Chương 407: Ả Hồ Ly Bệnh Hoạn

. . . . . . . . . . . .

Vĩ Linh Hoàng...

Vĩ Linh Hoàng...

Mạc Phàm hít một hơi thật sâu, cố gắng kiềm nén nội tâm đang dậy sóng.

"Thế gian hiếm có kẻ đa tình, chẳng hổ là Mạc huynh, thiên tư trác việt lại có giai nhân phi phàm. Ngay cả phu nhân của huynh cũng khẩu khí ngút trời, e rằng tu vi cũng vô cùng cao thâm.” Quân thủ Nole tỏ ra vô cùng hiếu kỳ, hắn vừa vuốt cằm vừa mỉm cười nói.

Nhìn thấy trong đôi mắt tĩnh lặng của quân thủ Nole lóe lên vài phần nhiệt thành, Mạc Phàm cảm thấy cả người không ổn.

Cao thâm thôi thì đã ăn nhằm gì!!!

Cổ họng Mạc Phàm khẽ động, nuốt khan một tiếng. Nghĩ đến đây, gương mặt hắn như đông cứng lại, không biết phải diễn tả cảm xúc ra sao.

Nếu là người khác treo thưởng hắn, chuyện này còn có thể xem xét, dựa theo quy củ mà dùng vũ lực để giải quyết.

Nhưng đó là chủ thượng của toàn bộ Côn Lôn đế quốc, Vạn Yêu Thần Tọa, là vị thần của vạn yêu. Nàng ta chắc chắn là một trong những chúa tể thống trị trên đỉnh kim tự tháp của vị diện này.

Tu vi của Vĩ Linh Hoàng rốt cuộc đã đến cảnh giới nào, Mạc Phàm cũng hoàn toàn mơ hồ.

Thế nhưng có một điều Mạc Phàm biết rất rõ, đó là nếu nàng ta thực sự nổi sát tâm, thì dù cho hắn có mười cái mạng cũng không đủ dùng.

"Không như ngài nghĩ đâu, quân thủ. Nếu ngài muốn sống yên ổn, muốn bảo vệ người dân Ai Cập, thì ngàn vạn lần đừng tò mò về nữ nhân này, càng đừng bao giờ dính dáng đến nàng ta, bởi vì nàng ta là một ả hồ ly tinh bệnh hoạn!" Mạc Phàm nghiến răng nói ra lời từ tận đáy lòng.

Chỉ là, nói xong câu ấy, không hiểu vì sao sắc mặt hắn lại thoáng chút u buồn. Hình ảnh của Vĩ Linh Hoàng cứ lởn vởn trong tâm trí, tựa như một đoạn ký ức miên man lặp đi lặp lại không thể nào quên, nhưng khi cố gắng nhớ lại thì chẳng thể nào nắm bắt trọn vẹn.

Thái độ của Mạc Phàm, cùng với hành động vô thức đưa tay xoa nhẹ vết son trên cổ, nhất thời khiến quân thủ Nole không tài nào hiểu được ý tứ của người trẻ tuổi trước mắt, trong lòng càng thêm mấy phần kinh ngạc.

Vị quân thủ Ai Cập này là người từng trải, kiến thức sâu rộng, thời niên thiếu đã kinh qua vô số chuyện, va chạm không biết bao nhiêu tình huống khó lường.

Thứ có thể khiến Nole kinh ngạc, ít nhất cũng phải là chuyện kinh thiên động địa như Mạc Vĩ Kỳ thời trai trẻ với tu vi Siêu Giai đã được Viễn Cổ Hắc Long Vương cấp bậc Đại Đế phụ thể một cách hoàn hảo.

Lẽ nào phu nhân của Mạc huynh, thực lực còn trên cả hắn sao???

Đắn đo một lúc xem có nên hỏi sâu hơn không, cuối cùng Nole lựa chọn duy trì phong thái chuẩn mực của một vị quân thủ, nuốt xuống sự hiếu kỳ của chính mình.

"Trước đây ta biết đến Mạc huynh là qua lời giới thiệu của thánh nữ Asha Corea, nhưng việc này thực chất cũng giống như biết đến huynh qua hạng mục treo thưởng Thiên Bảng của Liên Minh Thợ Săn vậy." Nole nói sang một vấn đề khác.

“Ý ngài là sao?” Mạc Phàm khó hiểu hỏi.

"Treo thưởng có trước, người đọc được tin tức sau. Nếu không có lệnh treo thưởng này, có lẽ thánh nữ của Parthenon Thần Miếu cũng không biết làm cách nào để gợi ý cho ta về Mạc huynh." Quân thủ Nole nói.

Nữ thợ săn Anna đồng tình với câu này, nàng gật đầu lia lịa ủng hộ quan điểm của quân thủ: “Treo thưởng của Liệp Giả rất phổ biến, phủ sóng toàn cầu, ai cũng thấy, ai cũng nghe, ai cũng săn lùng. Hạng mục của anh đã lập nên một kỷ lục truyền kỳ chưa từng có trong lịch sử, được xem là phần thưởng cá nhân cấp SSS siêu việt trên Thiên Bảng, có sức ảnh hưởng truyền thông cực lớn. Giống như một lời bố cáo thiên hạ vậy.”

Nghe đến đây, trong đầu Mạc Phàm bất giác xâu chuỗi lại các sự kiện.

Ở Ai Cập, ai ai cũng nghe danh Nole, nhưng người thực sự được gặp vị quân thủ này lại chẳng có bao nhiêu, dù rất nhiều người vẫn luôn mong mỏi một ngày được diện kiến người trấn giữ cương thổ của họ.

Vậy mà ngay ngày đầu tiên Mạc Phàm đặt chân đến Ai Cập, hắn nhớ rất rõ quân thủ Nole đã chủ động xác minh và tìm đến hắn.

Quả đúng như Nole nói, kể cả khi Asha Corea đã báo trước, thì chín phần vẫn là vì tò mò về hạng mục treo thưởng đệ nhất Thiên Bảng.

Không lâu sau, đám phiến quân Thiên Lan cũng nhận ra hắn thông qua lệnh treo thưởng cấp SSS trên Thiên Bảng, nhìn thấy Mạc Phàm cứ như vớ được của báu.

Tiếp đến sự kiện thảo phạt, hắn đụng độ Liệp Khôi Hopper. Chính Liệp Khôi Hopper từ đầu đến cuối đã xem kẻ bị treo thưởng 100 triệu đô la này như một cái gai trong mắt, tự động tìm đến trước mặt Mạc Phàm.

Từng chuyện từng chuyện cứ thế xảy ra, trông thì có vẻ không đáng kể nhưng lại liên kết chặt chẽ với nhau, tất cả đều liên quan đến nhiệm vụ treo thưởng, khiến cho Mạc Phàm lông tơ toàn thân dựng đứng, bất giác rùng mình một cái.

"Anna, có thể đọc bình luận của hạng mục đó không?" Mạc Phàm quay sang hỏi nữ tình báo viên.

“Dĩ nhiên.”

Vừa nói, Anna vừa lấy lại chiếc ipad trên tay Mạc Phàm. Nàng thao tác trên thiết bị điện tử trông ra dáng một chuyên viên tác chiến công nghệ ma pháp cấp cao. Điều này cũng không có gì lạ, Anna thậm chí đã tốt nghiệp cao đẳng chuyên ngành tình báo công nghệ, kỹ năng truy vết thông tin trên mạng còn điêu luyện hơn cả Linh Linh.

Đăng nhập, gõ từ khóa tìm kiếm, lướt qua vài mục tin đã ghim, đợi màn hình chuyển sang màu xanh trắng, Anna cũng không đọc mà tiện tay đưa lại ipad cho Mạc Phàm.

Danh sách thông tin được truy cập, sắp xếp theo độ phổ biến.

“100 triệu đô la? Vãi thật. Người này là tuần du thiên sứ à? Hay là tiểu hoàng tử của triều đại nào đó? Ai cho tôi biết tu vi của hắn là gì với, lỡ là Cấm Chú thì 1 tỷ tôi cũng không dám đụng vào.” – 6 triệu lượt cười đồng tình.

“Tại sao không đăng ảnh chụp mà lại là tranh vẽ? Dù nói vậy, nhưng phải công nhận người vẽ là thần họa sư, tôi học mỹ thuật 4 năm, nghiên cứu hội họa Phục Hưng 15 năm, dám chắc chưa từng thấy bức chân dung nào kiệt tác đến thế.” - 5 triệu lượt thích.

“Đời này chưa từng thấy ai tiêu sái đến vậy. Xin hỏi có tuyển bạn gái không, một trăm triệu đô la ư, xin lỗi, nhiêu đó không đủ để tôi giao nộp chàng đâu.” – 2 triệu lượt thích, 2 triệu lượt phẫn nộ.

“Treo đầu dê bán thịt chó thôi. Thời đại y khoa ma pháp phát triển thế này, có muốn mai tôi sang Parthenon Thần Miếu ở Hy Lạp nhờ các nàng nặn cho một khuôn mặt y hệt không?” – 3 triệu lượt đồng tình.

“Bình luận lên top nào, KhangNguyen đây, up cho khỏi trôi bài.” – 1 triệu lượt phẫn nộ.

“Nhân tiện ké fame (phần thưởng 200 triệu đô la): tìm bò ba chân đi lạc, trên người có khắc chữ Anhtus. Liên hệ email bên dưới, mật danh BXA1811.” - 1 triệu lượt đồng tình.

"Xác nhận có người như vậy nhé. Mấy tuần trước ở thành Athens, hình như tôi gặp anh ta mua đào ngay cạnh mình. Đó là lần đầu tiên tôi thấy một người đẹp trai như vậy, bèn bắt chuyện vài câu, anh ta rất thân thiện dễ gần. Sau này nghe bà chủ tiệm hoa quả kể lại, anh ta cười nói với tôi một hồi, cuối cùng quên trả tiền đào.” - 800 ngàn lượt cười.

. . . . . . . . ...

—[ Cộng đồng dịch VN Vozer ]—

Đề xuất Voz: Hồi ức về Thuận Kiều Plaza
BÌNH LUẬN