Chương 52: Ngươi sợ ta sao?

---

Cơn mưa ập xuống không một dấu hiệu báo trước. Từ những giọt lất phất ban đầu gõ nhịp trên đồng cỏ lau ven suối, chẳng mấy chốc đã hóa thành trận mưa rào xối xả bao trùm cả chân núi phía tây dãy Anpơ, nhấn chìm quá nửa tháp canh của tòa thành.

Hai tòa cổ điện do quang minh tạo tác, vốn dĩ nguy nga tráng lệ, lúc này dưới màn mưa triền miên hung tợn lại soi bóng lẫn nhau. Chúng tựa như một mặt hồ trong suốt đến cực hạn, phản chiếu dáng vẻ bất đối xứng của thành trì cổ xưa: một bên là địa ngục lạnh lẽo, một bên là kiếp nạn hồng thủy chốn nhân gian.

“Đại thiên sứ trưởng… người… người đang hạ sát con dân trong thành sao!?” Mấy tên thủ vệ của Thánh Thành đang đứng trên biên giới Thiên Không đều bộc lộ vẻ mặt sợ hãi đến tột cùng.

Điện Quang Minh vốn đã sừng sững vạn năm, tỏa ra thần uy chí cao chí tôn và an lành, chưa từng để người dân phải chịu nửa điểm tổn thất.

Những người được vào bên trong tòa thành để thủ hộ, mãi mãi là những đứa con của tín ngưỡng tuyệt đối. Dù cho có chuyện gì xảy ra, họ cũng sẽ không bao giờ rời bỏ Thánh Thành tôn quý này.

Tại sao lại phá lệ!?

Tại sao lại nhẫn tâm chà đạp lên tín ngưỡng mà họ hằng tôn thờ…

Để diệt một Ác Ma thăng cấp thành Tà Thần, Michael đã hy sinh bao nhiêu tín đồ, Thánh Tài, Thánh Ảnh để nghênh chiến, bao gồm cả chính bản thân ngài…

Họ không hề phàn nàn.

Nhưng Raphael lại rất khác...

Để giết một Nữ Vương Băng Khiết Ly Tai Giả, hắn lại không tiếc hy sinh cả tòa thành để đổi lấy việc bản thân không phải bại dưới tay nàng…

Mục Ninh Tuyết là trời sinh Hồn Băng, hóa thân thành Băng Ma Ly Tai Giả công phá Thánh Thành, vì người thương mà giết gần trăm mạng giáo chúng.

Raphael lại là trời sinh Hỗn Thủy, giáng xuống thứ thủy hệ cường đại và hung ác nhất lên đầu chính con dân của mình, cuốn đi không dưới ngàn xác người trôi nổi.

Vậy thì rốt cuộc, ai mới giống quái vật hơn ai?

Ai mới thực sự là Ly Tai Giả đây?

Các đại đạo giáo vụ, Thánh Thành chiến vệ, thủ vệ, tông đồ Thánh Ảnh đứng tản ra khắp nơi…

Họ chẳng qua chỉ là những con diều nhỏ bé trong chiến trường này, càng không có tư cách phản bội lại thiên sứ trưởng.

Chỉ là, họ cũng không muốn giúp hắn, đồng thời dùng ánh mắt cầu khẩn nhìn Mục Ninh Tuyết, hy vọng nàng có thể chôn vùi con quái vật lòng lang dạ sói này xuống đáy tòa thành, để tế những linh hồn vô tội đã phải chịu tổn thương ngoài kia.

Mục Ninh Tuyết khép hờ đôi mắt, chìm vào trong niệm lực.

Nàng lơ lửng giữa hai tòa tháp vàng son đang dần chìm xuống, từng cơn gió nhẹ thổi qua làm mái tóc trắng khẽ lay động, để lộ ra một dung nhan thanh ngọc tuyệt thế, một vẻ đẹp mà người phàm không sao sánh bằng.

Vẻ đẹp của Mục Ninh Tuyết khiến cho cả đất trời cũng phải hổ thẹn, một nữ nhân có làn da tuyết hoàn mỹ nhất từng được sinh ra.

Cực Trần Hàn Kiếm trên tay nàng đột nhiên lóe sáng, dần dần biến hóa, trở lại hình dạng hai nhánh liễu bằng băng sứ rắn chắc, căng mình làm thân cung cho một sợi dây huyền băng ở giữa.

Ngọc tâm là trái tim, tuyết mang là cốt tủy, còn quang băng phản chiếu từ Cực Trần chính là linh hồn.

Ngay từ lúc thành hình, lực lượng chí hàn chí âm này đã lập tức chấn động, làm méo mó cả không gian bình nguyên của Thánh Thành, bao quát cả thiên không phía trên cũng không khỏi run rẩy. Từng trận khí lưu xen lẫn tuyết thủy điên cuồng xung kích vào Thiên Không Thánh Thành, khiến thành trì loạng choạng, khí tức mãnh liệt xộc thẳng xuống mặt đất.

Tay cầm Cực Trần Ma Cung, Mục Ninh Tuyết đứng giữa không trung. Nàng không giống một tiên nữ bạch y thanh khiết tung bay, mà trên người lại xuất hiện từng điểm sáng màu trắng bích. Những điểm sáng này lần lượt xuất hiện khắp toàn thân, từ trán, hai vai, trước ngực, khuỷu tay, lòng bàn tay, eo, cho đến đôi chân dài.

Nàng mở mắt, đôi đồng tử lạnh lẽo tỏa ra tinh quang. Lấy những điểm sáng trắng đó làm khởi điểm, từng đạo ánh sáng bạc như sợi tơ trong nháy mắt kéo dài ra, hội tụ thành những hoa văn bạc mỹ lệ.

Một tinh thể hình giọt nước màu lam nhạt lấp lánh xuất hiện, ngưng tụ bên trong những quang văn bạc, rồi phân rã thành năm mũi nhọn tựa như một đóa hoa tuyết đang bung nở.

Nhiệt độ tồn tại trên thế giới này sẽ mãi mãi không có ngưỡng cao nhất, nhưng không có nghĩa là ngưỡng thấp nhất cũng vậy.

Vạn vật, nguyên tố, không gian... đều tuân theo một quy tắc bất di bất dịch: tồn tại một ngưỡng nhiệt độ âm tuyệt đối, nơi thời gian, hỗn độn và không gian hoàn toàn bị đông cứng.

Hoa tuyết tạo từ hơi sương, là thiên sương cực hàn, thuộc về âm độ tuyệt đối.

Đóa hoa tuyết bằng bạc ngưng tụ trước mũi tên của nàng, trông mỹ lệ dị thường.

“Cực Trần Hàn Lưu, Tuyệt Đối Linh Độ!”

“Két két két~~”

Mũi tên Cực Trần bắn ra, tựa như vầng thái dương nơi Cực Nam chi địa, khiến cho vạn vật băng tinh, dù là xuân, hạ hay thu, đều phải quay về một màu đen lạnh lẽo, trơ trọi đến ngạt thở, không có hô hấp, càng không có bất kỳ sự nhúc nhích nào từ tế bào sống.

Thân cung vừa giãn ra, có thể thấy một đạo quang luân màu xanh khổng lồ quét lên bầu trời Thánh Thành. Nhưng ngay lập tức, một biến đổi dị thường xảy ra, bầu trời bỗng chốc đen kịt như màn đêm.

Trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ đều bị xóa sổ. Vùng trời nơi Raphael đứng không còn một giọt mưa, không còn một gợn mây, cũng chẳng còn chút nguyên tố nào. Dĩ nhiên, cả Raphael cũng biến mất, không còn lại dù chỉ là một mảnh xương.

Ban đầu chỉ là những luồng khí từ trên cao rót vào cơn bão không gian, dần dần là mây bay đầy trời cũng bị hút vào, sau đó là cả tòa Thánh Thành sừng sững phản chiếu trên không trung.

Cái chớp mắt chấn động này không triệt để đưa Thiên Không về với cát bụi, mà chỉ đơn giản là cướp đi hoàn toàn ma pháp mà Michael đã tạo ra.

Tựa như một chiếc đồng hồ cát bị đảo ngược, trong khoảnh khắc trời đất tối sầm lại, mọi thứ đều phải trở về vị trí cũ của nó. Tất cả mọi người trên Thiên Không lập tức bị càn khôn dịch chuyển xuống lại đại địa chi thành bên dưới.

Sau mũi tên kinh thiên động địa đó, cơ thể nàng cũng yếu đi. luồng băng hàn hùng hổ doạ người đã mất đi hơn nửa, và Mục Ninh Tuyết cũng đứng tại chỗ cực kỳ lâu mà không di chuyển nửa bước.

Nàng bắt đầu di chuyển xuống dưới để tìm một vị trí tốt hơn.

“Xoạc xoạc xoạc!”

Từ mặt nước mênh mông bên dưới tòa thành, hàng trăm vòi rồng thủy vực đột nhiên trỗi dậy, mãnh liệt đâm về phía nàng như mưa đạn.

Mục Ninh Tuyết cũng bất ngờ trước tình huống này. Nàng chật vật lắm mới thoát khỏi vùng tử địa, nhưng đổi lại, hai bàn tay nàng đã bị những mũi giáo nước lạnh buốt đâm xuyên, chiếc váy dài cũng bị khoét một mảng lớn từ bắp chân lên gần đến ngực, để lộ một vùng da trắng nõn giờ đây ứa đầy máu tươi.

Chúng không dừng lại, thậm chí còn dữ dội hơn, phẫn nộ hơn, và tàn ác hơn…

Khắp tòa thành, đâu đâu cũng là biển nước trăm mét. Trên mỗi một điểm nhỏ, vô số vòi rồng khổng lồ hình thành rồi đánh úp, càng lúc càng siết chặt lấy con mồi nhỏ bé đã hoàn toàn mất khả năng kháng cự.

Không thể chống cự, chung quy sẽ không thể chịu nổi. Loay hoay một hồi chỉ khiến vết thương ngày một nhiều thêm. Mục Ninh Tuyết hiểu rõ, nàng biết kẻ nào có thể tồn tại bên dưới kia, lẩn trốn dưới mặt nước đại dương để tấn công mình.

Nhưng nàng không hiểu… hắn làm cách nào có thể sống sót!?

Làm sao một sinh vật đã bị xóa sổ đến tận xương tủy lại có thể thản nhiên hồi sinh dưới thủy vực để uy hiếp mình?

Mục Ninh Tuyết nhắm mắt lại.

Nàng đã rơi xuống…

Chung quy, vẫn là không thắng được thiên sứ lãnh tụ…

“Cánh thiên sứ… hắn đã chừa lại một cánh thiên sứ của mình bên dưới trận hạo kiếp. Dĩ nhiên ở cấp bậc như vậy, sức mạnh của mỗi chiếc cánh cũng to lớn như chính sinh mạng của hắn.” Mục Nô Kiều nói.

Cả nàng và lão sư Blanche định chạy tới cứu, nhưng trong tầm mắt họ, Mục Ninh Tuyết đã biến mất tự lúc nào, ngay trước khi bị những vòi rồng kia nuốt chửng.

Một nam nhân bế nàng đến gian tháp nơi Mục Nô Kiều và mọi người đang đứng. Hắn cũng không kìm được lòng mà hôn nhẹ lên môi nàng, đôi môi nhỏ xinh ấy đang có chút lạnh vì toàn thân kiệt quệ, mất đi quá nhiều sinh lực.

Áp lực và sát khí hừng hực tỏa ra từ cơ thể hắn lập tức khiến cả gian phòng không ai dám nói nửa lời, mọi người chỉ rụt rè nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu dữ tợn của hắn.

Cùng lúc đó, trên mặt trận hạo kiếp thủy triều, Raphael cũng hiện thân, vẻ mặt không hiểu vì sao Mục Ninh Tuyết lại có thể thoát được.

Raphael quay người lại.

Hắn đột nhiên thất thần. Trong tầm mắt hắn là một bóng đen ngạo nghễ nhưng vô cùng hung tợn, tỏa ra một cỗ lực lượng khiến cho thế gian này không mấy ai dám đứng lại gần.

“Hê hê hê…”

Tiếng cười của vị hắc ám tiên sinh này vô cùng đáng sợ, mang đến sự đe dọa chân thực nhất cho mỗi một sinh mạng, bao gồm cả thiên sứ chốn nhân gian.

“Ngươi… tại sao ngươi lại ở đây….”

“Soạt!”

Nam nhân vừa cứu Mục Ninh Tuyết cũng hiện ra ở nơi đó, ngay trước tầm mắt của Raphael đang run rẩy vì sợ hãi.

Trên mặt hắn tỏa ra một cỗ tà khí cực kỳ dày đặc, kèm theo cái nhếch môi nở nụ cười tàn nhẫn.

“Ngươi, sợ ta sao?”

Đề xuất Võng Hiệp: Vô Địch Hắc Thương
BÌNH LUẬN