Chương 60: Thiên Sứ Song Hồn Ảnh
…
Từ xa quan sát trận chiến, gương mặt Saga hiện rõ vẻ không cam lòng, dù bản thân nàng cũng không đồng tình với quan điểm của Michael, càng không thể bào chữa cho phương pháp độc tài mà hắn đang xây dựng.
Nhưng nàng hiểu rõ, những việc Michael làm chưa bao giờ là vì bản thân hắn, mà là vì Thánh Thành. Nàng đối đầu với hắn không phải vì tư thù, mà là muốn trịnh trọng đứng lên để thay đổi Thần Điện mục nát này.
Chỉ đến lúc này, Saga mới thực sự triệt để ý thức được cái sức nặng tựa thái sơn ẩn sau danh hiệu Michael.
Du hành nhân gian, khảo nghiệm thế sự... Hóa ra với tư cách là người chấp chưởng, mình vẫn chưa có được cái nhìn thực sự đúng đắn về mọi chuyện.
…
“Hắc hắc hắc ~~~~~~~~~~~~~~~”
Thế giới sau lưng khẽ rung chuyển, thánh y màu xanh phấp phới tung bay, Michael lại một lần nữa hoàn thành lột xác. Phía sau lưng hắn, hồn ảnh Thiên Sứ Thanh Quang dần dần hiện ra, từng tầng thánh vũ màu xanh xòe rộng, thanh quang từ đôi cánh dường như có thể soi rọi toàn bộ dãy Anpơ.
Trong khoảnh khắc, bầu trời như được mạ một lớp vàng bất tận, phô bày hết thảy vẻ diễm lệ tinh xảo đến tột cùng. Là vàng mạ thiên sơn, hay thiên sơn được phủ vàng, sự chấn động này hệt như thái dương đang giáng lâm vậy.
Vẫn là mười sáu thánh vũ thanh y, nhưng phía sau, một quang ảnh bàng bạc khác đã mờ ảo hiện ra, chồng lên đôi cánh cũ, tựa như bóng ảnh thiên sứ thứ hai.
Thiên Sứ Song Hồn Ảnh!?
Phải rồi, là người được chọn để gánh vác trọng trách nặng nề nhất, Michael dĩ nhiên được ban tặng một loại sức mạnh đặc biệt này. Song hồn khai sinh, một đại diện cho sự kiên định đạt đến cấp bậc tối thượng, cái còn lại chính là thành quả sau khi đột phá.
Mười sáu cánh Sí Thiên Sứ đã là cấp bậc chí cao, là truyền thuyết tái hiện.
Nhưng song hồn mười sáu cánh giáng lâm, sự tồn tại tựa như hư ảo này, với quang mang kim sắc hừng hực, dường như muốn ép mọi sinh linh trên thế gian phải cúi đầu kính phục.
Cảm nhận được sự nghiêm túc của Michael, Mạc Phàm, người vừa được chứng kiến thảm kịch ngàn năm trước ở Thánh Thành, cũng không tiện trêu chọc. Tận sâu trong tâm trí, Mạc Phàm đã phần nào nhận ra, Thánh Thành không hoàn toàn vẩn đục như hắn vẫn tưởng.
Thánh Thành không vẩn đục, chỉ có một vài thành phần làm việc sai trái, bị kẻ đứng sau giật dây. Việc này cũng không khác mấy so với nội gián của Hắc Giáo Đình trong Thẩm Phán Hội ở Trung Quốc, chỉ là Lucifer ở đẳng cấp quá cao, thần thông quảng đại hơn Hắc Giáo Đình nhỏ bé rất nhiều nên mới có thể thẩm thấu vào tận thánh địa của nhân loại.
Mạc Phàm hiểu rõ, bọn chúng không thể đại diện cho toàn thể Thánh Thành. Vẫn còn những người như Saga, luôn mang đến hy vọng cho sự yếu ớt của nhân loại. Và thậm chí cả Michael, tuy hắn đã hạ sát Trảm Không, nhưng chẳng phải chính Trảm Không cũng hiểu rằng mình sớm muộn sẽ bị Cổ Lão Vương chiếm hữu hay sao? Khi đó, Trảm Không không phải là buông xuôi nhượng bộ, mà là ra đi để bảo vệ những người khác trước khi quá muộn.
Ngay cả bản thân hắn, nếu thực sự mang bản chất của Lucifer... chẳng phải thế giới này sẽ đi đến hồi kết, và bao nhiêu năm tranh đấu của hắn đều trở nên vô nghĩa hay sao?
Mạc Phàm thực sự đã ngộ nhận quá lâu. Hắn từng cho rằng Hắc Giáo Đình là thứ xấu xa nhất trên đời, rồi lại dần ngộ nhận cả thế giới này đều là những kẻ giống như Hắc Giáo Đình. Chính trận chiến của Lucifer trong quá khứ đã thức tỉnh hắn, chính ý chí không nhân nhượng của Đại Thiên Sứ Trưởng Michael đã làm hắn hiểu ra, kể cả khi có những kẻ như Lucifer, như Hắc Giáo Đình tồn tại, thế giới này vẫn không phải chỉ có mình hắn muốn đứng lên chống lại.
Thánh vũ thanh y triệt để hóa thành Thiên Sứ Thần Trang, những luồng tia sáng vàng rực chói mắt tỏa ra khắp nơi.
Michael cuối cùng cũng muốn ra tay. Đây có lẽ là lần đầu tiên thế nhân được chứng kiến vị Thiên Sứ chi Thần mạnh mẽ nhất, vị lãnh tụ quang minh tồn tại. Hơi thở kia đã hoàn toàn thoát ly khỏi phạm trù nhân loại, tuyệt đối giống như một vị thiên thần Thánh Linh đang ký sinh trên thân thể con người...
“Lucifer, bản chất của ngươi, dù là ở thế hệ nào đi nữa, vẫn luôn xếp dưới ta… đó là chân lý.”
“Vì vậy, ta sẽ trịnh trọng tuyên bố trước thiên phụ trên cao và toàn thể nhân loại. Dưới thời đại của Michael ta, sẽ mãi mãi không có gì thay đổi, phàm đã là đọa lạc thiên sứ, phàm là hắc ám chủng vật, đều không thể sống sót, tất cả hãy cút về bãi rác của các ngươi đi!!!” Michael rốt cuộc không nhịn được nữa, ngạo nghễ cất lời.
Âm thanh mang theo thần lực, vang vọng khắp hang cùng ngõ hẻm của dãy Anpơ, khiến ai nấy đều phải kinh hãi trước vị thiên sứ quyền năng này.
Dứt lời, Michael giơ cao tay phải, đột nhiên nắm chặt. Một luồng khí tức khổng lồ từ Thánh Thành cuộn tới, rất nhanh sau đó, từng mảng sao băng vàng rực hoa lệ rơi xuống bình nguyên phế tích...
Càng lúc càng nhiều sao băng vàng, hóa thành một trận mưa sao băng cực kỳ chấn động. Toàn bộ những huỳnh quang cao ngạo kia đều là lực lượng quang nguyên tố biến dị, được ngâm mình trong bột kim loại ngàn năm, là thần thánh sinh cơ chỉ có thể phát triển bên trong Thánh Thành. Mà với cảnh giới thần thông của Michael, hắn hoàn toàn có thể một tay điều khiển chúng phủ xuống chiến trường này.
Trong phút chốc, đại địa phế tích cùng tro tàn bỗng trở nên sáng rực, lấp lánh kim quang. Từng nhánh, từng nhánh ánh sáng trải dài theo những con đường chỉ còn lại vết tích. Nhìn từ trên không, nơi này tựa như một dải ngân hà lấp lánh ánh vàng, khí tức tỏa ra mãnh liệt chưa từng có.
Quang minh chiếu rọi, liên hồi tạo ra những làn sóng xung kích dày đặc lan khắp bờ đông dãy Anpơ. Bị thánh mang khủng bố này gột rửa, thân ảnh của Lucifer như bị ngâm trong huyết dịch Thiên Sứ, không chỉ điên cuồng thiêu đốt thân thể hắn, mà hàng triệu đơn vị Phạm Quỳ đột nhiên nảy mầm, sản sinh hiệu quả thôn phệ như chạm phải thần hỏa, khiến Lucifer toàn thân bị thánh quang cùng thánh pháp giày vò đến không thể chịu nổi.
“Hoàng Kim Phạm Quỳ!”
Không còn là Phạm Quỳ màu xanh như trước. Giờ khắc này, chúng đã hấp thụ thần thánh kim quang, mỗi một cành hoa, tán lá đều phủ lên vô số sắc tố huỳnh quang, độ cứng rắn và sắc bén vượt xa cả những vật liệu kiên cố nhất, từng điểm từng điểm bao bọc lấy thân lá, sự sắc bén nóng rực đã không thể so sánh được.
“Trấn!” Michael hô lớn.
“Ầm ầm ầm ~~~~~~~~~~~~”
Vũ bão quang ảnh, toàn bộ không gian vàng, núi rừng vàng, trong một hơi thở, đồng loạt bạo phát tấn công, trùng trùng điệp điệp hướng về Lucifer tạo ra một sự chấn động có sức thôn phệ khủng khiếp. Nó giống như một cơn thủy triều sụp xuống hố sâu, ban đầu rút đi khó khăn, nhưng một khi đã vào luồng, lập tức bùng nổ không thể ngăn chặn, đem kim sắc triệt để nuốt chửng Lucifer, chôn sâu hắn vào trong bùn đất mục nát.
Kim sắc xẹt qua, lớp khải bào bảo vệ Lucifer đã có chút không chịu nổi. Hàng trăm luồng tử quang bắn thẳng vào những bộ phận trọng yếu, khiến thân thể hắn bắt đầu tràn đầy vết máu màu đen, đôi cánh sau lưng cũng xuất hiện vô số vết thương lớn. Thê thảm hơn chính là, thân thể hắn đang dần tan rã, tỏa ra mùi tanh tưởi.
Mùi tanh…
Mùi tanh này hoàn toàn khác biệt với hơi thở của nhân loại, huống chi nó lại nồng nặc đến mức khiến người khác không rét mà run.
Không thể nghi ngờ, mùi tanh là biểu tượng của khí tức hắc ám, mà khí tức hắc ám chính là chất dinh dưỡng của các sinh vật bóng đêm, vong linh đế vương, hắc ám đế vương… Kể cả những sinh vật bóng đêm cấp độ cao nhất, có huyết thống hắc ám thuần khiết nhất, cũng không thể tỏa ra mùi tanh nồng nặc đến thế.
Cảm giác như Lucifer vốn dĩ đã là một kẻ đã chết, không có khí tức nhân loại mà chỉ có hơi thở bóng đêm nồng nặc, tựa như đã sống dưới cõi âm u địa ngục cả ngàn năm.
Thanh thương trên tay hắn bắt đầu rung lên.
Đó là Hắc Thiên Họa Kích!!!
Hắc Thiên Họa Kích trong tay Lucifer là một thần thương uy mãnh, cường đại bậc nhất thế giới này, một thần khí kiệt tác được hắn rèn nên từ mảnh vỡ thiên địa và linh hồn của hơn vạn chiến binh thiên sứ từng sát cánh bên hắn trong trận đại chiến năm xưa.
Còn nhớ thanh thương đen mà hắn đã dùng để hất tung Saga, đó chính là bản thể thu nhỏ của Hắc Thiên Họa Kích.
Lucifer giẫm chân một cái, toàn thân lan rộng vật chất tối, lao thẳng vào đại quân quang minh trước mắt. Lực lượng vật chất tối bùng nổ, muốn ăn mòn cả quỹ đạo không gian.
“Đông! Đông! Đông! ~~~~~”
Trước Hắc Thiên Họa Kích, mũi thương đi đến đâu, những tấm kính huỳnh quang của thứ nguyên thần thánh do Michael tạo ra liên tiếp vỡ tan như tiếng chuông nặng nề. Dù được phục chế ra vô số, chúng vẫn không chịu nổi một kích kinh thiên của Lucifer.
Là đại diện cho cấp độ cao nhất của các sinh vật địa ngục, đau đớn, máu chảy, hắn đã nếm trải vị đắng nhất từ hàng ngàn năm trước. Những va chạm này tuyệt đối không thể làm hắn yếu đi.
Một kích phóng tới, vật chất tối của Lucifer nhanh chóng bao phủ vạn sắc kim quang. Vô số âm thanh xé rách không gian vàng chấn động cả bầu trời, tất cả không ngừng biến hóa, trả lại vẻ hoang tàn ban đầu của thiên nhiên.
Từng bước đi ra, hắc quang trên người Lucifer có chút mờ đi. Dù là bị Hoàng Kim Phạm Quỳ hấp thụ hay bị quang minh thiêu đốt, những đòn tấn công đó vẫn mang tính hủy diệt đối với bất kỳ sinh vật nào trên thế giới này.
“Không tệ, nhưng với cái thân xác tồi tàn này, ngươi còn làm được gì nữa.” Michael dù ấn tượng nhưng vẫn cảm thấy Lucifer không có cơ hội lật ngược tình thế.
Lucifer cười khẩy một tiếng. Bên cạnh hắn, một cánh cửa màu xanh nhạt từ từ xuất hiện. Từ trong cánh cửa, hai nữ tinh linh toàn thân trắng muốt bước ra.
Hai thiếu nữ này nếu so sánh thì trạc tuổi Linh Linh nhưng vóc dáng nảy nở, sắc vóc và chiều cao đều hơn vài phần, đường nét đậm chất Đông Âu. Trên mặt họ đeo một tấm mạng che trắng, hoàn toàn không thể nhìn rõ dung nhan, nhưng có thể dễ dàng đoán được đây là hai đại mỹ nhân sắc nước hương trời. Khí tràng của họ giống như hai khế ước giả của Lucifer.
Đối với Mạc Phàm, hắn lại cảm thấy hơi thở của một trong hai người vô cùng quen thuộc, chính là người đã giao thủ với hắn trong thời gian ngắn trước đây.
Cả hai nhanh chóng đứng lại gần Lucifer, niệm một loại thần chú cổ ngữ nào đó. Ánh sáng trắng tỏa ra mạnh mẽ, bao phủ cả ba người.
Không mất quá nhiều thời gian, ánh sáng trắng mờ dần rồi tắt hẳn, để lại một Lucifer toàn thân hồi phục, không một vết thương.
“Bạch... Bạch Tinh Linh!!” Đại Thiên Sứ Trưởng Michael và Saga từ xa đều kinh hãi thốt lên.
Bạch Tinh Linh là những sinh vật thánh tinh linh cực hiếm, gần như cả trăm năm nay không còn ai nhìn thấy. Chúng sở hữu năng lực chữa trị tốt nhất thế giới này, nhân loại tuyệt đối không thể so bì.
Thần hồn của Parthenon Thần Miếu, theo một vài sử sách nghiên cứu sâu xa, nghe nói chính là đến từ linh hồn của một nữ vương Bạch Tinh Linh trong truyền thuyết.
“Không phải một… mà là hai con, hắn làm sao...” Saga không thể giữ được bình tĩnh. Nàng cảm thấy lúc này, ngay cả khi Michael và Mạc Phàm liên thủ cũng khó có phần thắng trước Lucifer, một kẻ mạnh ngoại hạng lại sở hữu hai thánh tinh linh như thế.
...
Lucifer cười gằn khi nhìn sắc mặt Michael. Hắn bước ra khỏi khu vực ánh sáng trắng, để lại hai tinh linh đứng sau lưng.
“Bây giờ thì còn nằm trong tính toán của ngươi nữa không?” Lucifer lên tiếng hỏi Michael.
Michael sắc mặt có chút tái nhợt, không nói gì khi chứng kiến cảnh này.
Ở gần đó, một loại lực lượng màu đen khác đột nhiên tỏa ra vô cùng dày đặc, không kém vật chất tối là bao.
Nó chính là đại diện cho loại ma pháp bóng đêm thường thấy của vị diện loài người, hắc ám vật chất.
Trong luồng hắc ám vật chất khổng lồ tràn ra, có thể nghe thấy âm thanh của một nam nhân, không quá lớn, chỉ vừa đủ nghe:
“Apase, Ảnh Duệ Trường Giả, Tiểu Viêm Cơ... ra đây!!!”
…
“Đại ca ca!”
Giọng nói của một nữ tử trưởng thành vang lên vô cùng êm tai. Trong làn sương hắc ám vật chất dày đặc, nữ tử hiện thân mờ ảo nhưng cũng đủ để lộ ra khí chất vô cùng xinh đẹp, quyến rũ đến cực điểm.
Nàng giống như một đóa mẫu đơn tươi đẹp nở rộ trên mảnh đất tràn ngập tử khí, một mình tỏa sáng đối nghịch với những sinh vật bóng đêm vừa xuất hiện. Như cũ, nàng không ngần ngại chạy đến bên “đại ca ca” của mình rồi ôm chặt lấy cánh tay, nhất quyết đòi sủng ái.
Mạc Phàm đang cố tỏ ra thật ngầu trước mặt hai vị thánh nữ Bạch Tinh Linh bên kia chiến tuyến thì bỗng cảm thấy hình tượng của mình sụp đổ tan tành.
“Apase, ngươi lại muốn làm gì, bỏ ta ra!” Mạc Phàm vội quát Apase. Tay trái hắn lúc này đã bị nàng kẹp chặt, cả người nàng dựa vào, nhưng bàn tay vẫn còn không gian hoạt động, hắn tiện tay vỗ lên mông nàng vài cái để kiểm tra độ trưởng thành.
Apase đỏ mặt nhưng nàng cũng đã quen với loại người như Mạc Phàm, vẫn cứ dính chặt lấy tay hắn, có chăng thì tiện thể cắn một cái cho bõ giận.
“Lánh lánh ~”
Tiểu Viêm Cơ cũng hiện ra, bay thẳng vào lồng ngực ôm rồi lại bò lên vai Mạc Phàm làm nũng. Nàng vẫn ở trạng thái tiểu hài nữ tinh linh quen thuộc mỗi khi chơi với ba ba.
Chẳng mấy chốc, Mạc Phàm nhận ra bầu không khí mình tạo ra đã không như ý muốn, biến thành một nhà trẻ thực sự.
Trong lòng hắn có chút khó chịu, khuê nữ nuôi lớn thế này mà vẫn thích làm mất mặt ba ba trước đám đông. Hắn triệu hồi tất cả thuộc hạ mạnh nhất của mình, không hề che giấu ý định thực sự: bắt cóc hai nàng Bạch Tinh Linh xinh đẹp kia của Lucifer về nuôi!
Mạc Phàm đã nhiều lần thổ lộ với Triệu Mãn Duyên rằng hắn vô cùng yêu thích việc có những đồng đội có thể hồi phục, chữa trị ngay tức thì để hắn đánh nhau cho thoải mái. Tâm Hạ hoàn toàn đủ điều kiện này, nhưng nàng trước giờ lại quá bận bịu, không thể đi theo hắn mãi.
Bây giờ Lucifer lại vừa tung ra hai Bạch Tinh Linh hiếm có như thế trước mặt, cảm nhận không thể nào dưới cấp bậc Đế Vương, một trong hai người thôi cũng tuyệt đối có năng lực chữa trị trên cơ Tâm Hạ. Thậm chí các nàng đều thuộc hàng minh tinh xinh đẹp xuất chúng trong các loài sinh vật, mà đối với loại này, Mạc Phàm xưa nay đều không bỏ qua...
Đề xuất Voz: Cú Ngã - khởi đầu hay kết thúc