Chương 383: Kỳ Lan Thanh Thánh Xà
. . . . . . .
“Ngươi… Dante, ngươi nên nhớ mối quan hệ giữa ta và hoàng vương! Phụ hoàng ngươi giao cho ta trọng trách trông coi ngươi cẩn thận, để ngươi dốc sức vì đại cục, chứ không phải đến đây gây sự!” Đô đốc Duya Fed tức đến run rẩy, hận không thể tung một quyền kết liễu ngay tên thái tử trẻ tuổi này.
"Phụng mệnh hoàng triều, vâng chịu thánh ân, ta đương nhiên dốc hết toàn lực.” Dante nghiêm nghị đáp.
Hắn cưỡi tọa kỵ tiến lên phía trước, phóng tầm mắt nhìn về bầu trời hoàng hôn, khuôn mặt dần dần lộ ra nụ cười hiểm ác: “Đô đốc, ngài có biết không, thiên phú cao nhất của nhân loại không phải là thức tỉnh ma pháp, mà là quan tinh dự đoán. Trên có thể theo dõi thiên văn để biết phúc họa, dưới có thể quan sát sương sớm để tiên đoán thế gian. Tin ta đi, chờ cho hoàng hôn tắt hẳn, Thiên Can Kỳ nhất định sẽ cắm xuống quê hương của lũ vong linh yêu ma này. Bức tường thành kia, bình minh ngày mai sẽ là nơi treo thủ cấp của tên phản bội Nole."
Nhắc đến quân thủ Nole, Dante vẫn luôn căm ghét người này đến cực điểm.
Ngay từ đầu, Dante đã không tin tưởng Nole, hắn là người duy nhất phán đoán được vị quân thủ Ai Cập này có khả năng sẽ trở mặt vào một thời điểm nào đó, hãm hại Liên Bang.
Bất quá, Nole làm việc tương đối kín kẽ, thường không xuất hiện trước các hội nghị của Liên Bang mà chỉ thông qua liệp khôi Hopper để lén lút trao đổi, cho nên Dante không thể chứng minh được kẻ này là nội gián hai mang, càng chỉ có thể âm thầm nuốt cục tức để hoàng gia quân đội thoát một kiếp.
Thậm chí cả cái tên Hopper ngu xuẩn đó, Dante cũng muốn trừ khử từ sớm.
Kẻ có thực lực nhưng lại ngu muội, thiểu năng, trong quân lược là tối kỵ!
Quả nhiên, cuối cùng phán đoán của hắn đã đúng. Quân thủ Nole miệng thì cấu kết với Khafre, lòng thì lập lời thề bán nước, nhưng đến khi Liên Bang vừa hung hăng dẫn quân xông vào thành Alexandria, Nole lập tức trở mặt, không ngần ngại đặt bẫy trảm sát gần ba vạn đại quân, một hành vi khiến trời đất cũng phải phẫn nộ.
Trên thực tế, thái tử Dante cũng không đem toàn bộ binh lính ra làm vật thí mạng. Hắn chủ động lệnh cho mỗi đạo quân tiên phong tiến vào thành Alexandria phải chia làm ba phần: một nhánh liều mạng xông lên trước, một nhánh vừa tiến vừa lùi để yểm trợ, còn nhánh thứ ba chịu trách nhiệm quan sát, đánh giá địa hình, cứ điểm và chiến thuật của người Ai Cập. Sau đó, khi tàn quân rút chạy ra ngoài, họ sẽ báo cáo lại cho tướng lĩnh chỉ huy đạo quân kế tiếp xông vào.
Bảy vạn quân tiên phong vây thành, thiệt hại ba vạn, không phải là quá tệ. Ngược lại, Dante gần như đã có thể đường hoàng vẽ lại bản đồ cứ điểm chiến lược bên trong thành Alexandria, đây mới chính là mục đích thực sự của hắn.
Đô đốc Duya Fed nghe thái tử Dante nói một hồi về thiên văn khí tượng mà trong đầu chẳng hiểu gì cả.
Chỉ là hắn có chút tò mò, vị tiểu hoàng tử Ả Rập này sao lại nói chuyện như thể biết trước tương lai, mỗi một lời nói, gần như đều khiến người khác bất đắc dĩ phải trông chờ.
. . . . . . . . . .
Khói lửa đỏ rực bao phủ phía trên thành Alexandria xám xịt. Hoàng hôn buông xuống, vừa vặn có một khoảng mây tan đi, ánh chiều tà từ vòm trời rọi xuống, từng đạo sáng tựa như những tấm màn che thanh khiết rủ xuống khắp các con phố, khắp tòa đô thị.
Chỉ là, hoàng hôn chẳng phải nên có màu ửng hồng hay sao, vì cớ gì lại phảng phất sắc xanh ngọc đằm thắm thế này?
Vùng đất ngân lĩnh của thành trì, dưới ánh chiều tà dường như được khoác lên một tấm áo choàng thiên thanh huy hoàng, tỏa sáng nổi bật giữa hoàng hôn, rực rỡ động lòng người.
Nơi màn che thanh quang bao phủ, đại quân Liên Bang bị chặn lại. Bất kể bao nhiêu quân sĩ tiến vào trong thành cũng đều cảm nhận được một luồng nguyên tố tịnh hóa nóng rực khổng lồ đang đè nặng lên người. Dưới ngọn liệt diễm màu xanh diệp lục đang thiêu đốt này, khải giáp ma cụ căn bản không thể chịu đựng quá vài phút.
Đây đã là lần vây công thứ chín trong ngày, các thế lực liên minh bắt đầu chịu tổn thất vô cùng nặng nề.
Sáu vạn quân một đi không trở lại.
Mấy vạn quân tiên phong trước đó, giống như cơn bão tố hắc ám cuồn cuộn lại gặp phải chúa tể của ánh sáng vô cùng đậm đặc, khí thế cuồn cuộn, lực lượng xung kích, kết quả tất cả đều bị hóa giải.
Các tướng sĩ Liên Bang bắt đầu có chút do dự, cũng có chút sợ hãi. Bọn họ một khi không ai thành công xông vào được bên trong thành, lúc quay về, các quân tá, chỉ huy nhất định sẽ trách phạt, thậm chí là mang tội chết.
Nhưng tiến vào… làm cách nào bước qua được thánh quang thanh diệu mãnh liệt trên trời kia?
Sắc xanh của hoàng hôn tựa như từng ngọn roi phán xét thánh quang, hung hăng quất lên mặt đất và những sinh vật đang tháo chạy.
Vô số binh sĩ bị roi phán xét đánh cho da thịt chảy mủ, sưng phồng, miệng rên rỉ máu đỏ, da đầu lở loét. Cảm giác dù có thêm bao nhiêu pháp sư hệ phòng ngự vững chắc đến đâu cũng không thể ngăn cản được loại ánh sáng màu xanh thiêu đốt này.
“Yêu thú… có yêu thú... các ngươi cẩn thận, Ai Cập… Ai Cập có Thanh Long yêu thú!" Tướng lĩnh của lục bình quân Libya ngẩng đầu lên, đột ngột kinh hãi thét to.
Ngay trung tâm mảnh hoàng hôn cuối cùng sắp tàn lụi phía sau thành ngân lĩnh, giữa thánh đàn quang huy xuất hiện một đầu Thanh Long mỹ lệ không gì sánh được.
Thân thể nó mang sắc thiên thanh của vầng thái dương, uốn lượn dài dòng hấp thụ ánh chiều tà phiêu đãng. Nó giống như chim Thanh Tước, nhưng lại càng thướt tha hơn, có bốn cánh Tiên Điệp lung linh. Làn da nó nhẵn nhụi bóng loáng không có vảy phiến, toàn thân là một lớp da mềm mại tinh xảo mang hoa văn màu xanh diệp lục pha lẫn sắc vàng ngọc diệu kỳ.
Thanh Long không có chân, chỉ có đôi cánh và thân hình thon dài. Về phần đuôi, nó lại chia thành ba nhánh, tinh tế mà mềm mại, trông như cành lan lay động trong gió thu, lấp lánh sắc xanh lam thánh khiết, vô cùng hoa mỹ.
“Hoang Cổ Thanh Xà, đó không phải Thanh Long, Long không có thân hình thon gọn như vậy, trên đầu cũng không có Long Giác, nhỏ nhắn mà vũ mị, đây là hậu duệ của loài Mãng Xà…” Một vị thổ hệ pháp sư khác tên Tuân Đỗ, da thịt đã tróc bong, dường như biết mình có trốn tránh cũng vô ích, bèn đứng lại, dùng tu vi luyện nham của bản thân để che chắn cho thánh quang thanh diệu nóng rực trên bầu trời, bảo vệ những binh sĩ khác bỏ chạy.
“Thanh… Thanh Xà, từ xưa đến nay, hình như chưa từng nghe qua loại Xà nào giống Long đến vậy, biết bay, lại còn có cánh!"
“Có một điển tích về kỳ xà trong Tự Do Thần Điện từng được nghiên cứu, chính là hậu duệ của Mãng Long, một huyết mạch còn gần với Tổ Long hơn cả Chân Long hiện tại, tên là Kỳ Lan Thanh Thánh Xà. Bất quá lúc ta đến đó du ngoạn, ngay cả bản phác thảo của người trong Tự Do Thần Điện cũng không chân thực và chính xác được như vậy.”
Kỳ Lan Thanh Thánh Xà…
Lộng lẫy chói mắt, thánh khiết thanh cao. Nếu không phải vì cảnh tượng tận diệt của thánh quang, có lẽ rất nhiều binh sĩ Liên Bang xâm nhập vào thành Alexandria đều đã muốn từ bỏ chiến ý...
Đề xuất Tiên Hiệp: Khánh Dư Niên (Dịch)