Chương 430: Màn Đêm Buông Xuống (Câu chuyện của Lucifer)
...
Trên lầu cao, những hoàng thân quý tộc sớm đã cao chạy xa bay, chỉ còn lại hơn chục tên thủ vệ cùng Ezuli với vẻ mặt sững sờ, không thể tin nổi vào những gì vừa diễn ra trước mắt. Cổ họng hắn khô khốc, bàn tay run rẩy cầm lấy chén rượu trên bàn, uống một hơi cạn sạch để trấn tĩnh lại.
"Mau... mau bắt lại hết lũ tù binh kia cho ta!" Ezuli chỉ tay về phía đám đông hỗn loạn, gầm lên.
"Nhưng... thưa ngài, còn những người dân kia thì sao?" Tên cận vệ pháp sư nhỏ con lúc nãy lắp bắp hỏi lại.
"Khốn kiếp! Ngươi hết lần này đến lần khác dám xem thường mệnh lệnh của ta, có phải không muốn sống nữa không?"
Vừa dứt lời, không đợi tên cận vệ kia hồi đáp, dưới chân Ezuli loé lên quang mang màu lục. Hắn trừng mắt, phất tay một cái, lập tức một trận cuồng phong tựa mãnh thú gào thét lao tới, đánh bay tên cận vệ đập mạnh vào vách tường. Sau cú va chạm kinh hoàng, hắn phun ra một ngụm máu lớn, xương sườn gãy mấy cái, thương tích nặng nề, nằm rạp trên mặt đất không còn sức gượng dậy.
Trừng phạt xong tên cận vệ không nghe lời, sắc mặt Ezuli mới khá hơn một chút. Hắn quay sang hạ lệnh cho những thủ hạ còn lại: "Mặc kệ đám người bên dưới, bằng mọi giá phải vây bắt lại toàn bộ lũ tử tù này! Nếu chống trả, giết không tha!"
"Vâng, thưa ngài!" Đám cận vệ pháp sư nhận lệnh, lập tức lao xuống dưới.
Hắn phái tám tên thủ hạ quyết truy bắt bằng được những tù phạm trong đám đông, chỉ giữ lại hai tên hộ vệ bên cạnh. Thân hình mập mạp của hắn tựa vào lan can, chăm chú theo dõi diễn biến bên dưới.
"Bọn chúng cực kỳ nguy hiểm và quan trọng, tuyệt đối không được để chúng trốn thoát, hai ngươi... Aaa?"
Chưa nói hết câu, Ezuli giật mình khi thấy hai tên thủ hạ của mình đứng im như phỗng, ánh mắt vô hồn. Gần như cùng lúc đó, hắn đột ngột cảm thấy toàn thân run bắn, sau gáy truyền đến một luồng sức mạnh lạnh lẽo xuyên thấu. Cả thể xác lẫn linh hồn hắn đều như bị thứ gì đó ghim chặt, không thể cử động dù chỉ một chút.
Cảm giác buốt giá sau gáy tựa như đến từ một chiếc đinh nhọn màu đen chứa đầy hơi thở hắc ám nồng đậm. Nó không trực tiếp đâm vào gáy Ezuli, mà là ghim chặt vào chính cái bóng của hắn. Hai tên thủ hạ kia cũng chung số phận, bị đóng đinh tại chỗ như bị điểm huyệt, hoàn toàn bất ngờ, không một tiếng động.
Từ trong bóng tối quỷ mị, một nữ tử tóc vàng hoe che kín mặt bước ra. Nàng khoác trên người chiếc áo lụa đen, đai lưng màu bạc quấn quanh vòng eo thon thả càng tôn lên vóc người mỹ lệ. Làn da lộ ra trắng nõn như tuyết, đôi mắt màu nâu hổ phách ôn hòa nhìn chằm chằm tên mập Ezuli đã không thể nhúc nhích, đôi môi đỏ như hoa hồng khẽ nhếch lên thành một nụ cười châm chọc.
"Nhìn đồng loại của mình bị tàn sát, ngươi thấy hứng thú lắm sao?" Một giọng nói mềm mại, dịu dàng nhưng có phần lười biếng vang lên.
"Ngươi... là ai? Tại sao lại tấn công ta?"
Toàn thân Ezuli đã bị cầm cố chặt chẽ, chỉ có đầu lưỡi dường như được nữ tử kia chừa lại, nên hắn vẫn cố nói được mấy câu, ánh mắt nhìn đối phương như muốn ăn tươi nuốt sống.
"Ngươi không biết ta là ai, nhưng ta thì khắc cốt ghi tâm những gì ngươi đã làm với đồng bào của ta!"
"Mau thả ta ra! Ta không hiểu ngươi nói gì! Rốt cục ngươi là thứ dị đoan nào mà lại biết sử dụng hắc ám cấm thuật?"
"Ồ, thời gian của ta là vàng bạc, không rảnh để ngươi hỏi gì đáp nấy. Hay là thế này đi, ta ném ngươi xuống sân đấu kia, nếu ngươi có thể toàn thây trở ra, ta sẽ cho ngươi biết ta là ai!" Nữ nhân tóc vàng cười cợt nói.
"Khốn kiếp! Ngươi có biết ta là ai không? Nếu ngươi dám giết ta, ngài Cesar sẽ..."
"A, ta đâu có trực tiếp giết ngươi. Ta chỉ muốn cho ngươi nếm trải một chút tư vị sợ hãi giống như những kẻ từng bị ngươi ném vào lồng đấu thú này thôi. Sống hay chết là do tạo hóa của ngươi, không liên quan đến ta."
"Không, dừng lại..."
...
Chỉ trong vòng vài tiếng, cả một khu vực rộng lớn ngập tràn trong tử khí vô tận.
Từ xa nhìn lại, đã có thể nghe rõ tiếng yêu ma rít gào không ngớt, chẳng khác nào một cuộc tấn công vào an giới thành thị.
Bên dưới sân đấu, máu thịt nhuộm đỏ một mảng, đâu đó còn văng vẳng tiếng hét thảm của một con người đang bị bầy yêu ma xâu xé.
Ở một nơi như thế này, người chết nhiều không đếm xuể, căn bản không ai để ý đến một quý tộc quyền uy sắp bị chôn thây cùng những người khác.
Mặc dù hắn cũng là một ma pháp sư, nhưng đã bị năng lực hắc ám quá đỗi cường đại kia cầm cố, không thể vận dụng bất kỳ ma pháp nào, thậm chí năng lực bỏ chạy như người thường cũng không có, chỉ có thể đứng sững tại chỗ chờ đợi tử thần đến mang đi. Ánh mắt hắn lúc này chỉ còn lại nỗi kinh hoàng và tuyệt vọng, tràn ngập vẻ không cam lòng.
"Aaa, ngài Ezuli..."
Tên thuộc hạ lúc nãy bị đánh trọng thương đã tỉnh lại. Hắn cố nén đau ngẩng đầu lên, nhưng cảnh tượng đập vào mắt không thể kinh khủng hơn!
Chủ nhân của hắn đứng như trời trồng giữa một bầy quỷ thú yêu ma, trong khoảnh khắc thân thể bị xé thành trăm mảnh, giống như một miếng thịt tươi bị ném vào vườn thú, mặc cho chúng tùy ý giày xéo, chia nhau từng phần mà nhai sống nuốt chửng, rùng rợn đến cực điểm.
"Hắn không xem các ngươi là người, không cần phải tiếc thương cho hắn!"
"Ngươi... ngươi là ai?"
"Chuyện đó không quan trọng. Đây là một ít thảo dược chữa trị, có thể hữu ích cho vết thương của ngươi. Hãy cảm tạ ta vì đã không ném ngươi xuống cùng với tên kia." Nữ tử nói xong, một luồng khí đen nhánh đột nhiên xuất hiện quanh người nàng, khiến không khí trở nên tối tăm, lạnh lẽo đến nghẹt thở.
Trong phút chốc, một làn sương đen không biết từ đâu lan tỏa ra khắp khu vực. Bầu trời quang đãng đột nhiên như bị thứ gì đó nuốt chửng, tựa như một tấm màn hắc ám khổng lồ bao trùm lấy toàn bộ đấu trường. Nữ nhân kia cũng đã hòa mình vào bóng tối, biến mất không dấu vết.
Trên trời vẫn không một gợn mây, mặt trời vẫn treo trên đỉnh đầu, thế nhưng tấm màn hắc ám kia khiến không ai còn nhìn thấy hay cảm nhận được nó nữa. Ngay cả cảnh vật xung quanh cũng chìm vào một vùng tăm tối hư ảo, rất khó để nhìn rõ bất cứ thứ gì.
Khu đấu trường rộng lớn bỗng chốc biến thành một màu đen kịt. Từ nơi xa nhìn lại, nơi này giống như một vùng hắc ám tập trung vô cùng quỷ dị và đáng sợ!
"Lại có chuyện gì xảy ra vậy?”
“Ta không nhìn thấy gì cả, lối ra biến mất rồi!!”
Bóng tối đã bao trùm toàn bộ khu vực. Cảnh tượng giết chóc thê thảm lúc nãy đã vượt quá sức chịu đựng của bọn họ, nay không gian lại chìm vào tăm tối, mọi người càng thêm bàng hoàng, hoảng sợ, cảm giác như một địa ngục thật sự đang mở ra trước mắt.
"Nathan, ngươi mau dẫn mọi người rời khỏi đây, ta đã sắp xếp xong rồi!" Từ trong màn sương hắc ám, một giọng nói êm dịu vang lên, và một nữ tử với vóc dáng mê người dần dần bước ra, tiến về phía các pháp sư tù binh.
"Ha, quả nhiên là ngươi, Venus! Ta vừa thấy luồng hắc ám chi lực này đã biết là ngươi đến rồi!" Vị đội trưởng tên Nathan vui mừng nói.
"Không có thời gian ôn chuyện đâu, viện binh của chúng nhất định sẽ tới trong vài phút nữa, mau đi thôi!" Venus nói.
"Khoan đã, ngươi cầm lấy mật thư này. Bên trong có chứa thông tin tình báo quan trọng mà người của chúng ta đánh cắp được. Chúng ta sẽ phải tách ra. Mạng của chúng ta không quan trọng, nhưng ngươi phải đưa cái này cho ca ca ngươi phân tích, chúng ta không đọc được mật ngữ của nó. Nhớ kỹ, nhất định phải lấy được thông tin bên trong!" Đội trưởng Nathan nghiêm túc nói.
"Nếu vậy... được rồi, ta tiễn mọi người đến đây thôi. Hãy bảo trọng!" Venus nói rồi nhận lấy mật thư, cất vào trong ngực áo.
"Ngươi cũng vậy, chúng ta gặp lại sau!"
Trong khi những tên cận vệ của Ezuli còn đang mò mẫm trong màn đêm đen như mực, năm người đã lợi dụng bóng tối để luồn lách, tránh khỏi đám cận vệ cùng bầy yêu ma lít nhít, nhanh chóng tìm thấy một thông đạo bí mật dẫn đến nơi an toàn khác, rời khỏi chốn quỷ quái này.
...
Bóng tối vẫn lượn lờ trên bầu trời khu đấu trường. Mặc dù khung cảnh có vẻ âm u đáng sợ hơn trước rất nhiều, nhưng màn đêm hắc ám này cũng ảnh hưởng không nhỏ đến giác quan của bầy yêu thú, tần suất tàn sát của chúng đã giảm đi. Hơn hai phần ba số người đã chạy thoát được ra ngoài, mà viện binh của Vương cung thánh điện cũng sắp sửa kéo đến để vãn hồi trật tự.
"Vậy ra mục đích của ngươi đến đây là để cứu bọn họ sao?" Một giọng nói bất ngờ vang lên trong không gian u tối tĩnh lặng, nhưng Venus không hề ngạc nhiên, vì thanh âm của nam nhân này vô cùng quen thuộc với nàng.
"Đúng vậy, họ là đồng bào của ta. Nhưng vì sao lần nào ngươi cũng xuất hiện sau lưng ta như thế? Ngươi theo dõi ta sao, không phải có ý đồ gì với ta chứ, Samael?" Venus híp mắt, xoay người nhìn về phía Lucifer, khẽ che đôi môi đỏ mọng cười cợt.
"Đừng lảng tránh câu hỏi của ta. Sự việc hôm nay có phải do một tay ngươi làm không?"
"Nếu phải thì sao? Ngươi nỡ lòng nào bắt ta giao cho bọn chúng?" Nàng vẫn dùng giọng điệu yêu mị trêu đùa, gương mặt tiến lại gần sát cằm Lucifer, khiến hắn có chút khó chịu mà lùi lại một bước.
"Ta... sẽ không giao ngươi cho bọn họ, nhưng ngươi phải đi theo ta!"
"Ồ? Vậy là ngươi muốn bắt ta về nhà ngươi sao? Nghe cũng thú vị đấy. Nhưng mà... ta không bay nổi nữa, chắc là do ma năng cạn kiệt. Ngươi ngoài dìu ta ra thì không còn cách nào khác, nhưng như vậy sẽ vướng bận tay chân, e rằng không thoát được đâu. Ngươi nên đi... A, bỏ ta ra, ngươi thật thô lỗ!"
Không đợi Venus luyên thuyên hết câu, Lucifer nhanh như cắt vác bổng nàng lên vai. Trong chớp mắt, cả hai bóng người biến mất, chỉ để lại một vài tàn ảnh màu xanh nhạt. Bóng tối cũng dần dần tan đi, trả lại sự thống trị cho ánh sáng mặt trời.
Lucifer vận dụng chính là Phong Quỹ, nhưng thân pháp của hắn nhanh hơn rất nhiều so với những Phong hệ ma pháp sư khác, có thể nói là nhanh gấp bốn, năm lần. Không rõ hắn nắm giữ loại lĩnh vực đặc thù nào, hay là năng lực đặc biệt gì, mà thoắt cái đã lao ra khỏi thành thị. Mặc kệ Venus trên vai hắn vung tay múa chân chửi bới thế nào, Lucifer vẫn mặt không biến sắc một đường đi tới, chẳng mấy chốc đã dừng lại ở một cánh rừng sồi thưa thớt ngoại ô.
"Thả ta xuống, tên đàn ông không biết xấu hổ kia! Đừng nghĩ ta có thiện cảm với ngươi thì có thể tùy tiện như thế!" Venus bĩu môi, tay nhỏ liên tục cào cấu, đấm vào lưng và vai Lucifer.
"Ta có làm gì ngươi đâu, khẩn trương cái gì?" Lucifer thả Venus xuống, sắc mặt vẫn nghiêm nghị như thường.
Hắn cũng cạn lời với cô nương này. Là ai vừa mới nãy còn bảo ta dìu đi, bây giờ lại giương nanh múa vuốt như mèo con bị giẫm phải đuôi thế này. Phụ nữ thời đại này đều nghĩ một đằng nói một nẻo hay sao?
.....
Đề xuất Tiên Hiệp: Đế Tôn (Dịch)