quân thủ Nole bật ra vài tiếng cười xác nhận.
“Ha, vậy là chúng ta khác nhau rồi.” Mạc Phàm thay đổi luồng suy nghĩ, cười khổ nói, “Nghi ngờ cũng cần có tư cách. Ở ngoài Ai Cập, ta chẳng qua chỉ là một con chuột cống, còn ở trong Ai Cập, ta đến chuột cống cũng không bằng. Quân thủ đại nhân, hay là chúng ta kết thúc cuộc trò chuyện này đi, ta cảm thấy nói chuyện với ngài cũng chẳng có ý nghĩa gì.”
Lời hắn vừa dứt, hai anh em thanh niên cao gầy mặt mũi đều sững sờ, vành tai đỏ bừng lên.
Dù gì đối phương cũng là quân thủ một quốc gia, vậy mà cái cách hắn nói chuyện cứ như không coi vào mắt, thậm chí còn muốn chấm dứt cuộc đối thoại.
Quân thủ Nole cũng lập tức dở khóc dở cười.
Thanh niên bây giờ sao mà lập trường không vững vàng chút nào thế.
Trước sự thay đổi thái độ nhanh như lật bánh tráng của Mạc Phàm, quân thủ Nole cũng suýt chút nữa đánh mất vẻ điềm đạm của mình.
“Khụ khụ, huynh đệ, kết thúc thế này thật khiến ta có chút hụt hẫng. Ngươi đã hỏi ta không ít câu rồi, cũng nên đến lượt ta chứ. Ngươi và hai vị bằng hữu của mình xưng hô thế nào, cả tiểu thiên sứ trên tay ngươi nữa.” Quân thủ Nole có chút ngượng ngùng, đành đổi chủ đề.
“Ngài cứ gọi ta là Mạc Vỹ Kỳ, đây là Mei Mei, còn đây là Ap… A Kỳ Lan. Con gái ta tên là Mạc Thiên Hy.” Mạc Phàm tránh dùng tên thật của mình và Apase.
“Tốt, Mạc Vỹ Kỳ huynh đệ, lần tới có dịp, chúng ta sẽ gặp lại.” Quân thủ Nole vuốt cằm nói, gương mặt vẫn giữ một vẻ ôn hòa và khí phách chuẩn mực.
“Vâng, vậy hẹn gặp lại!”
……….
Nơi tiếp giáp với ranh giới cuối cùng của thủ đô Cairo chính là trụ sở của Liên minh Thợ săn Phi Châu.
Tòa tháp sừng sững đón ánh tà dương, lưng tựa về phía đông. Nhìn từ trên cao xuống, có thể thấy mấy đứa trẻ ăn mặc đơn giản đang nô đùa dưới cánh cổng cổ của thành. Bọn chúng trèo lên trên, rồi lại trượt theo những đụn cát xuống, lăn lộn khiến cả người đầy bụi, mặt mũi lấm lem, không còn nhận ra ai với ai.
Những đứa trẻ này cũng không phải nhân vật tầm thường, chúng đều là con cái của các thợ săn đại sư cấp cao trong khu vực.
Vì thế, vấn đề lương thực cũng không đến nỗi khốn khó, phải đi ăn mày như dòng người ở thị trấn Quất Sa.
"Các ngươi… các ngươi cũng là thành viên của hội thợ săn sao?” Thanh niên cao gầy kinh ngạc hỏi.
Lúc nãy khi dẫn mọi người đến trụ sở Liên Minh Thợ Săn ở Phi Châu, hắn vẫn đinh ninh rằng nhóm người này chỉ đến để tìm vài người bạn bị thất lạc, nào ngờ họ lại có tư cách thành viên của hội.
Bất quá, lời vừa thốt ra khỏi miệng, gã thanh niên cao gầy liền nhận ra mình đã hỏi một câu rất ngu ngốc.
Rõ ràng chỉ có thành viên của hội thợ săn, thậm chí là những người có chức vị cao, mới dám nhận treo thưởng vào thời buổi hạn hán chết chóc này. Bằng không, nếu chỉ là tìm người thân thất lạc, tự mình mò đến Ai Cập bây giờ là một hành động cực kỳ ngu xuẩn.
“Chúng ta thì không phải, nhưng vị đại ca ca này của chúng ta là Thất tinh Thợ săn Đại sư đấy!” Apase mỉm cười, ánh mắt dừng lại trên người Mạc Phàm.
Khỏi phải nói, gã thanh niên cao gầy cùng đứa em trai của mình lập tức há hốc mồm, kinh ngạc tột độ nhìn Mạc Phàm.
Thất... Thất tinh Thợ săn Đại sư?
Đùa cái gì vậy!
Toàn bộ lãnh thổ Ai Cập, số người ưu tú có thể trở thành thợ săn đại sư chỉ đếm trên đầu ngón tay. Gã thanh niên tóc hồng trước mắt này nhiều nhất cũng chỉ ngoài ba mươi, làm sao có thể là Thất tinh Thợ săn Đại sư được!
Đó là cấp bậc mà cả thế giới này cũng chẳng có bao nhiêu người đạt tới.
May mà lúc nãy mình còn hăm dọa đòi đánh người này...
Sau khi biết Mạc Phàm là Thất tinh Thợ săn Đại sư, nội tâm hắn lúc này dâng lên sóng lớn ngập trời.
Chỉ vì một chút lỡ mồm lỡ miệng, có khi hắn đã bị cơn sóng trời này nghiền thành bột mịn rồi!!!
"Đừng kinh ngạc, ta chỉ hy vọng ngươi đừng kể tình hình và thân phận của ta cho quân thủ Nole.” Mạc Phàm nói.
“Ta… ta… chỉ là... cho dù ngài là Thất tinh Thợ săn Đại sư, làm sao có thể so với quân thủ được…” Thanh niên cao gầy sợ hãi nói.
“Ngươi giữ im lặng thì quân thủ sẽ không thể biết. Còn nếu quân thủ biết, ta tự tin có thể dễ dàng trừ khử ngươi, cho dù huynh đệ ngươi có chạy đến chân trời góc bể nào, cũng không thể thoát khỏi tai mắt của thợ săn.” Mạc Phàm bình thản nói.
Thợ săn đại sư, đặc biệt là cấp bậc Thất tinh, dù không thể sánh ngang với nguyên thủ quốc gia, không thể nắm trong tay sinh mệnh và vận mệnh của cả quân đội, nhưng bản lĩnh của thợ săn lại nằm ở khả năng truy lùng thông tin và vơ vét tài nguyên.
Nếu là ngày trước, không có nha đầu Linh Linh giúp đỡ, Mạc Phàm có rất nhiều chuyện không làm được. Nhưng bây giờ, chuyện này cũng không phải là quá khó.
“Ta…” Thanh niên cao gầy vẫn còn lưỡng lự không biết phải trả lời thế nào.
“Thấy khó sao?” Giọng Mạc Phàm càng lúc càng trầm xuống.
"Không khó, không khó, chỉ là không ngờ lại trùng hợp như vậy... Cái kia, ngài thật sự là Thất tinh Thợ săn Đại sư sao?" Thanh niên cao gầy cố ý hỏi lại một lần nữa để xác nhận.
"Ài, trước kia ta có một cộng sự rất lợi hại, đều là nàng kéo ta theo, giúp ta tích lũy được chút điểm cống hiến thôi." Mạc Phàm khiêm tốn nói.
"Hóa ra là vậy, bảo sao mà, làm gì có Thất tinh Thợ săn Đại sư nào trẻ như thế. Mục tiêu của ta cũng là trở thành Liệp Vương, chúng ta cùng nhau nỗ lực nhé!" Gã thanh niên cao gầy thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Apase, Tiểu Mei và Mạc Phàm nghe hắn nói mà càng thấy đau đầu.
Liệp Vương mà là thứ cứ phấn đấu là có được hay sao???
“Ta có việc cần giải quyết ở Liên Minh Thợ Săn, không rảnh đùa với ngươi.” Mạc Phàm thở dài một hơi.
….
Bên trong trụ sở Liên Minh Thợ Săn.
Trên bảng vàng trong tòa nhà hành chính, một danh sách các nhiệm vụ treo thưởng được in rõ ràng, chi tiết.
Mạc Phàm đọc lại những danh mục nhiệm vụ này, trong lòng không khỏi có chút hoài niệm.
Với tư cách hiện tại của mình, xem ra ngay cả Liệp Vương cũng không phải là mục tiêu quá xa vời.
Hắn trực tiếp xem những nhiệm vụ cao chót vót dành cho cấp bậc Tứ tinh Đại sư trở lên.
Mấy loại nhiệm vụ bên dưới, vẻn vẹn chỉ là tìm chó, tìm người thân mất tích, tìm một ít thảo dược, hải sâm… gần như không cần phải đọc. Những nhiệm vụ nhỏ này, Mạc Phàm có thể hoàn thành trong vòng chưa đến năm phút.
Nhìn đến mấy mục ở thứ hạng đầu, sắc mặt Mạc Phàm cũng có chút biến đổi.
“Treo thưởng: Vận chuyển một chai nước uống sạch trong lãnh thổ Ai Cập, một lít giá năm ngàn đô la Mỹ.”
“Thảm án diệt vong linh ven thành phố, treo thưởng hai mươi vạn đô la Mỹ.”
“Treo thưởng: Truy tìm suối nguồn Pharaoh, treo thưởng một triệu đô la Mỹ một lít.”
“Treo thưởng: Bố vũ cho thành Cairo, người hoàn thành sẽ được sắc phong Liệp Vương, treo thưởng một tỷ đô la Mỹ!"
Bố vũ?
Làm một trận mưa, trực tiếp được phong làm Liệp Vương, lại còn có phần thưởng một tỷ đô la Mỹ? ? ?
“Keng ~~~”
Tiếng cửa thang máy mở ra từ phía sau.
Mạc Phàm không quay đầu lại xem là ai, hắn vẫn tiếp tục chăm chú vào những giải thưởng lớn.
"Bố vũ là một lựa chọn không tồi đâu. Thành Cairo nói riêng và toàn thể Ai Cập nói chung đều đã phải chịu đựng cơn bão nhiệt này quá lâu rồi, cho nên phần thưởng đương nhiên phải chất lượng." Một giọng nói trưởng thành quyến rũ vang lên, trong sự đoan trang lại ẩn chứa chút vũ mị, tựa như một lời chào đặc biệt dành cho người bạn cũ lâu ngày không gặp...
❈ Vozer ❈ Dịch VN
Đề xuất Tiên Hiệp: Vạn Tộc Chi Kiếp (Dịch)