Chương 61: Kén Hỏa Thánh Kiếp – Tuyệt Thế Thần Phú

Dưới cái bóng của Mạc Phàm, Ảnh Duệ Trưởng Giả bắt đầu trỗi dậy.

Trái ngược với khí chất quyến rũ mê người của Apase, sinh vật hắc ám này xuất hiện như một gã đồ tể thực thụ. Dù thân hình không khác người thường là bao, nhưng uy áp vương giả cuồn cuộn tuôn ra lại kinh thiên động địa. Phải nói, chỉ riêng nụ cười đặc trưng của gã cũng đủ khiến bất kỳ kẻ nào đối diện phải hồn bay phách lạc.

Vốn không hề phản ứng với những hơi thở khác, nhưng Lucifer lại lập tức phóng tầm mắt về phía Mạc Phàm. Hắn lướt qua những sinh vật được triệu hồi rồi nhanh chóng dừng lại trên người Ảnh Duệ Trưởng Giả. Bất ngờ thay, hắn cũng lộ rõ vẻ ngây ngẩn xen lẫn chán chường khó hiểu:

“Ảnh Duệ Tôn Giả!?”

Thật khiến kẻ khác đau lòng mà…

Lucifer thầm than trong lòng, bản thân hắn vẫn không ngừng bổ sung quân lực cho chính mình, đặc biệt yêu thích sưu tầm những sinh vật bóng đêm hữu ích và mạnh mẽ phi thường.

Ảnh Duệ Trưởng Giả dĩ nhiên thuộc về số ít những nhân vật nổi bật nhất trong đó, một gã đồ tể từ địa ngục theo đúng nghĩa đen, mang đầy đủ những phẩm chất mà Lucifer ưa thích. Thế nhưng, yêu thích là một chuyện, còn việc sở hữu được nó lại là chuyện khác, mãi mãi không hề đơn giản. Điều đó khiến hắn cảm thấy có chút tức giận, bực bội không sao tả xiết.

“Apase, Ảnh Duệ Trưởng Giả, lần trước hai ngươi để ả chạy thoát, giờ mang họa về nhà rồi đấy...” Mạc Phàm gằn giọng.

“Hai ả đều là cấp bậc Đế Vương, ta lại cảm thấy tên Lucifer này vận may vô cùng tốt.” Apase dứt lời rồi buông tay Mạc Phàm ra.

Mạc Phàm không nói gì thêm. Hắn thừa biết nếu Apase không thu phục được, hay thậm chí chỉ không cầm chân nổi chúng, cả hắn và Michael sẽ thảm bại trước Lucifer. Vừa rồi, hắn cũng đã tận mắt chứng kiến Bạch Tinh Linh có thể hồi phục nguyên trạng cho một Lucifer đầy thương tích chỉ trong vài giây ngắn ngủi.

...

"Mạc Phàm, chúng ta đến giúp ngươi, ngươi vẫn ổn chứ?" Bỗng nhiên, một thanh âm quen thuộc từ phía xa truyền tới.

Đó là đám người Triệu Mãn Duyên cùng Mục Bạch, sau khi làm sáng tỏ một số sự tình đã tìm đến đây.

"Lão Triệu, ngươi vẫn còn sống à, ta còn tưởng không gặp lại được ngươi nữa." Mạc Phàm nói.

"Con bà nó, ngươi mong lão tử chết lắm hay sao?" Triệu Mãn Duyên mặt tối sầm.

"Mạc Phàm, chúng ta đã điều tra một số việc liên quan đến sự kiện lần này, tất cả đều do một tay tên ma đầu kia thao túng. Tiểu Hầu đã đi cảnh báo những người khác." Mục Bạch nói.

"Ta biết rồi, các ngươi ở lại đây bảo vệ Saga, ta đi làm thịt hắn." Mạc Phàm đáp.

"Hả, ồ... được, bảo vệ là chuyên môn của ta, ngươi cứ làm việc của ngươi." Triệu Mãn Duyên vừa nói vừa híp mắt nhìn về phía Saga trong bộ xiêm y tả tơi.

"Lão Triệu, đừng chỉ dán mắt vào mấy thứ linh tinh, ngươi cần tập trung để sẵn sàng tiếp ứng cho hắn." Mục Bạch lườm Triệu Mãn Duyên một cái.

"Ngươi yên tâm đi, lần nào cũng vậy, chỉ cần tên Mạc Phàm chó điên này xung phong, mọi chuyện đều thuận buồm xuôi gió." Triệu Mãn Duyên tự tin nói.

Mạc Phàm chậm rãi tiến về phía Lucifer, từng bước chân của hắn như đang leo lên những bậc thang vô hình dẫn đến thiên môn, càng lúc càng lên cao giữa khoảng không mênh mông. Sau lưng hắn, vô số khói bụi và sỏi đá tụ lại, kéo dài đến vô tận, xuyên suốt toàn bộ dãy núi Anpơ.

Lượng khói bụi này không cần nói cũng biết là đến từ trận chiến hủy diệt của hai vị Hủy Diệt Pháp Sư, còn sỏi đá là do ma năng kinh người của Lucifer, Michael và Mạc Phàm vận dụng từ nãy đến giờ.

Chẳng mấy chốc, chúng hóa thành một cơn sa bão ngút trời hừng hực khí thế, mang theo những cơn lốc bụi khổng lồ phủ kín bầu trời hàng trăm cây số. Những tảng đá to lớn bị cuốn theo cũng bị phân rã đến cấp độ phân tử, được một sợi dây liên kết vô hình nối từng hạt li ti lại với nhau thành từng mảng chặt chẽ.

Mỗi hạt li ti lại mang trong mình lượng nhiệt của Thánh Hỏa lên đến vài chục ngàn độ, có thể ngửi thấy mùi cháy khét nồng nặc lan tỏa khắp hang cùng ngõ hẻm, kể cả khi đang đứng dưới vực thẳm.

Hỏa diễm thuần túy luôn có sức hủy diệt kinh người, nhưng độ bền bỉ và khả năng tăng nhiệt theo thời gian thì không thể nào so sánh được với những hạt bụi thô sơ mang cực nhiệt này. Loại cát bụi này có thể giữ được nhiệt độ nóng nhất thế gian, và trong một cơn bão cát khổng lồ, chúng lại không ngừng ma sát với nhau để tiếp tục nâng cao nhiệt độ.

“Lánh Lánh!”

“Tiểu Viêm Cơ, đừng sợ, ngươi là Hỏa Tinh Linh mạnh nhất thế gian này, Thánh Hỏa Chu Tước của ta tuyệt đối sẽ không làm hại ngươi. Nhanh hóa thân, rồi đưa tay cho ta!”

Mạc Phàm nhẹ nhàng xoa đầu Tiểu Viêm Cơ rồi búng nàng ra khỏi vai để nàng hóa thành Viêm Cơ Nữ Thần.

“Phốc phốc!”

Tiểu Viêm Cơ bị búng văng ra, nàng lộn nhào mấy vòng rồi cuộn tròn, bật tung hỏa diễm như một viên pháo hoa rực sáng giữa bầu trời đỏ rực như bị bão cát nhuộm màu.

Viêm Cơ Nữ Thần hiện thân lộng lẫy, yêu kiều giữa rừng lông vũ thiên hỏa. Nàng nhẹ nhàng bay lại gần Mạc Phàm, đưa một tay về phía trước.

Mạc Phàm gật đầu mỉm cười với Viêm Cơ Nữ Thần, hắn cũng đưa tay ra, chạm lấy bàn tay hỏa diễm của nàng. Hỏa diễm chi lực ngay lập tức bạo phát, tạo thành nhiều vòng tròn lửa xoay quanh hai người.

“Chu Tước, đó là hình dạng thật của Thánh Đồ Đằng Chu Tước sao? Hỏa Diễm Thánh Linh Chu Tước đã trở lại nhân thế?”

Mục Bạch và Triệu Mãn Duyên cũng là lần đầu tiên nhìn thấy Thánh Đồ Đằng thứ hai này sau Thanh Long, không giấu nổi sự kích động trong lòng.

Chu Tước sải đôi cánh rộng lớn, bao bọc lấy Mạc Phàm và Viêm Cơ Nữ Thần như đang ấp lấy con mình.

Từ bên trong, có thể nghe được những âm thanh lẩm bẩm vang lên.

“Thiên Địa Kiếp Viêm.”

“Liệt Hà Chi Viêm.”

“Kiếp Viêm Thiên Hỏa.”

“…”

“Ngươi đã trải qua một chặng đường dài, một hành trình đủ lâu để lớn lên cùng ta, Tiểu Viêm Cơ.”

"...."

“Cảm ơn...”

Đôi mắt Mạc Phàm rực lửa như một vị Hỏa Thần, hắn nắm lấy tay Viêm Cơ mà nói. Xuyên suốt hành trình tuổi trẻ của mình, dù vẫn còn quá sớm để khẳng định, nhưng rõ ràng thứ Mạc Phàm tự hào nhất không phải là bản thân hắn, mà chính là Tiểu Viêm Cơ.

Thứ tình cảm Mạc Phàm dành cho Tiểu Viêm Cơ không gì trên đời có thể đo đếm được. Hắn đã nhìn nàng từ ngày được ấp nở chào đời, dốc hết tiền bạc nuôi nấng trưởng thành, cùng hắn trải qua bao nhiêu nạn kiếp để dần lớn mạnh như bây giờ. Tiểu Viêm Cơ đã vượt xa sự mong đợi của Mạc Phàm rất nhiều.

Viêm Cơ nhìn ba ba của mình, nàng không nói gì, không phát ra âm thanh như thường lệ, đôi mắt đã ngấn lệ. Là một Hỏa Tinh Linh, nhưng nàng không khỏi cảm động khi nghĩ về những hình ảnh từ lúc mình chào đời trong vòng tay Mạc Phàm, những đêm đói bụng tự động chui ra không gian khế ước để làm nũng, phá giấc ngủ của hắn, cho đến lúc sẵn sàng hóa kiếp tử nạn cứu Mạc Phàm và được hắn vượt qua gian khổ để tái sinh ở Hỏa Diễm Ma Sơn.

Từng thước phim trong ký ức của Viêm Cơ là từng bước trưởng thành, nàng cảm thấy mình chính là Hỏa Tinh Linh may mắn nhất trên thế gian.

Mạc Phàm nín lặng một khoảng, rồi mới nói tiếp.

“Ta cần ngươi mạnh lên, để tiếp tục chuyến hành trình còn lại cùng nhau!”

“Đây là món quà của ta, Viêm Cơ.”

Dứt lời, Mạc Phàm buông tay ra.

“Lánh Lánh!”

Lực lượng hỏa diễm trong người Viêm Cơ biến đổi mãnh liệt, khiến nàng vô cùng hoảng sợ, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nàng kêu lên những tiếng quen thuộc rồi bị tầng tầng lớp lớp Thánh Hỏa Chu Tước bao bọc, nhanh chóng hóa thành một chiếc kén lửa khổng lồ.

“Kén Hỏa Thánh Kiếp? Trên đời này thực sự tồn tại sao?” Mục Bạch lại thất thần lên tiếng. Hắn đã đọc rất nhiều sách, nhưng hầu như chỉ nghe nhắc đến cái tên này chứ không có một chút thông tin gì về nó. Nhưng hắn biết chắc rằng trong lịch sử thế giới ma pháp chưa từng ghi nhận sự tồn tại của nó, chỉ là sản phẩm thêu dệt trong tưởng tượng mà thôi.

“Năng lực của Chu Tước thực sự bá đạo đến vượt ngoài sức tưởng tượng, không biết Viêm Cơ sau khi nở ra sẽ còn mạnh mẽ đến thế nào…” Triệu Mãn Duyên cũng không rời mắt khỏi chiếc kén trên trời kia.

“Không, Chu Tước bất quá chỉ có năng lực ấp, đẩy nhanh quá trình nở kén. Chính Lão sư mới là người trực tiếp tái kiếp chuyển sinh cho Viêm Cơ.” Saga lúc này mới lên tiếng.

“Lại còn có thần phú nghịch thiên như vậy? Không phải nói thần phú chỉ dựa trên cơ sở năng lực của hệ thôi sao?” Triệu Mãn Duyên không nhịn được, trợn tròn mắt kinh ngạc.

“Là thần phú. Có lẽ duyên kiếp giữa Lão sư và Thánh Hỏa Chu Tước đã sinh ra loại thần phú cường đại này, một loại thần phú có thể giúp người khác đột phá giới hạn…” Saga hơi nghẹn lời khi nhìn cảnh tượng hiếm thấy kia, nàng giải thích cho Triệu Mãn Duyên và Mục Bạch, trong lòng cũng cảm thấy vô cùng xúc động với những gì Mạc Phàm có thể làm được.

“Xong việc rồi, phải bảo Mạc Phàm tạo một cái kén cho mỗi người chúng ta…” Triệu Mãn Duyên đột nhiên nảy ra ý nghĩ.

Mục Bạch đứng kế bên nhìn hắn mà trán nổi đầy hắc tuyến, chuyện như vậy mà hắn cũng nghĩ ra được.

Saga quay lại mỉm cười, nàng nói: "Không được đâu, thần phú này dường như chỉ có thể áp dụng lên các sinh vật Hỏa Tinh Linh…”

Nghe Saga nói xong, vẻ mặt Triệu Mãn Duyên như vừa giẫm phải bùn, hắn thở dài não nề, cũng không muốn nhắc tới nữa.

Mà ở phía trên cao kia...

Là một pháp sư theo khuynh hướng cường công hủy diệt, nhưng Hỏa Hệ Thần Phú của Mạc Phàm lại không đi theo lẽ thường.

Tựa hồ giống như Saga suy đoán,

Là duyên kiếp…

Tiểu Viêm Cơ xuất hiện chính là trụ cột tinh lọc Hỏa Hệ cho Mạc Phàm.

Chu Tước tái sinh, một lần nữa trùng kiếp, ban cho hắn ngọn lửa cường đại không gì sánh bằng.

Vì vậy, bản thân Mạc Phàm cũng đã cảm nhận được rõ ràng cái năng lực phù hợp nhất với mình này…

Kén Hỏa Thánh Kiếp!!!

Mạc Phàm sau đó bước ra ngoài, để Chu Tước bảo vệ kén của Viêm Cơ, ánh mắt hắn sắc bén phóng về phía Lucifer đang giao thủ với Michael ở đằng xa...

Đề xuất Tiên Hiệp: Từ Con Gián Bắt Đầu Tu Tiên, Ta Trở Thành Trùng Tổ
BÌNH LUẬN