Chương 423: Thiên Quốc Cổ Thành (Cố sự của Lucifer)
------
(Đây là ngoại truyện về câu chuyện của nhân vật Lucifer, cũng là cội nguồn của Thánh Thành và Thiên Quốc. Mốc thời gian diễn ra vào mấy ngàn năm trước, trước cả thời đại của Cổ Lão Vương. Phần ngoại truyện này có độ dài 42 chương.)
(Lưu ý: Các bạn có thể đọc để hiểu rõ hơn về câu chuyện — "khuyên đọc", hoặc nếu không muốn, có thể tiếp tục mạch truyện chính bằng cách chuyển từ Chương 423 sang Chương 466: Nguyên tắc của đàn ông.)
------
Mười năm trước, kể từ sau trận đại chiến lần thứ hai trong lịch sử tại Quang Minh Thánh Thành.
Tại nơi giao thoa giữa hai đại dương lớn nhất thế giới ở nam bán cầu, có một hòn đảo xa xôi ẩn mình. Hầu như không ai biết đến sự tồn tại của nó, cũng chưa từng xuất hiện trên bất kỳ tấm bản đồ nào. Bên trong là một thế giới lạ lẫm, đầy rẫy những điều kỳ lạ của một vùng đất chưa từng được khai phá.
Không gian vô cùng trầm lặng, thảm thực vật hoang dại xanh mướt trải dài như vô tận, muôn vàn sắc hoa lung linh phản chiếu dưới ánh nắng chói chang. Trong khu rừng, thanh âm duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng là tiếng gió vi vu, tiếng lá cây xào xạc xen lẫn tiếng kêu của những sinh vật vô danh. Cảnh sắc yên bình nơi đây tựa như một vùng đất nguyên sơ chưa từng hằn dấu chân người.
"Nina tỷ tỷ, mau tỉnh lại!"
Giữa rừng già âm u hoang vắng, một giọng nói rất nhỏ, yếu ớt nhưng vô cùng trong trẻo vang lên, hướng về một nữ hài đang nhắm nghiền đôi mắt nằm trên thảm cỏ.
Nữ hài tên Nina này tuy mang hình dáng nhân loại, nhưng khí tức toát ra lại hoàn toàn khác biệt. Dù khắp người đầy vết bẩn và vài vết thương, làn da nàng lại không một chút tỳ vết, tựa như thân thể của tộc Tinh Linh. Nhìn bề ngoài, nàng chỉ chừng 12 tuổi. Âm thanh gọi nàng tỉnh dậy phát ra từ một nữ hài khác còn nhỏ tuổi hơn, chỉ độ 6 tuổi.
Như nghe thấy tiếng gọi của muội muội, Nina nhẹ nhàng đưa bàn tay thon thả lên trước mặt, đôi mắt chậm rãi mở ra để dần thích nghi với ánh sáng. Nàng khó khăn ngồi dậy, cảm nhận một trận đau nhức ê ẩm khắp cơ thể trong lúc quan sát xung quanh.
Khi Nina nhìn về phía phát ra âm thanh, nàng thấy gương mặt muội muội đang run rẩy vì sợ hãi, ánh mắt nhìn chằm chằm về một hướng.
"Mei, có chuyện gì..."
Nina vừa nói vừa quay đầu nhìn theo ánh mắt của Mei, và cũng giật mình kinh hãi. Đập vào mắt nàng là xác một con cự mãng dài hơn trăm thước. Mặc dù thuộc chủng loài xà tộc yêu ma, nhưng hình thù của nó vô cùng kỳ dị, kích thước to lớn bất thường, tốc độ lại nhanh đến mức kinh người. Nó chính là thứ đã truy đuổi hai chị em Nina và Mei như hình với bóng lúc nãy. Vì cố gắng bảo vệ tiểu muội, Nina đã bị thương rồi ngất đi. Chẳng hiểu vì sao khi nàng tỉnh lại, nó đã biến thành một cái xác.
Và trên cái xác khổng lồ đó, một thân ảnh nam nhân đã đứng sừng sững từ lúc nào. Ánh nắng chói chang xuyên qua tán lá gần như bị bóng hình hắn che khuất hoàn toàn trong tầm mắt của hai nữ hài. Không thể thấy rõ gương mặt, nhưng toàn thân hắn bao bọc bởi một luồng hào quang mờ ảo, tỏa ra sương mù hắc ám nồng đậm vô cùng đáng sợ. Sau lưng hắn là một đôi cánh, tựa cánh đại bàng tung hoành giữa biển trời. Nhưng điều quỷ dị chính là, một bên cánh trắng thuần khiết, một bên lại đen sâu thẳm.
"Các ngươi không phải nhân loại?" Nam nhân thần bí hỏi.
"Ngươi... là ai?" Nina vẫn cảnh giác, ôm chặt lấy em gái để che chở.
"Trả lời câu hỏi của ta." Nam nhân thần bí vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, giọng nói chậm rãi không nhấn mạnh nhưng lại tràn đầy uy lực chấn nhiếp.
Dù lời lẽ lạnh lùng là thế, Nina mơ hồ nhận ra người này không hề có sát khí. Hơn nữa, nếu muốn làm hại các nàng, hắn cũng không cần phải hỏi nhiều như vậy.
Suy nghĩ một thoáng, nàng lấy lại bình tĩnh, mở to đôi mắt màu xanh lục cố gắng nhìn thẳng vào gương mặt nam nhân kia, ánh mắt vẫn còn vương chút sợ hãi xen lẫn tò mò.
"Phải, chúng ta là... tộc Bạch Tinh Linh, nhưng quê hương đã không còn nữa, chỉ có hai tỷ muội chúng ta lưu lạc đến nơi này... Nếu... nếu ngươi muốn làm hại muội muội ta, thì hãy bước qua xác ta trước!" Nina cố gắng lấy lại can đảm, bình tĩnh nói.
Nam nhân nghe xong, ánh mắt lộ ra mấy phần trong suốt. Cả thân ảnh hắn từ từ đáp xuống, đôi thần dực khổng lồ sau lưng chẳng biết từ lúc nào đã bùng lên những ngọn lửa lưu ly, thiêu đốt cả không gian rồi dần dần biến mất.
"Không phải nhân loại thì đừng sợ, chỉ nhân loại mới phải sợ ta!" Nam nhân thần bí tiến lại gần hai tỷ muội Bạch Tinh Linh, nói.
"Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?" Nghe câu này, sắc mặt Nina hoàn toàn thay đổi.
Bỗng nhiên, giữa cỗ khí tức âm u tà quỷ đó, hắn lại nở một nụ cười. Nhưng trái ngược với bản chất hắc ám của mình, nụ cười ấy thực sự rất ấm áp, khiến hai nàng Bạch Tinh Linh đều có chút rung động kịch liệt.
"Thần linh…"
.........
.........
Từ rất lâu về trước, vào thuở sơ khai của vị diện này, khi đất trời còn chưa kiến tạo, thế giới chỉ là một khoảng hư không vô tận, không có bất kỳ nguyên tố hay sự sống nào. Truyền thuyết kể rằng, một vị Thần chí cao vô thượng đã dùng quyền năng vô hạn của mình để tạo nên tinh cầu này, tạo ra các nguyên tố, hình thành nên các mảng lục địa và đại dương. Ngài kiến tạo nên một vị diện vô cùng đa dạng và đầy màu sắc.
Vạn vật được sinh ra, chỉ duy nhất chưa có sự sống. Thần lại bắt đầu gieo mầm, tạo nên những sinh vật đầu tiên, từ những sinh vật đơn bào nhỏ bé cho đến các loài thực vật, động vật cũng dần thai nghén hình thành.
Cũng không rõ vị Thần ấy ngoài việc ban tặng sự sống, còn ban cho muôn loài thứ gì khác nữa không. Sau một thời gian dài tiến hóa, rất nhiều sinh linh trên thế giới này đã lĩnh hội được một khả năng đặc biệt: nắm giữ sức mạnh nguyên tố.
Trải qua hàng triệu năm, nhân loại cuối cùng cũng được sinh ra. Nhưng vốn sinh sau đẻ muộn, loài người chỉ là một giống loài nhỏ bé, đứng ở bậc thang cuối cùng trong chuỗi thức ăn của những kẻ thống trị.
Tuy yếu ớt là vậy, nhưng có lẽ nhân loại lại may mắn được Thần ưu ái. Với trí tuệ vượt trội không ngừng học hỏi vươn lên, cùng với sự bảo hộ của những sinh vật được gọi là Đồ Đằng, loài người đã gần như thoát khỏi số kiếp làm vật tế, làm nô lệ cho những yêu ma tham lam đói khát, tạo ra điều kiện để trỗi dậy mạnh mẽ trong tương lai. Con người luôn xem Đồ Đằng chính là hiện thân của Thần, luôn kính ngưỡng, thờ phụng để có được sự bảo hộ và che chở.
Cho đến một ngày, nhân loại đầu tiên có thể thao túng nguyên tố xuất hiện, chính thức mở ra một thời đại mới, một bước ngoặt quan trọng đi vào lịch sử của cả vị diện.
Không rõ vị này là do thần linh phái xuống nhân gian, hay là một kẻ ưu tú trong loài người đã lĩnh ngộ được pháp môn thần thánh ấy. Tất cả mọi người đã suy tôn hắn là Pháp Thần, người có công lao vĩ đại mang đến một kỷ nguyên mới tươi sáng cho nhân loại, giúp họ có thể chống lại yêu ma thống trị, có thể tự quyết định vận mệnh của chính mình.
Theo thời gian, trải qua bao tháng năm thăng trầm, nhân loại tiến hóa mạnh mẽ hơn bao giờ hết nhờ vào ma pháp, dần dần thoát ly khỏi sự bảo hộ của Đồ Đằng. Thế giới lúc này chia thành hai thái cực: yêu ma và nhân loại, vạch rõ ranh giới, không đội trời chung. Một cuộc chiến trường kỳ để sinh tồn và tranh giành tài nguyên lãnh thổ đã kéo dài hàng thiên niên kỷ.
Tham vọng nhất phải kể đến những sinh vật dưới đáy đại dương sâu thẳm. Thủy chính là khởi nguyên, là nơi xuất hiện những sinh linh đầu tiên của vị diện này, và chúng không bao giờ chấp nhận chia sẻ thế giới với loài người hạ đẳng.
Dưới sự xâm lấn của đế quốc khổng lồ dưới biển sâu, thiên địa chìm vào một màu u ám, những trận mưa bão liên miên không dứt, những cơn đại hồng thủy từ biển khơi giận dữ đổ vào đất liền, tựa như muốn nuốt chửng toàn bộ lục địa, trút cơn phẫn nộ của biển cả lên tất thảy sinh linh nhỏ bé dám thách thức kẻ thống trị.
Nhưng dường như Thần vẫn luôn âm thầm bảo hộ cho tạo vật hoàn hảo của mình, không đành lòng chứng kiến loài người lâm vào cảnh tuyệt diệt. Những Đồ Đằng Thú đã một lần nữa đứng lên, sát cánh cùng loài người trong một trận tử chiến cuối cùng.
Trải qua cuộc chiến dài đằng đẵng đầy tổn thất, Hải Dương Chi Đế cuối cùng đã bị đánh bại, cuộc xâm lược của đại dương đã bị đẩy lùi. Nhưng Đồ Đằng cũng phải trả một cái giá rất đắt, gần như bị tiêu diệt toàn bộ, chỉ còn sót lại trên thế giới một vài hậu duệ hiếm hoi.
Sau cuộc chiến, nhân loại bắt tay vào công cuộc tái thiết, dần làm chủ sức mạnh của mình, phân chia lãnh thổ khắp bốn bể năm châu, cùng tồn tại và tranh đấu với những yêu ma trên mặt đất. Mỗi khu vực lãnh thổ hình thành các trật tự riêng biệt, tầng lớp trên dưới, cao thấp rạch ròi.
Pháp Thần được mọi người tôn kính, xem như thánh nhân, người khai sáng ra ma pháp, được Thần sai phái xuống trần thế để cứu rỗi nhân gian.
Chỉ là,
Pháp Thần đã biến mất sau cuộc chiến với Hải Dương Thần Tộc…
Không ai biết hắn đã đi đâu. Tất cả di sản hắn để lại là những tinh hoa, những cổ thần ma pháp do mình sáng lập, được kế thừa và phát huy bởi những "đứa con", những bầy tôi trung thành nhất của mình - các Thiên Sứ.
Sáng tạo vĩ đại nhất mà Pháp Thần để lại cho hậu thế chính là Thiên Sứ Hồn Thai. Mỗi một hồn thai đều ban cho những ma pháp sư được tuyển chọn để kế thừa một lực lượng vô cùng mạnh mẽ, biến họ trở thành những thiên sứ chí cao vô thượng, chưởng quản trật tự nhân gian, là thành trì vững chắc nhất để thủ hộ loài người.
...
Thánh địa của các thiên sứ, vào thời kỳ cổ đại mấy ngàn năm trước được gọi là Thiên Quốc, nằm bên trong đế quốc La Mã rộng lớn. Người La Mã có thể xâm lược, mở rộng bờ cõi trải dài khắp lãnh thổ châu Âu, đến Bắc Phi và Tây Á, nhưng tuyệt nhiên không bao giờ dám đặt nửa bước chân vào tòa thành này. Dù tọa lạc trên lãnh thổ của họ, nó lại là một khu thành hoàn toàn độc lập.
Thiên Quốc Cổ Thành.
Một tòa thành nguy nga tráng lệ mà lại cổ kính uy nghiêm. Được xây dựng theo kiến trúc mang đậm nền văn minh La Mã, nó sừng sững giữa một thảo nguyên mênh mông bát ngát. Ngoài rất nhiều vị thiên sứ và thánh pháp sư hùng mạnh cư ngụ bên trong, ở bốn đại môn Đông, Tây, Nam, Bắc đều có một tòa nhà lớn, do các Đại Thiên Sứ Azazel, Raphael, Raguel và Uriel trấn giữ.
Để kiểm soát nhân gian, còn có các Đại Thiên Sứ Ariel, Sariel, Metatron, những người chịu trách nhiệm chưởng khống trật tự, bảo vệ nhân loại khỏi các mối đe dọa toàn cầu.
Mà ở trung tâm cổ thành chính là một ngôi đền lớn nhất với mái vòm hình bán cầu. Mặc dù mái vòm này chỉ có vài cột trụ chống đỡ nhưng lại vô cùng vững chắc nhờ những vật liệu tinh luyện cứng rắn cùng khả năng kiến tạo phi thường của các kiến trúc pháp sư nơi đây. Đỉnh mái vòm cũng là nơi hấp thu thái dương quang mãnh liệt nhất, tạo nên một vầng quang mang huyền ảo, tựa như thiên đường đang chiếu rọi xuống hạ giới.
Bên trong ngôi đền thần thánh này là nơi ở của ba vị thiên sứ quyền lực nhất, những thiên thần tối cao: Đại Thiên Sứ Trưởng Michael, Gabriel và Lucifer.
Đối với các thiên sứ, Pháp Thần chính là Thiên Phụ mà họ luôn tuyệt đối trung thành. Dù ngài đã biến mất khỏi thế gian, nhưng trong lý niệm của họ, ngài vẫn luôn ở trên thiên đường quan sát, chỉ đường dẫn lối cho những đứa con của mình cứu rỗi nhân thế.
...
Bên trong thần điện, một nam nhân với mái tóc màu nâu nhạt, gương mặt góc cạnh trông trẻ hơn so với tuổi thật, đang nhắm nghiền đôi mắt quỳ trước ngọn đuốc thánh hỏa linh thiêng. Vẻ mặt hắn trước sau như một, tĩnh lặng và trầm lắng, nhưng khí chất toát ra lại mang một cỗ lực lượng thần thánh uy nghiêm, không thể khinh nhờn.
"Cộp, cộp..."
Một nam nhân khác dáng người cao lớn, mái tóc ngắn rẽ ngôi màu xanh biếc bước vào thần điện. Ánh mắt sâu hun hút màu xanh biếc của y nhìn chăm chú vào nam tử đang quỳ, lộ vẻ không vui:
"Chẳng phải chúng ta đã từng nói rồi sao? Vạn vật trên thế gian này vốn thuận theo tự nhiên như hoa rơi nước chảy. Chúng ta không nên can thiệp, trừ phi có kẻ vi phạm pháp tắc tự nhiên."
"Trên một dòng sông, vớt lấy những cánh hoa tươi tàn ở thượng nguồn vẫn nhẹ nhàng và thanh sạch hơn là chờ đợi ở hạ nguồn để xử lý cả một đống rác rưởi đã mục nát." Nam nhân đang quỳ vẫn nhắm mắt, dùng một giọng ôn tồn đáp lại.
Hắn chính là Lucifer, còn người kia là Đại Thiên Sứ Trưởng Michael.
"Ta hy vọng ngươi không quên lời thề của mình." Michael không vui nói.
"Michael, một cánh hoa rơi xuống vốn dĩ sẽ hòa mình cùng cát bụi. Đưa tay ra đón lấy chẳng qua chỉ là giữ lại một chút vẻ đẹp sau cùng, trước sau gì nó vẫn là một vật đã chết. Ngươi không cần bận tâm nhiều như thế." Lucifer vẫn không chút xao động, nói.
"Mỗi người một suy nghĩ, nhưng ta mong rằng hành động của chúng ta phải nhất quán. Ta chỉ muốn nhắc nhở ngươi một chút, đừng đi quá xa." Michael lấy lại ngữ khí ôn hòa.
Lần này Lucifer không trả lời, hắn tiếp tục lặng im quỳ ở đó, duy trì tư thái tĩnh lặng như mặt hồ.
Michael cũng đã xoay người rời đi. Chỉ một lúc sau khi y rời khỏi, đôi mắt của Lucifer chậm rãi mở ra, từ sâu trong con ngươi đen nhánh, mờ ảo phản chiếu một Lục Mang Tinh mang theo sắc đỏ.
...
Nhân loại đã sống trong an bình trước yêu ma mấy trăm năm, có điều kiện thuận lợi để sinh sôi và lớn mạnh. Thiên Quốc ngày càng có sức ảnh hưởng to lớn, các pháp môn ma pháp được truyền thụ rộng rãi đến các quốc gia trên thế giới, số lượng ma pháp sư cũng ngày một gia tăng, xã hội theo đó mà phát triển vượt bậc.
Nhưng dường như nhàn cư vi bất thiện, nhân loại càng cường thịnh lại càng sinh ra không ít tham lam và thói hư tật xấu.
Thời kỳ này, những khu vực rộng lớn trên lục địa được trị vì bởi các đế chế hùng mạnh, giáp ranh là một số tiểu quốc chư hầu. Với quy luật cá lớn nuốt cá bé, chiến tranh giữa người với người cứ dăm bữa nửa tháng lại nổ ra, cảnh tượng lập quốc rồi lại diệt quốc cứ thế diễn ra liên miên.
Đáng kể nhất phải nói đến chính là cuộc chiến dai dẳng giữa các đế quốc phương Tây cổ đại, gần như không có hồi kết...
.....
Đề xuất Voz: Dòng đời nổi trôi