Chương 41: Bạch Tinh Linh
…
Huyết Đàm tĩnh mịch là tầng thứ hai, một vùng đệm trọng yếu dẫn đến Tích Lôi Ma Động, nằm ở tầng thứ ba của Luyện Ngục.
Giữa hai đại môn tử vong này, tà khí giao thoa suốt mấy ngàn năm không ngừng xung đột, cấu xé lẫn nhau, tạo nên một cánh đồng xương trắng trải dài như sông. Bên dưới là vô số dịch thể và tro tàn bồi đắp thành ngàn vạn hình thù quỷ dị, bên trên là mây trời hòa trộn giữa hai màu đen kịt và đỏ thẫm như than hồng. Nơi đây tựa như một bình nguyên hỗn độn, chỉ cần chứng kiến một giây thôi cũng đủ khiến người ta ám ảnh cả đời, không bao giờ dám hồi tưởng lại.
Dưới ánh hào quang đen kịt ghê rợn lờ mờ trên nền trời, Mạc Phàm và Apase cùng chăm chú nhìn về phía phát ra âm thanh. Trước mặt họ là một nữ nhân Bắc Âu trẻ tuổi khoác trên mình tấm bạch bào tinh xảo như ngọc, tôn lên mái tóc màu hạt dẻ của một tiểu thư cành vàng lá ngọc. Gương mặt nàng xinh xắn tựa búp bê, thân hình thuộc hàng tuyệt mỹ, dù là chiều cao, vóc dáng hay làn da trắng muốt đều toát lên mị lực của một người phụ nữ trưởng thành.
Nàng quả thật rất đẹp. Nếu đứng cạnh Apase, cả hai sẽ tỏa ra hai vẻ đẹp hoàn toàn khác biệt, một người là đại diện cho Bắc Âu, người kia lại là hiện thân của nữ vương Tây Âu.
“Rít rít!”
“A…!!!”
Apase đột nhiên ôm lấy cánh tay Mạc Phàm rồi bấu thật mạnh, khiến hắn giật mình hồn bay phách tán, sực tỉnh lại nơi mình đang đặt chân.
“Ta ngửi thấy khí tức yêu tinh mãnh liệt từ nàng ta.” Apase trừng mắt nhìn Mạc Phàm, nói.
Dĩ nhiên, ngay từ lúc cảm nhận được cơn chấn động dữ dội kia, Mạc Phàm đã biết nữ nhân bạch y tên Mei đó không phải là con người.
Cũng phải, sống được ở Luyện Ngục này, dù là nhân loại có tu vi đạt đến cực hạn cũng chưa chắc có đủ bản lĩnh để sinh tồn. Huống chi tiểu yêu tinh này còn có thể ung dung bước ra đối diện với những kẻ xâm lược, gương mặt bình thản đến lạ thường.
Chỉ là ngay cả Mạc Phàm cũng không thể nhìn thấu được cấp bậc thực sự của yêu tinh bạch y đó. Khí tức của nàng khác xa với hầu hết tà ma mà hắn từng biết, thậm chí còn có gì đó rất gần gũi, quen thuộc với con người.
“Ta không thể phỏng đoán được thực lực của nàng.” Mạc Phàm nói.
“Với loại năng lực này, ngay cả đồng tử Medusa của ta, vốn kế thừa tri thức của cả dòng tộc, cũng không thể nhìn thấu được nàng.”
Mạc Phàm nhìn gương mặt của tiểu yêu tinh phía trước, lòng đầy thắc mắc, vừa hay có dịp liền lên tiếng hỏi.
“Ta có thể hỏi ngươi vài chuyện được không?” Mạc Phàm hướng về phía yêu tinh bạch y, chẳng hề quan tâm đến thái độ của đối phương.
Từ trước đến nay, hắn chưa bao giờ thô lỗ với những mỹ nhân tuyệt sắc như vậy, huống chi ánh mắt nàng còn trông rất nhu mì, chẳng giống một nữ tướng lòng lang dạ sói đang chuẩn bị ra trận chút nào.
Có chăng đây chỉ là nhiệm vụ bắt buộc… nếu đánh không lại, nàng sẽ chạy vào gọi một kẻ cấp trên nào đó ra mặt.
Bạch y Mei nhìn Mạc Phàm, thầm nghĩ gã này thật ngây thơ. Nàng không ngờ trên đời lại có một kẻ như vậy tồn tại.
Dám đến gõ cửa Hắc Ám Vị Diện.
Lại còn cả gan lội vào Luyện Ngục tử môn đáng sợ nhất.
Dưới chân hắn đã giẫm đạp lên không biết bao nhiêu sinh linh hắc ám…
Ấy vậy mà lại hồn nhiên đứng trước mặt mình để hỏi xin thông tin. Bạch y Mei không khỏi thầm mắng gã điên khùng này vài câu.
Nàng bật cười khanh khách, dường như hưởng ứng lời đề nghị của Mạc Phàm.
“Được thôi, nếu ngươi thực sự có nhã hứng trò chuyện, ta rất sẵn lòng. Chỉ là… hình như các ngươi còn một người bạn đang bị kẹt ở tầng ngục tiếp theo, không biết nàng ta có thích chuyện này không đây. Vốn dĩ sống được đến giờ đã là một kỳ tích chưa từng có rồi.” Bạch y Mei nói, ánh mắt mang mấy phần châm chọc.
Dưới đáy huyết đàm đậm đặc năng lượng đỏ sậm, vạn vật tĩnh lặng không một tiếng động. Tất cả những gì đáng sợ nhất đều đang âm thầm diễn ra ở trung tâm phía trên. Tại nơi này, dường như ngay cả không gian cũng mất đi tác động vốn có của nó. Bên trong chất lỏng đỏ quánh kia, le lói vài tia ma sơn hỏa diễm như ẩn như hiện. Đưa tầm mắt lại gần, Mạc Phàm mơ hồ cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc, một cảm giác như thể chính mình đã yếu ớt cố nắm lấy rồi lại phải buông ra.
Hắn nhíu mày, siết chặt bàn tay. Trong chớp mắt, toàn bộ trạng thái của hắn đột ngột thay đổi. Hai đồng tử của hắn tức thì chuyển sang màu xanh bạc quỷ dị, sát khí bùng nổ.
Cỗ sát ý lạnh lẽo sắc bén kia không biết đã dâng lên từ lúc nào, nhưng chỉ trong nháy mắt đã lên đến đỉnh điểm!
Bạch y Mei đứng cách đó không xa lập tức cảm nhận được mối uy hiếp khổng lồ này. Nàng hiểu rằng mình đã chọc đúng vào cơn điên của gã này, liền nhanh chóng tung ra một trường lực màu trắng từ lòng bàn tay, tựa như sương khói phun trào.
“Đông!! Đông!!”
Sương khói nhanh chóng bao phủ cả khu vực, tạo thành một lớp ảo ảnh li ti mờ ảo, nửa hư nửa thực. Từ bên dưới lớp sương mù dày đặc đó, một đường hầm Phong Chi Linh Giới khổng lồ lập tức hình thành. Càng đi sâu vào trong, nó càng tỏa ra một luồng thánh quang bạch sắc cường đại, khiến bất cứ ai nhìn vào cũng sẽ ngỡ rằng đây là một thiên đường hạ giới giữa chốn Luyện Ngục đáng sợ.
Linh giới thiên đường này của bạch y Mei khuếch đại đến mức gần như dùng lớp sương trắng ma mị của nó để che khuất cả đường chân trời bên trong huyết đàm Luyện Ngục.
“Xào xoạt xào xoạt!”
Một cơn lốc màu trắng từ trung tâm linh giới thiên đường đột ngột bùng nổ, khiến tâm thần người khác phải run rẩy không ngừng.
Luồng gió lốc cực lớn, khổng lồ đến vài trăm cây số, một luồng uy áp kinh hoàng từ trong đó tràn ngập ra ngoài. Cả bình nguyên giữa hai tầng Luyện Ngục, một cảnh tượng đồ sộ như thế, chẳng mấy chốc đã bị nó thôn phệ sạch sẽ.
Một lực hút mạnh mẽ đang xé nát từng tầng thảm thực vật, đất đai hỗn tạp dù cứng rắn đến đâu cũng bị lực xé rách điên cuồng của gió lốc làm cho nứt toác, tạo ra những cái khe khổng lồ lan tràn như những cánh tay rắn chắc.
Thân thể Mạc Phàm và Apase như bị dính chặt vào mảng đất đang bị thôn phệ trong thiên giới trắng xóa đó, mặc cho cơn lốc gào thét xé rách thế nào, họ vẫn không thể nhúc nhích.
“Rào rào rào ~~~~~~”
Lớp sương khói bên ngoài vừa bay cao lên một chút, để lộ ra lớp vỏ bọc là thiên quân vạn mã sinh vật bên trong, trùng trùng điệp điệp không biết mấy chục vạn. Bọn chúng không hoàn toàn là hắc ám đại quân, phân nửa cũng là các sinh linh nguyên tố khác, muôn hình vạn trạng, nhưng tất cả đều một lòng một dạ nghe theo hiệu lệnh của nữ nhân xinh đẹp kia.
Ánh mắt Mạc Phàm vẫn tập trung vào cơn lốc, có thể thấy ở giữa tâm bão đang ẩn hiện một đại đạo khổng lồ không ngừng tiến về phía mình.
Hai đồng tử của Mạc Phàm vẫn sáng rực màu xanh bạc. Cơn lốc bao lấy hắn đột nhiên loãng ra liên tục mà không rõ nguyên do. Sâu bên trong cơn lốc đó, hai đạo lôi điện màu bạc trắng lóe lên, nổ vang ầm ầm, khiến cho tâm thần của vạn quân sinh vật phải run rẩy không thôi.
“Sụp đổ…” Mạc Phàm ánh mắt kiên định nhìn thẳng về phía Mei, đồng thời thốt ra hai chữ đầy ẩn ý.
“Ầm ầm ầm ~~~~~~”
Vô số thiên lôi trắng xóa tựa ma sơn sụp đổ, giáng xuống toàn bộ linh giới của Mei, nhấn chìm nó sâu thêm mấy chục cây số. Trên thân thể của mỗi sinh linh kia, từng phân từng tấc, thậm chí cả khuôn mặt, đều phủ kín huyết sắc. Mơ hồ nhìn lại, chúng đượm mùi khét lẹt đầy sợ hãi, rồi nhanh chóng nổ tung, tan thành tro bụi trong làn sương máu.
Cứ như vậy, thậm chí không có một tiếng la hét nào vang lên!!!
Mấy vạn đại quân, chỉ một đòn của Mạc Phàm cũng không chịu nổi…
Thế nhưng, ở nơi này ngoại trừ Mạc Phàm và Mei, kể cả mấy chục vạn đại quân kia cũng không một ai nhìn thấy cảnh tượng đó.
Chỉ là, Mei ở phía bên kia làn sương lại nở một nụ cười ranh mãnh… Tựa hồ như chính nàng đang thưởng thức hành vi tàn sát phi thường này.
Nàng chỉ tay về phía đại quân của mình, giọng nói nhẹ nhàng tựa như thần phạt giáng xuống.
“Vòng tuần hoàn sinh mệnh của các ngươi, ta không cho phép nó kết thúc. Tất cả, sống lại cho ta…”
“Chíu chíu ~~~~~”
Ánh sáng trắng bàng bạc từ bên trong tế bào của mỗi sinh linh đã ngã xuống tuôn ra, nhanh chóng nối liền lại các vết thương, dần dần tự mình phục hồi, trở về nguyên trạng ban đầu, thậm chí còn cường đại hơn trước.
Tất cả đều là sinh vật cấp Thống Lĩnh, cấp Quân Chủ… Vô số kể, cứ như vậy phi thường hồi sinh một cách kỳ diệu.
Mạc Phàm và Apase đều kinh ngạc đến há hốc miệng. Đòn tấn công vừa rồi của Mạc Phàm chắc chắn không chừa lại nửa điểm sinh mệnh, vậy mà nữ nhân bạch y này chỉ cần một lời đã hồi sinh toàn bộ.
Cảnh tượng này cũng quá mức kinh khủng!!!
Nàng tựa như hiện thân của bạch ma pháp thần thánh giáng thế, nhưng theo Mạc Phàm hình dung, năng lực của nàng còn ẩn chứa sự nghịch thiên hơn cả Diệp Tâm Hạ.
Ít nhất, đối với bí ẩn trước mắt này là như vậy…
…
“Bạch… Tinh Linh, nàng ta có khả năng chính là sinh vật cực hiếm trong toàn bộ thế giới tinh linh… Bạch Tinh Linh.” Apase đột nhiên cất lời.
Sở hữu bạch nguyên sinh lực cường đại nhất để tái tạo thể trạng, trên thế giới này lại có thể tồn tại một siêu cấp sinh vật như vậy.
Đây là cấp sinh vật khan hiếm nhất, tựa hồ đến cả thư tịch mấy ngàn năm nay cũng không có một ghi chép nào công nhận, ngay cả nhân loại cũng chưa từng xác nhận sự tồn tại của loại sinh vật truyền thuyết này.
Ảnh Duệ Trưởng Giả lúc này cũng bắt đầu tách ra khỏi cái bóng của Mạc Phàm. Hắn đã cảm nhận được mối nguy hiểm chân chính đang ở ngay trước mắt…
Đề xuất Voz: Tiền nhiều thì có nên mua nô lệ về chơi?