Chương 55: Ta hy vọng hắn sẽ nhớ ngươi
…
Phía Đông dãy Anpơ...
Kể từ khi rời khỏi Thiên Không Đỉnh, hai luồng quang ảnh, một vàng thánh khiết, một đỏ rực như huyết tinh, đã va chạm kịch liệt giữa không trung không biết bao lâu. Cuộc chiến của họ khiến cả bầu trời xanh thẳm bị phân chia thành hai nửa vàng-đỏ, rồi dần hòa quyện vào nhau tựa một bức tranh sơn dầu tuyệt mỹ.
Âm thanh va chạm vang vọng khắp mọi ngóc ngách của dãy Anpơ. Hàng ngàn sóng chấn động lan tỏa khắp không gian, tưởng chừng sắp tràn qua cả biên giới Thụy Sĩ, nhưng lại không gây ra bất kỳ thiệt hại nào.
Toàn bộ dư chấn đều đã bị trận giới trong khu vực triệt tiêu hoàn toàn.
Quang Minh Thánh Thành vốn là nơi giam giữ vô số sinh vật và tội phạm hùng mạnh của vị diện này bằng vô vàn cấm chế. Song song đó, quốc gia nơi Thánh Thành tọa lạc cũng được bố trí một địa hình trận pháp với kết giới cường đại hơn những nơi khác gấp mấy chục lần, đặc biệt là trong khu vực thành thị, nhằm giảm thiểu tối đa năng lượng hủy diệt có thể lan ra ngoài gây thương tổn cho dân thường.
“Gabriel, ngươi thân là Đại Thiên Sứ Trưởng mà lại đi cấu kết với một tên sâu mọt đã bán linh hồn cho ác quỷ, ngươi còn thấy mình xứng đáng sao?” Giọng nói của một nam nhân lạnh lẽo vang vọng.
Đó là Đại Thiên Sứ Trưởng Raguel. Thân thể hắn lúc này được bao bọc trong một bộ chiến giáp bạc-đỏ, đôi găng tay thiên sứ được khảm vô số ngọc phách tinh hoa cổ xưa. Sau lưng hắn là một đôi cánh đỏ rực như máu, vươn thẳng lên cao đầy hiên ngang, lẫm liệt. Hắn tựa như một vị đấu sĩ thần thánh của thiên giới, một linh hồn bất khuất canh giữ Quang Minh Thánh Thành.
Mà ở phía đối diện...
“Mọi chuyện liên kết với nhau, ngày càng trở nên phức tạp. Các người không chịu đối chấp bằng lý lẽ, chỉ khăng khăng giữ lấy lập trường của mình. Là kẻ chấp chưởng, lẽ nào lúc nào cũng phải dị nghị với thế gian hay sao? Theo ta, Lão sư mới là thiên sứ chân chính mang đến sự cứu rỗi!” Saga dứt khoát nêu lên quan điểm của mình, trong thâm tâm nàng hiểu rõ đây là phương án duy nhất để cầu hòa.
Lý lẽ này không hề mới, vẫn giống hệt như mỗi lần Saga phát biểu trong nội bộ các Đại Thiên Sứ Trưởng. Dĩ nhiên, Raguel cũng chẳng mấy mặn mà, hắn tỏ thái độ hời hợt, thậm chí còn khinh bỉ bĩu môi.
“Đừng lải nhải những lời tự hạ thấp mình như vậy nữa. Hồn chi thiên sứ sau lưng ngươi không phải để tôn thờ một kẻ nhân loại vắt mũi chưa sạch. Nói ngươi trẻ con quả không sai, tầm nhìn của ngươi hôm nay thật sự làm ta thất vọng!” Raguel quát lớn.
“Nhưng con người luôn có bản năng tự vệ, bảo vệ người mình yêu, đó là điều không bao giờ thay đổi. Còn những kẻ đã chết, mang một thân tà niệm, chỉ muốn giữ lấy vị trí của mình, vừa ích kỷ lại vừa tiểu nhân, sớm muộn gì cũng sẽ sinh ra Tô Lộc thứ hai, Tô Lộc thứ ba. Chứ không giống kẻ nào đó, đứng sau thao túng mọi sự kiện tàn nhẫn chỉ để đưa đối phương vào tròng.” Ánh mắt Saga thẳng thắn, khí khái bất phàm. Mỗi ngày trôi qua, nàng tự cảm thấy ngữ điệu của mình càng lúc càng giống Mạc Phàm.
Đại Thiên Sứ Trưởng Raguel nở một nụ cười châm chọc. Hắn có thể đường đường chính chính giết Saga. Giết một Đại Thiên Sứ Trưởng phản bội, so với những kẻ trước đó như Thánh tử Văn Thái, Cổ Lão Vương Trảm Không hay Nghị trưởng Hiệp hội Ma pháp Á Châu Tô Lộc, còn giúp uy danh của hắn tăng thêm mấy bậc.
Thân ảnh Raguel lại bùng lên ngọn lửa màu máu đỏ rực, đôi cánh sau lưng giãn rộng hết cỡ phải đến vài chục mét. Giờ phút này, hắn trông như một vị Hỏa Thần Phán Quyết, khí thế hừng hực tựa thái dương giữa trưa.
“Đừng nói ta không cho ngươi cơ hội, Gabriel.”
Raguel dẫn đầu một luồng thiên hỏa khổng lồ bay thẳng đến vị trí của Saga. Cả một vùng trời đỏ rực ùa theo sau hắn, áp lực kinh thiên như muốn đè nát cả dãy núi Anpơ.
Saga vẫn bình thản đứng đó, chờ đợi ngọn lửa của Raguel ập tới.
Thánh Thư trên tay nàng mở ra, quang sắc tỏa ra óng ánh, cơ thể nàng cũng phát ra Thánh Quang cuồn cuộn. Phía sau lưng nàng là bảy đôi cánh thiên thần, xếp tầng lên nhau như một đóa thánh vũ hoa hồng vàng rực rỡ, cao quý và lộng lẫy đến mức không ngôn từ nào tả xiết.
Bảy đôi cánh, tượng trưng cho tu vi mười bốn cánh, là một trong những tồn tại cấp bậc Sí Thiên Sứ mạnh mẽ nhất trên thế giới này.
Chỉ là, Raguel nhìn thoáng qua cũng nhận ra sự biến đổi. Mười bốn cánh của nàng nếu nhìn kỹ sẽ thấy một lớp tơ ảo ảnh bao bọc. Điều này cho thấy Saga không phải tự mình đạt tới cấp bậc kinh thiên động địa này, mà sức mạnh đó đến từ Thánh Thư trên tay nàng.
Trang cuối cùng của Thánh Thư...
Trang sách cuối cùng mở ra, tựa như một cánh cổng thiên đường. Từ bên trong, vô số lông vũ hoa hồng vàng tuôn trào, chúng quy tụ, đan xen, hòa quyện vào nhau, tạo nên một vị Sí Thiên Sứ nắm giữ mười bốn đôi cánh!
Sau khi trở về Thánh Thành, dù chưa đột phá lên cảnh giới thiên sứ truyền thuyết, nhưng thực lực của nàng đã trở nên cường đại hơn rất nhiều. Thánh thần chi khí nồng nặc ngập tràn bầu trời Thánh Thành, còn khoa trương hơn cả khung cảnh ở Dubai lúc trước!
Saga xinh đẹp đến cực điểm, thánh khí phồn thịnh. Nếu Raguel là mặt trời hừng hực ban trưa, thì nàng chính là bình minh rạng rỡ mang đến sự tươi mới.
“Vút!”
Ngọn lửa của Raguel đánh tới, toàn bộ sức mạnh dồn hết vào một điểm trên nắm đấm của hắn. Hắn nhắm thẳng vào người Saga mà tung ra một kích “Liệt Hỏa Tàng Kích”.
“Uỳnh uỳnh~~”
Một vụ nổ kinh hoàng xẹt ngang bầu trời như đạn pháo giáng xuống nhân gian. Tàn dư hỏa diễm vẫn lất phất rơi từ trên cao xuống. Mỗi một hạt nguyên tố hỏa diễm nhỏ bé này khi rơi xuống đều tạo ra một vụ nổ san phẳng hàng trăm mét vuông đất đá, đủ thấy uy lực của nó kinh khủng đến nhường nào.
Khi hỏa ảnh tan đi, một tòa thành không trung hoàn toàn được chế tạo từ kim loại hiện ra. Nó đồ sộ nhưng không quá to lớn, cứng rắn không thể phá vỡ nhưng đường nét lại mềm mại, ôn nhu. Mỗi một khối tường thành, mỗi một lô cốt đều được sắp xếp nghiêm ngặt theo tiêu chuẩn và tỉ lệ hoàn hảo, tinh vi đến mức một tia khí tức hủy diệt cũng không thể lọt vào bên trong tòa thành kim sắc này.
“Thánh khí hộ thân, có chút thú vị!” Raguel không khỏi hừ lạnh khi thấy ma pháp hủy diệt của mình thậm chí không chạm nổi một sợi tóc của Saga.
Trong khoảnh khắc đối mặt với ngọn lửa cuồng bạo kia, Saga đã dùng thánh khí sau lưng mình. Những đóa hoa hồng kim sắc lấp kín cả chín tầng mây, tuyệt đối không cho phép bất cứ thứ dơ bẩn nào xâm phạm, dù là con ruồi muỗi nhỏ nhất cũng không có chỗ chui lọt vào cơ thể nàng.
Saga vỗ cánh di chuyển, trong nháy mắt đã vượt sang vị trí của Raguel.
Hai tay nàng ôm lấy bộ ngực nảy nở, cả người co lại, rồi đột ngột vung tay, bật người giãn ra như một vị thiên sứ đang ban phát ánh sáng may mắn đến mọi ngóc ngách trên thế gian.
“Huyền Nữ Bổ Thiên!”
Xung quanh Saga xuất hiện vô số lốc xoáy khổng lồ màu chàm, cuồn cuộn công phá tứ phía. Bên trong mỗi cơn lốc xoáy là hàng ngàn, hàng vạn nguyên tố kim loại đang liên kết thành một bộ khung vững chãi, tái cấu trúc cơn lốc, khiến chúng trở nên mạnh mẽ, dữ dội và đầy linh tính hơn.
Lực lượng này đủ sức xé nát bất kỳ bộ xương cốt hay thiết giáp nào trên thế giới, và mục tiêu của chúng chính là Đại Thiên Sứ Raguel.
Phải biết rằng, Thổ là tiền thân của Kim. Kim loại là tồn tại cứng hơn và có mật độ liên kết cao hơn Thổ rất nhiều, chúng còn mang từ tính có thể phá hoại cấu trúc phân tử của các hệ nguyên tố khác. Tuy nhiên, ma pháp của loài người từ xưa đến nay vẫn chưa chạm tới được nguyên tố kim loại, chỉ có một vài sinh vật bậc đế vương hoặc những kẻ mang truyền thừa cổ xưa mới có thể sở hữu năng lực điều khiển nguyên tố đặc biệt này.
Ngay từ khi thấy Saga di chuyển đến gần, Raguel đã biết mình sắp bị tấn công. Hắn dựng lên một bức tường hỏa gang, đôi găng tay đồng thời phát sáng. Hồn cách của hàng ngàn chiến binh Sparta lẫy lừng hóa thành những sợi dây xích hàn chặt các khớp nối của bức tường, khiến nó trở nên mạnh mẽ và bền bỉ không thể đo lường.
Bức tường lửa sừng sững, ẩn chứa vô vàn linh hồn bất khuất, hiên ngang sẵn sàng đón nhận sức công phá hủy diệt từ những cơn lốc xoáy kia.
“Oành! Oành!”
“Hống! Hống!”
Vô vàn sóng lửa bị nguyên tố kim loại từ lốc xoáy phá vỡ liên kết, nhưng ngay sau đó, tiếng gầm rú của những hồn chiến binh Sparta huyền thoại như một loại chúc phúc, gia trì tinh thần cho chính nguyên tố hỏa. Cứ mỗi một mảnh lửa vỡ ra, bức tường lại được tái tạo mạnh mẽ hơn ban đầu, nó ngạo mạn hống hách như đang mời gọi đòn tấn công tiếp theo.
Hỏa là nguyên tố hủy diệt, nhưng qua bàn tay của Đại Thiên Sứ Trưởng Raguel, hắn đã có thể tùy ý tái tạo cấu trúc hỏa nguyên tố, tự tay dệt nên một bức tường phòng thủ mạnh mẽ từ hỏa hệ, thậm chí đủ sức chống lại lực công kích của một Đại Thiên Sứ Trưởng khác.
Thế công của Saga đã bị chặn lại, nàng biết không nên phí sức vô ích nữa.
Bức tường lửa mở ra một cánh cổng nhỏ ở giữa, Raguel chậm rãi bay ra. Hắn nhìn Saga một lúc lâu rồi cất giọng đầy ác ý.
“Gabriel... à không, hắn gọi ngươi là Saga, phải không?”
“Ta hy vọng hắn sẽ nhớ đến ngươi!”
Đề xuất Tiên Hiệp: Dị Thế Tà Quân