Chương 34: Vị Hắc Ám Vương Hoàng Tộc

Cánh cổng Hắc Ám Vị Diện lại một lần nữa mở ra chào đón nhân loại. Lần này, số lượng kẻ tiến vào không đáng kể, chủ yếu chỉ là tro cốt, đất đá, bụi sa cùng mấy vạn vong linh Ai Cập.

Thế nhưng, trong số đó lại có sự hiện diện của hai thế lực kinh thiên động địa: một là Minh Vương Ai Cập, hai là Thủ lĩnh của Quang Minh Thiên Sứ.

Một lần nữa, Mạc Phàm lại tiếp tục cuộc hành trình còn dang dở nơi địa ngục của mình.

Nơi hắn đặt chân xuống chính là Hắc Ám Tập Khu…

Chỉ là lần này, hắn đã xác định rõ ràng địa phận mình tới, chứ không phải tùy tiện chọn một nơi nào đó nằm trong phạm vi cấm chế của một vị Hắc Ám Vương xa lạ.

“Cũng may mình đã có được Hắc Ám Trường Hà hoàn chỉnh, bằng không lại trở thành quân cờ cho mấy kẻ rảnh rỗi nào đó,” Mạc Phàm thầm nghĩ, tự trấn an bản thân.

Hắc Ám Tập Khu quả thực rộng lớn đến vô cùng. Vị trí hắn đang đứng chẳng khác nào một mảnh đất đen cằn cỗi, chỉ như một hạt cát giữa sa mạc của cả vị diện này. Bất kỳ bộ tộc sinh vật địa ngục nào ở đây cũng đều chiếm cứ một vùng lãnh thổ không thua kém gì một lục địa của nhân loại.

Tuy nói Michael, Khufu cùng lượng lớn vong linh đều bị cuốn vào cùng một dòng xoáy và đổ ra gần vị trí của Mạc Phàm, nhưng kết quả chung quy vẫn không thể đơn giản đoán trước được.

Sau một hồi dò xét, Mạc Phàm không khỏi thở phào nhẹ nhõm khi phát hiện không có bất kỳ sinh vật bóng đêm nào tấn công.

Trong quá trình rơi xuống không ngừng, hắn vẫn phải đối phó với vô số sinh vật bóng đêm dày đặc. Ngoài đám nhuyễn trùng màu đen có số lượng khổng lồ, còn có cả mấy Tử Vong Quân Chủ hùng mạnh. Mạc Phàm tự mình chưởng khống nên dễ dàng thoát khỏi vòng vây, nhưng những kẻ còn lại chắc chắn sẽ gặp không ít khó khăn.

Chỉ những ai đã từng ở Hắc Ám Tập Khu này một thời gian, chỉ những ai đã thực sự chạm trán với đám sinh vật bóng đêm mới biết chúng nó mạnh mẽ đến mức nào, hoàn toàn lật đổ mọi nhận thức của thế giới ban đầu.

Mạc Phàm không có thời gian để chờ đợi. Hắn đã dự tính trước tình huống tiếp theo, vốn dĩ việc lôi cả Michael và Khufu xuống đây cũng chẳng phải để tranh đấu một mất một còn.

Tiến về phía trước, còn có việc quan trọng hơn!!!

Hai bên đường là những dãy rừng nhiệt đới hắc ám, cây mây đen mọc um tùm như những con nhện khổng lồ giăng tơ bao trùm lên vách đá. Trên mỗi khe hở, dây leo chằng chịt quấn quanh, để lộ ra từng cặp mắt màu xanh lam u ám khảm trên vách động. Chúng gắt gao nhìn chằm chằm Mạc Phàm, như thể chỉ chực chờ lao tới lột da hắn ra!

Mỗi một nơi đều tỏa ra tử khí nồng nặc đến cực điểm, cảm giác vừa như trong ác mộng, lại vừa chân thực đến mức khiến người ta toàn thân run rẩy…

Rừng mây bóng đêm dọc theo hành lang không ngừng cựa quậy, những sợi dây leo lúc nhúc tiến lại gần khu vực có người di chuyển. Hắc Ám Chân Quyển tạo ra một luồng xung kích lên Thiên Sứ Tinh Ấn của Michael trên người Mạc Phàm.

Đương nhiên, điều này cũng khiến hắn phải gánh chịu sự dằn vặt đau đớn khôn cùng, đến nỗi chính Mạc Phàm cũng cảm nhận được hồn cách Nhất Thu bên trong sắp đạt tới cực hạn chịu đựng.

“Ta rất dị ứng với mấy thứ dây nhợ này!! Cút hết đi!!”

Mạc Phàm ngưng tụ Viêm Chước trong lòng bàn tay. Ban đầu, nó trông tựa như một tinh hà rực lửa, nhưng rồi vô số sợi chỉ hỏa tức chằng chịt dần xuất hiện, quấn quanh nó. Những sợi tinh diễm này nhanh chóng tách ra, uốn lượn quanh hai cánh tay Mạc Phàm, khiến hắn trông như một vị hỏa thần giáng thế, với hai dải lụa lửa rực rỡ tung bay.

“Phừng phừng ~~~~~~”

Mạc Phàm nhún người, thân hình hóa thành một đạo độn ảnh lao đi với tốc độ kinh hoàng, trong chớp mắt đã vượt trăm dặm. Cùng lúc đó, hắn phóng ra hai vòng chỉ Viêm Chước trên tay.

Liệt diễm từ hai vòng lửa nhanh chóng vạch ra hai đường chỉ hỏa ngục dọc theo rừng mây hắc ám. Bằng mắt thường không thể nào xác định được độ dài khủng khiếp của nó.

Đại khái chỉ có thể mơ hồ nhận ra, nơi nào Mạc Phàm lướt qua, phía sau hắn lập tức xuất hiện hai vệt kẻ đỏ rực xâm lấn. Ngọn lửa thiêu rụi tuyến phòng thủ đầu tiên của rừng mây hắc ám, rồi dần dần lan sâu vào trong, nuốt chửng toàn bộ khu rừng tựa như dung nham nóng chảy càn quét mọi thứ.

Một khắc trước, cả một vùng rừng rậm âm u, hệ sinh thái hắc ám vốn vận hành chậm rãi, đến khi Mạc Phàm đặt chân tới, bỗng chốc đã biến thành một bình địa hỏa nguyên. Mảnh đất vốn u ám đen kịt nay hóa thành tro hồng hừng hực trên diện tích mấy trăm ngàn hecta, chẳng khác nào một vùng phế tích hoang tàn. Đống đổ nát khổng lồ ấy khiến người ta không khỏi tự hỏi quỷ thần phương nào đã gây ra cảnh tượng này.

Đi thêm vài cây số nữa, phía trước xuất hiện một cổ trấn được xây dựng xa hoa từ xương cốt. Dĩ nhiên, màu sắc chủ đạo trên đại địa này vẫn là âm u và bụi bặm. Mạc Phàm một mình bước qua vô số hài cốt. Vốn là một Cấm Chú pháp sư Ám Ảnh hệ, lại nắm giữ sức mạnh của Tà Thần, trong cơ thể còn có Hắc Ám Cội Nguồn chảy xuôi, bởi vậy, môi trường này chẳng hề bất lợi đối với hắn.

Khi bước đến sảnh bên trái của cổ trấn, Mạc Phàm nhìn thấy một con đường trải dài hoa bỉ ngạn. Lối đi gần như bị loài hoa này chặn lại, phía trên còn có vài tiểu sinh vật hắc ám thay nhau đến hút mật hoa. Nếu không có Ám Mạch cường đại mách bảo, thật đúng là không cách nào đi tiếp được.

Điều khiến hắn chấn động chính là… chúng đang lần lượt tìm đến cái chết…

Vòng đời của chúng không rõ bắt nguồn từ đâu… nhưng chúng lại nhất quyết đâm đầu vào hút mật hoa bỉ ngạn để rồi tự biến mất…

Tại sao lại có thể hình thành một tập quán kỳ lạ như vậy? Địa phủ rộng lớn thế này, tại sao lại cứ phải đâm đầu vào đây để tự sát!?

Không cần phải nói, đây chắc chắn là chế độ quân lệnh, là sự nô dịch tuyệt đối. Cái nơi quỷ quái này, với sự xa hoa và hoàng khí bao trùm, rõ ràng khác biệt hoàn toàn so với những nơi Mạc Phàm từng đi qua.

Có lẽ, đây chính là khí tức của hoàng tộc…

Là bộ lạc hoàng tộc, thần bí và cường đại không sao kể xiết, dĩ nhiên cũng chính là giai cấp thống trị chân chính tại Hắc Ám Tập Khu này.

Hắn nhớ lại Cửu U Hậu từng nói, hầu hết các bộ tộc thống trị sẽ có một vị vương thần xưng đế đứng đầu, người này được xem như một trong những Hắc Ám Vương chiếm lĩnh lãnh thổ ở đặc khu vị diện này.

Mà Mạc Phàm từ lúc thiêu rụi khu rừng cho tới đây, không rõ có phải đã kinh động đến vị đế vương kia hay chưa, nhưng rõ ràng hắn không hề gặp phải bất kỳ sự tấn công nào từ hệ thống quân đội bóng đêm.

Có lẽ, vị Hắc Ám Vương nơi này đang ung dung thưởng thức hành vi của hắn.

“Soạt soạt soạt ~~~~~”

Trên đỉnh đầu phía sau lưng Mạc Phàm, một bóng đen lẫm liệt không biết đã xuất hiện từ lúc nào. Khí tức này ép xuống, khiến toàn bộ không gian xung quanh như muốn phủ phục, thậm chí có thể tự mình vỡ nát.

Khí tràng vô cùng dữ dội, vô cùng mạnh mẽ…

Tựa hồ chính là vị vương thần đứng đầu lãnh thổ hoàng gia này…

Nhưng lại ẩn chứa một chút gì đó quen thuộc!!!

Mạc Phàm không quay đầu lại, chỉ đơn thuần đứng đó, nở một nụ cười như gặp lại cố nhân.

“Lâu rồi không gặp, Ảnh Duệ Trưởng Giả…”

“Hê hê hê ~~~~~~”..

Đề xuất Tiên Hiệp: Công Tử Biệt Tú
BÌNH LUẬN