Chương 335: Ám Tinh Xạ Tuyến Trảo

Sắc trắng tinh khôi bắt đầu dâng lên từ dưới chân quân thủ Nole, xoay tròn quanh thân thể hắn. Từng cây Lan Thạch Anh long lanh lấy cơ thể hắn làm trung tâm mà mọc lên khắp nơi. Lĩnh vực nhụy hoa độc tố tức thì co rút lại, chỉ còn duy trì trong phạm vi đường kính chưa tới sáu dặm quanh người quân thủ Nole.

Tay phải Nole phác họa ra hàng chục Tinh Cung chằng chịt, được tạo nên bởi gần 80.000 tinh tử mắc nối. Chúng đồng loạt ghép thành một tòa Tinh Tượng cung điện huy hoàng đến tột đỉnh, khiến vị quân thủ Ai Cập trông không khác gì đứa con cưng của đất trời, có thể thao túng vạn vật, mượn sức mạnh của tự nhiên.

Mạc Phàm đứng trên vai Diệu Nham Tà Thần, thân ảnh phảng phất trong ánh lửa, đôi mắt khẽ nheo lại.

Vận pháp bằng gần 80.000 tinh tử, đây chính là chân diện của cấm chú, nghĩa là hắn thực sự là một đỉnh vị cấm chú pháp sư trong thế giới loài người.

Từ nãy đến giờ, hắn vừa đánh vừa thủ, đã ngâm xướng rất lâu để chờ đợi khoảnh khắc này.

Tinh Tượng thành hình chuyển động, lúc này cánh tay phải của quân thủ Nole đã dài ra tới bảy, tám thước, tựa như một thanh trường thương bạch quang rực rỡ.

Bạch sắc trường thương bao trùm cả một vùng, quân thủ Nole cắm chuôi thương xuống đất, mũi thương đâm thẳng lên trời, bá khí ngút ngàn không gì sánh được.

Bạch sắc trường thương tràn ngập lãnh khí, chính là Lan Thạch Anh Trường Thương!

“Phụ hiệu chẳng qua cũng chỉ là mấy loại ma pháp biến thể vặt vãnh, sao có thể so sánh với thần thuật được. Lan Thạch Anh Trường Thương này của ta được công nhận là bán thần binh, vừa hay để ngươi nếm thử một phen.” Quân thủ Nole khóa chặt ánh mắt vào Mạc Phàm.

Mạc Phàm trong lòng kinh hãi, Lan Thạch Anh Trường Thương trong tay quân thủ Nole tỏa ra một luồng áp lực liên tục. Người khác có thể không cảm nhận được, nhưng hắn nhận ra thanh trường thương này rõ ràng khác biệt với ma pháp thông thường, nó mang thuộc tính của ma vật được rèn đúc mà thành, và Lan Thạch Anh chính là đại diện cho thuộc tính đó.

Điểm này có vài phần tương tự với Hồng Ma Hữu Kiếm của Mạc Phàm.

Trên thực tế, trường thương của Nole là do ma pháp Lan Thạch Anh ngưng kết cùng một số ma cụ thạch anh cao cấp, đúc luyện mà thành. Đây là bí pháp tuyệt kỹ mà hắn đã dùng năm tháng đằng đẵng tu luyện khắc khổ, đổ vào vô số tài nguyên bồi đắp, cuối cùng mới thai nghén thành công để phòng thân lúc nguy cấp.

Là một cấm chú pháp sư đỉnh vị hệ Thực Vật, dưới tác dụng của lĩnh vực Lan Thạch Anh, Lan Thạch Anh Trường Thương sở hữu lực sát thương thực tế cực kỳ kinh khủng, thậm chí còn vượt trên một số cấm chú ma pháp chuyên về công kích đơn thể.

“Hoắc hoắc hoắc hoắc hoắc ~~~~~~~~~~~~~~”

Quân thủ Nole khẽ động thân hình, lao vút về phía trước. Hắn nhấc tay trái lên, một cây Lan Thạch Anh đột nhiên giăng ngang trời như cầu treo, một cây khác lại bắn thẳng về phía Diệu Nham Tà Thần.

Chỉ trong vài giây, vô số Lan Thạch Anh từ mặt đất, trong bụi cây, trên vách núi đồng loạt bùng phát, phóng ra tứ phía như một cái bẫy giăng sẵn, không ngừng đâm vào thân thể khổng lồ của Diệu Nham Tà Thần.

Diệu Nham Tà Thần nắm giữ thổ hệ, mạnh về uy lực cường thế, mạnh về phòng ngự rắn chắc, nhưng lại không đủ tốc độ để thoát khỏi sự khống chế của Lan Thạch Anh, dường như không cách nào thoát khỏi thế trận thiên la địa võng này. Thân thể nó liên tục rung chuyển, bất lực để Lan Thạch Anh quấn quanh, cả người từ từ bị kéo lên không trung, bao bọc lại như một cái kén khổng lồ.

Mạc Phàm đã sớm di chuyển đến vách núi bên cạnh để quan sát, hắn buộc phải đánh giá lại thực lực của đối phương.

Quân thủ Nole không hổ là đệ nhất nhân của Ai Cập, tu vi của hắn có lẽ cũng ngang hàng với Hoa Quân Thủ.

Diệu Nham Tà Thần được sinh ra trên phế tích trong lĩnh vực của đối phương, cho dù có huyết ước của ác ma chi tâm, nó vẫn không đạt tới cấp bậc Vong Thần Đại Địa như khi ở Cố Đô, càng không phải là đối thủ của một cấm chú pháp sư thực thụ.

“Phốc phốc!”

Nắm bắt cơ hội Diệu Nham Tà Thần bị khống chế toàn diện, quân thủ Nole lập tức phóng ra Lan Thạch Anh Trường Thương trên tay.

Bạch quang chợt lóe, trong nháy mắt hóa thành một chùm tia chớp quỷ dị giao thoa trên bầu trời. Bạch sắc trường thương ngưng tụ từ đại địa hóa thành một con Bạch Mãng Xà khổng lồ, cắn nuốt cả không gian đêm tối, khiến bầu trời đen kịt bị vặn vẹo biến mất, chỉ còn thoáng thấy một cái đầu rắn nhe nanh lao thẳng vào chiếc kén đang treo lơ lửng của Diệu Nham Tà Thần.

“Ầm ầm ầm ầm ầm ầm ầm ầm ~~~~~~~~~~~~~~~~!”

Tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, vô số bạch quang bộc phát giữa không trung. Chiếc kén khổng lồ của Diệu Nham Tà Thần trong nháy mắt bị xuyên thủng, từ bên ngoài chiếc kén trắng, người ta có thể thấy lồng ngực trống hoác của nó, thấy cả bầu trời đen kịt phía sau cùng những luồng sáng tàn dư còn đang rung động mờ ảo.

Diệu Nham Tà Thần bị thủng một lỗ lớn giữa ngực nhưng không rơi xuống, thân thể vẫn bị kéo căng ra tứ phía. Một chùm Lan Thạch Anh ký sinh giữa lồng ngực nó, đâm sâu vào tứ chi, khiến Diệu Nham Tà Thần trông như một ngọn núi bị mắc vào mạng nhện giữa trời.

Đây mới là điểm bá đạo nhất của Lan Thạch Anh Trường Thương. Ngoài lực công kích kinh khủng, khi nó bộc phát sẽ sinh ra một vực trận Lan Thạch Anh trong thời gian ngắn, ký sinh một cách mạnh mẽ vào cơ thể đối thủ, tàn phá từ bên trong.

Mạc Phàm không đến cứu Diệu Nham Tà Thần.

Hắn nhìn thấu vực trận Lan Thạch Anh của quân thủ Nole; dù lấy Diệu Nham Tà Thần làm mục tiêu công kích chính, nhưng bên trong chắc chắn có bẫy. Loại bẫy này cố tình chờ Mạc Phàm đến gần, sau đó sẽ chuyển toàn bộ công kích sang khống chế hắn.

“Austin, tay phải thủ sáo, lên đồ!” Mạc Phàm đứng trên vách núi, chân giẫm mạnh xuống đỉnh đồi, cả người bật lên không trung. Tâm niệm vừa động, hắn truyền một ý nghĩ đến Hồn cách Nghĩa Hồn của mình.

Bầu trời một phút trước còn bị bạch quang của Lan Thạch Anh thống trị, thì ngay trong khoảnh khắc này, một ngôi sao hắc ám bất chợt quét ngang, để lại một chùm xạ tuyến tựa như đuôi của Dạ Long Thần, huy hoàng mà kinh hoàng.

Giữa màn đêm, một tiếng rít gào bạo liệt xé toạc bầu trời.

Ám Tinh Thủ Sáo bất chợt tỏa sáng trên cánh tay Mạc Phàm. Ngay lập tức, hàng trăm hàng ngàn lân phiến hắc kim như sóng triều tuôn ra từ đầu ngón tay hắn, khớp ngón tay duỗi ra chín móng vuốt kim cương đen nhánh, sắc bén như long trảo, rồi dần dần kéo dài bao bọc lấy cả khuỷu tay.

Quân thủ Nole vốn đang ở thế thượng phong, khi nhận thấy khí tức của Mạc Phàm thay đổi, trở nên ác liệt và uy mãnh hơn, cả người nhất thời cảm thấy bất ổn.

Không dám khinh thường, Nole vận dụng thủ pháp thành thạo, một lần nữa giăng ra thiên la địa võng Lan Thạch Anh bắn về phía Mạc Phàm đang di chuyển, quyết không cho hắn thực hiện ý đồ. Vô số cây Lan Thạch Anh trắng xóa cắm rễ dưới đất, phóng lên trời cao, truy đuổi theo một bóng người nhỏ bé trong đêm tối.

Mạc Phàm bay tới với tốc độ cực nhanh, mắt thấy vực trận Lan Thạch Anh sắp bao phủ lấy mình, nhưng hắn không hề có ý định giảm tốc, thậm chí còn trực diện lao thẳng vào.

“Ám Tinh Xạ Tuyến Trảo!”

Tay phải trang bị Hắc Long Thủ Sáo, nhận Viễn Cổ Hắc Đế Chân Long làm Hồn cách Nghĩa Hồn, tay phải Mạc Phàm hiện ra long văn hắc đế, đồng tử chuyển thành màu đen của ám tinh long vương, cả cánh tay phải gần như dung hợp hóa thành Hắc Long Cửu Trảo.

Đúng vậy, Hắc Long Cửu Trảo có tới chín móng vuốt, nghĩa là chỉ thiếu một móng nữa là đủ một cặp long trảo hoàn chỉnh, vậy mà giờ đây lại dung hợp trọn vẹn trên một bàn tay của Mạc Phàm.

Đây có lẽ chính là ý chí của Hắc Long, tâm sao hình vậy, hữu hình hay vô hình đều đã đạt tới thần cảnh chí cường, nguyện dâng hiến toàn bộ lực lượng để cung phụng cho Tà Thần.

“Phá ~~~~~!”

Hắc Long Cửu Trảo mạnh mẽ quét về phía rừng Lan Thạch Anh khổng lồ phía trước…

Đề xuất Voz: Bạn gái tôi lớp 8
BÌNH LUẬN