Chương 406: Xin đừng viết gì cả

. . . . . . . . . . . . .

"Đối với dân chúng, quân thủ chính là thần phật." Đứng ở vị trí Bắc Ngọ Môn, Mạc Phàm không kìm được mà thán phục từ tận đáy lòng.

Kế hoạch do bọn hắn vạch ra, vốn tưởng rằng sau khi nắm được quân quyền, Nole nhất định sẽ đại khai sát giới để thị uy, ít nhất cũng phải chém phăng đầu của đám đô đốc—mối họa ngầm lởn vởn tại thành Alexandria.

Nhưng hắn đã lầm, cách hành xử của quân thủ Nole lại nghĩa tình hơn bất kỳ ai.

Mọi toan tính từ đầu đến cuối, đến bước sau cùng vẫn phải thỏa hiệp với lương tâm.

Ai Cập có một vị quân chủ chí cao vô thượng như vậy bảo hộ, còn sợ gì không có ngày giành lại vinh quang, an cư lạc nghiệp mười năm, hai mươi năm...

Giống như Hoa Quân Thủ, Mạc Phàm tin rằng nếu đặt vào tình huống tương tự, bọn họ sẽ có cùng suy nghĩ, cùng một cách làm.

Nhưng nếu đổi lại là Mạc Phàm, hắn tuyệt đối không làm được.

Một trăm vạn đại quân, nếu cần thiết, hắn sẵn sàng tru diệt mười vạn.

Dù bọn chúng có hóa thành vong linh hay không. Nếu hóa thành vong linh thì càng tốt, hắn sẽ đích thân chờ để tiếp tục chém giết, thuận tiện thu thập tinh phách.

Tà Thần cách biệt đất trời, mệnh tại thân, cứ dùng tâm nhãn mà đối nhân xử thế.

Kẻ thiện có thiện hồn khắc cốt, kẻ ác ắt gặp ác báo của thế đạo vô tình.

Dù là oán trời bất công, hay oán dương gian phụ bạc... Mạc Phàm cũng không ngần ngại trừ khử.

Về điểm này, hắn ngược lại có phần quả quyết giống với thái tử Dante.

. . . . . .

Mật độ dân cư của thành phố Alexandria không hề ít.

Từ khi chiến dịch thảo phạt của Liên Bang nổ ra, bọn họ đã được chính quyền quân pháp sư hỗ trợ di tản ra ngoài thành.

Bên trong thành lũy, đám tàn quân buông vũ khí, lần lượt rút đi; còn bên ngoài cổng thành rộng mở, Mạc Phàm lại thấy từng đoàn thương nhân và dân chúng lái xe tải cỡ lớn tấp nập kéo đến. Bọn họ hối hả lùi xe, răm rắp mở khóa container, rồi dỡ từng kho hàng xuống mặt đất.

Chẳng mất bao lâu, Mạc Phàm đã đoán ra trong những kho hàng đó là gì.

Lương thực và vật phẩm thiết yếu.

Đó chính là tình người của dân chúng thành Alexandria.

Bọn họ không những không oán hận quân đội Liên Bang, mà thậm chí còn trích ra ngân quỹ của thành trì để cứu tế cho binh lính của họ.

Kho hàng tuy không quá dư dả, nhưng ít nhất số nước uống và thực phẩm thiết yếu này cũng đủ cho một trăm vạn đại quân dùng tiết kiệm trong một đến hai tuần.

Đợi đến khi tình hình hạn hán có được kế hoạch giải quyết thỏa đáng, người thống trị Ai Cập cam kết sẽ mở lại một nhánh của sông Nile, cho dòng nước chảy qua các quốc gia lân cận.

Sau cơn mưa, trời lại sáng.

Sau nắng hạ, trời sẽ đón cơn mưa.

Mùa xuân có lẽ hơi vội vã, nhưng đợi đến khi mùa hạ năm nay qua đi, thu về lá vàng phấp phới, tin rằng khí hậu của đại lục Bắc Phi sẽ được điều hòa, trời sẽ đổ mưa, và cơn mưa ấy nhất định sẽ xoa dịu những đau thương mất mát của trận chiến này.

. . . . . . . . .

Phủ quân thủ rộng đến kinh người, nền gạch hoa xanh biếc bắt mắt, càng làm nổi bật lên trang viên ướt đẫm sau cơn mưa.

Trong trang viên trồng đầy hoa lan thạch anh. Sau một ngày dài thấm đẫm nước mưa, những cánh hoa trắng muốt ướt nhẹp, rơi đầy sân viện, hương thơm hòa cùng mùi gạch men sau cơn mưa mang lại cho người qua lại một cảm giác thỏa mãn, thư thái.

“Ba ba…”

“Tiểu Hy, con có thể gọi ba bớt ngọt lại một chút được không? Giọng của con thế này, ba chịu không nổi a.” Môi khi nghe Mạc Thiên Hy cất giọng, mười lần như một, nội tâm Mạc Phàm đều tan chảy, tựa như có một ma lực nào đó hút cả linh hồn hắn vào trong mà sưởi ấm.

“Oáp… ba.” Bàn tay mềm nhũn của Tiểu Thiên Hy khẽ đung đưa dưới cằm Mạc Phàm, khuôn mặt thiên thần ngái ngủ chỉ muốn được ôm một cái.

Sáng tinh mơ, Mạc Phàm bế nàng ra trang viên hít thở không khí trong lành và tắm nắng sớm.

Hắn ngồi bệt giữa thảm hoa Lan Thạch Anh, để Tiểu Thiên Hy tựa vào người mình. Nàng nhắm mắt lại.

Đôi mắt trong như sương mai của nàng khe khẽ khép lại, tựa một vịnh thu thủy lúc chiều tà, khiến người ta bất giác cũng say mê chìm đắm vào trong đó.

Hầu hết thời gian trong ngày, chỉ cần được ở bên Mạc Phàm, Tiểu Thiên Hy sẽ lấy ngay cơ thể hắn làm gối đầu, thoải mái như nằm trên nệm, vừa vặn có thể cho nàng lăn qua lăn lại, nhún nhảy chơi đùa.

Mà nhắc đến cũng lạ, cơ thể của Mục Ninh Tuyết hay Diệp Tâm Hạ tuyệt nhiên mềm mại, thơm tho, sạch sẽ hơn Mạc Phàm không biết bao nhiêu lần; nếu xét theo tư duy thông thường, lẽ ra nằm tựa vào người các nàng sẽ càng sảng khoái hơn.

Chẳng lẽ con bé di truyền gen của ba nó nhiều hơn một chút, từ nhỏ đã có xu hướng yêu thích người khác giới rồi sao?

Mạc Phàm vội lắc đầu, lập tức gạt phăng cái suy nghĩ bệnh hoạn này ra khỏi đầu.

Tóc của Tiểu Thiên Hy rất mềm mại, tựa như lông cừu bạch kim, Mạc Phàm cứ xoa xoa đầu nàng, gần nửa ngày sau vẫn cảm thấy nghiện không muốn buông tay.

Mấy ngày qua tuy mệt mỏi, nhưng ma năng, thể lực, tinh thần lực đều tiêu hao rất nhiều.

Lôi hệ, Hỏa hệ, Không Gian hệ, Thổ hệ, Triệu Hoán hệ, mấy hệ này đều đã sử dụng đến mức gần như vắt kiệt sức lực, khiến hắn vô cùng uể oải, cứ đặt lưng xuống là ngủ say cả đêm.

Ngược lại là Tiểu Thiên Hy, cả đêm qua nàng không hề chợp mắt, bây giờ mới có cơ hội hiếm có được thoải mái thiếp đi trong vòng tay của ba, có thể ngủ bù được chút nào hay chút đó.

Nơi cửa sân trang viên, một nữ tử bước nhanh tới, trán nàng đẫm mồ hôi nhưng gương mặt lại tràn ngập nụ cười, dường như đang muốn báo một tin vui nào đó.

Nàng thấy Mạc Phàm đang ngồi trong trang viên, vốn định cất lời trêu ghẹo, nhưng lại trông thấy hắn đưa ngón trỏ lên môi ra hiệu im lặng.

Nữ thợ săn Anna liếc mắt nhìn xuống, liền thấy Tiểu Thiên Hy đang nửa tỉnh nửa mê trên người hắn, nàng nhanh chóng hiểu ý, mỉm cười, đồng thời ra hiệu cho Mạc Phàm lui đến thư phòng đối diện.

Sắp xếp cho Tiểu Thiên Hy về phòng ngủ với Apase và Tiểu Mei xong, Mạc Phàm một mình đi đến thư phòng trong biệt phủ.

Thư phòng màu rêu được xây dựng theo phong cách mà Mạc Phàm đánh giá là có phần khá hợm hĩnh. Cấu trúc thuần nhất với bốn dãy nhà cổ nhỏ bao quanh một khoảng sân rộng, được làm bằng gỗ, tre, rơm, thạch cao bùn và mái lợp bằng lá. Chỉ là không hiểu sao trông nó có vẻ thiếu sức sống, cảm giác chỉ một trận động đất nhè nhẹ cũng đủ làm cả thư phòng sụp đổ trên diện rộng.

Mạc Phàm đưa tay sờ lên vách tường, tỏ ra hơi tò mò.

Loại kiến trúc này chẳng phải là không thích hợp lắm sao?

Rơm, gỗ, lá khô, chưa nói đến trời mưa dễ bị thấm nước gây ẩm mốc, chỉ riêng việc hạn hán kéo dài thế này, rõ ràng càng dễ bắt lửa bốc cháy.

“Đây là kiến trúc truyền thống của Bắc Phi, lấy ý tưởng từ nhà truyền thống Asante. Ta sinh ra ở thời kỳ cuối cùng của nền văn hóa Asante, cho nên muốn xây một thư phòng mang cảm hứng từ thời trẻ của mình.” Quân thủ Nole từ bên ngoài thư phòng đi tới, tình cờ gặp Mạc Phàm ở đây, liền mở lời tâm sự: “Mạc Vỹ Kỳ huynh đệ, thật không ngờ, huynh cũng có đam mê về văn hóa cổ đại sao?”

“He he, chào quân thủ. Không giấu gì ngài, trước đây gia cảnh ta thiếu thốn, không có điều kiện học văn hóa, nhưng lại có thiên phú về cầm kỳ thi họa, mỗi ngày đều thích ngắm cái đẹp, tìm hiểu cái hay của văn hóa.” Mạc Phàm cũng cười đáp, tiện thể khoác lác một chút để bắt chuyện.

“Ha ha ha, khách khí rồi, khách khí rồi. Mạc huynh, huynh đến thư phòng là để nghiên cứu, hay là để ta vào trong trao đổi một chút?” Quân thủ Nole cười cười, xòe tay làm một động tác mời.

“À, cái này… quân thủ, ngài có thể chờ một chút được không, thật ra ta đến đây là để gặp Anna…” Mạc Phàm giật nảy mình, cảm giác như mình vừa lỡ lời.

“Két ~~~~~~~~~~”

Hắn còn chưa nói hết câu, cửa phòng đột nhiên mở ra. Mạc Phàm thấy nữ thợ săn Anna từ bên trong bước ra, ánh mắt hai người lập tức chạm nhau.

Quân thủ Nole đứng yên tại chỗ, trong đầu vội nhớ lại điệu bộ lúng túng có phần kỳ quặc của Mạc Phàm lúc nãy.

Hơn nữa, bây giờ trời còn rất sớm, trang phục của Anna lại thanh nhã mát mẻ, dễ khiến người khác chú ý. Bất cứ ai trông thấy cảnh này cũng sẽ cảm nhận được một bầu không khí mập mờ, tựa như khung cảnh của một đôi tình nhân buổi sớm mai.

"Khụ khụ, Mạc huynh quả nhiên không phải người thường, Anna ngày thường là một tình báo viên xuất sắc, trong nước cũng không kém gì một nữ minh tinh trong giới thợ săn, vậy mà trước mặt Mạc huynh lại ngượng ngùng dịu dàng như một cô vợ nhỏ buổi sớm mai." Quân thủ Nole không khỏi có thêm mấy phần sùng kính đối với Mạc Phàm.

Mạc Phàm sa sầm mặt.

Vị quân thủ nghiêm túc này, sao cũng biết đùa vậy chứ.

Mà lại là kiểu đùa không vui chút nào.

“Có tin tốt, lệnh treo thưởng trên Thiên Bảng Thợ Săn có tin tức rồi. Kẻ treo thưởng vừa tăng thêm một tòa thành trì vào phần thưởng cam kết.” Anna không để ý đến quân thủ Nole, vẫn vội vã báo tin cho Mạc Phàm.

“Một tòa thành trì là có ý gì?” Mạc Phàm ngơ ngác, hoàn toàn không hiểu.

“Bắt sống ngươi, ngoài tiền thưởng đã tăng lên đến 200 triệu đô la, còn có ghi chú thêm một tòa thành bất kỳ, cũng không nói rõ là ở quốc gia nào. Người treo thưởng cam kết sẽ đánh sập kẻ thống trị của tòa thành đó, rồi bàn giao lại khế ước cho thợ săn hoàn thành nhiệm vụ.” Anna giải thích.

“???” Mạc Phàm há hốc mồm, chớp chớp mắt.

Lại còn có kẻ hiên ngang, phách lối đến mức này sao.

Mạc Phàm thật sự muốn lôi cổ kẻ điên này ra càng nhanh càng tốt để dạy dỗ cho một trận.

“Anna, hay là ta tự nộp mình để lĩnh thưởng nhé? Phiền cô ghi thêm ba chữ Phàm Tuyết Sơn vào tên tòa thành mà ta muốn nhận.” Mạc Phàm tức giận nói.

“Được thôi, à phải rồi, trong đợt treo thưởng lần này, người treo thưởng hình như cũng bổ sung thêm chi tiết để các thợ săn dễ tìm ngươi hơn một chút. Nguyên văn thế này này: ‘Mạc Vỹ Kỳ luôn mang theo người một túi gấm màu đỏ, bên trong có một mảnh giấy da bò cũng màu đỏ. Thứ này hắn tuyệt đối không dám vứt đi, lúc nào cũng giữ bên mình. Ngoài ra, trên cổ hắn, nếu nhìn kỹ sẽ thấy một vết son môi. Vết son đó chính là do ta đóng dấu. Phải, phiền các vị tìm giúp phu quân cho ta, sẽ có tạ lễ xứng đáng’.” Anna mở màn hình iPad, quay sang đưa cho Mạc Phàm xem.

Mạc Phàm nghe xong, tai bất giác ù đi, mắt vừa nhìn thấy nội dung, hồn phách đã bay lên chín tầng mây.

Nữ thợ săn Anna cười cười trêu chọc: “Hóa ra là vợ của ngươi à. Được vợ treo thưởng tìm về như vậy, chẳng phải là hỷ sự sao?”

Mạc Phàm nghe tai này lọt qua tai kia, hoàn toàn không còn cảm giác mình đang sống để mà nhận thức bất cứ điều gì nữa.

“Phải rồi, lúc nãy ngươi bảo muốn tòa thành Phàm Tuyết Sơn phải không, để ta giúp ngươi xác nhận, bảo nàng đi công chiếm luôn.” Anna tiếp tục nói.

“…Anna!” Mạc Phàm đơ người một lúc lâu mới giật mình lên tiếng.

“Còn muốn thêm gì sao?”

“Đừng!”

“Đừng cái gì?”

“Xin đừng viết gì cả!”

. . . . . . . . . ...

✰ Vozer ✰ Truyện dịch VN chất lượng

Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Yếu Gà, Nhưng Bị Chính Đạo Coi Là Vô Thượng Thánh Ma
BÌNH LUẬN