Chương 310: Hắn là Liệp Vương
*
Giữa phế tích hoang tàn, Mạc Phàm vừa ung dung cho miếng lê cuối cùng vào miệng, màn hành hình tại pháp trường cũng nhanh chóng đi đến hồi kết.
Chủ yếu là vì đám phiến quân này vốn không có thực lực quá cường đại. Dù quả thật có vài kẻ tu luyện đến Siêu Giai mãn tu đa hệ, nhưng Hồn Chủng và căn cơ được nguyên thành chúc phúc lại quá yếu kém, kém đến mức không thể nào bù đắp nổi khoảng trống thực lực.
Bằng bấy nhiêu đó mà muốn dựa vào người đông thế mạnh để bắt sống Mạc Phàm, đúng là chuyện nực cười, tuyệt đối không có khả năng.
Từ đầu đến cuối, hắn còn chưa hề tung ra thủ đoạn hắc ám sát phạt chân chính, vậy mà ngoại trừ gã thủ lĩnh mập mạp, hầu như chẳng còn kẻ nào dám đứng dậy hô hào hay giễu cợt.
Xung quanh, hàng trăm thi thể tàn tạ nằm la liệt, kẻ thì bị cắt tủy hồn mất hết tu vi, người thì bị chém gãy xương cốt. Mạc Phàm xem như đã hạ thủ lưu tình, bằng không bọn chúng đến cả tư cách làm người cũng không còn.
“Vừa rồi ta cho các ngươi cơ hội, các ngươi lại không biết quý trọng. Vậy thì chết đi…” Mạc Phàm vẫn không vội vã, chỉ dùng một câu nói điềm đạm truyền ra.
Dưới chân hắn, những mầm mống hắc ám vẫn chưa hoàn toàn tan biến, chỉ lởn vởn khuếch tán trong không khí.
Tiếng rên rỉ vang lên từ đám phiến quân đang nằm la liệt, thân thể bọn chúng nhuốm đầy máu tươi, ánh mắt lại càng sợ hãi không dám rời khỏi bóng hình Mạc Phàm đang thản nhiên từng bước tiến lại gần.
Áo quần hắn không dính một hạt bụi, gương mặt thì thờ ơ đến tẻ nhạt, tựa như một vị tử thần lười biếng, có chút không muốn động tay động chân, nhưng ý tứ trong lời nói lại vô cùng rõ ràng.
Gã thủ lĩnh mập mạp vội vàng phủi phủi tay áo, cúi đầu, giọng kinh hoàng van xin: “Hắc Ám Đại Thần, Hắc Ám Đại Thần, xin ngài tha cho chúng ta một mạng, từ nay về sau chúng ta nguyện dâng hiến cái mạng nhỏ này cho ngài, dù núi đao biển lửa cũng không từ nan. Xin ngài ban cho chúng ta thêm một cơ hội, chúng ta thực sự hối hận, thực sự hối hận rồi, là chúng ta có mắt như mù!”
"Làm phản quân mà cũng biết hối hận à? Chẳng lẽ ngươi không biết sẽ có ngày hôm nay sao?" Mạc Phàm nhìn vẻ mặt của gã thủ lĩnh mập mạp xấu xí, không khỏi thấy nực cười.
Đã từng đứng giữa cuộc chiến triền miên của nhân loại và vong linh, đám phản quân này không những không đứng về phe con người, mà còn nhân cơ hội đó để trục lợi tài nguyên, chiếm cứ đất đai, xây dựng địa bàn cho riêng mình, thậm chí không ngần ngại chống đối quân đội quốc gia chân chính.
Thủ đoạn lại tàn nhẫn, giết người, cướp bóc, phá hoại, vơ vét tài sản, việc nào cũng ghê tởm đến tột cùng, hai tay vấy bẩn bùn tanh máu lạnh.
Chi Lâm Vong trấn dần dần trở thành một địa danh Tội Ác trên bản đồ Ai Cập, rõ ràng công lao phần lớn thuộc về đám phiến quân này.
Nếu bọn chúng đã dám làm ra tất cả những chuyện đó, ngoài tài diễn kịch siêu phàm ra, thì tại sao lại sợ chết đến thế?
Nói hai chữ hối hận sao mà dễ dàng thế, thật sự coi ta là trẻ con lên ba sao!
Mạc Phàm đứng dưới màn trời ảm đạm, bóng hình hiện ra vô cùng rõ nét, gã thủ lĩnh mập mạp cũng dồn hết sự chú ý lên người hắn.
Đúng lúc này, gã thủ lĩnh phiến quân bắt đầu cảm nhận được những bóng ma thị vệ lướt qua sau lưng Mạc Phàm với tốc độ cực nhanh, khiến cho khoảng không giữa tầm mắt hắn và bầu trời đã sớm bị bao phủ bởi một tầng bóng tối càng thêm đặc quánh, đáng sợ đến cực điểm.
"Hắc Ám Đại Thần tha mạng, Hắc Ám Đại Thần tha mạng, ngài cần gì ta đều có thể cho ngài, chỉ cần ngài tha cho ta một mạng, chúng ta… chúng ta… bất cứ việc gì cũng đều có thể làm!" Gã thủ lĩnh mập mạp bị dọa cho hai chân nhũn ra, quỳ rạp xuống đất, tựa như kẻ đắc tội với thần linh trong miếu, đầu liên tục dập xuống đất vái lạy.
Nhìn thấy bộ dạng vô khí phách như vậy, Mạc Phàm càng thêm tin tưởng vào phán đoán của mình.
Hắn cố ý liếc nhìn đám người đang nằm la liệt trên mặt đất, gương mặt ai nấy đều kinh ngạc tột độ. So với sức mạnh hắc ám khủng bố của Mạc Phàm, bộ dạng này của thủ lĩnh bọn chúng còn khiến chúng kinh ngạc và không thể chấp nhận hơn.
Bọn chúng kinh ngạc, không phải vì thực lực của Mạc Phàm nữa, mà là không thể hiểu nổi tại sao thủ lĩnh của mình lại hèn nhát đến mức này.
Để tỏ lòng thành kính, thủ lĩnh của bọn chúng thậm chí còn dập đầu mạnh đến nỗi trán suýt vỡ làm đôi.
Mạc Phàm nhếch miệng cười, đã thông suốt tất cả.
Phiến quân phản loạn cái gì chứ…
Mấy tên này chẳng qua chỉ là kẻ thế thân lừa bịp.
Bao gồm cả gã thủ lĩnh mập mạp này, Mạc Phàm đã sớm kết luận rằng hắn là một Thợ Săn Đại Sư. Hắn dựa vào kiến thức và kinh nghiệm của thợ săn để duy trì hoạt động của một nhóm người, lợi dụng tình hình chính trị biến động không ngừng của Ai Cập để giả danh phản loạn, kích động bạo loạn, thu thập đảng phái và giáo đồ nhằm thoát khỏi sự kiểm soát của quốc gia.
Còn vì sao hắn phải làm thế…
"Nói đi, ngươi là một Thợ Săn Đại Sư, đã nhận nhiệm vụ treo thưởng từ một kẻ thần bí nào đó, phải không?" Mạc Phàm dùng Huyền Âm Ma Pháp, truyền âm thẳng vào tai gã thủ lĩnh.
Gã thủ lĩnh mập mạp sững sờ một lúc, sau đó chậm rãi ngẩng đầu lên. Mái tóc hắn đã rối bù, trán và mặt đầy bùn đất, lắp bắp nói: “Ngài… ngài làm sao biết được, không… không thể nào, ta cam đoan không hề để lộ sơ hở…”
"Ta có thể phán đoán được là vì ta đã biết trước tình hình ở Ai Cập, sơ hở của ngươi nằm ở tâm tính, đừng nghĩ nhiều làm gì. Kẻ treo thưởng cho ngươi, hẳn phải rất tin tưởng vào thông tin của một Thợ Săn Đại Sư. Hắn đã mở nhiệm vụ kín trên Thiên Bảng của hiệp hội, vậy thì ít nhất cũng phải là Thợ Săn Đại Sư Lục Tinh trở lên. Đối chiếu một chút, người treo thưởng cho ngươi nhiệm vụ đóng giả phản quân... chính là Hắc Tượng Vương, phải không?” Một giọng nói có phần quỷ dị lại một lần nữa truyền đến từ trong bóng tối, khiến màng nhĩ của gã thủ lĩnh mập mạp rung lên.
"Ngài… Thần linh, ngài đúng là thần linh! Tại sao không gì có thể qua được mắt ngài!" Gã thủ lĩnh mập mạp không nhịn được mà hét lên.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Nhiệm vụ treo thưởng kín của Hiệp Hội Thợ Săn, đây là thông tin mà ngay cả Nghị trưởng quốc gia, lãnh đạo cấp cao, hay Thiên Sứ Trưởng của Thánh Thành cũng không thể nào tra ra được.
Kẻ trước mặt này, không phải chỉ là cháu trai của một quân thủ mới nổi ở Ai Cập thôi sao?
Vậy mà lại sở hữu thần thông quảng đại đến mức chuyện này cũng không qua được mắt hắn.
"Nhưng, thưa Hắc Ám Đại Thần, Hắc Tượng Vương không phải là Thợ Săn Đại Sư Lục Tinh... hắn... hắn chính là Liệp Vương, Liệp Vương của Ai Cập!" Gã thủ lĩnh nói, mặt mày tím lại như gan heo.
Nghe vậy, Mạc Phàm rơi vào trầm tư ngắn ngủi.
Đúng là chuyện ngoài ý muốn.
Liệp Vương, không ngờ chuyện này lại đụng đến cả Liệp Vương.
Đương nhiên, Mạc Phàm thực ra không hề e ngại việc va chạm với một Liệp Vương nào đó. Hắn chỉ không ngờ rằng, bản thân đã sớm thấy nhàm chán với nghề thợ săn, định gác lại một bên, không muốn dính dáng gì đến Liên Minh Thợ Săn nữa.
Cuối cùng vẫn là đời không như mơ, dòng đời xô đẩy, lại trực tiếp va phải một Liệp Vương.
Mà trên thực tế, nếu phải đối đầu giữa một Liệp Vương và một lão già Cấm Chú nào đó, Mạc Phàm thà chọn vị Cấm Chú kia hơn.
Thà chọn một kẻ ngay thẳng, cứ lôi nhau ra giải quyết mọi chuyện bằng nắm đấm.
Ngược lại, đám người như Liệp Vương tuy chưa chắc đã có tu vi khủng khiếp đến thế, nhưng chắc chắn lại sở hữu bộ não đầy chất xám. Những kẻ càng có kinh nghiệm sẽ càng biết cách thâu tóm thông tin, lợi dụng quyền hạn để làm ra những chuyện ngoài dự đoán.
Do đó, ở một khía cạnh nào đó, những kẻ này đương nhiên là khó giải quyết hơn nhiều!!!
Mạc Phàm hít sâu một hơi, khoát tay với gã thủ lĩnh mập mạp, cất giọng: "Từ nay, tòa Chi Lâm Vong trấn này thuộc về một mình ta. Các ngươi muốn mưu sinh ở đây đều phải tuân thủ quy định, làm thuộc hạ của ta. Tốt nhất là biết điều một chút, nghe theo sự sắp xếp của ta, nếu không thì đừng trách ta không khách khí. Các ngươi phục hay không?"
Đề xuất Huyền Huyễn: Đại Kiếp Chủ