Chương 35: Thực lực ẩn giấu

Không gian hắc ám rộng lớn mênh mông, vô tận.

Nhân loại vốn chỉ biết đến một góc mờ mịt của nó. Kẻ từng đặt chân đến đây cũng chỉ như một hòn đảo nhỏ nhoi giữa đại dương bao la. Nếu cứ mù quáng tiến về phía trước, không ai biết mình sẽ đi về đâu, thậm chí có thể dễ dàng trôi dạt vào lãnh địa của một vị Hắc Ám Vương nào đó không hề hiếu khách.

Từ lúc mở ra cánh cổng hắc ám, Mạc Phàm đã chủ ý lựa chọn điểm đến là lãnh địa của gia tộc hoàng thất cao quý nhất trong thế giới bóng đêm này. Mục đích rất đơn giản, hắn muốn tìm một người bạn cũ, một người tình cờ lại có địa vị phi thường cao quý, thuộc cấp bậc chí tôn trưởng giả trong hoàng tộc.

Bóng hình trùm kín trong áo choàng đen, thân thể tỏa ra khí chất của một vị tử thần uy nghiêm, lập tức khiến Mạc Phàm nhận ra và không khỏi mỉm cười hài lòng.

Đó chính là Ảnh Duệ Trưởng Giả!

Sự xuất hiện của y đồng nghĩa với việc cả khu tập trung hắc ám này sẽ không có mấy kẻ dám đứng ra nghênh ngang tỏ thái độ thù địch với Mạc Phàm. Có lẽ ở một vị diện nguyên thủy đến thế này, sự phân chia cấp bậc, vai vế chủ tớ cũng vì vậy mà vô cùng rõ rệt.

“Thú vị thật, ta ngửi thấy mùi tà năng tín ngưỡng nồng nặc trên người ngươi, còn tưởng là nhân vật lớn nào đến diện kiến.” Ảnh Duệ Trưởng Giả thích thú bình phẩm Mạc Phàm.

Đã một thời gian dài Mạc Phàm không sử dụng vật chất hắc ám, loại tinh hoa vốn là môi giới năng lượng để mở ra thông đạo cho Ảnh Duệ Tộc du hành.

Do đó, những diễn biến xung quanh Mạc Phàm trong thời gian qua, vị tôn giả này chỉ nắm bắt được một cách mơ hồ, không chi tiết.

“Ồ, những chuyện xảy ra mấy năm nay, chúng ta sẽ bàn sau! Mà sao ngươi vẫn thích cái kiểu xuất hiện âm u sau lưng người khác thế nhỉ, đổi lại là kẻ gan bé một chút thì khó nói lắm... nhưng dù sao ngươi đến cũng rất đúng lúc." Mạc Phàm nói.

Sự xuất hiện của Ảnh Duệ Trưởng Giả kỳ thực là một kế hoạch vô cùng then chốt của Mạc Phàm. Y có thể giúp hắn dẫn đường, hơn nữa còn đóng vai trò là sức mạnh quan trọng nhất bên trong hắc ám vị diện. Trong tình huống Mạc Phàm chỉ còn chưa tới nửa cái mạng, lại phải gồng gánh tội ấn thiên sứ bào mòn thân thể, thời gian hỗn độn chảy trôi… nếu Ảnh Duệ Trưởng Giả không ra tay, hắn không đủ tự tin để đối phó với những sinh linh bóng đêm hùng mạnh sẽ gặp phải trên đường đi. Thậm chí, mục tiêu tiến về Luyện Ngục Đại Môn cũng hoàn toàn xa vời, không có lấy nửa điểm khả thi.

Điều khiến Mạc Phàm bất ngờ là, nhờ việc ghi danh trên đỉnh Tà Miếu, năng lực cảm quan và khả năng khống chế hắc ám của hắn đã vượt xa tầm hiểu biết của bất kỳ sinh vật nào tại ma pháp vị diện. Cũng vì vậy, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấu cảnh giới thực sự của vị đang đứng trước mặt mình...

Đế vương cấp!

Gã quái nhân phóng khoáng, tự tại này… thực sự là một Đế Vương chân chính.

Hơn nữa, trong môi trường hắc ám, sức mạnh của y còn khủng khiếp hơn rất nhiều, có thể sánh ngang với viễn cổ cự long của Đại thiên sứ trưởng Remiel… dĩ nhiên thuộc về những thế lực đứng đầu chuỗi thức ăn trên thế giới này.

Trước đây, trên bàn cờ của gã Hắc Ám Vương quái đản kia, y đã không nói sai. Dường như y chỉ dùng một phần sức mạnh rất nhỏ để giúp đỡ Mạc Phàm, nhưng không ai đủ khả năng nhận ra điều đó ngoại trừ Hắc Ám Vương, ngay cả lão cũng tỏ ra đặc biệt tôn trọng Ảnh Duệ Trưởng Giả.

Mạc Phàm lúc này mới vỡ lẽ, thì ra từ trước đến nay, vị tôn giả của hắc ám vị diện này vẫn luôn che giấu thực lực với mình. Dù có quan hệ khế ước mà vẫn làm vậy, thật không khỏi khiến người ta thất vọng!

Bất quá, việc này xem ra lại là chuyện tốt!

"Ta cần ngươi giúp dẫn đường xuống đầm lầy luyện ngục để cứu một người." Mạc Phàm không khách khí, đi thẳng vào vấn đề.

Hắn đặc biệt coi Ảnh Duệ Trưởng Giả như một chiến hữu, một cộng sự. Mặc dù phong cách chiến đấu của y có phần biến thái, khá kinh dị khi tưởng tượng ra, nhưng xác thực đã giúp đỡ Mạc Phàm không ít.

"Cứu một kẻ đã bị kéo xuống luyện ngục cõi chết? Ngươi định mang xương cốt của kẻ đó về làm ma cụ trang trí à?" Ảnh Duệ Trưởng Giả nói.

Xương cốt…

Ma cụ trang trí!?

Nếu là bình thường, Mạc Phàm biết não của tên này có chút vấn đề, lời nói và việc làm của y chỉ đơn thuần là sở thích cá nhân. Chỉ là luyện ngục này…

Chính hắn đã từng trải nghiệm qua, dù cho có nắm giữ thần cách linh hồn mạnh nhất thế giới cùng thể chất của một sinh vật trác việt, cũng chắc chắn không có khả năng sống sót!

Do đó, lời của Ảnh Duệ Trưởng Giả tuy mang tính đả kích nhưng lại vô cùng thực tế đối với Mạc Phàm.

Khoan đã…

Mạc Phàm bắt đầu tự độc thoại nội tâm, một lần nữa trấn an quyết định của mình.

Ta đến đây không phải để nghe những lời hiển nhiên như thế rồi từ bỏ…

Nàng chết rồi, ta cũng sẽ mang nàng ra khỏi đó, quyết không để nàng mang theo chấp niệm mà tan biến trong đầm lầy lạnh lẽo...

Nàng còn sống, dù cho toàn bộ hắc ám vị diện này muốn giữ nàng lại, ta cũng tuyệt đối không cho phép!!!

"Dẫn ta đi là được!!!"

"Hê hê, trước hết ta phải nói cho ngươi biết một điều, hầu hết sinh vật ở hắc ám vị diện đều không biết làm sao để đến được cái đầm lầy luyện ngục đó, bao gồm cả ta." Ảnh Duệ Trưởng Giả lại hả hê nói.

Mạc Phàm đột nhiên cảm thấy đau đầu, cũng không biết nên nói gì với loại điên cấp đỉnh cao như vậy, suýt chút nữa đã muốn lao vào cắn xé với y một trận.

Chết tiệt, cái tên tôn giả ngớ ngẩn này, thế thì đừng có tỏ vẻ mình am hiểu tường tận chứ! Lão tử mấy phút trước còn đặt trọn niềm tin vào hắn, giờ thì chẳng khác nào tự dội cho mình một gáo nước lạnh.

“Đừng thất vọng, ta không biết nhưng hoàng tộc của chúng ta, chắc chắn có người biết.” Ảnh Duệ Trưởng Giả nói tiếp.

Ảnh Duệ bộ tộc?

Phải rồi, mình đang ở trên lãnh thổ của y, đây rõ ràng là đại gia tộc hoàng thất có tính thống trị và cổ xưa nhất trong hắc ám vị diện này.

Cửu U Hậu từng nói rằng khu tập trung hắc ám không chỉ có một vị Hắc Ám Vương, nếu vậy thì nơi đây tất yếu sẽ tồn tại một thực thể có thực lực không kém cạnh vị Hắc Ám Vương năm xưa, thậm chí có thể còn mạnh hơn.

Nhắc lại cũng thật trùng hợp, người đứng đầu Ảnh Duệ bộ tộc không phải là Ảnh Duệ Vương sao!?

Vị Thần Ma bí ẩn nhất trong Tứ Vương… Cả đời này Mạc Phàm cũng chưa từng nghĩ tới, mình lại có cơ hội trở thành nhân loại duy nhất được diện kiến cả Tứ Vương hắc ám, tính cả bản thân hắn.

Chuyện lớn nhỏ nhân gian, cuối cùng mình vẫn là người sẽ đặt vài dòng mực vào trang sử sách… Haiz… đúng là kiến thức luôn tự tìm đến người không cầu mà…

“Chúng ta đi thôi.”

“Người mà chúng ta sắp gặp cũng xem như có giao tình với ngươi đấy!”

“Giao tình với ta ở hắc ám vị diện sao?”

Mạc Phàm cất bước đi về phía trước cùng Ảnh Duệ Trưởng Giả, trong lòng không khỏi có chút tò mò về nhân vật có quen biết với mình kia. Ở nơi bóng đêm tĩnh mịch, âm u như thế này, trí nhớ của hắn quả thực đã quên đi không ít. Bất quá, người ta vẫn thường cho rằng, loại giao tình này khó mà là một gã đàn ông hay một bộ xương khô nào đó, xác suất là nữ nhân khẳng định cao nhất rồi.

Thế giới như một bức tranh trải rộng dưới chân hắn. Con đường này xa hoa và khác biệt, không phải là khu rừng mây đen kịt, cũng chẳng có những xác chết hay lũ côn trùng ghê rợn.

Trước mắt hắn, dọc theo hai bên đường, là một vườn hoa Bỉ Ngạn, sắc đỏ tươi đẹp vô cùng, có thể nhìn rõ những cánh hoa nhăn tựa sóng gợn, bung nở như những chiếc ô nhỏ...

Đề xuất Voz: Gặp gái trong hoàn cảnh siêu lãng man.
BÌNH LUẬN