Chương 384: Thủy triều rút

. . . . . . . .

“Sợ cái gì! Mau trốn vào bóng râm! Cái chiêu thái dương rực rỡ của con Kỳ Lân Thanh Thánh Xà này còn chưa phải là cấm chú diệt thế. Nó chẳng qua là lợi dụng lúc các vị đại pháp sư cấm chú của chúng ta đang dưỡng thương phục hồi mới dám lộng hành như vậy!” Gã tướng sĩ to xác có khuôn mặt bị thánh quang của con mãng xà xanh thiêu cháy một mảng lớn, giọng điệu vẫn còn hậm hực gào lên.

“Soạt soạt soạt!”

Vài toán binh sĩ hoảng loạn tột độ vội vàng nghe lệnh, ầm ầm tháo chạy dưới bóng râm của tường thành, men theo chân tường để né tránh ma pháp của Kỳ Lân Thanh Thánh Xà. Cùng lúc đó, cây cối nơi đây bỗng nhiên sinh sôi bùng nổ, tạo thành một tòa sâm lâm cự trận trải dài khắp vùng sa mạc Bắc Phi.

Đoàn quân dài dằng dặc của Liên Bang vừa mới xông vào rõ ràng không cách nào phá giải nổi khu rừng trận mênh mông này. Bọn chúng lạc lối bên trong phương trận rừng rậm, đồng thời cũng không thể ngăn cản quân đội Ai Cập từ trong rừng đột kích, tựa như đã rơi vào một cái thiên la địa võng được bố trí tỉ mỉ, số người lác đác thoát ra được chẳng có bao nhiêu.

Quân đội rơi vào hỗn loạn, tiến thì bị tru diệt, lùi lại bị ngăn trở, thế trận rất dễ dàng tự sụp đổ.

“Khốn kiếp, là tên quân thủ Nole ra tay, hắn vậy mà vẫn chưa cạn kiệt ma năng!” Đô đốc Israel Duya Fed từ xa quan sát cứ điểm ngoài thành, không nhịn được mà chửi ầm lên.

Quân thủ Nole trực tiếp trấn giữ thành Alexandria, trừ thái tử Dante ra, đây là một biến số nằm ngoài dự đoán của bọn chúng. Nhưng dẫu sao phe chúng cũng đông người thế mạnh, toàn quân sáu quốc gia mang theo cả thảy tám vị pháp sư cấm chú, chưa tính Duya Fed.

Thế nhưng sau mấy trăm hiệp giao tranh trên chiến trường, tám vị pháp sư cấm chú đã dùng rất nhiều thủ đoạn để thăm dò thành Alexandria, kết quả đều bị Lan Thạch Anh Trường Thương trong tay quân thủ Nole cùng với Miếu Văn Thương Xà trong tay một nữ nhân tuyệt sắc vũ mị nào đó đồng loạt cầm chân, buộc phải lui lại.

Hiện tại tám vị pháp sư cấm chú đang tĩnh tâm minh tu ở hậu phương để phục hồi thực lực, trong khi đó quân thủ Nole một thân đầy thương tích nhưng vẫn giăng bẫy đón đánh đại quân, điều này khiến Duya Fed không tài nào giữ được bình tĩnh nữa.

“Ầm! Ầm! Ầm!”

Một đám Phi Tước quân Sudan và Miểu Hành không quân Jordan đang cố gắng né tránh thánh quang thanh nhật của Kỳ Lân Thanh Thánh Xà cũng như sâm lâm trận của Nole. Khi bọn chúng bay vòng ra phía đông bắc và tây bắc của thành, đột nhiên dực ma cụ và tọa kỵ phi hành bị một lực hút cường đại ép xuống, rơi lả tả như một đống sắt vụn từ độ cao mấy ngàn mét. Vũ khí, giáo mác, ma cụ trong tay cũng tuột ra, toàn bộ rơi rụng xuống chân thành.

Kẻ dẫn đầu là một gã pháp sư siêu giai mãn tu, gã một tay che ngực bò dậy, hướng về phía móng vuốt ma cụ của mình mà đi tới, để rồi chứng kiến một cảnh tượng khó tin.

Cái móng vuốt màu đen của hắn bắt đầu rung động kịch liệt ngay trước mặt. Không chờ hắn chạm đến chuôi binh khí đã quen dùng mấy chục năm này, cái móng vuốt đột ngột bay vút lên trời cao.

Vị pháp sư siêu giai đứng ngây ra, mặt đầy hoang mang khó hiểu.

Hắn dù gì cũng là siêu giai Không Gian hệ và Phong hệ, móng vuốt ma cụ rất ít khi rời tay, làm sao có thể vượt khỏi tầm kiểm soát của mình mà bay thẳng lên không trung như vậy?

Hắn ngẩng đầu, vừa vặn trông thấy dưới ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, một nữ tướng lão nhân tóc bạc phơ đang bay lượn, đứng giữa tòa tháp chàm của thành Alexandria, phác họa ra một tòa Tinh Cung dày đặc những vòng nối.

Nữ tướng lão nhân không có dung mạo tuyệt mỹ, nhưng ánh mắt lại phúc hậu hiền từ. Nàng khoác trên mình bộ chiến bào màu nâu dày nặng, hai bên vai là kim huy hàm tướng, trước ngực là vô số huy chương tước hầu lấp lánh. Bộ chiến bào ấy dường như vốn thuộc về người đàn ông trong lòng nàng.

Móng vuốt ma cụ của vị pháp sư siêu giai kia, chính là đang bay về phía nữ tướng lão nhân này.

“Long long long long long!”

Móng vuốt đen kịt bị tách ra thành năm sợi kim loại riêng biệt. Hơn nữa, không chỉ có móng vuốt của hắn, gã pháp sư siêu giai còn phát hiện tất cả những binh khí vương vãi trên chiến trường xung quanh đều nhao nhao rung động rồi bay lên trời. Chúng bị từng luồng ý niệm vô hình dẫn dắt, đầu tiên là chậm rãi lơ lửng giữa không trung, ngay sau đó tất cả hóa thành một dòng lũ kim loại hỗn độn, chen chúc vây quanh thân ảnh của vị nữ tướng lão nhân.

“Nữ Đại Tướng?”

Bên trong thành Alexandria, các tướng lĩnh trong doanh trại cũng đều ngẩng đầu nhìn thấy vị Thống Soái huy hoàng một thời của bọn họ xuất hiện trên Thiên Không thành, nhất thời trong lòng sôi trào rung động.

Đó là phu nhân của cố quân thủ Hakken, lão sư của đương kim quân thủ Nole, Nữ Đại Tướng Nasha!

Cuối cùng nàng cũng đã kịp thời bay từ thủ đô Cairo về đến thành Alexandria để chung tay trấn thủ với Nole.

Trên sa trường trăm dặm, những binh sĩ đã chết nằm la liệt dưới đất, những ngọn mâu còn cắm xuyên qua thân thể kẻ địch chưa kịp rút ra, những lưỡi đao bị vứt bỏ trong vũng máu, còn có cả những ma cụ, khải cụ nứt vỡ, tất cả đồng loạt xoay vòng bay lên trời cao...

Thân ảnh Nasha hiện ra giữa hoàng hôn, khoác trên mình chiến bào của Hakken, hai bàn tay nàng vận chuyển ma pháp Không Gian hệ phức tạp và bàng bạc, hướng về phía hai cánh quân địch trên tầng mây xa xa mà phóng ra một luồng ý niệm.

Một cỗ sát niệm ào ào thổi tới. Khi sát niệm che khuất bầu trời, cũng là lúc đầy trời những kim thủ, kim sáo, đại đao, trường mâu, tên nỏ sắc lẹm cùng với mấy chục loại ma cụ và lợi khí khác nhau đều nằm dưới sự khống chế của luồng sát niệm tựa núi băng này.

“Phi Đao Trường Niệm!”

Giữa không trung, nữ đại tướng phất tay một cái.

Bầu trời hoàng hôn hóa thành một mảng đen kịt. Hàng vạn mảnh vụn kim loại và ma cụ lít nha lít nhít đã hoàn toàn che khuất những tia nắng cuối cùng của buổi chiều tà, che khuất cả tầng mây, khiến nội tâm tất cả mọi người rung động!

Theo ý niệm của nữ tướng quân huyền thoại Ai Cập, ngọn núi đao kia, bức tường mâu nọ, những binh khí, vuốt, khiên tùy ý bay múa, đồng loạt bắn phá về phía phương trận không quân của đại quân Liên Bang.

Cái gì mà Miểu Hành không quân Jordan, cái gì mà Phi Tước quân Sudan, trước chiêu Phi Đao Trường Niệm của Nữ Đại Tướng Nasha, chúng chỉ là những sinh vật nhỏ bé không đáng kể. Cảnh tượng kinh thiên động địa trên chiến trường rộng lớn này khiến tất cả mọi người phải sững sờ kinh hãi.

Người đời chỉ từng nghe Nasha là Độc Bách Xà, chưa từng ai biết được Không Gian hệ của nàng lại cường đại đến nhường này.

Đối với các tướng sĩ Ai Cập mà nói, đây là từng vệt hàn quang lướt qua trên đỉnh đầu, to lớn đến mức khiến linh hồn người ta run rẩy. Còn đối với những đô đốc, tướng lĩnh của sáu quốc gia Liên Bang đang quan sát ngoài thành, đây chính là tuyệt đối sát niệm, đại biểu cho ý chí tru diệt quân thù kiên quyết của nữ đại tướng.

Mấy ngàn binh sĩ không quân của Jordan và Sudan bị Phi Đao xuyên thủng tan nát. Binh khí hết lần này đến lần khác lướt qua thân thể nhỏ bé của bọn chúng, đến cả thi thể cũng không còn nguyên vẹn, hóa thành những cục máu và bùn máu.

Người dân Ai Cập trong thành, tất cả đều ngẩng đầu, tựa như đang chiêm ngưỡng vị chiến thần mà chính họ từng vô cùng tự hào. Giờ phút này, nàng lại một lần nữa dùng sức của mình để bảo vệ mảnh đất tội nghiệp này, làm sao không khiến người ta cảm động cho được?

Nữ quân cấm chú, mấy chục năm trước chưa từng bại trong bất kỳ trận chiến nào. Mấy chục năm sau, tu vi cảnh giới của nàng càng không cho phép nàng nếm mùi thất bại.

Đây chính là nữ nhân của Ai Cập, phảng phất sinh ra là để dành cho chiến tranh, một nữ tướng chiến tranh thực thụ.

Phải kể đến, có quân thủ Nole, có nữ đại tướng, lại thêm nữ thần tuyệt sắc cầm trong tay Miếu Văn Thương Xà.

Có ba người họ trên chiến trường, tại sao lại không dám hy vọng về một chiến thắng huy hoàng nhất trong lịch sử chứ?

Thiên quân vạn mã, 80 vạn binh sĩ tinh nhuệ của Liên Bang đều không thể xông phá phòng tuyến của địch. Chỉ bằng ba người và một con Kỳ Lân Xà hoa lệ trên trời kia, họ đã trụ vững thành Alexandria, hơn nữa còn khiến quân địch tổn thất nặng nề không gì sánh được.

“Dante, ngươi… ngươi nhìn kết quả mà ngươi mang đến đi! Ban đầu chỉ có hai kẻ quái nhân kia chúng ta đã không thể công phá thành, bây giờ lại thêm một pháp sư cấm chú từ đâu tới nữa. Mau, phát lệnh tổng tấn công, bây giờ chỉ có thể dựa vào toàn bộ 80 vạn đại quân thôi!” Vị đô đốc của Jordan nhìn thấy binh sĩ của mình bị tiêu diệt nhiều như vậy, nhất thời không thể kìm lòng được nữa.

Thái tử Dante nhìn sắc trời.

Mặt trời đã hoàn toàn lặn xuống núi.

Ánh dương quang cuối cùng của hoàng hôn giờ cũng không còn nữa.

Đêm đen buông xuống, thủy triều rút.

Là một nhà chiêm tinh học, cảm nhận được cái lạnh của đêm về, nhìn thấy ánh sao, nhìn thấy tinh hà vẫn lạc, quả thực có chút thi vị.

“Một pháp sư cấm chú sắp hết tuổi thọ, một quân thủ trọng thương đang cố gắng vùng vẫy, một hậu duệ của Medusa chi mẫu, các ngươi đã bị bọn chúng dọa cho thành ra thế này rồi sao?” Dante nhàn nhạt mở miệng.

“Đừng dài dòng, muốn nói gì thì mau nói đi!” Đô đốc Duya Fed cũng cảm thấy chướng mắt.

Thái tử Dante bước xuống khỏi tọa kỵ, thảy viên đá trong tay xuống vũng nước dưới chân, thong dong đáp lại: “Thủy triều đã rút, đại quân độn thổ, xuất kích!”

Đề xuất Voz: Kỹ Năng Tán Gái Cao Cấp
BÌNH LUẬN