Chương 31: Manh mối Remiel

Mười một viên đá được cất giữ trong Bích Ngọc Huyền Anh, toàn bộ quá trình thu nhận hoàn toàn không có chút sai lệch nào. Mà theo lời Diệp Tâm Hạ, một lãnh tụ Bạch Ma Pháp sở hữu Tâm Linh Hệ cực mạnh, tuyệt đối không gì có thể qua mắt được nàng.

Nàng đã khẳng định quá trình chuyển giao hoàn toàn chính xác thì tuyệt đối không sai một ly.

Kết quả này chỉ có thể mang ý nghĩa rằng chính Bích Ngọc Huyền Anh có vấn đề. Nhưng đây lại là thánh vật được “Kim Chỉ Quang Huy” bảo vệ, vốn không thể bị tác động, trừ khi có một thế lực hỗn mang siêu nhiên hoặc một cường giả vượt ngoài tầm kiểm soát can thiệp vào.

Vì vậy, Mục Bạch, Triệu Mãn Duyên, Trương Tiểu Hầu hay cả Hình Thiên Sứ Farl đều nắm rõ đầu mối sự tình, hoàn toàn tin rằng việc truy tìm phải bắt đầu từ những kẻ đã tiếp xúc với Bích Ngọc Huyền Anh.

Ánh mắt Farl không hề rời khỏi lão thần quan Ahabati, nàng bằng mọi giá phải nghe được một câu trả lời rõ ràng, bất kể đó là ai.

Ahabati lộ rõ vẻ nhu nhược và sợ hãi, nếu hắn đắc tội với Hình Thiên Sứ ở Quang Minh Thánh Thành thì chẳng khác nào tự mình xem thường thần lệnh của các Đại Thiên Sứ Trưởng.

Gánh nặng này, đừng nói là bản thân hắn, mà có thể cả dòng họ, gia tộc cũng khó thoát khỏi sự khống chế và giám sát của lực lượng Thánh Ảnh, một hiện thân cho mặt tối lạnh lẽo nhất của Quang Minh Thần Điện.

Hình Thiên Sứ Farl dĩ nhiên đại diện cho Thánh Ảnh. Mặc dù nàng rất ít khi lộ diện trước mắt thế nhân, chỉ làm những chuyện xử phạt mang thiên hướng hắc ám, nhưng Farl vẫn đại diện cho giai tầng thống trị của Thánh Thành.

Là một thần quan trung cấp, Ahabati hiểu rõ điều mình không nên làm nhất vào lúc này. Lời hắn nói ra, dù chỉ có nửa điểm gian dối cũng không thể qua mặt được những thế lực chuyên về phán xử ở Quang Minh. Nếu Farl bắt hắn tuyên thệ, chắc chắn chết một ngàn lần cũng không rửa sạch tội.

Mồ hôi nhễ nhại trên lưng và thái dương của lão thần quan, hắn đưa ánh mắt e dè nhìn Farl một lúc lâu mới đủ dũng khí trả lời.

“Ta có thể tường thuật lại sự việc…”

“Người đầu tiên là một viên tế thuộc hạ của Đổng quản Giáo Tài Thánh Thành, hắn dĩ nhiên có trách nhiệm cầm lấy Bích Ngọc Huyền Anh lúc ta công bố…” Ahabati nói ra tên người đầu tiên.

“Viên tế thuộc hạ của Viện Giáo Tài chỉ là một học viên thực tập để sau này trở thành quản giáo chính thức, là thần quan sẽ nhận trách nhiệm thay ngươi trong tương lai. Thực lực của hắn chỉ vừa chập chững bước lên cao giai, cầm được Bích Ngọc Huyền Anh là nhờ vào thân phận tinh ấn được ban cho, không thể tính là nghi phạm.” Farl lập tức quả quyết sau khi lão thần quan dứt lời.

Mục Bạch nghe quan điểm của Farl thì đột nhiên nhíu mày, hắn có chút khó hiểu với quy trình thẩm phán này.

“Bắt buộc phải cần một học viên như vậy cầm Bích Ngọc Huyền Anh sao?”

“Chúng ta trước nay luôn phân định rõ ràng địa vị của mỗi người. Học viên Thánh Thành, bao gồm Quang Minh Thiên Sứ, các bộ phận giáo vụ, người của Dị Tài Viện lẫn Thánh Tài Viện đều phải trải qua quá trình rèn luyện khắc khổ, càng phải có thiên ấn được cấp ban. Chung quy lại, cuộc đời và vai trò của chúng ta đã được định đoạt từ sớm. Viên tế đó gần như chắc chắn sẽ là tương lai của giáo vụ Thánh Thành, đồng nghĩa với việc hắn bắt buộc phải thực hiện bước này.” Farl giải thích, trong lời nói vẫn không giấu được chút giận dữ với Mục Bạch, kẻ đã cướp đi vĩnh viễn Hình Thiên Sứ Chi Hồn của nàng, suýt chút nữa còn chôn vùi nàng trong băng tuyết lạnh lẽo.

Ngay lập tức, Trương Tiểu Hầu cũng lên tiếng thắc mắc.

“Vậy nếu từ giờ đến hết đời hắn cũng không có một cuộc thẩm phán nào nữa, hắn sẽ mãi mãi không thể trở thành một lão thần quan chân chính sao?”

Cả Ahabati lẫn Farl đều cảm thấy khó chịu. Thánh Thành tôn quý như thế, sự thần bí cũng độc nhất vô nhị, cớ sao hôm nay lại bị mấy tên người Hoa Hạ này hỏi han đến tận cùng gốc rễ.

Lão thần quan thở dài một hơi, ngao ngán nói.

“Sự thật chính là vậy. Nếu Thánh Thành không xác định thẩm phán ai trong vòng một trăm năm tới, các học viên sẽ mãi mãi chỉ là quản giáo dự bị, chức vụ của ta cũng vì thế mà luôn bỏ trống. Tuy nhiên, nếu đột ngột có một cuộc thẩm phán diễn ra, chủ thần quan sẽ là người chỉ định ai đọc phiếu thẩm tội lúc đó.”

Căn cơ của Thánh Thành vốn có nhiều thứ không thể giải thích một cách công chính, cũng không tuân theo quy tắc thuần phong nào. Đối với bọn họ, thiên cổ chí tôn chính là quy tắc, tinh ấn chỉ định chính là quy tắc.

Mà quy tắc của bậc thượng tôn thì không thể bị phá vỡ, ít nhất là trước khi Michael đời thứ bảy ra đời.

Vị Đại Thiên Sứ Trưởng này chính là người đầu tiên dám bóp nát đá thạch thẩm phán, tự mình trở thành kẻ duy nhất nắm giữ quyền lực ở Thần Quang Chi Điện.

Cuộc hỏi đáp chùng xuống, lão thần quan Ahabati mới tiếp tục ấp úng nói ra cái tên thứ hai.

“Người thứ hai này cũng là người giữ Bích Ngọc Huyền Anh trong tay lâu nhất… đó là…”

“Mau nói, người thứ hai là ai?” Farl mất kiên nhẫn khi thấy Ahabati ấp úng quá lâu, nàng quan sát sắc mặt hắn và cảm nhận được chút gì đó bất an, run rẩy.

Bầu không khí đột nhiên khiến mọi người tập trung cao độ. Không riêng gì Farl, ai cũng cho rằng đây chắc chắn sẽ là một cái tên có xác suất tình nghi cao.

“…Là ta, là lão thần quan đọc kết quả. Ta phải cầm lấy Bích Ngọc Huyền Anh để đem đá thạch của Thánh Tài Viện ra công bố.” Ahabati sợ hãi đáp.

Nghe đáp án của Ahabati, tất cả mọi người suýt nữa thì ngã ngửa.

Hắn nói không sai, cũng không hề có nửa lời gian dối. Đối với Bích Ngọc Huyền Anh, hắn xác thực là người cầm thánh vật này lâu hơn bất cứ ai trong Thánh Đình khi đó.

Chỉ là, đáp án thứ hai này lại mang đến một cảm giác hụt hẫng, hoàn toàn ngoài mong đợi.

“Mẹ kiếp, lão già nhà ngươi giỡn mặt bọn ta đấy à? Ấp a ấp úng cho đã rồi phun ra một câu sáo rỗng! Suýt chút nữa là ta thuận chân đạp thẳng vào cái bản mặt của ngươi rồi!” Triệu Mãn Duyên mắng lão thần quan.

Ai cũng tin chắc rằng, lão thần quan Ahabati không thể là kẻ đủ năng lực, đủ bản lĩnh để thực hiện thao tác kỳ dị nào nhằm thay đổi đá thạch bên trong Bích Ngọc Huyền Anh.

Do đó, câu trả lời thứ hai này gần như được loại bỏ khỏi danh sách cùng với học viên thứ nhất…

Vậy thì, đáp án cuối cùng sắp tới, người này tuyệt đối sẽ trở thành nghi can duy nhất!?

Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về lão thần quan tàn tật của Thánh Thành, hệt như một bầy sói đang rình rập con mồi.

Nhưng Ahabati không nói một lời nào, bộ dạng hắn như đang suy nghĩ cẩn thận, một nửa muốn nói vì sợ hãi, nhưng nửa còn lại đang níu kéo quyết định của chính mình.

“…Ngài Farl… chuyện này ta không hề có ý định lừa dối ngài, chỉ mong ngài có thể bảo vệ ta nếu ta nói ra tên người đó…”

Farl lườm Ahabati một cái nhưng nhanh chóng hiểu ra vấn đề.

Kẻ này chắc chắn có quyền hạn vượt ra ngoài phạm vi xử lý của thủ lĩnh Thánh Ảnh, đến mức ngay cả khi Farl trực tiếp áp chế, Ahabati vẫn không dễ dàng mở miệng.

“Còn tùy ngươi lựa chọn cái chết nào. Một là bị thiên sứ án tử truy tố, hai là bị kẻ nào đó giết chết. Ta chỉ có thể nói rõ cho ngươi một việc, phán quyết của Thánh Ảnh chúng ta đại diện cho mặt tối của Thánh Thành, so với những hình phạt hắc ám nhất cũng chẳng khác biệt là bao!!!” Hình Thiên Sứ Farl quyết đoán nói.

Lời này quả thực vô cùng hiệu nghiệm với Ahabati. Hắn dĩ nhiên không thể chối cãi, những thủ đoạn tàn nhẫn mà Thánh Ảnh có thể làm ra, nhất là khi kẻ quyền lực nhất muốn xử quyết ai đó… chắc chắn sẽ tàn bạo gấp trăm lần.

Hắn nhìn giọng điệu của Farl, nhất thời cũng không dám đòi hỏi thêm.

“Người này đã công khai là người đầu tiên lấy ra Bích Ngọc Huyền Anh ở Thánh Đình hôm đó, trước mặt toàn thể các ngươi… không phải ngươi cũng thấy rất rõ sao?” Lão thần quan chỉ tay vào Triệu Mãn Duyên nói.

“Ta!?”

“Ta thấy hắn sao!?” Triệu Mãn Duyên há hốc miệng.

Trong đầu Triệu Mãn Duyên bỗng trống rỗng, hắn thực sự không hề quan sát tỉ mỉ những chuyện như vậy.

Hắn đến đây là để giải cứu Mạc Phàm, tâm trạng đâu mà đi lo Bích Ngọc Huyền Anh do ai cầm.

Nếu có rảnh rỗi thì cũng là liếc mắt đến đại mỹ nhân như lão sư Blanche hay mấy tiểu thị nữ xinh xắn của Quang Minh Thánh Thành để tẩm bổ.

Cái này, rõ ràng là đang làm khó lão tử!!

“Ta thấy ngươi đúng là muốn ăn đòn rồi. Thay vì đợi kẻ nào đó giết ngươi, chi bằng chết trong tay ta, còn có chút tiền đồ cho hậu kiếp.” Triệu Mãn Duyên xắn tay áo, hùng hổ tiến lại gần lão thần quan.

“Triệu ca, để hắn nói tiếp đã…” Trương Tiểu Hầu lập tức cản Triệu Mãn Duyên đang nổi nóng lại, mặc dù chính cậu cũng khó chịu với lão già hèn mọn này.

Nếu không phải vì muốn nhanh chóng tìm hiểu sự tình, Trương Tiểu Hầu nhất định cũng sẽ cho lão một đấm vào bộ hàm gồ ghề kinh tởm kia.

“Là… Đại Thiên Sứ Trưởng Remiel.” Ahabati run rẩy nói.

Bích Ngọc Huyền Anh được đặt bên trong giao giới của Kim Chỉ Thánh Thành, chỉ có người được bầu làm chủ thần quan mới có quyền hạn triệu hồi nó. Nói cách khác, chủ thần quan chính là người đầu tiên chạm vào, và người đó chính là Đại Thiên Sứ Trưởng Remiel.

Mục Bạch, Triệu Mãn Duyên, Trương Tiểu Hầu và Farl đều sững người.

Remiel…

Sí Thiên Sứ mười hai cánh…

Lãnh đạo chấp quản Thánh Thành…

Quả nhiên là hắn!!!

Bọn họ dù không biết Remiel đã dùng phương thức nào để tác động lên thánh vật Bích Ngọc Huyền Anh, nhưng cái tên này lại mang đến sự thuyết phục to lớn hơn bất kỳ ai khác.

Hắn là người được vinh danh ở Thánh Thành sớm nhất so với những Tuần Du Thiên Sứ khác.

Hắn là đại biểu, là người đứng đầu Thánh Tài Viện và Dị Tài Viện, hai phân khu trực thuộc Quang Minh Thần Điện.

Mặc dù luôn đứng sau hào quang của Michael, nhưng việc Thánh Tài Viện và Dị Tài Viện bỏ phiếu trắng cho Mạc Phàm càng khiến mọi chuyện trở nên rõ ràng hơn.

Dù cho uẩn khúc vì sao lại bỏ phiếu trắng để rồi chính mình lại chuyển thành toàn bộ phiếu tội vẫn chưa có lời giải đáp, nhưng kết quả này đã không còn quá quan trọng nữa.

Nhất định là Remiel!!!

“Hắn đang ở đâu?” Trương Tiểu Hầu phá vỡ bầu không khí nặng nề bằng một câu hỏi.

“…Diệp Tâm Hạ đang ở đâu?” Sắc mặt Mục Bạch chợt trắng bệch, hắn đặt ra một câu hỏi khác…

Đề xuất Tiên Hiệp: Thâm Hải Dư Tẫn (Dịch)
BÌNH LUẬN