Chương 431: Bỉ Ngạn Hoa Trắng (Câu chuyện của Lucifer)

...

Bên trong một khu rừng xanh biếc trải dài ngút ngàn, những cây sồi cổ thụ vươn mình sừng sững, mật độ tuy thưa thớt nhưng lại tạo cảm giác bao la vô tận. Từng cành cây, kẽ lá đều phủ một màu xanh nhạt của thảm thực vật bạt ngàn, những phiến lá thi thoảng đọng lại vài giọt sương trong veo, long lanh phản chiếu ánh mặt trời.

Hoàng hôn chậm rãi buông xuống, gieo rắc những vệt hào quang màu cam ngọc cuối ngày lên đại địa, soi rọi cả một khu rừng sồi nguyên sinh mênh mông bát ngát. Những cây đại thụ sừng sững nơi đây không biết đã bao nhiêu tuổi đời, thân cây vô cùng to lớn và tráng kiện, hằn lên vô số vết sẹo sần sùi của năm tháng. Chi chít nhánh cây hệt như những bàn tay già cỗi đang dang rộng, từng thời từng khắc đón lấy mưa sa nắng gắt, giống như một sinh vật ngàn năm không chịu cúi đầu trước quy luật của tự nhiên. Dù trải qua bao thăng trầm khắc nghiệt, dù xung quanh gốc rễ có bao nhiêu loài cây cỏ khác xâm lấn đâm chồi, chúng vẫn trầm mặc, vẫn kiên định đứng vững qua bao tháng năm dài đằng đẵng.

Trong khu rừng hoang sơ vắng lặng tựa như chưa từng có dấu chân người, hôm nay lại xuất hiện một đôi nam nữ đang chậm rãi cất bước. Nam nhân vận một bộ áo bào màu xám bạc, cổ áo lật ra để lộ lớp lót đen tuyền. Vai và cánh tay được bao bọc bởi những tấm giáp kim loại, toát lên vẻ tiêu sái bất phàm. Nếu khoác thêm khải giáp, tin chắc rằng phong thái của hắn cũng không thua kém gì những kỵ sĩ pháp sư tinh anh của Đế quốc La Mã.

Còn nữ tử kia khoác trên mình bộ xiêm y thích khách bằng lụa đen bó sát, tôn lên vòng eo thon thả và bộ ngực đầy đặn, đôi chân ngọc nõn nà nằm gọn bên trong đôi giày không rõ chất liệu. Mũi giày sắc bén tựa dao găm. Bước chân nàng nhẹ nhàng thanh thoát, tao nhã yêu kiều. Nụ cười hồn nhiên, đôi con ngươi màu nâu hổ phách đặc trưng cùng toàn bộ mị lực toát ra từ nàng đối với hầu hết nam nhân đều là kịch độc trí mạng. Nhưng chẳng hiểu sao, mặc kệ nàng líu lo trò chuyện không ngớt, ánh mắt không ngừng trêu chọc mời gọi, vẻ mặt nam tử kia từ đầu đến cuối vẫn lạnh lùng đến phát chán. Nếu là những câu chuyện vô thưởng vô phạt, hắn sẽ chẳng hề hưởng ứng dù chỉ nửa lời.

Lucifer và Venus, hai con người này, từ phục trang đến khí chất đều hoàn toàn đối lập.

"Rốt cuộc ngươi muốn dẫn ta đi đâu vậy hả? Chúng ta cô nam quả nữ, lại đến nơi hoang vắng thế này mà ngươi chẳng muốn làm gì ta cả!"

"..."

"Nếu ngươi vẫn không chịu mở miệng, chúng ta cứ đường ai nấy đi, hữu duyên tương ngộ!" Thấy Lucifer vẫn giữ vẻ mặt lạnh như băng không nói lời nào, Venus hờn dỗi vờ quay đầu đi.

"Tại sao ngươi phải làm vậy? Bọn họ đều là người vô tội." Lucifer cuối cùng cũng lên tiếng.

"Vô tội? Ngươi đang nói những kẻ máu lạnh coi việc đồng loại bị tàn sát là trò vui thì vô tội sao? Ta chỉ đang cứu giúp đồng bào của mình, đồng thời cũng muốn cho đám người kia nếm thử tư vị bị dồn vào đường cùng, là nhân quả báo ứng mà thôi!" Venus đột nhiên thay đổi thái độ, ánh mắt trở nên sắc bén.

"Ngươi làm thế càng khiến mọi người cho rằng hắc ma pháp và những người sử dụng nó đều là tà đạo!"

"Ta không quan tâm. Thế giới vốn là như vậy, vẫn chưa đến lúc nhân loại tin vào những thứ này. Càng cố giải thích, càng bị nhiều người khẳng định mình là dị đoan, ngươi nghĩ sẽ có ai tin ta sao?"

"Ta tin ngươi!" Lời nói của Lucifer không một chút do dự.

Nghe câu nói này, ánh mắt Venus đột nhiên rưng rưng xao động nhìn về phía Lucifer, nhưng một giây sau đã khôi phục lại như cũ, nàng thở dài:

"Cái đó, thực tế ta cũng chỉ có thể nói một câu cảm ơn, vì dù sao đi nữa, chúng ta chỉ là những hạt cát nhỏ bé giữa sa mạc này. Thêm một người bình thường như ngươi vào cũng chẳng thay đổi được gì!"

"Ngươi nghĩ rằng ta tầm thường?"

"Cứ cho là vậy đi. Chỉ những người vĩ đại mới có khả năng thay đổi cục diện thế giới này, còn lại cũng chỉ là người bình thường thôi. Nhưng ngươi đừng buồn, đối với ta mà nói ngươi vẫn là một người tốt!" Venus nháy mắt.

"Loại người mà ngươi vừa đề cập, là thiên sứ sao?" Lucifer giả vờ hỏi.

"Ha, ngươi thường ngày ít nói, không ngờ cũng biết dùng khiếu hài hước để gây ấn tượng với con gái đấy. Những kẻ đó tự xưng là người bảo hộ thế giới, nhưng khi con người bị yêu ma giết hại, thành thị máu chảy thành sông thì chúng vẫn khoanh tay đứng nhìn. Còn những người có thể thay đổi thế giới thì lại bị chúng khép vào tội dị đoan. Nói cho dễ nghe thì chính là một đám bảo thủ và ngu dốt, còn tệ hơn cả những kẻ tầm thường!" Venus vừa nghe Lucifer nói xong liền bật cười đáp lại.

Khóe miệng Lucifer lúc này hơi giật giật. Bề ngoài hắn vẫn điềm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng, nhưng trong lòng lại như vừa bị tát một gáo nước lạnh, chẳng biết nên nói gì cho phải.

Nàng mắng cũng có phần đúng. Nhưng đôi khi, tự nhiên luôn phải giữ ở thế cân bằng, nhân loại cũng cần phải tự mình bước đi trên con đường của chính mình, bằng bản lĩnh của chính mình để tiến hóa. Muốn sinh tồn và trưởng thành, không thể cứ mãi mãi phụ thuộc vào đồ đằng, vào thần lực.

Là một thiên sứ, nhiệm vụ tối quan trọng là khai sáng ma pháp cho nhân loại, không phải đặt nhân loại vào bên trong chiếc lồng ấm của ma pháp tối cao để bảo vệ cả đời.

Nếu một ngày nào đó, chiếc lồng ấm an toàn ấy không còn nữa, liệu bọn họ có thật sự tự mình tồn tại được không?

...

Cả hai vừa băng qua cánh rừng sồi xanh mướt mênh mông, đập vào mắt họ chính là một trong những biểu tượng của Đế chế La Mã vĩ đại. Một dòng sông uốn lượn bao quanh kinh đô của nước Ý - Sông Tiber.

Con sông chảy dọc theo hướng bắc nam, xuyên qua thành Rome rồi đổ vào một nhánh của Địa Trung Hải. Dòng nước trong vắt lấp lánh phản chiếu bóng nhật nguyệt đêm ngày, bao quanh bởi những công trình kiến trúc thời cổ đại. Hàng chục cây cầu nối liền hai bên bờ cùng những hàng cây bạch dương thẳng tắp in bóng rõ ràng trên mặt nước, xa xa có những con thuyền lả lướt ngược xuôi. Cảnh quan hòa hợp, thiên địa hữu tình, khiến nơi đây vô cùng thi vị và lãng mạn.

Hàng chục cây cầu cổ xưa bằng gạch đá bắc ngang đôi bờ, trong đó có những cây cầu rất đặc biệt, nhất là đối với những người trẻ tuổi.

Cách đây rất lâu, có những giai thoại kể về những mối tình lãng mạn của các cặp đôi trai gái. Họ chọn một cặp đóa hoa được trồng chính tại mảnh đất linh thiêng này, trên mỗi cánh hoa khắc tên một người, cùng nhau đọc lời thề non hẹn biển sẽ bên nhau trọn kiếp, sau đó đan chúng lại rồi thả xuống dòng nước trôi ra biển. Vị thần của con sông đó sẽ minh chứng cho lời thề nguyện vĩnh cửu của hai người.

"Muốn thử không?" Venus híp mắt nhìn Lucifer.

"Không hứng thú!" Lucifer nhàn nhạt đáp.

Nàng biết trước thế nào hắn cũng sẽ trả lời như vậy, liền lè lưỡi trêu chọc, sau đó tự mình đi tới vườn hoa bên cạnh với hàng chục khóm hoa đang khoe sắc đong đưa trong ánh chiều tà. Nàng khẽ vươn tay, một giọt sương nhỏ bé lấp lánh quang mang tức thì rơi xuống. Lập tức, từ trong lòng đất một chồi non xanh mơn mởn vươn lên, thân chồi nhanh chóng trưởng thành, một phiến lá xanh tươi vừa nhú đã vội tàn lụi, nhường chỗ cho một đóa hoa kiều diễm màu trắng tinh khiết. Cảnh tượng quả thật khiến người ta cảm thấy mê ảo!

Bàn tay nhỏ nhắn tinh xảo vuốt ve nhánh hoa yêu mị kia, vô cùng nâng niu trân quý. Nàng khẽ đưa lên mũi thưởng thức hương thơm ngát, cảnh tượng này khiến ánh mắt Lucifer có chút đắm chìm vào khung cảnh mỹ nhân bên đóa hoa trắng đẹp đến mê người.

"Chàng trai, cái cách mà cậu nhìn bạn gái của mình thật kỳ lạ. Vì sao cậu không cùng cô ấy ra giữa chiếc cầu kia?" Một phụ nữ trung niên tình cờ đi qua, thấy cảnh tượng có chút không hợp liền hỏi Lucifer.

"Lão phu nhân, ta và nàng không phải..."

"Không ngờ lại có người thích loài hoa có xuất xứ từ phương Đông thần bí này. Chỉ tiếc rằng Mạn đà la cũng giống như Mạn châu sa, hoa vừa nở, lá sẽ vội tàn. Hy vọng cậu sẽ biết trân quý những gì mình đang có trước mắt!" Người phụ nữ trung niên kia nói mấy câu đầy hàm ý rồi cũng xoay người rời đi.

.....

Đề xuất Voz: Ao nước tròn, cái giếng méo, cây thị vẹo, cây khế khòng khoeo
BÌNH LUẬN