Chương 54: Không ai nợ ai
…
Raphael giật mình, còn chưa kịp phản ứng, Ảnh duệ trưởng giả đã lướt qua người hắn như một bóng ma, rồi bất chợt hiện ra với bàn tay siết chặt lấy gáy Raphael, giữ chặt lấy cổ hắn rồi lượn một vòng từ trên cao xuống vị trí Mạc Phàm đang đứng.
Với tốc độ của một đế vương hắc ám, đại diện cho quyền lực tối thượng trên đỉnh chuỗi sinh vật của thế giới này, kết hợp cùng tư duy sát thủ ăn sâu vào huyết mạch, Ảnh duệ trưởng giả đương nhiên đã đạt đến một cảnh giới gia tốc vượt xa phạm trù của một Sí Thiên Sứ mười bốn cánh thông thường.
Huống hồ, ma năng của Raphael vẫn chưa hồi phục được như thân thể hắn, thể lực cũng suy giảm nghiêm trọng, giờ phút này chẳng khác nào một đứa trẻ trong mắt vị sát thần đến từ địa ngục kia.
“Rầm rầm rầm ~~~~~”
Ảnh duệ trưởng giả bay đến đâu liền ấn đầu Raphael chà sát xuống mặt đất đến đó, khiến gương mặt hắn nát bét, máu tươi tuôn ra dị dạng. Tay còn lại của Ảnh duệ trưởng giả hóa ra một thanh hắc ám đoản đao, liên tục đâm loạn xạ vào lưng vị Đại Thiên Sứ Trưởng, sâu đến mức làm gãy nát xương sườn, lóc ra từng mảng thịt nhầy nhụa, be bét máu tươi không sao kể xiết.
"A a a a! ! ! ! ! ! ! !" Raphael gào lên thảm thiết, tiếng thét thống khổ đến cùng cực, nỗi đau này thậm chí đã vượt quá giới hạn chịu đựng của một con người bình thường.
Có thể thấy máu tươi phun ra như suối, trên lưng Raphael lập tức chi chít những lỗ thủng.
Cảnh tượng này kinh hoàng và khủng khiếp đến nhường nào, chẳng khác gì một màn lăng trì tại pháp trường, thậm chí còn tàn khốc hơn.
Toàn bộ những Thánh ảnh giả, Thành tài giả đứng quan sát từ xa, tất cả đều cảm thấy lợm giọng, muốn nôn cả ruột gan ra ngoài. Bọn họ đều là cường giả, từng chứng kiến cấm chú chi tranh, một số ít cũng đã đạt đến cấp bậc cấm chú, nhưng cảnh tượng trước mắt thực sự… là một bài học đẫm máu.
Ảnh duệ trưởng giả thực sự đã mang đến một định nghĩa mới về tra tấn cho tất cả mọi người trên dưới Thánh Thành này chứng kiến!!!
Chỉ tiếc, đôi cánh của Raphael thuộc về Dịch Thủy Thiên Sứ, khác với những người còn lại, nên đại đa số thủ pháp thông thường đều không thể cắt đứt được. Bằng không, Ảnh duệ trưởng giả cũng muốn trải nghiệm cảm giác lần đầu tiên được nhổ loại lông vũ to lớn mỹ miều này.
“Soạt!!”
Raphael giờ đây đã nằm sõng soài dưới chân Mạc Phàm, thảm cảnh không khác gì súc vật. Ảnh duệ trưởng giả cũng buông tay khỏi người hắn, đã hết hứng thú đùa cợt, dù sao chơi với một vật không còn sức kháng cự cũng chẳng vui vẻ gì.
Mạc Phàm cúi người xuống, túm tóc Raphael kéo đầu hắn lên.
“Sariel muốn hủy diệt tất cả những người có mặt tại Song Thủ Các đêm đó. Ngươi nói xem, hắn có đáng được tha thứ không?”
Giọng Mạc Phàm không quá lớn, nhưng từng câu từng chữ đều lọt vào tai Raphael một cách rõ ràng, không sót một ý nào.
Điều đó khiến hắn rùng mình, kinh hãi.
Chuyện gì đang xảy ra thế này? Ngươi đang muốn tẩy trắng cho mình sao? Giết một Tuần Du Thiên Sứ, giờ lại còn vu tội cho hắn. Câu hỏi này rõ ràng đang buộc tội chính mình đã gây ra trận đại hồng thủy nhấn chìm dân chúng trong thành.
Nội tâm Raphael lúc này sợ hãi tột độ, hắn liếc mắt nhìn về phía bãi đất Thánh Thành xa xa đang bị chôn vùi trong nước. Nơi đó đã từng là thánh điện huy hoàng với Quang Minh Chi Nhãn, kim sắc thần uy chói lọi, là nơi nguy nga, lộng lẫy, đáng tôn nghiêm nhất thế giới. Giờ khắc này, mọi thứ chỉ còn là một bãi tha ma đổ nát, những hố sâu đầy khói bụi, có thể thấy rất nhiều xác chết của người dân Thánh Thành, bao gồm cả các giáo vụ.
Là do hắn, chính kẻ đang đứng trước mặt Raphael. Sự tồn tại của hắn trên thế giới này đã gây ra sự tàn khốc, buộc một cuộc đổ máu phải diễn ra, cuốn tất cả trở về quá khứ.
Thế nhưng, Raphael không hề thừa nhận hành vi của mình, càng không có dũng khí để chối tội trước mặt Mạc Phàm.
Chỉ trong một thoáng hèn yếu… Raphael trỗi dậy ham muốn được sống mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Hắn vẫn còn sống, hắn là Đại Thiên Sứ, là sinh mạng của thần thánh, cần phải được bảo vệ nhất.
Dù cho cơ thể đang tan nát, mặt mũi biến dạng, đau đớn vô cùng, nhưng chỉ cần bò tới vùng nước kia, hắn có thể tái sinh.
Nhìn vào vẻ mặt của Mạc Phàm lúc này, Raphael có điên mới dám trách tội hay đẩy tình huống đi xa hơn. Hắn ngậm ngùi gật đầu lia lịa và nói:
“Sariel đáng chết, hắn đáng phải chết. Mạc Phàm, ta vốn không cùng phe với Michael để chống lại ngươi, ta chẳng qua chỉ có lập trường riêng…”
Raphael nói ra những lời này, chỉ mong Mạc Phàm đừng nhắc đến lý do hắn tàn sát dân chúng. Hắn thầm nghĩ nếu có bị hỏi, sẽ tìm vài lý do vớ vẩn để qua loa cho xong chuyện.
Không ngờ...
Mạc Phàm lại nở một nụ cười bí ẩn, giọng điệu vẫn ôn hòa, không một chút trách móc hay bực tức nào:
“Tốt, rất tốt! Mục Ninh Tuyết là người phụ nữ của ta, là người ta đã dành cả tuổi thơ và thanh xuân để theo đuổi, là người ta quan tâm nhất. Ngươi thử nghĩ xem, giữa đám người ở Song Thủ Các và nàng, ai mới là người quan trọng tuyệt đối với ta?”
Cái này…
Mặt mày Raphael xanh mét, rơi vào trạng thái khủng hoảng. Hắn đương nhiên hiểu ý của Mạc Phàm.
Hắn đã chuẩn bị sẵn câu trả lời nếu bị hỏi về lý do giết dân chúng, nhưng ngược lại, trong mắt Mạc Phàm, chuyện đó không có nửa điểm giá trị.
Hắn dĩ nhiên không quan tâm đến bất cứ kẻ nào đã chết, mà chỉ một lòng một dạ lo lắng cho thương thế của Mục Ninh Tuyết.
Mà Raphael lúc nãy suýt chút nữa đã đẩy Mục Ninh Tuyết đến quỷ môn quan nếu Mạc Phàm không kịp thời xuất hiện cứu giúp.
Hắn làm sao dám trả lời câu hỏi này? Mọi câu trả lời đều sẽ đẩy hắn vào cửa tử.
Sự im lặng tái nhợt của Raphael vẫn kéo dài…
Mạc Phàm đứng dậy, túm tóc nhấc bổng hắn lên, gằn giọng một lần nữa:
“Vậy nên, ngươi và Sariel, ai đáng chết hơn?”
Giọng điệu hắn lúc này trở nên lạnh lẽo vô cùng, khiến bất kỳ ai trong phạm vi đều có thể dễ dàng ngửi thấy mùi sát khí nồng nặc đang không ngừng tuôn ra.
Raphael hoàn toàn buông xuôi…
Hắn không còn sức giãy giụa, cũng đã đuối lý trước Mạc Phàm, chẳng khác nào con gà đang bị nắm cổ chờ làm thịt.
“Mạc Phàm, dừng lại! Ngươi không thể cướp đoạt chức vụ thiên sứ của Raphael!” Một giọng nói uy nghiêm đột nhiên vang lên trên thiên quang đại đạo của Thánh Thành.
Mạc Phàm không quay đầu lại, dường như chỉ dựa vào khí tràng cũng cảm nhận được hơi thở mãnh liệt tương đồng với Michael.
Suýt chút nữa chính hắn cũng quên, Quang Minh Cổ Điện có tất cả bảy vị Đại Thiên Sứ.
Vẫn còn một con át chủ bài chưa xuất hiện, kẻ này cũng phi thường mạnh mẽ, cùng một cấp bậc với Michael.
Là cảnh giới truyền thuyết, Thiên Sứ mười sáu cánh!!!
“Chuyện của ngươi, ta từ đầu đến cuối không hề nhúng tay vào. Nhưng nếu ngươi giết hắn, Thánh Thành chúng ta tuyệt đối không cho phép. Raphael giết hại dân chúng, nhất định sẽ không được dung túng, nhưng việc xử lý hắn cũng là do Thánh Thành chúng ta chấp pháp, không phải ngươi!!!” Thủ vệ lãnh tụ, Đại Thiên Sứ Trưởng Uriel lớn tiếng cảnh báo.
Mạc Phàm liếc mắt quét qua tụ hồn bồn chứa trên người Uriel một chốc, sau đó buông vài lời.
“Ồ, hay cho các ngươi! Các ngươi bắt giết ta thì được, khiến Mục Ninh Tuyết suýt chút nữa mất mạng thì được, còn chúng ta lại không có quyền phản kháng đáp lễ sao?”
“Nàng ta vẫn chưa chết!!!” Uriel lạnh lùng gầm lên một tiếng ghê rợn.
Xung quanh hắn, toàn bộ đội thủ vệ đại đạo của Thánh Thành đều đã xuất hiện. Dưới ánh hào quang từ đôi cánh mâu mười sáu cánh lộng lẫy, cả bầu trời như được bao phủ bởi một áng mây hoàng kim.
Mặc dù bên trong Kim Quang, Thánh Thành chắc chắn vẫn còn ẩn giấu thực lực, nhưng lướt sơ qua cũng có ít nhất hơn một ngàn chiến vệ mặc khải giáp, cấp bậc của họ dĩ nhiên đều thuộc hàng cường giả nhân loại, đứng ở một vị thế khác biệt.
Chỉ là...
Mạc Phàm chẳng coi ra gì cả...
“Ngươi cũng chưa chết!!!” Mạc Phàm nói với Uriel.
Toàn bộ đội kim mâu của Thánh Thành lập tức rùng mình trước áp lực phát ra từ lời nói của hắn. Dĩ nhiên, một kẻ có thể ném Michael xuống địa ngục hoàn toàn có tư cách ngông cuồng như vậy.
Nhưng đây là đội thủ vệ đại đạo của Thánh Thành, bọn họ cảm thấy mình bị xúc phạm đến không thể chịu nổi.
Mạc Phàm cười lạnh một tiếng, quay mặt về phía Raphael, tiếp tục chất vấn.
“Nhưng mà, trước khi trả lời câu hỏi ban nãy, ta cho ngươi một cơ hội đây, Raphael?”
Đang từ tư thế gục mặt chờ chết, hai mắt Raphael bỗng sáng rực lên như tìm thấy một tia hy vọng giữa địa ngục. Hắn không muốn từ bỏ cơ hội này.
“Ngươi nói đi, ngươi nói đi, chúng ta sẽ không bao giờ nhắc lại chuyện hôm nay!”
Mạc Phàm vẫn tiếp tục túm tóc Raphael, lôi đi một cách thô bạo. Trước mặt hắn lúc này chính là bức tường nước vạn trượng đã được tách ra hai bên.
“Raguel, hắn đang ở đâu?”
“Ngươi hỏi Đại Thiên Sứ Raguel?” Raphael không hiểu tại sao. Hắn thầm nghĩ chẳng lẽ tên Raguel này cũng đắc tội gì với Mạc Phàm sao, giải quyết xong mình rồi sẽ đến lượt Raguel?
Đột nhiên, Raphael ngẩng mặt lên, thấy bức tường nước sừng sững ở đó, trong lòng dâng lên một cảm giác khao khát, thèm được nhảy vào bên trong. Chỉ cần được nhảy vào, hắn sẽ tái sinh, mọi chuyện khác tính sau cũng dễ.
Nếu Mạc Phàm đã đưa hắn đến đây, vậy thì chính xác là đang cho hắn cơ hội. Hắn chỉ cần nói thật, những lời thành thật nhất có thể.
“Raguel, Raguel đã đuổi theo Gabriel về hướng Đông, chắc chắn đã thoát khỏi không phận Thánh Thành từ rất lâu rồi.” Raphael nhanh chóng nói ra sự thật.
Mạc Phàm tin lời này, hoàn toàn không tìm thấy lý do gì để hắn phải nói dối.
Dựa theo những gì Asha Corea khẳng định, Lucifer chắc chắn là một trong các Thiên Sứ Trưởng, và nắm giữ một tụ hồn bồn chứa có đặc thù riêng.
Loại trừ Michael, Remiel không thể ra ngoài, Sariel thì đã chết, Saga lại càng không thể.
Đến lúc này, Raphael cũng không phải Lucifer. Mạc Phàm vừa kiểm tra tụ hồn bồn chứa trên người Uriel, rõ ràng rất cường đại nhưng khác biệt, không thể nào chứa chấp cùng một loại thức ăn.
Như vậy, chỉ có thể là Raguel!!!
“Rất tốt, không giết ngươi tại đây, xem như ta đã giữ lời.” Mạc Phàm nói với Raphael.
Dứt lời, hắn túm tóc Raphael, giật mạnh rồi ném người hắn vào bức tường nước khổng lồ trước mặt, động tác giống như đang thả một con cá sắp chết về lại đại dương. Raphael toàn thân mừng rỡ tột cùng.
Đám người của Thánh Thành trên không trung cũng thở phào nhẹ nhõm, không ai muốn tiếp tục đối đầu với tên yêu nghiệt này.
Nhìn theo bóng dáng Raphael trong nước, Mạc Phàm thở dài một hơi rồi từ từ rút tay khỏi vách nước, đầu ngón tay phát ra hào quang ám tím, lăn tăn trên mặt nước như không muốn rời.
“Đêm đó ở Nhật Bản, Tuần Du Thiên Sứ Sariel đã dùng pháp trượng cực hàn đâm vào tim hỏa dung lô của ta, nhưng hắn đã không cản được một tiểu nha đầu không chút pháp lực rút cây pháp trượng đó ra, mở ra cho ta một cơ hội dùng hỏa trùng sinh. Cứ như thể ta đã nhận được một ân huệ trời ban từ các vị Đại Thiên Sứ các ngươi vậy!!!”
Nói ra những lời này, tâm trạng của Mạc Phàm như đang trút bỏ xiềng xích. Hắn tiếp tục nhìn vào bóng dáng Raphael đang vui mừng trong vũng nước rồi gật đầu, nói tiếp:
“Hôm nay tại Thánh Thành, quê nhà của thiên sứ, nơi lễ tang Sariel vừa kết thúc… ta đã đích thân mang ngươi, Raphael, một Đại Thiên Sứ khác, từ cõi chết trở về vùng nước tái sinh của chính ngươi. Vậy thì ân huệ ngày đó, hôm nay ta xem như đã trả đủ…”
“Một cơ hội, ta đã giữ lời, không giết ngươi trên đất liền!!”
“Một món nợ, ta đã trả, ngươi đã được quay lại vùng nước tái sinh!!”
“Ta và Thánh Thành, không còn ai nợ ai!!”
Mạc Phàm quay người lại, ánh mắt hắn lúc này cực kỳ lạnh nhạt, tựa hồ sắp buông ra những câu cuối cùng sắt đá.
“Từ ngày tái sinh ở Nhật Bản, ta đã một bước lên mây, thu được sức mạnh ngày càng lớn lao. Raphael, ngươi hôm nay có cơ hội tái sinh ở Thánh Thành, có một bước lên mây được hay không, phải chờ vào tạo hóa của ngươi.”
…
Thanh âm này vừa khuếch tán vào không gian, lập tức khiến gương mặt Raphael, Uriel, và toàn bộ người của Thánh Thành trên kia đều trở nên tái nhợt, thất kinh.
Bọn họ không hiểu rõ tình huống, chỉ có thể loáng thoáng mường tượng ra một điều gì đó vô cùng bất ổn.
"Bịch bịch bịch~~~~"
Mạc Phàm bước đi, từng tiếng chân của hắn nghe càng lúc càng vô hồn, ám ảnh, rồi đột ngột dừng lại khiến người khác không khỏi kinh hãi. Hắn hướng về phía Uriel, dứt khoát nói:
“Còn một câu hỏi lúc nãy ngươi không trả lời ta, giờ ta sẽ cho ngươi đáp án.”
“Mục Ninh Tuyết là cấm địa của ta, ai đụng vào đều phải chết!!!”
"Bất cứ ai!”
Tiếng gằn này không chỉ nhắm riêng vào Raphael, mà còn đanh thép tác động đến toàn bộ Thánh Thành ở đó.
Dứt lời, cả Mạc Phàm và Ảnh duệ trưởng giả đều được bao bọc bởi một luồng hắc khí đen như mực, rồi nhanh chóng biến mất không để lại dấu vết.
Bức tường nước hai bên bỗng vỡ ra, hợp lại làm một, trở về hình dạng một con sông khổng lồ. Bên dưới con sông đó vẫn là đống đổ nát của Thánh Thành đại điện.
Nhưng điều kỳ lạ là những người khác không thấy Raphael tái sinh trong nước, họ cũng không cảm nhận được khí tức của hắn ở đâu. Theo lý, với lượng nước này, hắn đã phải hoàn toàn hồi phục.
“Xèo xoẹt xèo xoẹt~~~~~”
Nguyên tố thủy bắt đầu phản ứng mãnh liệt, dần dần tái cấu trúc, chuyển hóa thành những nguyên tố lôi. Những nguyên tố lôi va chạm vào nhau, phát ra tia lửa điện, nổ tung tứ phía trên cả vùng đất rộng lớn.
Tiếng xèo xẹt ngày càng lớn hơn, toàn bộ con sông khổng lồ đã hóa thành một biển sấm sét màu tím than dày đặc, giống như một thung lũng tích điện khổng lồ cao đến vài trăm mét, diện tích gần như chiếm trọn cả Thánh điện…
Lượng lôi điện này, ngay cả rất nhiều cấm chú pháp sư đứng trên kia cũng không dám lại gần, nó tồn tại tựa như một rừng cực quang sấm sét hắc ám giáng thế, một cảnh giới tuyệt diệt mọi sinh cơ.
Vừa có khí tức tử vong của địa ngục, lại vừa có sự cao cao tại thượng của thần thánh bất phàm…
Raphael, hắn không thể tái sinh. Hắn đã bị lôi điện đánh cho tan nát đến mức không còn một mẩu tro cốt để hồi phục.
“Khung cảnh này… thật quá hùng vĩ, hùng vĩ đến mức ghê rợn. Lần đầu tiên ta cảm thấy lượng sét dày đặc như vậy, lại xuất hiện từ dưới đất đi lên.” Một tên giáo vụ trong đám người đứng cạnh Uriel nói.
“Cũng may là hắn chỉ thi triển ma pháp trong phạm vi dẫn điện xung quanh Thánh điện, không bao trùm cả tòa thành…” Một viên chức khác nói.
Mà bản thân Uriel, hai mắt cũng tràn đầy lửa giận. Hắn nắm chặt bàn tay, phẫn nộ tột cùng với hành động khiêu khích của Mạc Phàm.
Họ sững sờ đứng đó theo dõi những tia sét chằng chịt cho đến khi chúng hoàn toàn truyền xuống mặt đất và tắt hẳn. Quá trình này diễn ra không quá lâu, nhưng đủ để họ thấy từng bãi đá, địa tầng, và những sinh mạng còn sót lại từ Thánh Thành đổ nát hoàn toàn bị lực lượng lôi điện kia đánh cho vỡ vụn, đến đất cát cũng không bằng.
“Khả năng thao túng nguyên tố, có thể chuyển hóa vật chất dẫn điện thành lôi điện.” Uriel thở ra một hơi nặng trĩu, không khỏi thừa nhận và thán phục Mạc Phàm.
Tất nhiên, thủy nguyên chất từ ma pháp của Raphael là một nguồn nguyên liệu cực tốt cho Mạc Phàm thi triển, nhưng không có nghĩa là đại dương rộng lớn cũng có thể dùng cách tương tự.
Bởi vì đại dương không bao giờ tồn tại thủy nguyên tố tinh khiết nhất, tất cả đều đã bị pha loãng bởi các tạp nguyên tố khác. Liệu Mạc Phàm có sử dụng được hay không, điều này chỉ có hắn mới biết.
Chỉ cần như vậy thôi, thiên phú của hắn…
Cũng đã quá kinh khủng rồi!!
Đề xuất Tiên Hiệp: Loạn Thế Thư