Chương 424: Không Chỉ Có Một Mình
…
Chiến tranh, bất luận là giữa người và yêu, hay giữa người với người, chỉ cần nhắc tới hai chữ “chiến tranh” thì ngay lập tức có thể liên tưởng đến hai chữ “tàn khốc”.
Yêu ma và nhân loại song song tồn tại. Hai chủng loài như tương sinh tương khắc, cùng nhau phát triển mà cũng không ngừng đấu đá, với một tham vọng duy nhất: trở thành bá chủ của tinh cầu này.
Nhưng trong thời kỳ yêu ma tạm thời yên vị với lãnh địa đế quốc của mình, âm thầm sinh sôi mạnh mẽ, thì loài người lại tự xung đột với chính mình bằng những cuộc chiến máu chảy thành sông, thây chất đầy đồng. Thật giống như con người đang cố tự làm mình suy yếu đi vậy.
...
Tại lãnh thổ nằm ven rìa phía tây biển Adria, một phần của Bắc Địa Trung Hải, hơn 10 vạn đại quân La Mã hùng hậu đang dàn trận trải dài mười mấy cây số. Đội quân bao gồm hàng ngàn đạo quân từ bộ binh cho đến kỵ binh tinh nhuệ, cưỡi trên lưng hằng hà sa số các chủng loại từ cự thú trên mặt đất cho đến thiên điểu lơ lửng trên bầu trời. Bên dưới mặt nước ven bờ, một hạm đội hơn 1000 tàu chiến đã sẵn sàng nhổ neo vượt sang bờ bên kia lãnh hải.
Đích ngắm gần nhất của quân đội hùng mạnh này, chính là bờ tây bắc Hy Lạp.
Lạc Nhật Chiến Thành!
Một tòa thành cao vời vợi, khí thế ngút trời như một pháo đài tọa lạc trên vùng tây bắc của đế quốc Hy Lạp, chỉ cách bờ biển 5 km về phía Đông. Biển Adria trải dài hơn 500 km này cũng là một phần ranh giới tự nhiên rộng lớn ngăn cách lãnh thổ này với đế chế La Mã hùng mạnh.
Xung quanh tòa thành hoặc là những dãy đồi chập trùng hiểm trở, hoặc là hẻm núi bít bùng dễ bị tập kích từ trên cao, thậm chí là những cánh rừng bí hiểm không tìm được lối thoát. Vượt biển cũng sẽ nảy sinh nhiều vấn đề, cho nên nếu tùy tiện tấn công trực diện, nhiều khả năng binh lực sẽ tổn thất nghiêm trọng, khí suy thế yếu.
Nói là vậy, nhưng muốn thuận lợi nhất để thọc sâu vào lãnh thổ Hy Lạp, con đường duy nhất là trực tiếp đánh hạ thành bang trọng yếu này. Nếu dại dột tiến công những nơi không nắm rõ tình hình lực lượng của địch, e rằng không chỉ tốn công vô ích mà là toàn quân có đi không về!
Dù thực lực có phần yếu hơn, không có nghĩa là người Hy Lạp dễ đối phó.
Thành trì được xây dựng bởi các Thổ hệ Ma Pháp Sư chuyên về kiến tạo công trình, kết hợp cùng chất liệu đặc biệt khiến nó trở nên vững vàng và bền bỉ, có thể chịu đựng ma pháp oanh tạc ở tần suất dày đặc, đồng thời cũng có thể trường tồn trước sự bào mòn của không khí vùng ven biển tràn đầy sương muối.
Trên tường thành, một hàng dài đội ngũ quân pháp sư trong bộ quân phục màu vàng nâu thống nhất đang đứng nghiêm chỉnh. Hàng người chỉnh tề, tư thái uy nghiêm, tỏa ra khí chất của những chiến binh Sparta thiện chiến. Ròng rã hơn 30 người đều là Cao Cấp Pháp Sư, lẫn trong đó là vài vị Siêu Giai cường giả. Khí thế này cho dù cả một bộ tộc yêu ma cũng phải run rẩy không dám bén mảng đến gần.
Cần phải nói thêm rằng ở thời đại này, tuy khá ít ỏi nhưng các đế quốc cũng không phải không có Cấm Chú Pháp Sư. Chỉ là mọi Cấm Chú trên thế giới đều phải tuân thủ Ma Pháp Hiệp Ước, đều bị Thiên Quốc nhìn chằm chằm. Chỉ cần một quốc gia tùy tiện sử dụng Cấm Chú hoặc cấm thuật hủy diệt tương tự trong chiến tranh, thì chỉ trong vòng chưa đến một ngày, những kẻ có liên quan sẽ lập tức biến mất khỏi bản đồ thế giới này!
Thời điểm hoàng hôn, một người đàn ông trung niên cao lớn không biết từ lúc nào đã xuất hiện trên tường thành. Hắn có khuôn mặt vuông vắn với làn da ngăm ngăm, một vết sẹo dài dưới đuôi mắt, mái tóc màu nâu đen đã lấm tấm những sợi bạc. Hắn tay trái bắt lấy cổ tay phải vòng ra sau lưng, phong thái đĩnh đạc bất phàm, dùng ánh mắt đăm chiêu quan sát về phía xa xa nơi mặt trời lặn.
Hắn tên là Paros, thành chủ Lạc Nhật Thành, một trong những kẻ có quyền lực lớn nhất trong quân đội của đế chế này. Hoàng đế Hy Lạp đột ngột qua đời vì bạo bệnh, người kế vị còn quá nhỏ tuổi. Hiện tại, lực lượng vũ trang mới là thế lực có sức ảnh hưởng bậc nhất.
“Ta nghe nói tên kia đã đến đây, phải không?” Con ngươi đen nhánh của Thống soái Paros hướng về tên sĩ quan đang đi bên cạnh mình.
“Vâng thưa ngài, gã tên Janus kia quả nhiên có gan dám đơn thân độc mã tới đây, chúng ta có nên...”
“Không, để hắn tới đây. Ta muốn gặp riêng hắn!”
...
...
Thánh Điện Thiên Quốc, Quang Minh Đài, cực tây La Mã quốc thổ.
Đây là một trong những vị trí cao nhất tọa lạc trên mảnh đất thánh thần. Từ nơi đây nhìn xuống có thể bao quát mọi cảnh vật trong tầm mắt. Trên ban công lầu tháp, một người đang đứng đó. Tuy rằng hắn khoác trên mình bộ vải phục màu xám tro cũ kỹ nhưng khí chất lại anh tuấn bất phàm, trước sau như một duy trì vẻ ngoài trầm tư tĩnh lặng, vô hỷ vô nộ. Ánh mắt hắn như song cửa sổ bị đóng kín, không ai có thể nhìn thấu bất kỳ cảm xúc nào.
“Sao ngươi lại đứng đây một mình, Lucy? Có tâm sự sao?” Thanh âm phát ra từ một nam nhân trẻ tuổi anh tuấn, trên đầu quấn băng vải màu lam che đi mái tóc, đôi mắt xanh biếc nhìn về phía bóng lưng Lucifer cất tiếng.
Không cần quay lại, Lucifer cũng lập tức nhận ra người này, từ giọng nói cho đến cách xưng hô. Ở cái Thần Thánh Chi Quốc này, ngoài Đại Thiên Sứ Azazel ra cũng không có mấy ai dám gọi hắn là Lucy như thế!
“Không phải ngươi đang trấn giữ Đông Môn sao? Lại bỏ bê công việc chạy đến nơi này?” Lucifer đáp lời, đôi mắt trở nên có hồn hơn.
“Ha ha, ngươi thích đi đâu thì đi, vì sao ta lại không thể? Cứ phải ngày nào cũng ở nơi đó làm công việc nhàm chán kia, chẳng bằng giống như ngươi, tự do tự tại, du ngoạn nhân gian, cứu độ thế nhân... ài, thật chán...” Azazel thở dài.
“Ngươi thật sự nghĩ vậy? Ta cảm thấy những người khác thì ngược lại, bề ngoài đứng ở thế trung lập, nhưng phía sau lại thao túng nó theo trật tự mà chính mình mong muốn. Ngươi định sẽ đứng tách biệt một mình sao?”
“Một mình? Lucy, ngươi cũng biết đùa đấy. Chúng ta vốn là cùng một loại người.” Azazel cười cợt, vỗ vai Lucifer nói.
Nghe những lời Azazel nói, Lucifer cũng thoáng nở nụ cười, rồi lại hướng ánh mắt về thành thị xa xôi.
“Ta phải đến thành Rome một chuyến!”
“A, ta có thể đi theo ngươi sao?”
“Không thể!”
“Nhưng... thôi được, ta sẽ không đi với ngươi!”
Lucifer nghe Azazel nói, cũng bất đắc dĩ cười trừ.
Gã này chỉ nói rằng không đi với mình, chứ không hề nói sẽ ngoan ngoãn ngồi một chỗ.
...
...
Vương Cung Thánh Điện thành Rome.
Sừng sững ngự trị giữa trung tâm thành Rome là một thánh điện to lớn bậc nhất mang kiến trúc cổ kính, được xây dựng từ rất lâu đời với tòa tháp chuông đỉnh nhọn cao hơn 50 mét, xung quanh chạm trổ những hoa văn điêu khắc cổ xưa tràn đầy nghệ thuật và thần bí. Nơi đây chính là đại bản doanh của Hiệp Hội Ma Pháp La Mã, là nơi chi phối mọi lĩnh vực bên trong đế chế rộng lớn vĩ đại này.
Tọa lạc giữa trung tâm thành thị, nơi này rất đông đúc dân cư qua lại. Thánh điện trở thành công trình cao nhất, nổi bật nhất giữa chốn đô thị cổ điển phồn hoa, giống như một biểu tượng đặc trưng của thành phố này vậy.
“Mau tránh ra, tránh ra!”
Trên con đường bên ngoài thánh điện, một âm thanh dõng dạc đầy nội lực và uy nghiêm khiến người đi đường giật mình, hớt hải dạt sang hai bên. Có người vì quá vội vàng mà vô tình ngã nhào vào một sạp hàng, làm mọi thứ đổ vỡ, trông vô cùng chật vật.
Đó là tiếng quát của một Pháp sư Thánh Điện. Phía sau hắn là rất nhiều pháp sư cận vệ khác, cũng khoác áo bào màu đỏ sậm, gương mặt ai nấy đều hiện lên sát khí, đang không ngừng đuổi theo một bóng đen.
“Nhanh lên, đừng để ả chạy thoát!” Tên chỉ huy đi đầu thúc giục.
Bóng đen kia là một nữ nhân trong bộ xiêm y bó sát màu tối. Không ai thấy rõ được khuôn mặt nàng bởi một tấm mạng mỏng manh đã che khuất. Nàng di chuyển cực nhanh, không rõ là sử dụng pháp thuật gì, liên tục lợi dụng bóng râm xung quanh để thoắt ẩn thoắt hiện vô cùng quỷ dị. Đường phố đông đúc lại chằng chịt như mạng nhện, khiến việc truy đuổi cực kì khó khăn.
Tuy nhiên, trong bán kính khoảng 3 cây số quanh Vương Cung Thánh Điện dường như có một lớp trường lực cấm chế mạnh mẽ. Gần như bất kỳ xao động nguyên tố nào cũng đều bị lớp cấm chế này khuếch đại lên, khiến cho người vận dụng ma pháp chẳng thể nào ẩn thân.
“Đừng hòng chạy!”
Tên pháp sư chỉ huy thuộc Phong hệ có tốc độ cũng không hề thua kém. Trong một khoảnh khắc, hắn đã bắt kịp và khóa chặt mục tiêu. Tay phải của hắn vung lên một quả cầu lửa hình nắm đấm về phía nữ tử. Nhìn qua, chiêu thức ma pháp này tương tự cấp Trung Giai, nhưng nếu cảm nhận kỹ hơn sẽ thấy đó chỉ là một loại ma pháp khống chế, tu vi của kẻ thi triển cùng uy lực của ma pháp hắn tung ra không hề tầm thường.
“Mơ tưởng thứ này có thể bắt được ta sao... Hả?”
Ban đầu, nữ tử kia nhìn thấy hỏa quyền đánh tới cũng có chút buồn cười. Tuy uy lực khá mạnh nhưng tốc độ thi triển này làm sao có thể đánh trúng nàng?
Chỉ cần băng qua ngã rẽ này là nàng sẽ cắt đuôi được đám người dai như đỉa kia. Chỉ là khi liếc sang phạm vi có thể bị hỏa cầu ảnh hưởng, nàng bỗng giật mình, ánh mắt đồng thời trở nên lăng lệ.
Hỏa cầu bay thẳng về phía gần cuối con đường, nơi có hai đứa trẻ đang nô đùa vô tình băng ngang qua.
Với thân pháp của nàng, tránh né là việc dễ như trở bàn tay, nhưng nàng đã đưa ra một quyết định cực nhanh mà không cần suy nghĩ: ôm lấy hai đứa trẻ...
“Oành!”
Tiếng nổ chát chúa vang lên kèm theo chấn động khá lớn. Quả nhiên uy lực của hỏa quyền này không thể xem thường, vừa va chạm vào một ngôi nhà cũ bỏ hoang đã khiến nó trong nháy mắt hóa thành tro tàn, lửa cháy sáng rực một góc phố. Tuy nữ tử kia đã tránh được sát chiêu trực tiếp, nhưng để thoát ra khỏi phạm vi ảnh hưởng của vụ nổ thì nàng đã lỡ mất một nhịp. Vì bao bọc bảo vệ hai đứa trẻ, tấm lưng của nàng cũng bị sóng xung kích và hỏa tức làm tổn thương.
Sau khi đưa cả hai đến nơi an toàn, nàng phát hiện mình đã bị dồn đến một con hẻm nhỏ hẹp. Lúc này người đã thưa thớt, hầu như nàng không thể hòa vào đám đông để ngụy trang nữa. Mọi ngả đường đều bị phong tỏa, mà các Pháp sư Thánh Điện dường như đã đuổi đến rất gần.
“Chậc, không còn cách nào khác, phải đánh một trận rồi...”
“Nếu không muốn bị bắt thì đứng yên!” Bất thình lình, một giọng nam lạnh lẽo truyền tới từ sau gáy nàng.
Nàng giật mình nhưng còn chưa kịp quay đầu lại phản ứng, một bàn tay đã choàng lấy bờ vai thon gọn của nàng. Tuy người kia nhìn qua không sử dụng chút lực lượng nào, nhưng thân thể nàng lại không hề phản ứng, không cử động cũng không nói nửa câu.
Nàng không thể xác định đối phương là bạn hay thù. Nhưng theo bản năng, nàng không hề phản kháng, bởi vì có thể xuất hiện ngay sát bên cạnh mà bản thân không hề phát hiện, đủ cho thấy thực lực chênh lệch đến nhường nào.
Trước vòng vây của hàng trăm Pháp sư Thánh Điện, hai thân ảnh đột nhiên biến mất giữa đường phố sau vài cái lập lòe. Điều kỳ quái chính là, không có bất kỳ phản ứng nào của cấm chế xảy ra, tựa như bọn họ đã bốc hơi khỏi thế giới này vậy.
“Đây... đây là chuyện quái gì đang diễn ra? Vì sao ả lại có thể biến mất như vậy, cấm chế mất tác dụng rồi sao?”
Các pháp sư áo bào đỏ cả kinh, nói không ra lời, trố mắt dáo dác tìm kiếm xung quanh, thế nhưng họ đã hoàn toàn mất dấu nữ nhân kia. Khu phố này tuy đã cách xa khu dân cư tấp nập, nhưng trong tình huống không còn tăm hơi dấu vết này, bọn họ làm sao có thể tiếp tục truy tìm?
Lục soát mọi ngóc ngách xung quanh một lần nữa nhưng vẫn không có kết quả, cuối cùng các Pháp sư Thánh Điện đành hậm hực lui quân trở về.
Phía trên góc chết của một mái hiên cũ kỹ, nam nhân mặc áo xám tro nhìn thấy các pháp sư áo bào đỏ đã rút đi hết mới thu liễm lại ẩn tàng ma pháp.
Gã áo xám vừa làm anh hùng cứu mỹ nhân kia chính là Lucifer. Hắn không phô trương vẻ ngoài của một thiên sứ mà chỉ như một người bình thường đến nơi đây giải quyết một vài sự vụ, ai ngờ dọc đường lại gặp phải cảnh tượng này. Có lẽ lúc đầu Lucifer không muốn lo chuyện bao đồng, nhưng sau khi nhìn thấy nữ tử kia bất chấp cứu người, hắn đã quyết định ra tay giúp đỡ.
“Cảm ơn, may mà có ngươi giúp đỡ. Nhưng sao ngươi có thể thoát khỏi sự truy tung của bọn chúng? Vì cái gì mà cấm chế không thể phát hiện ra ngươi thi triển ma pháp, là sử dụng cấm thuật sao?” Nữ nhân dùng âm giọng trong trẻo hỏi.
“Cấm thuật? Câu đó ta nên chất vấn ngươi mới phải. Ngươi sử dụng chính là Hắc Ma Pháp.” Lucifer nhàn nhạt đáp lời.
Thời kỳ này, Hắc Ma Pháp bị toàn thế giới xem là cấm thuật. Bất kể thế nào, chỉ cần thao túng một ít hắc ám vật chất đều sẽ bị xem là dị đoan cần phải loại trừ.
“Hừ, tất cả các ngươi đều có suy nghĩ như thế sao? Chưởng khống nguyên tố hắc ám đều bị xem là cấm thuật? Còn tưởng rằng ta gặp được một người cùng chí hướng.” Nữ tử có chút thất vọng nói.
Lúc này, Lucifer mới phát hiện nữ nhân này ngoài vóc người với tỷ lệ hoàn mỹ, eo thon dáng ngọc, dù tấm mạng đen mỏng manh che đi gương mặt không nhìn rõ, nhưng ngũ quan cũng đặc biệt cân đối nhu mì. Nàng có sống mũi cao, mắt phượng mày ngài, con ngươi màu nâu hổ phách sáng trong như ngọc, hiền hòa trầm tĩnh. Mái tóc vàng óng ả mềm mại được búi lên gọn gàng. Dáng người tuy không cao lắm, bề ngoài có vẻ non nớt nhưng bên trong lại toát lên một cỗ thành thục và mị lực nữ tính. Nhan sắc tuyệt mỹ chân chính này thật sự khiến bất kỳ nam nhân nào đối diện cũng không thể không động tâm.
“Này, sao lại nhìn chằm chằm ta như vậy? Ta giống người quen của ngươi sao? Còn có... tay của ngươi ôm ta hơi chặt!”
Lucifer giật mình phát hiện tay hắn từ nãy đến giờ vẫn chưa buông khỏi vai nữ tử kia, thân thể nàng vẫn dựa sát vào hắn. Lucifer vội vàng tách ra, điệu bộ có phần lúng túng.
“Đã thất lễ.”
Nữ tử kia nhìn thấy dáng vẻ này của Lucifer cũng không khỏi buồn cười. Nàng hướng đôi mắt nâu long lanh về phía hắn, tiếp tục nói:
“Dù sao cũng rất biết ơn ngươi đã ra tay tương trợ lần này. Ta tên Venus, Hy Lạp là quê hương của ta, còn ngươi?”
“Ta là Lu... à... là Samael, đến từ Venice!”
“Samael? Ký tự ‘el’ phía sau tên thật giống mấy tên thiên sứ ở Thiên Quốc nha. Nhưng mà... thiên sứ xưa nay sẽ không tốt bụng giúp đỡ người khác như vậy, chắc ta nghĩ nhiều rồi.” Venus cười xua tay nói.
“Ừm, vết thương của ngươi không sao chứ? Vì sao bọn người đó lại truy đuổi ngươi?” Lucifer cố ý đổi sang chủ đề khác.
“Chỉ là vết thương nhẹ, không đáng kể. Còn chuyện kia... ngươi không cần phải biết!”
“Nếu vậy, ta còn một ít chuyện phải giải quyết, đến lúc tạm biệt rồi.”
“Tiếp theo ngươi sẽ đi đâu?”
“Chuyện đó... ngươi cũng không cần phải biết!” Lucifer lạnh lùng xoay người rời đi.
“A...” Venus cảm thấy gã này dường như vừa trả đũa mình. Nàng ngược lại không tức giận, trên đôi môi đỏ hồng càng hiện rõ nét cười. Nam nhân này cũng tương đối thú vị đấy.
Cũng không phải nàng không tin tưởng người đàn ông này, chỉ là không muốn mang đến cho hắn thêm phiền phức...
“Ngươi là một tín đồ rất yêu thích Hắc Ma Pháp sao?” Đột nhiên, Lucifer dừng bước, quay lại hỏi.
Venus hơi bất ngờ trước câu hỏi này, nhưng rồi cũng vui vẻ đáp lại:
“Ngươi nói thế nào, thì cứ cho là thế đó đi!”
.....
Đề xuất Huyền Huyễn: Vô Thượng Sát Thần