Chương 51: Nơi lạnh lẽo nhất?

---

Hàng trăm ngàn vệt sáng nối đuôi nhau giăng khắp bầu trời, vẽ nên một khung cảnh quang cực tuyệt mỹ, tựa như phản chiếu một lục địa dị biến từ phương xa.

Mà bên trong quang cực phản chiếu ấy, băng linh và thủy dịch được sinh ra vô tận, không ngừng ào ạt thoát ra ngoài, hội tụ tại trung tâm dị tượng, thậm chí còn vút cao hơn cả những ngọn bạch sơn tuyết trắng của dãy Anpơ.

Rất nhanh sau đó, theo thời gian trận chiến kéo dài, sương mù cũng bắt đầu hình thành, che phủ cả khoảng trời trên đỉnh đầu.

Đây là một hồi thu vũ cực kỳ sạch sẽ, có khối không khí ẩm ướt tràn ngập ở phía xa dãy núi, cũng tồn tại không ít sương mù che đậy trời cao, từ từ tan vỡ, tạo thành những phân tử tuyết rơi xuống từ tầng mây rất cao.

Bông tuyết bay tán loạn, khiến không gian xung quanh chẳng còn nhìn thấy gì, giữa ban ngày mà không có lấy một tia nắng, toàn bộ cảnh vật tựa như đang tồn tại nơi sông băng Nam Cực. Ngoại trừ lớp tuyết dày phủ kín mấy chục mẫu đất và vẻ vàng son khủng bố của tòa thành quang minh, chỉ còn lại tầm nhìn mơ hồ thấy được thân thể linh hoạt của một nữ tử đang lơ lửng trên không.

Sắc mặt Mục Ninh Tuyết hơi đổi, trên vai, eo và tay chân nàng đã bắt đầu xuất hiện những vết thương lấm tấm. Tuy không chí mạng, cũng không phạm vào vùng trọng yếu, nhưng chúng lại chứa quá nhiều thủy dịch, hòa trộn cùng huyết mạch, khiến nàng càng lúc càng cảm thấy thể lực cạn kiệt, một cảm giác rã rời toàn thân.

Ngay chớp mắt tiếp theo, một đoàn bạch quang cường thịnh đột nhiên từ phía sau nàng bay vọt lên. Đó là một ảo ảnh thánh thú mờ ảo, toàn thân lấp lánh hào quang màu trắng, nhưng bản thân lại mang sắc tố xanh lam. Nó tựa như được ngưng tụ từ bông tuyết, nhưng lại tràn ngập hơi thở sự sống.

"Hống hống!!!!!!!!"

Một đầu Thánh Ngân Ma Hổ khổng lồ xuất hiện, bộ lông toàn thân trắng muốt, bất thình lình từ phía dưới khu linh cảnh mật tháp của tòa thành vỡ nát mà nhào ra.

Bạch Hổ sở hữu cặp móng vuốt dài bằng bạc tương xứng với cơ thể hoành tráng của nó, nhưng lại có thể nhẹ nhàng giẫm lên từng tinh thể tuyết trên không trung để tiến tới.

Tiếp cận Raphael, Bạch Hổ lập tức hóa thành một vệt sáng, băng thể vuốt bạc mãnh liệt bủa xuống, tựa như mười mũi đinh ba của thiên địa đang cào xé nhân gian.

Vị trí mười móng vuốt quét tới, vừa vặn lại là nơi Cực Trần Hàn Kiếm của Mục Ninh Tuyết lúc trước múa ngang trời để lại. Hai cỗ tinh băng va vào nhau, giữa vùng sương vũ tụ tập này, cảm giác như bầu trời đang bị tách ra thành nhiều mảng khác nhau, lấy vệt dài của băng thể vuốt bạc làm ranh giới.

Cuối cùng, một cơn bão táp nguyên tố lạnh lẽo mãnh liệt bùng nổ, khiến đất trời chao đảo, hàng loạt dãy đồi núi dồn dập bị phá nát. Tòa thành phản chiếu phía trên dường như có thể tan biến bất cứ lúc nào.

“Đông!! Đông!! Đông!!”

Tốc độ ra đòn của Bạch Hổ phi thường khủng khiếp, liên tục vỗ những đòn sấm sét lên người Raphael, không cho hắn bất cứ khoảng trống nào để lơ là phòng ngự.

Lam bích và bạch ngân, hai màu ánh sáng giao hòa, khuếch tán, trong nháy mắt làm cả nền mây mù cũng phân rã thành hơi ẩm, không ngừng thấm đẫm lực lượng bông tuyết, khiến nó hòa tan thành từng giọt nước, rồi trải qua chấn động biến hóa mà rơi xối xả thành mưa xuống thành thị.

Mây xanh, băng khiết, thủy dịch hóa đọng thành sương, sương chuyển đổi thành bông tuyết, bông tuyết lại rã thành mưa…

Chỉ là quá trình diễn ra quá nhanh, thứ nguyên còn chưa kịp nhận dạng tín hiệu… đã thay đổi sang một trạng thái mới.

“Súc sinh, cút đi cho ta!!!”

Thoắt cái hòa thành một vũng nước, Raphael giang rộng mười bốn cánh của mình ra mấy cây số giữa nền trời, rồi ngay lập tức gập xuống, bao trọn lấy Bạch Hổ vào bên trong. Mặc cho nó vùng vẫy, gào xé thế nào, tốc độ của Bạch Hổ cũng gần như không thể phản ứng kịp.

Bên trong…

“Thủy Vực Cấm Giới…”

Một đầu đế vương thánh đồ đằng to lớn liền trở nên vô cùng nhỏ bé dưới thủy mang của mười bốn cánh Sí Thiên Sứ rủ xuống, giống như một quả trứng kinh thánh trong sử thi úp ngược trở lại, khiến cho yêu ma trong nhân thế vĩnh viễn không có chỗ ẩn mình.

“Gừ gừ gừ~~~~~~~~~~~~”

Bạch Hổ ở bên trong chỉ cảm giác từng luồng lực lượng áp chế không ngừng truyền đến từ xung quanh. Lưỡi kiếm dày đặc từ Dịch Thủy Hà của Raphael lan tràn khủng bố, chém đến từng vị trí nhỏ nhất trên thân thể sinh vật bất hạnh bị giam cầm.

Thủy nguyên tố…

Chính là thứ sắc bén nhất để hình thành vật thể…

Đại biểu cho mẫn diệt ma pháp.

Sinh cơ thủy dịch chứa vô số lập phương thủy nguyên tố, bên trong dĩ nhiên có thể biến hóa thành vô số sóng thần mang tính hủy diệt, cuộn tròn lại nghiến ngấu mọi vật thể sống, quyết không để bất cứ thứ gì thoát khỏi cơn đói khát này.

Dịch Thủy Hà Kiếm, pháp bảo này của Raphael xác thực ẩn chứa không ít cổ thần phù pháp, nhất định không phải là một cấu trúc chưởng khống thông thường. Dĩ nhiên, so với Cực Trần Hàn Kiếm của Mục Ninh Tuyết trong Vĩnh Dạ Khuynh Thế Thanh Vũ… nó miễn cưỡng có thể đối kháng, tuy vẫn còn đôi chút kém hơn, nhưng Dịch Thủy Hà Kiếm tuyệt đối không để chủ nhân của mình mất thế thượng phong.

Đến cả Bạch Hổ tham chiến cũng chẳng có mấy khác biệt, vẫn như cũ không cách nào chạm tới được vị thiên sứ lãnh tụ của Thánh Thành.

Nguyên do là thiên tính của mười bốn cánh thủy vực sau lưng Raphael quá đỗi cường đại. Từng cánh, từng cánh một hoạt động độc lập như những ma chuôi thủy tinh siêu bền dẻo dai, dài hàng chục, thậm chí có thể giãn ra hàng trăm mét để đồng thời phụ trợ hắn nửa bước lùi, hai bước công, ôn nhu hay cương dã đều nhuần nhuyễn đến không gì sánh được.

Khi co người lại, hắn miễn cưỡng hóa thân thành đại dương bất tử bất diệt.

Đến khi bật người lên, liền có thể mang đến ảo ảnh thủy quái khổng lồ từ biển sâu đang gào thét, dang tay mẫn diệt mọi tồn tại nhỏ bé xâm nhập.

Đây chính là thực lực của người thủ thành quang minh thần thánh!!!

Nhân gian chấp trưởng, một trong ba lãnh tụ đứng trên đỉnh tháp che chắn cho Thánh Thành suốt bao nhiêu năm nay.

Là bức tường thủy vực thực sự…

Mười bốn cánh Sí Thiên Sứ Raphael!!!

Thế nhưng, luồng sức mạnh cuồng dã mà hắn tỏa ra thậm chí còn mang lại cảm giác vượt trội hơn, khiến người khác nhầm tưởng hắn là một vị thần chỉ đã đạt đến cấp bậc truyền thuyết mười sáu cánh…

So ra, giả sử nếu có một trận đối đầu, cảnh giới của Raphael cũng coi như có tư cách cùng Michael giao chiến vài trăm hiệp.

….

Thoáng chốc, băng sương hộ khải quanh thân Bạch Hổ trực tiếp bị đánh nát, để lộ ra lớp da chi chít lỗ thủng, hốc mắt dần dần sưng lên những sợi tơ máu nhưng nó vẫn không hề há miệng gào thét, chỉ giữ mình đau đớn hé răng gầm dài… giống như muốn bảo vệ thứ gì đó bên trong vậy…

“Roạt roạt roạt~~~”

Hơi thở…

Hơi thở lạnh giá thổi ra…

Làn sương mịn do trận chiến hình thành đang thống trị tầng không trung cao vút, chúng dày đặc và rộng khắp, hoàn toàn đủ sức thôn phệ cả mấy thành phố ven dãy Anpơ. Không biết vì sao, chúng lại không ngừng cuồn cuộn đổ về Thánh Đình, khiến cho tất cả những nơi quan sát đều chỉ thấy một màu trắng bọt đang chiếm lĩnh Quang Minh tòa thành.

Bất luận là thủy dịch hóa thành du sương, hay là băng tuyết đông đặc hơi ẩm tạo thành, cảnh sắc màu trắng kem sữa này bao giờ cũng mang lại cảm giác tựa như phù sa kim tuyến bạch ngọc trên thiên đường thần giới, kỳ ảo mà rộng lớn đến thế!

Không thống nhất, cũng không bất đồng, vĩnh viễn là cảm giác cao quý, là tinh hoa nhật nguyệt đổ về thế gian, càng tùy ý tràn đến, phủ lên đầu mũi kiếm của Mục Ninh Tuyết.

Phảng phất dưới một khoảnh khắc ngắt quãng của thời gian, thứ nguyên đại địa Thánh Thành có một điểm sửa đổi rất nhỏ. Vô số giọt sương nhiễu xuống Cực Trần Hàn Kiếm với tốc độ chóng mặt, nhưng người khác nhìn vào lại chỉ thấy tuyết đang chậm rãi rơi.

Là thiên phương băng lĩnh vực…

Sương mây hòa làm một thể cùng ma pháp… hầu như không khác gì thời gian ngưng đọng…

Một loại ngụy thời gian bất động, có thể khiến người ở dưới nhìn chăm chú mãi mãi mà hoa cả mắt.

Không khí, nước mưa, quang mang dĩ nhiên cũng bị cuốn vào bên trong làn sương mịn kéo xuống, xung quanh hình thành một cột băng sương vạn năm, mà Thánh Thành lúc này liền lẻ loi đứng sững giữa một mảnh hư vô khủng bố tột cùng.

“Băng Hà Thẩm Quyết!!”

Dưới chân, một luồng lực cực lớn đột nhiên bạo phát, Mục Ninh Tuyết tay cầm Cực Trần Hàn Kiếm, tạo thành một vách kiếm chấn động ngang trời, tựa như một mảnh thiên thạch từ vũ trụ dựng thẳng đứng.

“Oanh!!!”

Nàng hít một hơi thật sâu, nén lại toàn bộ khí quyển bên dưới, đùng đùng khoét một lỗ sâu bên trong Thủy Vực Cấm Giới của Raphael, miễn cưỡng tạo thành thanh Băng Hà Thẩm Quyết, cường đại đâm xuyên qua chân không, chọc thủng cả màng lưng của hắn, tạo nên một hiện tượng vỡ tan nguyên tử, chấn động không khác gì một vụ nổ bom giữa bầu trời.

Vết kiếm này kéo dài, xé toạc tầng mây, vắt ngang qua mấy ngàn cây số bình nguyên Đông Anpơ, xuyên suốt bao quốc gia châu Âu, rồi phủ tới tận rặng núi phía Tây.

Chấn động này cũng xé tan bầu trời Thánh Thành ra mấy lỗ thủng cực lớn, vô số tuyết lạnh lẽo tràn vào, dập tắt hết tro tàn và hỏa diễm từng tồn tại.

Từ đại địa Thánh Thành bên dưới ngước lên, liền vô duyên vô cớ xuất hiện một khối hư vô to lớn như vậy, tựa như một trụ trời bằng thủy tinh trống rỗng, lồi lõm không nguyên vẹn, giống như không gian xuất hiện một sự thiếu hụt khủng bố. Không ai biết khu vực thiếu hụt đang phát sinh chuyện gì, càng không biết nó sẽ cuốn đến nơi nào…

Bất quá, có thể mờ mờ cảm nhận được một thi thể đông đặc đang rơi xuống như một viên đạn pháo, không hề có dấu hiệu dừng lại. Nếu nhìn kỹ hơn, sẽ để ý được cái thi thể đó vác thêm tám cánh khô héo nhưng nặng nề, càng làm tăng thêm trọng lượng khi rơi.

“Không có khí tức sự sống, hắn chết rồi…” Lão sư Blanche thất thần nói.

“Ma pháp… ma pháp có thể đạt tới trình độ này sao…” Heidy một bên níu lấy tà áo lão sư, khuôn mặt như thể trực tiếp cảm nhận nỗi đau thấu tủy mà Raphael vừa phải chịu.

Bọn họ, không một ai dám nhìn trực diện vào Mục Ninh Tuyết. Nàng giống như một thực thể sống, mang đến cho người ta cảm giác vừa muốn tôn sùng, vừa sợ hãi, càng khó khăn khi đối diện.

“Nữ nhân… của Mạc Phàm, chính là phải như vậy…” Tương Thiểu Nhứ nói.

Raphael rơi oành xuống một dãy nhà bên trong Thánh Thành, cơ thể đã hoàn toàn đóng băng, đôi đồng tử chỉ còn một màu trắng tử vong, cơ thể cũng không còn nửa điểm nhiệt độ, là âm độ tuyệt đối. Mạch máu, tim, gan đều là âm độ, không thể sống, không thể hoạt động.

Chẳng đợi mất nhiều thời gian, tay kia của Mục Ninh Tuyết nhanh chóng bện ra một mảnh tinh tọa màu bạc hoa lệ. Khi nàng bóp nát nó, một tinh tọa màu bạc y hệt lập tức xuất hiện xung quanh Tiểu Bạch Hổ.

Ngay lúc Raphael vừa nhận đại thương chí mạng, Tiểu Bạch Hổ nhanh chóng biến mất trong tinh tọa màu bạc, một giây sau đã xuất hiện bên cạnh Mục Ninh Tuyết.

"A a a a ~~~~~ "

Tiểu Bạch Hổ thương tích khắp người, nó thậm chí bị đánh trở về nguyên hình, thân thể thu nhỏ lại như một con mèo hoang màu trắng, thanh âm cũng yếu ớt đến cực điểm.

Mục Ninh Tuyết cúi người xuống, ôm lấy Tiểu Bạch Hổ.

Kiếm treo bên trái, Mục Ninh Tuyết dùng khuỷu tay nâng Tiểu Bạch Hổ, tay kia với những ngón tay thon dài mềm mại nhẹ nhàng xoa xoa thân thể nó.

Tiểu Bạch Hổ là thể chất thuộc tính "Băng", mà Mục Ninh Tuyết hiện tại lại là trời sinh hồn thể. Ở trên người có một thể chất đặc biệt như vậy, đối với Băng hệ Thánh linh như Tiểu Bạch Hổ mà nói là phi thường thoải mái. Chỉ tiếc trong quá khứ dài dằng dặc, Tiểu Bạch Hổ chưa từng được hưởng thụ đãi ngộ này. Phải đến lúc này, phần băng linh mang đến sự yên tĩnh và ôn hòa mới khiến Tiểu Bạch Hổ cảm thấy đau đớn giảm bớt rất nhiều.

"Ngươi bình thường háu ăn, háu nghịch, không phải mạnh nhất là bộ hàm này sao… chỉ vì một pho tượng mà kiên quyết không mở miệng, lần sau đừng như vậy… có biết không!" Mục Ninh Tuyết nhẹ nhàng nói với Tiểu Bạch Hổ, một tay vuốt nhẹ vùng miệng trọng thương của nó.

Tiểu Bạch Hổ cúi đầu, nước mắt đã ướt đẫm lông mi, điệu bộ oan ức và làm nũng, dúi người vào ngực Mục Ninh Tuyết nằm nghỉ.

….

….

“Tách tách tách tách ~~~~~~~”

Mưa…

Trời đã bắt đầu đổ mưa...

Như thể muốn gột rửa đi cái hư không khó lòng chấp nhận này…

“Mưa sao?” Mục Ninh Tuyết liếc nhìn những hạt mưa từng điểm rơi xuống với tâm trạng không mấy vui vẻ.

Những hạt mưa bắt đầu rơi nhiều hơn.

“Rào rào rào~~~”

Chẳng mấy chốc, mưa đã thành bão. Mây đen xuất hiện ở tầng thượng lưu, đây là một cảnh tượng hiếm thấy. Mưa vốn bắt nguồn từ mây đông đặc ở tầng đối lưu, nhưng ở tầng này, Mục Ninh Tuyết đã đóng băng toàn bộ. Mây lại tụ tập ở tầng thượng lưu, khu vực bề mặt cao nhất của địa cầu.

Mưa từ đây rơi xuống, tuyệt đối là thảm họa. Ở độ cao này, lượng mưa sẽ như thác nước hủy diệt chứ không đơn giản là bão.

Cơn bão quét ngang, đổ bộ xuống Thánh Thành. Lực lượng thủy triều mạnh mẽ nhanh chóng thẩm thấu qua mọi ngóc ngách thành thị, luồn lỏi xuống từng ngọn cỏ, từng tòa nhà ven đường.

Đại thiên sứ trưởng Raphael nằm đó như một thi thể hóa đá dĩ nhiên cũng được mưa gột rửa, dần dần rã đông.

Nhưng hắn vốn dĩ đã chết, Mục Ninh Tuyết không để ý tới Raphael, mà nhìn chăm chú cơn bão tựa như trận hồng thủy hạo kiếp đang giáng xuống đại địa Thánh Thành.

Bên dưới không còn là đại địa, mà là một vùng thủy triều. Cơn bão lớn đã làm toàn bộ đệ nhất đại đạo ngập chìm trong nước. Lượng nước dâng lên kèm theo triều kiếp từ đại dương bên dưới xáo động đổ vào đã vượt quá một tòa nhà hai mươi tầng, chẳng mấy chốc sẽ nuốt trọn toàn bộ đại địa Thánh Thành.

Mà bên trong thành thị, dĩ nhiên vẫn còn rất nhiều cư dân sinh sống, họ chắc chắn không thể tự mình đón nhận thiên kiếp cường đại này.

"A a a a!”

“Là hồng thủy hạo kiếp, mau chạy nhanh a..."

“Thánh Thành, Thánh Thành sụp đổ rồi….”

“Chạy mau…”

Đại địa tràn ngập tiếng kêu gào thảm thiết. Một số người bất lực chạy trốn cũng bị dòng thác nuốt chửng. Họ vốn hy vọng rằng thần thánh chi thành, nơi thiên sứ chấp chưởng thế gian, sẽ bảo vệ họ an toàn tuyệt đối, thế nhưng…

Ả nữ nhân kia… đã giết ngài ấy rồi còn đâu!!!

Thông thường, một trận thủy triều hạo kiếp cũng phải mất tương đối thời gian để dâng nước, nhưng lần này, không rõ lý do gì, toàn bộ triều vực đổ xuống mạnh mẽ một cách kỳ lạ.

Tựa hồ như một ma pháp cường đại nào đó đã đánh sập liên kết mây tinh thể, kéo toàn bộ nước trên trời rơi xuống.

“Dịch Thủy Hà Kiếm…” Mục Ninh Tuyết nhớ ra pháp bảo này của Raphael.

Trên thân thể hắn không tìm thấy thủy hà kiếm, khẳng định nó đã bám vào tầng mây nào đó, phân rã ra để bùng nổ, tạo thành trận đại hạo kiếp này.

Nhưng mà, để làm gì?

Một trận mưa bão như vậy… vốn dĩ không thể đả thương được Mục Ninh Tuyết.

Nếu Raphael muốn đồng quy vu tận… thì suy nghĩ này không phải quá đỗi trẻ con, tẻ nhạt sao!?

Raphael đắm mình trong khối tinh thể thủy vực nguyên chất. Lúc này, nước đã len lỏi vào mọi ngóc ngách cơ thể hắn, điều hòa lại nhịp tim, ổn định huyết mạch, đồng thời hồi phục lại tất cả các bộ phận chức năng.

Mở mắt ra, từ dưới đáy nước của tòa Thánh Thành, Raphael nhảy vọt lên tít trên cao, một lần nữa mở rộng thiên sứ thủy dực của mình, trở lại hình hài lộng lẫy tột độ ban đầu. Chỉ là, trên gương mặt hắn giờ phút này đã xuất hiện vô số nếp nhăn phẫn nộ.

“Thủy Sinh Tái Tạo!?”

Phải rồi…

Thế giới này rộng lớn như vậy, vạn vật tương sinh tương khắc, rõ ràng không chỉ có một Trùng Minh Thần Hỏa mạnh mẽ.

Raphael lại sở hữu Thủy Lưu Sinh Cơ, gặp nước nguyên chất cũng như cá gặp nước, tự động tái tạo, tự động tái sinh.

“Ngươi đã chuẩn bị từ trước?” Mục Ninh Tuyết ánh mắt lạnh lẽo nhìn thiên sứ trưởng Raphael.

"Ha ha ha, ta chỉ phòng bị một chút thôi, nếu không làm vậy sao thấy được uy lực chân chính của ngươi." Raphael thoải mái đáp lời.

“Một trận thủy kiếp để cứu sống một mình ngươi, có thể nhấn chìm cả quốc gia này…” Hơi thở của Mục Ninh Tuyết bắt đầu thay đổi, cả người nàng đang từng điểm từng điểm sản sinh ra hàn băng.

“Thì lại làm sao? Chúng ta đã bảo vệ bọn họ hàng ngàn năm, ta đã từng làm tất cả để bảo vệ… nhưng khi chúng ta đối mặt với cái chết thực sự thì lại là chuyện khác. Nếu ta chết, yêu ma, dị đoan, thậm chí là sự tồn tại cấp bậc tai ương như ngươi… ai sẽ chịu trách nhiệm đây?"

"Sự tồn tại của ngươi hoàn toàn vi phạm pháp tắc tự nhiên. Nguyên tố nên thuộc về tự nhiên, Ma Pháp sư chỉ là mượn dùng nguyên tố, còn ngươi lại nô dịch chúng. Sớm muộn gì ngươi cũng sẽ mang đến tai ương cho nhân loại. Một Tuyết Chi Ma Cơ như ngươi cũng quan tâm đến những kẻ bên dưới sao?"

"Thánh Thành chúng ta mang sứ mệnh chấp chưởng thế giới này. Chỉ cần có thể diệt trừ tất cả dị đoan để thiết lập lại trật tự vốn có, mọi sự hy sinh đều là đáng giá, kể cả là toàn bộ người ở đây." Raphael lạnh lùng nói.

Hắn đã đề phòng cho mình một phương án từ đầu, trong trường hợp xấu nhất, sẽ trực tiếp nhấn chìm tòa thành này để có cơ hội hồi sinh.

Trong mắt Mục Ninh Tuyết, cái tên Raphael này, thậm chí còn đáng chết hơn bất cứ ai từng tồn tại trên thế giới…

Ngày trước, nàng còn tưởng rằng hắn là một thủ vệ bảo hộ người dân, đến cuối cùng, vào thời khắc nguy hiểm, hắn vẫn quay đầu lại, mạnh mẽ giẫm đạp lên chính những người đó.

Ít nhất Michael dù tệ hại đến không chịu nổi, hắn vẫn tuyệt đối bảo vệ lý tưởng của mình mà không ra tay đánh đổi, lạm sát người bình thường như vậy…

Nàng nhìn xuống những góc thành chìm trong thủy vực, biết bao nhiêu thi thể lởm chởm nổi lên trong tuyệt vọng.

Nhiều người như vậy…

Họ có lỗi lầm gì sao!?

Tại sao cứ phải đứng ở trên cao cười nhạo, ở trên cao đùn đẩy trách nhiệm…

Tại sao không thể vươn tay ra, kéo những người này một cái, cứu vớt bọn họ!?

Hóa ra nơi lạnh lẽo nhất không phải là Cực Nam Chi Địa,

Cũng chẳng phải là địa ngục thâm sâu,

Mà là nơi không có tình người…

“Ta hiểu rồi…” Mục Ninh Tuyết nở một nụ cười băng lãnh...

Đề xuất Ngôn Tình: Phù Đồ Duyên
BÌNH LUẬN