Chương 311: Nằm trong dự liệu
…
Thật là một nỗi sỉ nhục tột cùng!!!
Bọn chúng từng mang ác niệm với chính quyền, lập nên phản quân để đối kháng. Chỉ trong một thời gian ngắn, phản quân đã phát triển thành một thế lực vững chắc, gây ra không ít phiền toái cho cả quân đội chính quy của Ai Cập.
Từng một thời ngang tàng, trời không sợ đất không sợ, vậy mà bọn chúng không thể ngờ rằng đông người như thế lại không bắt nổi một gã thanh niên trẻ tuổi, cuối cùng còn bị đánh cho tan tác.
Đến cả khu phế tích ngoại thành vừa chiếm được cũng bị kẻ này đoạt lại.
Trong lòng đám phiến quân ngập tràn cảm giác nhục nhã tột cùng.
“Hắc Ám Đại Thần, Hắc Ám Đại Thần, ta xin quy thuận ngài, xin ngài cho chúng ta một con đường sống!” Giữa đám người, không ngờ rằng gã thủ lĩnh mập mạp lại là kẻ đầu tiên quỳ rạp xuống đất.
Vô số thuộc hạ của gã mình đầy thương tích, máu me đầm đìa, đến sức la hét than vãn cũng không còn. Dù trong lòng có khinh bỉ gã thủ lĩnh, nhưng bọn chúng không dám làm trái lời gã thanh niên tóc hồng, đành phải run rẩy gật đầu lia lịa.
“Ngươi là Tứ Tinh Đại Sư Thợ Săn?” Mạc Phàm hỏi gã thủ lĩnh mập.
“Hắc Ám Đại Thần, hạ thần vẫn chưa đạt tới, hiện tại chỉ là cấp bậc Tam Tinh Đại Sư.” Gã thủ lĩnh mập đáp, vẻ mặt lộ rõ vui mừng vì được tha mạng.
“Sau này không cần gọi ta là Hắc Ám Đại Thần gì nữa, nghe chối tai lắm.” Mạc Phàm nhìn thẳng vào mắt gã, đánh giá một lượt rồi nói.
“Hoàng Thượng, nếu ngài không phải Hắc Ám Đại Thần, vậy xin được gọi ngài là Hoàng Thượng ạ, ngài là vua chỉ huy chúng thần, chính là Hoàng Thượng…” Gã thủ lĩnh mập vội vàng hành lễ.
Đương nhiên, những tên đầu lĩnh phiến quân khác đang nằm sõng soài dưới đất cũng cố gắng chắp tay làm một động tác hành lễ miễn cưỡng, miệng cũng lập tức lẩm bẩm theo với vẻ mặt cực kỳ cung kính.
Mạc Phàm nghe cái giọng điệu đậm chất phong kiến Trung Hoa này, lại còn phát ra từ miệng một người Ai Cập, trong lòng không khỏi kinh ngạc.
Chẳng lẽ trước đây Ai Cập từng là thuộc địa của Trung Quốc sao?
Hay là phim cổ trang trong nước đã có sức ảnh hưởng lan tận sang châu Phi rồi!?
Đến cả phiến quân, cả Đại sư Thợ săn cũng học theo, đúng là quá thức thời.
“Cứ gọi ta là Vỹ Kỳ đại ca!” Mạc Phàm khoát tay, nhấn mạnh.
“Vâng, đa tạ Hoàng Thượng, đa tạ Vỹ Kỳ đại ca!” Gã thủ lĩnh mập miệng lưỡi lanh lẹ nói.
“Tên mập, ngươi tên gì?” Mạc Phàm hỏi.
“Hạ thần tên là Lukaku!” Gã thủ lĩnh mập đáp.
Chẳng hiểu vì sao, Mạc Phàm thực sự cảm thấy cái tên này có chút buồn cười.
Hắn nén cười, cố ý xoay người bỏ đi, nhưng vừa đi, giọng hắn lại một lần nữa truyền đến tai toàn bộ phiến quân: “Quân đội của ta không chứa chấp phế vật. Các ngươi đã phải chịu trừng phạt cho những hành vi sai trái của mình. Kẻ nào sau khi bị ta trừng phạt vẫn giữ được tu vi thì tự mình băng bó trị thương; những kẻ còn lại đã chẳng khác gì người thường, lập tức cút khỏi Cairo, về quê mà làm một mục dân lương thiện. Lukaku, ta giao cho ngươi chỉnh đốn lại đội ngũ, thống kê quân số, hai ngày sau báo cáo cho ta.”
Đúng vậy, không sai.
Đánh người ta một trận, xưng vương, rồi thanh lọc quân đội.
Thứ Mạc Phàm đang làm, chính là đảo chính, dùng vũ lực thu phục quân lính, thực thi quy tắc cường giả vi tôn.
Sắc mặt đám phiến quân còn lại ai nấy đều xám như tro tàn, không ai dám nhìn nhau, cũng chẳng dám hó hé nửa lời.
Mãi một lúc sau khi hoàn hồn, Lukaku mới phá vỡ sự im lặng.
“Tạ chủ long ân…”
“Tạ chủ long ân…”
“Tạ chủ long ân…!!!”
……………………..
Tại tổng đàn Tinh Chiến Vong Linh ở trấn Quất Sa.
Quân thủ Nole chậm rãi bước ra từ hành lang cổng trước. Hắn nhìn lại xung quanh, dù để ý thấy vài chi tiết nhỏ, nhưng tất cả đều nằm trong dự liệu.
“Thế nào rồi?” Một nam tử trung niên trông khá già dặn đứng ở cổng đình, hỏi quân thủ Nole.
Người này trùm một chiếc mũ trùm màu nâu kín đầu, vành mũ rộng đến mức không thể thấy rõ mặt.
Quân thủ Nole lắc đầu, nói: “Một mặt, vong linh liên tục tràn vào các thành thị lân cận đã gây ra quá nhiều thảm kịch, mặt khác, nghe đồn liên quân phiến quân và lính đánh thuê từ lục địa đen đang chuẩn bị tấn công Ai Cập.”
Người đàn ông trùm mũ nâu định mở miệng an ủi thì phía sau có một viên trung úy trẻ tuổi vội vã chạy tới, dường như đang tìm quân thủ Nole.
Thấy quân thủ Nole vẫn chưa đi xa, viên trung úy thở phào nhẹ nhõm, vội nói: “Đại tướng, đại tướng, tôi vừa nhận được tin tức từ trấn Chi Lâm Vong truyền đến.”
“Đại sư, ngài cũng ở đây ạ!” Nhìn thấy người trùm mũ nâu bên cạnh quân thủ Nole, viên trung úy cũng cúi đầu hành lễ một cách chỉn chu.
“Trấn Chi Lâm Vong có chuyện gì để nói, đế quốc vong linh đã hoàn toàn chiếm đóng nơi đó rồi sao, hay chúng ta đã đoạt lại được từ tay phản quân?” Quân thủ Nole hỏi.
Viên trung úy trẻ tuổi là người có kỷ luật và biết điều, hắn liếc nhìn vị đại sư danh vọng kia một cái, sau đó nhìn sang quân thủ Nole, dường như đang chờ cấp trên của mình xác nhận xem có được phép tiết lộ chuyện cơ mật liên quan đến sự tồn vong của quốc gia hay không.
“Ông ấy có thể nghe, là người đáng tin cậy, không sao đâu.” Quân thủ Nole hiểu ý của cấp dưới, lập tức nói.
“Quân thủ, phiến quân ở trấn Chi Lâm Vong đã bị một pháp sư trẻ tuổi cực kỳ lợi hại đánh bại, thậm chí sụp đổ ngay tại pháo đài tử thủ của chúng. Theo tin tức từ trinh sát, độ tin cậy rất cao.” Viên trung úy trẻ tuổi nghe chỉ thị xong, không chần chừ nói ra.
Lời hắn vừa dứt, gã đàn ông trùm đầu và quân thủ Nole lại tỏ ra hết sức bình thản, không có gì là ngạc nhiên.
“Ha ha ha, quân thủ quả nhiên liệu sự như thần, tất cả đều nằm trong dự liệu, khí số của đám phiến quân này đã tận, khí số đã tận rồi.” Người đàn ông trùm đầu cười ha hả.
Đương nhiên, viên trung úy không hề biết hai người họ đã bàn bạc những gì, càng không biết trước đó họ có tham mưu với nhau hay không; chỉ là khi thấy vẻ mặt cả hai không có gì thay đổi, hắn đột nhiên kinh ngạc, ánh mắt long lanh chờ đợi được giải đáp thắc mắc.
Bọn phiến quân tác oai tác quái, thừa cơ cướp bóc, chống đối chính quyền, khiến quân đội lưỡng bại câu thương trong một thời gian ngắn…
Đây không phải là tin vui sao, tại sao sắc mặt hai người lại bình thản đến vậy?
“Hắn có mái tóc màu hồng, đúng không?” Quân thủ Nole mỉm cười nói.
“Ngài đã biết rồi sao!?” Viên trung úy trẻ tuổi sững sờ.
Người đàn ông trùm đầu lấy ra một hộp thuốc lá từ trong túi áo ngực, mở hộp, ngậm một điếu thuốc lên môi rồi dùng bật lửa châm. Hắn rít một hơi thật sâu, sau đó mới lên tiếng:
“Chàng trai trẻ, ngươi nghĩ xem, một kẻ bị quân đội truy nã, treo thưởng một trăm triệu đô la chỉ để bắt sống, so với ta, ngươi, quân thủ Nole, hay thậm chí là Thủ tướng Ai Cập, thì ai đáng sợ hơn?”
Viên trung úy trẻ tuổi gãi đầu.
Treo thưởng một trăm triệu chỉ để bắt sống một người?!
Kẻ này hẳn đã từng là một tên khủng bố hủy diệt cả một quốc gia trong quá khứ, hoặc nói cách khác, hắn còn đáng sợ hơn cả một cuộc chiến tranh vũ trang.
“Người bị treo thưởng như vậy sẽ đáng sợ hơn…” Viên trung úy trẻ tuổi đáp.
“Rõ ràng là vậy mà, tư tưởng trong liên minh thợ săn cũng thế. Người mà ngươi vừa báo cáo, chính là kẻ được treo thưởng một trăm triệu đô la Mỹ đó…” Người đàn ông trùm đầu nói.
“Khi ta bằng tuổi ngươi, kinh nghiệm còn không bằng ngươi bây giờ một chút. Ta từng bị vây khốn ở Chi Lâm Vong Môn suốt nửa tháng, chiến đấu mấy trăm hiệp với Pharaoh, chúa tể của vong linh. Xa hơn nữa, ta đã từng phải tự tay chôn cất thi thể của từng người đồng đội dưới chân Kim Tự Tháp Khafre… Ta cũng từng tham chiến với liên quân Libya, Nam Phi, các Tiểu vương quốc Ả Rập… thậm chí suýt mất mạng khi chống lại cuộc tấn công của Hiệp Hội Ma Pháp Châu Phi. Hay như ngày xưa, ta cùng một huynh đệ vào sinh ra tử đã giết vào tận thánh địa của sa mạc Sahara, rồi lại từ trong vòng vây của vong linh mà giết ra… bị trọng thương suốt cả năm trời.”
Quân thủ Nole trải lòng với viên trung úy trẻ: “Những chuyện như vậy ta đã trải qua quá nhiều, gặp qua vô số người, nhưng treo thưởng một trăm triệu đô la để bắt sống một người, đến chính ta cũng phải để mắt tới. Với cái giá này, lính đánh thuê trên toàn thế giới đương nhiên đều sôi sục muốn săn lùng rồi!”
Người đàn ông trùm mũ cũng nghe quân thủ Nole nói, hắn gật đầu tán thành.
Chỉ là trong lòng gã tự nhiên dâng lên một tia nghi hoặc.
Đang diễn kịch sao?
Gã vốn tin rằng chính quân thủ Nole là người treo thưởng nhân vật tầm cỡ này, sao giờ lại nói cứ như thể mình chẳng biết gì cả.
…………………..
↬ Vozer . vn ↫ Truyện dịch VN
Đề xuất Tiên Hiệp: Ma Pháp Công Nghiệp Đế Quốc