Chương 56: Ngươi có thể gọi ta là...

...

Lời này của Raguel khiến Saga sững sờ, một luồng khí lạnh buốt sống lưng chạy dọc từ gáy xuống. Phản ứng này diễn ra trong chớp mắt, cơ thể nàng bất giác ưỡn bộ ngực đầy đặn về phía trước, đôi chân thon dài cũng e dè khép lại.

Thánh Thành ngàn năm qua luôn tuân theo một quy tắc bất di bất dịch: bảy vị Đại thiên sứ trưởng luôn được chia thành ba Thủ Vệ và bốn Tuần Du. Dù cho các Tuần Du thiên sứ phải du hành thế ngoại để khảo nghiệm và giải quyết nguy cơ, thì những Thủ Vệ thiên sứ còn lại, do có nhiều thời gian tu luyện hơn, chắc chắn sẽ có tu vi vượt trội.

Mà Raguel, với phong vị Thủ Vệ Hộ Pháp thiên sứ, cùng với Raphael và Uriel đã là những vinh danh của Thánh Thành ngay từ khi bước vào con đường tu luyện. Do đó, xét về thực lực, hắn tuyệt đối cường đại hơn những Tuần Du thiên sứ còn lại.

Dĩ nhiên, phép so sánh này không nên tính cả Michael. Chỉ riêng việc luôn được chọn làm lãnh đạo của mọi lãnh tụ thiên sứ, cái tên ấy đã vĩnh viễn đại diện cho thần hồn thiên sứ mạnh mẽ nhất.

Nhưng quá trình này dù sao cũng chỉ rút ngắn vài năm tu vi, không đến nỗi tạo ra khoảng cách quá lớn để Raguel có thể ngạo mạn như vậy.

Saga thậm chí còn nhận ra sự ưu tú khác người của Raguel. Hắn không đi theo con đường phát triển giống những người còn lại, không lấy việc lột xác thành thần hồn thiên sứ làm mục tiêu, mà chọn con đường gian nan hơn vạn phần… đó là tịnh tiến bằng ma pháp.

Dù chỉ ở cấp bậc hồn ảnh thiên sứ hai cánh, Raguel lại phô diễn cảnh giới Cấm Chú ma pháp nhuần nhuyễn đến mức thượng thừa tôn sư.

Lấy chính Saga ra so sánh, nàng là người trẻ tuổi nhất trong bảy vị chấp trưởng nhân gian, tu vi cũng chỉ vừa đột phá hàng rào, gia nhập cảnh giới Cấm Chú.

Bản thân nàng cũng chưa đủ thời gian để thăng lên cấp bậc Sí thiên sứ.

Nếu không nhờ Thánh Thư toàn điển dẫn dắt hồn thai thiên sứ, tạo nên sự liên kết hồn năng, làm sao nàng có thể sở hữu uy thế mười bốn cánh trấn áp kia.

Bất quá nhờ vậy, Saga cũng không hẳn sợ hãi hành động kiêu ngạo này. Cái cảm giác ngông cuồng, không kiêng dè trong lời nói của Raguel lại gợi cho nàng một mùi vị rất đỗi thân quen.

Đại khái có thể mơ hồ cảm nhận, rất giống với lão sư của mình…

Raguel lúc này không còn ở trạng thái hỏa thần lẫm liệt. Trên từng thớ cơ bắp của hắn lại phát ra những luồng hắc quang khác biệt hoàn toàn với quang ảnh của Thánh Thành. Ngay cả đôi mắt hắn cũng dần không còn thấy rõ con ngươi, tựa như con ngươi đã hòa làm một với vực sâu hắc ám vĩnh hằng.

Bức tường dực vân sau lưng Raguel đột nhiên vỡ nát, chính hắn đã trực tiếp phá bỏ hàng rào phòng ngự của mình. Saga nhìn thấy rất rõ, từ bên trong quá trình đổ vỡ hừng hực hỏa diễm đó, một chiếc hắc la bàn xuất hiện, liên tục xoay vù vù trong chân không.

Vạn vật sau lưng Raguel, dù là cánh rừng Anpơ rộng lớn hay ngọn núi tuyết trắng cao vời vợi, đều bị sóng lực xoay vòng này tác động mà vặn vẹo đến thảm thương.

Ở hướng ngược lại, chấn động khiến vô số cư dân đa chủng tộc ở Anpơ cảm nhận được một áp lực nặng nề đang mơ hồ xuất hiện. Nó lơ lửng trên đỉnh đầu họ, một vùng ma không đen kịt chẳng biết đã hình thành từ lúc nào, trải dài và nhuốm một màu đỏ máu đến cực điểm, tựa như áng mây báo hiệu điềm chẳng lành.

“Đông!! Đông!! Đông!!”

Vòng xoáy sau lưng dừng lại, Raguel đặt tay ra sau, vươn tới trung tâm của vùng rung động ban nãy, mạnh mẽ rút ra một thanh hắc thương vô cùng hoành tráng, ma khí ngập trời.

Hắc thương rất dài, có lẽ đã vượt quá hai mét, hình thái cũng phi thường dữ dội, được bao phủ bởi vô số tầng ảnh u ám, còn trích xuất ra không ít vật chất đen kịt, đậm đặc tử khí.

Cảm nhận mùi vị và khí tràng tuôn ra từ nó, biểu cảm của Saga tức thì trở nên trống rỗng, mang theo mấy phần thất thần và sợ hãi. Nàng không thể hiểu nổi chuyện gì đang diễn ra nữa.

Thánh Thành ngàn năm qua, kể từ khi cuộc tranh đấu với hắc ám ma pháp kết thúc thắng lợi, vẫn luôn tồn tại một quy tắc chưa bao giờ thay đổi.

Các thiên sứ chưởng quản, những vị này vĩnh viễn không thể thức tỉnh hay chạm đến hắc ám ma pháp.

Raguel cười khẩy một tiếng rồi vọt thẳng đến khu pháo đài nơi Saga đang đứng.

“Thương Long Trục Nhật!”

Nhanh như mãnh thú địa ngục, trường thương trong tay vừa khẽ động, toàn thân Raguel đã lập tức biến mất giữa vầng thái dương trên cao.

“Gào rừ ~~ Uỳnh uỳnh!”

Thương thế hóa thành một con Hắc Ám chi Long dài vài trăm mét, thân hình to lớn và dữ tợn che khuất cả bầu trời. Tầm mắt Saga dù căng hết cỡ cũng chưa chắc tìm được chính xác mục tiêu.

Hắc Long được tạo nên từ ảnh chấn của một loại vật chất hắc ám kỳ lạ, màu đen của nó không phải đến từ bảy đại nguyên tố mà hoàn toàn là màu đen thuần túy của hắc ám. Dù không có hồn long hộ thể, lực lượng bạo phát của nó tuyệt đối vượt xa một con cự long chân chính đến mấy bậc. Bất kể là man lực xung kích hay vật chất hắc ám cấu thành, con Hắc Long này vẫn có thể xé nát cả những thứ nguyên chồng chéo lên nhau, là sinh vật cường hãn nhất đẳng.

“Ngươi… ngươi không phải Đại thiên sứ trưởng?” Saga thất kinh hô lên.

“Oành!!”

Mũi thương xé rách không gian, tạo ra mấy tầng huyền ảnh rồi biến mất trong chớp mắt, ngay sau đó liền thuấn di ra sau lưng Saga. Con Hắc Long cũng không biết đã biến mất từ đâu, đồng loạt xuất hiện và xuyên thẳng tới người nàng.

Thương Long Trục Nhật, một đòn đâm xé toạc cả thái dương. Mười bốn đôi cánh thiên sứ đang bao bọc thành một tòa thành trì quang huy rực rỡ là thế, vậy mà chỉ trong thoáng chốc, tất cả đều bị một tia huyền ảnh hắc quang bắn ngang qua, đánh cho sụp đổ hoàn toàn.

Không gian xanh thẳm bị Hắc Long tăm tối cắt ra một vết rách trông mà kinh hãi, bên trong vết rách là Thứ Nguyên hỗn độn quỷ dị, còn bên ngoài vẫn vương lại mấy chiếc cánh thiên sứ đẫm máu tươi của Saga.

Nàng thậm chí không theo kịp cử động của Raguel, càng không thể thấy hắn đã làm gì. Chỉ một cái chớp mắt, nàng đã bị đánh bay đi rất xa. Hắc Long gắt gao cuốn lấy thân thể, điên cuồng gặm xé, cắn nuốt tòa kim thành phòng ngự thiên sứ của Saga, chẳng mất bao lâu đã làm tê liệt toàn bộ hệ thống phòng ngự trên người nàng.

Kim Thiên Quang Khải trên người Saga đã nát tan như mảnh vụn, thân thể rỉ ra vô số vết máu, chủ yếu đến từ những chiếc cánh sau lưng bị đâm rụng.

Mười bốn cánh Sí thiên sứ, dù là sức mạnh mượn từ hồn thai trong Thánh Thư thánh phẩm, vẫn là sức mạnh đỉnh cao tại nhân gian, đủ để đe dọa bất kỳ sinh vật nào dám nảy sinh địch ý.

Vậy mà chỉ bằng một kích…

Đó chính là thực lực, là chênh lệch không thể nào dùng từ một, hai bậc để hình dung!

Trên thân thể không còn trọn vẹn, máu me đầm đìa, cánh thiên sứ đã không còn một chiếc, nàng bây giờ chỉ là một Saga, một Cấm Chú pháp sư thông thường.

Những năm qua, sau trận chiến với Tô Lộc, nàng đã miệt mài gia tăng tu vi, nàng hiểu rõ chỉ có sức mạnh tự thân nỗ lực vươn lên mới là sức mạnh thực sự.

Nhưng điều đó chẳng là gì trước một Raguel mạnh mẽ đến cực điểm. Từ khi hóa thân, hắn chỉ cần một đòn đã hủy diệt toàn bộ hệ thống phòng ngự mạnh nhất của một Đại thiên sứ trưởng. Bất luận là quang khải, cánh thiên sứ, hay sức mạnh truyền thừa, tất cả đều đã bị xé nát.

Giờ phút này, một Saga trọng thương, đứng còn không vững, với tu vi Cấm Chú thông thường thì có thể làm gì được hắn?

Raguel lơ lửng trên không, hắn nhìn sự thống khổ của Saga với vẻ vô cùng tận hưởng, đến nỗi khóe miệng ngoác ra.

“Sớm thôi Saga, cả Quang Minh Thánh Thành sẽ phải khắc cốt ghi tâm tên ta. Ta chính là hiện thân cho lịch sử của các ngươi.”

“Ngươi nói sai một điểm, ta cũng từng là Đại thiên sứ trưởng, chỉ là ta không phải Raguel!”

“Tên của ta, khi còn là thiên sứ, là Satanel!” Hắn vừa nói vừa nở một nụ cười châm chọc. “Ngươi có thể gọi ta là…”

“Lucifer!!!”

Vừa nghe đến cái tên này, toàn thân Saga run lên, một cơn lạnh lẽo thấu tận xương tủy!!

Lucifer?

Hắn là Lucifer?

Đọa Lạc Thiên Sứ trong truyền thuyết??

Saga có chút không dám tin, cố gắng nhìn chằm chằm vào kẻ đang lơ lửng giữa bầu trời kia. Nỗi đau da thịt hòa cùng sự chấn động nội tâm không gì sánh nổi!

Thiên sứ đầu tiên của Thánh Thành, cũng là kẻ đã phản bội Thánh Thành, gây ra trận chiến kinh thiên động địa trong truyền thuyết.

Vì sao một kẻ như vậy vẫn còn tồn tại, lại còn xuất hiện ở Thánh Thành ngày hôm nay???

Ta là Lucifer...

Một câu xưng danh ngắn ngủi, nhưng lại dấy lên sóng to gió lớn trong lòng Saga. Nàng cảm giác những sự kiện vừa qua, phảng phất chỉ là màn dạo đầu cho một hồi biến cố kinh thiên sắp sửa bắt đầu.

Tất cả dường như vẫn chưa thoát khỏi số phận của một quân cờ trong ván cờ đã được sắp đặt sẵn.

...

Lucifer lúc này đã hoàn toàn áp đảo một Saga không còn chút sức kháng cự. Hắn hất tay, nguyền rủa ra một Thánh Giá Thập Tự màu đen rồi ném về phía Saga, treo ngược nàng lên đó.

Dưới uy lực giam cầm khủng khiếp của Thánh Giá, Saga bị treo lên một cách tàn nhẫn, cổ tay và cổ chân như bị hàng ngàn cây đinh đóng chặt. Có thể dễ dàng nghe thấy tiếng rên rỉ đau đớn của nàng khi bị tra tấn dã man.

Chưa dừng lại ở đó, hắn giơ một ngón tay lên cao, lập tức từ trên trời, một trận mưa lửa không hề báo trước trút xuống, tựa như thiên diễm lễ tang không ngừng tưới lên người Saga, thiêu đốt cơ thể nàng.

Nhưng uy lực của ma thuật kia không đủ để giết chết Saga. Dường như hắn còn muốn đùa bỡn, hành hạ nàng khi đã không còn một chút phòng ngự nào. Rõ ràng, hắn không muốn Saga chết một cách dễ dàng như vậy.

Nàng lúc này chỉ còn lại một bộ đồ lót trắng rách nát nhuốm máu đỏ, dù thân thể đầy thương tích nhưng vẫn toát ra mấy phần thánh khiết, đủ khiến bất kỳ nam nhân nào trong thiên hạ cũng phải động lòng.

“Rên rỉ sao, ngươi đau lắm không, Saga?”

“Ngươi rất đặc biệt, không hề toan tính quyền mưu, cũng không dùng thủ đoạn hay quyền lực để đạt được mục đích. Tất cả những gì ngươi làm, đều là vì tương lai của nhân loại, của chí cao ma pháp.”

“Bất quá, những thứ này lại khiến ta buồn nôn đến cực điểm!”

“Nên ta sẽ không để ngươi chết dễ dàng. Trước khi rời khỏi nhân thế, ta sẽ cho ngươi nếm thử mùi vị muốn sống không được, muốn chết cũng không xong!” Lucifer cất lên giọng nói đầy thỏa mãn.

Gương mặt Saga rũ xuống, nàng đau đớn đến muốn chết đi, rất muốn khóc thật to. Bị giày vò như thế này, làm sao có thể chịu đựng nổi.

Chỉ là nàng tuyệt nhiên không làm vậy, dù thế nào cũng không khuất phục. Ánh mắt Saga một lần nữa giận dữ nhìn chằm chằm vào Lucifer.

“Ngươi giận dữ như vậy, ta rất thích. Chỉ là ta không còn thời gian để chơi đùa với ngươi nữa. Ta sẽ nói lại một lần nữa, ta sẽ giết ngươi, phán quyết ngươi như một kẻ phản bội Thánh Thành, còn ta sẽ trở về với thân phận Raguel để phục mệnh, tiếp tục trò chơi này.”

Thương long trên tay hắn xoáy lên một vòng, lao thẳng đến yết hầu của Saga với tốc độ kinh người, lần này rõ ràng mang theo sát ý đoạt mạng.

“Hoắc hoắc!”

Đột nhiên, một thân ảnh không biết từ đâu xuất hiện ngay trước mặt Saga. Nhanh như chớp, tay trái người đó chụp lấy mũi thần thương. Dù áp lực từ thương long vô cùng mãnh liệt, cánh tay hắn vẫn được bao bọc bởi một lớp ánh sáng màu bạc, mạnh mẽ ngăn chặn thần khí giết chóc này. Va chạm giữa hai luồng sức mạnh tạo nên một hồi sóng gợn rung chuyển cả khu vực.

Vài giây sau, lực quán tính của thương long tắt hẳn, hắn liền vứt nó xuống đất như một món vũ khí phế thải.

“Saga, ngươi không sao chứ?” Giọng nói này đối với Saga không thể quen thuộc hơn được nữa.

“Lão... sư! Người... tới rồi!” Saga nén đau, cố gắng nhìn gương mặt Mạc Phàm xuất hiện trước mắt mình, nàng nghẹn ngào nói, lúc này đã không thể ngăn được những giọt lệ tuôn rơi.

Mạc Phàm quay lại nhìn Saga, hắn tiến tới đặt một tay lên Thánh Giá, tay còn lại ôm lấy đầu Saga, để nàng tựa vào vai mình.

“Ta đã từng nói sẽ không để ngươi phải chiến đấu một mình. Ngươi đúng là một học trò không nghe lời mà!”..

Đề xuất Tiên Hiệp: Quân Hữu Vân
BÌNH LUẬN