Chương 359: Mục Tiêu Đã Tẩu Thoát

“Tí tách, tí tách…”

Bầu trời ban ngày đổ mưa phùn, từng hạt, từng hạt len lỏi xuống đỉnh mũi kiếm ẩn chứa tà quang, lăn vội trên thân kiếm, chuôi kiếm, rồi nhẹ nhàng thấm vào cổ tay của kẻ cầm kiếm.

Ánh mắt sắc lạnh, trong một khắc càng thêm u ám.

Không khí bỗng trở nên nặng nề, một cảm giác ngột ngạt đè nén khiến người ta dù có cố gắng hít thở thật nhanh cũng không thể hấp thụ đủ dưỡng khí.

“Vút!”

“Ầm ầm ầm ầm ầm ầm ầm!”

Một kiếm chém thẳng về phía tòa tháp Monastery đỏ thẫm ở phương bắc, kiếm mang đỏ rực như máu tươi, chẳng khác nào ngàn vạn đạo huyết quang của Tu La Thẩm Phán xé toạc màn mưa, theo lực tay của Mạc Phàm quét xuống nhân gian.

Đạo kiếm huy này… trực kích đến tận khu dân cư ngoại thành Cairo.

Nhát kiếm bổ xuống, tựa như một thác máu hùng vĩ cuồn cuộn, lại giống như một dòng sét magma nóng chảy, bá đạo và mạnh mẽ vô song, chém đôi tòa tháp Monastery bằng sắt thép, biểu tượng của hoàng thất Ai Cập.

Ngoài thành, còn có cả tướng sĩ quân đội.

Vết kiếm như một đường rạch trời, nằm dọc ngay giữa hàng ngũ đại quân đang bạo loạn.

Bất luận là tướng sĩ của doanh trại Cairo hay đám dân thổ phỉ nổi loạn, gương mặt bọn họ đều hiện rõ vẻ kinh hoàng tột độ, khó có thể tưởng tượng một phàm nhân lại có thể đứng từ khoảng cách xa đến thế mà vẫn tung ra một nhát chém kinh hoàng đến vậy.

Sau một thoáng tĩnh lặng ngắn ngủi, đám thổ phỉ nổi loạn bắt đầu xôn xao.

Ngày thường, dù thỉnh thoảng cũng được chứng kiến vài cường giả điều khiển Quang Chi Kiếm giao chiến với vong linh, nhưng vết kiếm của họ hoặc là chém lên ngực đại địch, hoặc là chém lên tường thành, rừng rậm, nhà cửa. Thế nhưng, một kiếm này của Mạc Phàm lại phá vỡ một công trình hoàng thất kiên cố vô song, một tòa tháp cao chót vót có thể chứa hơn nghìn người. Đồng thời, nó cũng chém nát cả núi đá, sơn cốc, giao lộ và cầu cống phía trước.

Hai bên đường kiếm lóe lên tia sét, nham thạch của cương thổ bị tách rời, mặt đất nứt ra một vết hằn khổng lồ dài vô tận.

Không một ai bị nhát kiếm đó chém trúng, nhưng phải nói rằng, dù nó không giết chết một binh một tốt nào, đối với những tên thổ phỉ ngoại lai này, luồng sát khí uy lực mà họ chứng kiến trong ánh mắt hỗn loạn kia tuyệt đối không khác gì cảnh tượng thi thể ngổn ngang khắp chốn!

“Mảnh đất này không thuộc về bất kỳ ai. Hiện tại, xét theo thực lực, thành Cairo tạm thời do phiến quân Thiên Lan làm chủ. Lương thực của các ngươi, đất đai của các ngươi, nhà cửa của các ngươi, tất cả đều do Thiên Lan định đoạt. Muốn sống, hãy lựa chọn đình chiến, quy hàng, chúng ta sẽ bảo hộ, không để các ngươi phải chết đói. Muốn chết, nhát kiếm thứ hai sẽ không chém dọc, mà là chém ngang.” Mạc Phàm hít một hơi thật sâu, dùng huyền âm cất giọng trầm hùng.

Lời nói của hắn vang vọng khắp tòa thành này, và nhanh chóng lan đến cả mấy thị trấn ở ngoại ô.

Đây rõ ràng là một bản án sinh tử.

Vệt kiếm chém ngang…

Chém dọc còn có thể bổ đôi thành trì, cắt đứt đại địa mấy chục dặm. Vậy một khi chém ngang, chẳng phải chính là chém đầu tất cả, không kể tội trạng hay sao?

Đám thổ phỉ bạo loạn ở khắp trấn Trường An, trấn Quất Sa, vốn đang như một bầy zombie vô thức, giờ đây ai nấy đều sợ hãi chồng chất, hồn bay phách lạc. Hầu hết đã bừng tỉnh, muốn quỳ xuống đầu hàng.

Còn dân địa phương Ai Cập, trong lòng ban đầu có chút oan uổng và không cam tâm. Nơi đây rõ ràng là quê hương, là nhà của họ, tại sao lại phải trở thành thuộc địa của phiến quân Thiên Lan?

Hơn nữa, thổ phỉ ngoại lai là thổ phỉ ngoại lai, chẳng phải nên để chúng biết sự cường thịnh của Ai Cập, để chúng nếm mùi xâm chiếm hay sao?

Tại sao chúng cũng có thể được xem là con dân?

Cùng chung quan điểm, các tướng sĩ của doanh trại Cairo đang trấn giữ tường thành chống lại quân Liên Bang ở gần đó cũng loáng thoáng nghe thấy thanh âm vọng ra, cảm thấy có mấy phần nghi hoặc về hành vi của Mạc Phàm.

Cái tên phiến quân Thiên Lan nghe có vẻ là một thế lực mới, lẽ nào là phản quân Tứ Bình? Bọn chúng nhân lúc quốc gia lâm nguy mà tạo phản ư?

“Quân thủ vừa gửi chỉ thị, phiến quân Thiên Lan là bạn, không phải địch. Đây là kế hoãn binh của người lãnh đạo Thiên Lan, không được hoài nghi!” Rất nhanh, một quân tá thống lĩnh bên ngoài doanh trại truyền tin.

“Hắn là người mà quân thủ chiếu cố sao?” Mã Hồng Huân, hội trưởng Hiệp hội Ma pháp Cairo, đứng bên cạnh quân tá, vội nhếch mép hỏi.

Ánh mắt của mấy người này vẫn chưa rời khỏi vệt kiếm huyết sắc loẹt xoẹt tia điện mà Mạc Phàm vừa bổ xuống. Nhìn thấy kiếm huy, ngửi thấy mùi khét từ không gian bị vặn vẹo, lại nghe được đoạn thoại ngông cuồng đến cực điểm của người trẻ tuổi kia, nãy giờ bọn họ rõ ràng là một bộ dạng bị ủy khuất không dám làm càn.

“Đúng vậy, trước khi đến thành phố biển Alexandria, quân thủ đã thông báo rằng có xác suất nhất định sẽ xuất hiện một vầng hào quang sáng như trăng rằm cứu rỗi thành Cairo. Ngài ấy nói khả năng cao kẻ này sẽ dẫn theo phản quân Tứ Bình, những kẻ trước đây vẫn hay cùng chúng ta chống đối. Trinh sát của quân ty hồi báo, phiến quân Thiên Lan đang chiến đấu trong thành không ai khác chính là phản quân Tứ Bình.” Vị quân tá thống lĩnh lên tiếng.

“Hừ, tình báo cũng nói đám người tự xưng là Thiên Lan kia, vừa xông vào quảng trường trấn Trường An, việc đầu tiên là hùng hùng hổ hổ cướp bóc lương thực của dân làng, chuyện này lại có ý nghĩa gì? Quân thủ đã được thông báo chưa?” Hội trưởng Mã Hồng Huân khoát tay nói.

“Mã Hồng Huân, ngươi đủ rồi, còn làm ồn thì đừng trách ta không khách khí. Nole đột nhiên rời bỏ thành Cairo để đến Alexandria, nhất định là có suy tính của riêng mình. Người kia tung ra một nhát kiếm sấm sét, ngay cả ta cũng không nắm chắc phần thắng, đó có thể là át chủ bài của chiến dịch này.” Một nữ tử mặc áo bào nâu, đội mũ len nâu nghiêm giọng chấn chỉnh.

Chiếc mũ len trùm kín đầu, mái tóc bạc phơ phủ xuống hai bên, che đi dung nhan của nàng, chỉ để lộ ra một đôi đồng tử u buồn, nhưng thoáng qua lại có một loại bá khí dọa người.

“Ta… ta, được rồi, ngài thắng, đại nhân Nasha.” Sắc mặt Mã Hồng Huân nhanh chóng thay đổi, hạ giọng nói.

Mấy tướng sĩ quân doanh khác ở gần đó chứng kiến cảnh này, ai nấy đều suýt tưởng mình nhìn lầm.

Hội trưởng Hiệp hội Ma pháp Cairo cũng chính là người kiêm luôn chức vị lãnh đạo cao nhất của Hiệp hội Ma pháp Ai Cập. Thực lực của Mã Hồng Huân thậm chí đã là Bán Cấm Chú, trong quân đội, trừ đại quân thủ Nole và Tham Mưu Tư Lệnh Ricardo Lê Hoàng ra, gần như không còn ai đủ tư cách để hắn phải để vào mắt.

Vậy mà người phụ nữ đứng tuổi này…

“Này, Nasha kia là người thế nào vậy?” Trong đám đông xa xa, một tiểu binh thì thầm hỏi kẻ đứng bên cạnh.

“Ta không rõ, chỉ loáng thoáng nghe nói, nàng từng là lão sư của quân thủ.” Viên tiểu binh đứng cạnh trả lời.

“Lão… lão sư của quân thủ?”

“Suỵt, hai người các ngươi ăn nói cẩn thận một chút, đừng trách ta không nhắc nhở. Đại nhân Nasha chính là phu nhân của cố quân thủ Hakken, một trong tứ đại Cấm Chú Pháp Sư quyền lực của Hiệp hội Cấm Chú Ai Cập. Ngài ấy vốn đã không xuất hiện trong suốt hơn 15 năm nay.” Người phụ trách quân y nói nhỏ.

Hai viên tiểu binh nghe xong tin tức, sắc mặt lập tức tái nhợt như thiếu máu.

Cấm Chú…

Nàng là một Cấm Chú Pháp Sư, lại còn là phu nhân của cựu quân thủ Hakken, được quốc gia phong tặng danh hiệu nữ đại tướng danh dự trọn đời. Chẳng trách vì sao Mã Hồng Huân lại sợ đến mất mật như vậy.

Cường giả đỉnh tháp, Ai Cập chỉ có duy nhất bốn vị đại Cấm Chú, lần lượt là quân thủ Nole, Thiên Tử Điểu Serena William, Liệp Khôi Hopper, và vị thứ tư bí ẩn nhất rốt cuộc cũng đã xuất hiện, chính là nàng.

“Ít nhất, nhờ có phiến quân Thiên Lan đứng ra chĩa giáo đòi làm kẻ thống trị tòa thành, người dân bên trong cũng hoàn toàn tránh được một trận tàn sát lẫn nhau với hàng triệu triệu tên thổ phỉ điên cuồng của liên bang.” Nasha một lần nữa mở miệng, ánh mắt lóe lên quang trạch, uy hiếp toàn bộ quân đội.

………………

Mạc Phàm bổ xuống đại địa, thực chất việc hăm dọa đám thổ phỉ bạo loạn chỉ là thứ yếu. Quan trọng nhất, đường kiếm dứt khoát và bùng nổ của hắn, mục tiêu không hề che giấu, chính là đường đường chính chính muốn chém chết kẻ đang đứng bên trong tòa tháp Monastery đỏ thẫm.

Từ khoảng cách 60 dặm, tinh quang chiếu rọi thanh trường kiếm màu huyết sắc vẫn còn lưu lại kiếm ảnh, ngọt lịm như bổ dưa hấu, cả một công trình đắt giá nhất Ai Cập bị chẻ làm đôi.

Bên trong tòa tháp tưởng chừng có thể chứa đến hàng vạn người, vậy mà thời điểm bị chém xuống, tất cả đều trống không.

“Đã tẩu thoát rồi sao?” Mạc Phàm nhíu mày, có chút tức giận thốt lên.

Kẻ đầu não bên Vong Quỷ, lẽ nào đã đoán được hắn sẽ tấn công?

Đề xuất Tiên Hiệp: Chấp Ma - Hợp Thể Song Tu (Dịch)
BÌNH LUẬN