Chương 416: Cố Nhân Nơi Hải Lâu Sahara

. . . . . . . . . .

Trong lúc mơ hồ suy ngẫm, Mạc Phàm đột nhiên nhận thấy một vật thể mờ ảo như sương khói bắc ngang qua Hư Vô Nại Hà.

Nói là đột nhiên cũng không hẳn đúng, bởi vốn dĩ cả nhóm chỉ mải mê suy tính thiên văn chiêm tượng mà không để ý đến những nơi khác.

Giữa màn sương mù bao phủ mặt hồ, một cây cầu mây huyễn hóa từ đám mây u ám hư vô chợt hiện ra. Cây cầu bắc ngang qua sông, nối liền từ bờ bên này đến tận sâu bên trong vùng Hải Lâu Sahara bí ẩn, thông thẳng vào màn sương mù khó dò.

Mạc Phàm do dự chốc lát, cuối cùng vẫn quyết định vận dụng Không Gian Chi Nhãn để thăm dò.

Đồng tử lóe lên ánh vàng bạc, tầm nhìn của hắn nương theo cây cầu mây tiến sâu vào lòng hồ hư vô tĩnh lặng. Nhìn xuống dưới, hắn thấy một quốc gia thần bí còn rộng lớn hơn cả lãnh thổ Hoa Hạ, với những dãy núi hùng vĩ mênh mông, những vực xanh, sông biếc, suối hồng thơ mộng, và cả những khu rừng thần thánh vô ngần. Nơi đó tràn ngập ánh sáng thuần khiết và sinh mệnh tiên khí dồi dào. Quốc gia thần bí này có bản chất khác biệt hoàn toàn với sông núi của năm châu bốn bể, dường như sinh linh cư ngụ bên trong rất ít, nhưng mỗi một cá thể đều sở hữu sức mạnh vô biên.

Ánh hào quang mãnh liệt hắt lên từ mặt hồ. Mạc Phàm phóng Tà Nhãn nhìn lên, lập tức thấy được một góc hình ảnh vuông vức được chiếu từ quốc gia thần bí kia lên màn trời sương khói.

Đó chính là Nham Tường.

Nham Tường khổng lồ lơ lửng giữa không trung, cái cảnh tượng từng gây chấn động cả Nam Lĩnh Nam Phi kia, hóa ra chỉ là hình ảnh phản chiếu từ quốc gia thần bí dưới đáy Hư Vô Nại Hà bị khúc xạ lên tường mây!

Sương khói và bão cát bao phủ bầu trời chính là một tấm màn chiếu khổng lồ, còn ánh sáng phản quang từ mặt hồ Nại Hà lại là nguồn phát hình ảnh. Hình ảnh chiếu lên tấm màn ấy đã tạo ra bức tường lơ lửng, đó là lý do vì sao người khác dù cố gắng thế nào cũng không bao giờ tiếp cận được.

Tiếp tục dùng Tà Nhãn dõi theo cây cầu mây, Mạc Phàm đã nhìn xuyên đến một nơi rất xa, cách vị trí cả nhóm đang ngồi quanh đống lửa trại khoảng 120 dặm, thậm chí còn hơn.

Bất tri bất giác, hắn phát hiện mình đã đứng ở điểm cuối của cây cầu mây trên Hư Vô Nại Hà.

Hắn thấy được đầu kia của cây cầu, ngay tại nơi chân trời giao hòa. Phía trước là thế giới sa mạc thực sự, sương khói mịt mù đã tan biến hoàn toàn, thứ duy nhất thống trị nơi này chỉ có hoàng sa.

Là cát siết, cát chảy, là đảo cát, núi cát, thánh sa sơn, thiên sa đảo, trùng trùng điệp điệp liên miên bất tận.

Một bản đồ về Hải Lâu Sahara bắt đầu được Mạc Phàm dựng nên trong tâm trí.

Biên giới Nam Lĩnh Nam Phi có Hải Trượng Đồng Sơn.

Hải Trượng Đồng Sơn được eo biển Thiết Hải Nại Hà bao bọc.

Thiết Hải Nại Hà tiếp giáp với vòng ngoài của sa mạc Hải Lâu Sahara.

Vòng ngoài sa mạc lại hướng về phía sơn cốc sương mù, nơi có Hư Vô Nại Hà làm ranh giới.

Và cây cầu mây trên Hư Vô Nại Hà lại bắc ngang sang địa phận Hải Lâu Sahara chân chính.

Bản đồ sa mạc nhỏ bé đang không ngừng mở rộng thành một bức tranh lớn hơn.

Cũng không biết đây đã phải là điểm cuối cùng của cương giới Hải Lâu Sahara hay chưa, hay vẫn còn một vùng đất thần bí nào khác nữa.

Chỉ là Mạc Phàm từng nghe Đường Nguyệt lão sư kể, có tin đồn rằng địa phận Sahara thực sự là một khu vực màu đen, lãnh thổ do vị Sahara Chi Chủ kia làm bá chủ.

Phía trước, trên đỉnh đầu hắn, hai vầng thái dương hừng hực cùng lúc tỏa sáng, khiến cho cặp kim ngân đồng tử của Mạc Phàm cũng bị tia cực tím thiêu đốt. Càng nhìn xa, con ngươi càng nóng rát như bị tro tàn ép vào, vô cùng khó chịu.

Ánh nhìn chợt tắt như sao sa, Mạc Phàm lập tức thu hồi thần thông, tránh cho đôi mắt bị lóa mù hoàn toàn.

“Không giải trừ phong ấn tu vi, Không Gian Chi Nhãn lúc này quả thật không thể lạm dụng.” Mạc Phàm cuối cùng cũng từ bỏ việc dò đường.

May mắn là phán đoán ban đầu của họ không sai, Hải Lâu Sahara đơn thuần chỉ là không gian phản chiếu của cương thổ Sahara, giống y đúc nhưng không tồn tại yêu ma quái vật; bằng không thì với hành động vừa rồi, chỉ sợ Mạc Phàm đã kinh động đến vị Đế Hoàng thần cảnh nào đó rồi.

“Xì xèo... xì xèo...”

Đống lửa vẫn đang âm ỉ cháy trong màn sương. Mạc Phàm ngồi ngay ngắn bên cạnh hai mỹ nhân tao nhã là Apase và Tiểu Mei, đang định chậm rãi ôm lấy Tiểu Thiên Hy từ tay Tiểu Mei thì bên cạnh bỗng truyền đến vài tiếng động lạ.

Ban đầu, hắn còn tưởng là một vài con yêu ma ngu ngốc nào đó bị mùi thịt người hấp dẫn mò tới, nhưng suy nghĩ kỹ lại, nơi này là Hải Lâu Sahara, về cơ bản không thể có yêu ma bị phản chiếu sinh ra được.

Hơn nữa, nơi này dù sao vẫn là bản sao của Sahara nguyên mẫu, tuy không có những bộ lạc kinh khủng chém giết lẫn nhau, nhưng cũng không lý nào lại có người mò được đến đây.

“Những người đốt lửa bên hồ kia, các ngươi là người hay yêu?” Đúng lúc này, một thanh âm thanh thoát phiêu đãng từ sâu trong cây cầu mây hư ảo truyền đến.

Không những có người, mà còn là một nữ nhân!?

Đó là giọng của một nữ tử, trong trẻo mà kiêu kỳ, giống như giọng nói của một vị tiểu thư đài các xuất thân hoàng tộc. Mạc Phàm có chút không tin nổi, nhìn về phía người đang đi tới từ Hư Vô Nại Hà, gần như cho rằng mình đã nghe lầm.

“Chúng ta là nhân loại, cũng bị lạc đến nơi này. Ta tên là Mạc Vĩ Kỳ.” Mạc Phàm quyết đoán muốn tìm hiểu xem đối phương là ai.

Hắn ra hiệu cho Apase và Tiểu Mei cứ ngồi yên, đừng manh động, trước tiên cứ quan sát đã.

Đống lửa nhỏ chỉ có thể chiếu sáng một khu vực rất hạn chế, tầm nhìn của họ lại bị sơn cốc sương mù cản trở không ít.

Từ trên cây cầu mây bước ra là một bóng hình với bờ vai thanh tú và gương mặt nhỏ nhắn toát lên khí chất nhu mì tao nhã, cặp mắt màu vàng kim kia lại càng quyến rũ hút hồn. Nàng khoác một bộ xiêm y của công tước, trông hoàn toàn lạc lõng với khung cảnh sơn cốc hoang vắng này.

Nàng men theo ánh lửa đi tới, không chút do dự tiến lại gần nhóm người Mạc Phàm. Thân ảnh của nàng cũng dần trở nên rõ ràng hơn trong ánh lửa bập bùng, có một thoáng khiến người ta dễ sinh ảo giác, ngỡ rằng đây chỉ là ảo ảnh do huyễn thuật tạo ra.

Nhưng khi nhìn kỹ, Mạc Phàm nhận ra đây là một nữ nhân bằng xương bằng thịt. Nàng ăn mặc tao nhã hoa lệ, mang dung mạo kinh diễm của một nàng tiểu thư nhưng không hề tạo cảm giác xa cách khó gần. Dáng người nàng trong bộ xiêm y công tước, phối với chiếc quần quân sĩ màu đen bó sát, lại càng gợi cảm chết người.

“Xin hỏi...” Mạc Phàm lên tiếng trước.

Nàng gỡ chiếc khăn mây trên tóc xuống, không nhìn thẳng vào mắt Mạc Phàm mà chỉ hơi nhún người hành lễ, rồi từ từ nở một nụ cười vui mừng: “Ta và bạn mình bị lạc đường, ta là...”

“Eileen? Ngươi là Eileen?”

Mạc Phàm choáng váng, trời sập cũng không ngờ được lại có thể gặp Eileen ở nơi quái quỷ như Hải Lâu Sahara này.

Sơn cốc mờ ảo, núi rừng hoang vắng, lửa trại chập chờn, một mỹ nhân không biết từ đâu xuất hiện, vừa đến đã nhẹ nhàng gỡ khăn lụa... Hóa ra không phải phiền phức, mà là cố nhân ẩn mình.

Đề xuất Huyền Huyễn: Chư Giới Tận Thế Online
BÌNH LUẬN