Chương 71: Cấm Giới Hệ Thực Vật?

...

Không có thói quen nghe những lời phát biểu sáo rỗng tại hội trường nội viện, Mạc Phàm ậm ừ cho qua rồi cũng chậm rãi rời khỏi chỗ ngồi.

Ban đầu, hắn dự định kéo Mục Ninh Tuyết đi dạo quanh học viện cùng mình, dẫu sao cảnh sắc nơi dãy Anpơ này có thể xem như tiên cảnh trong tất cả các học phủ trên thế giới. Chỉ là Mục Ninh Tuyết vốn tính trầm lặng, nàng muốn ở lại nghe cho hết nên đã thẳng thừng từ chối hắn.

Mạc Phàm đành cười khổ, một mình dạo bước đến hoa viên Roa phía sau ngoại viện để thưởng ngoạn.

Xào xạc… Vài cơn gió dịu thổi ngang qua người, làn hơi ấm này không thể nói là quá quen thuộc, nhưng cảm giác nó mang lại thì vô cùng tự nhiên, tựa như từ lúc nào đó trong cơ thể đã lưu giữ lại. Đặc biệt là trong khoảng thời gian gần đây, Mạc Phàm mới có thể nhận ra được. Khóe miệng hắn đột nhiên nhếch lên một nụ cười đầy thích thú.

“Ngươi thực sự rất yêu quý vườn hoa này sao, Lonna?”

Một tia quang hồn từ sau gáy Mạc Phàm le lói hiện ra, ban đầu chỉ là một chùm sáng trắng vô định hình, sau đó dần tách ra hoàn toàn, ngưng tụ thành thân ảnh của một nữ nhân thuần khiết.

Nàng có đôi mắt trong suốt tựa thủy tinh, cơ thể là một làn sương đặc quánh, nhu mì đến mức khiến người ta muốn che chở, khí chất này dĩ nhiên rất tương đồng với Tâm Hạ hay bạch tinh linh Mei.

Nàng chính là Lonna! Vị Thiện Hồn trung nghĩa!

Học phủ Anpơ này chính là nhà của nàng. Dù nàng chỉ tồn tại dưới dạng hồn cách trong cơ thể Mạc Phàm, nhưng đối với nơi này vẫn nảy sinh một sự dao động mãnh liệt, muốn được ngắm nhìn, muốn được bước ra thưởng thức.

Nhưng hiện giờ nàng chỉ là một hồn cách canh giữ Tà Thần Bát Miếu, không thể tùy tiện xuất hiện trên nhân gian, chỉ có thể nhờ Mạc Phàm dùng ý niệm, giải phóng tinh thần lực để đưa nàng ra ngoài trong chốc lát.

“Nơi này vẫn vậy, thật đẹp!”

Hoa viên Roa…

Lonna ngắm nhìn từng bông hoa, cúi người xuống hít hà hương thơm của chúng, mặc cho những ký ức năm nào lũ lượt ùa về khiến vành mắt nàng dần ướt đẫm.

“Mạc Phàm, người có biết tại sao ta đồng ý đi theo Hồng Ma Nhất Thu không?” Lonna hỏi.

“Đi theo? Không phải Nhất Thu luôn tìm kiếm, cưỡng ép thu thập Bát Hồn Thiên Địa sao?” Mạc Phàm hơi khó hiểu trước lời của Lonna.

Lonna nở nụ cười, nàng lắc đầu trước câu hỏi của Mạc Phàm, rồi lại vui vẻ nói tiếp:

“Đối với ác hồn thì là như vậy, nhưng Nhất Thu không đối xử giống thế khi tìm kiếm thiện hồn. Vốn dĩ sau khi được người rửa oan, ta hoàn toàn có thể lựa chọn siêu thoát…”

Mạc Phàm kinh ngạc nhìn chằm chằm Lonna, không nói nửa lời, lặng lẽ chờ đợi nàng nói tiếp.

“Nhất Thu không hề cưỡng ép, chỉ đơn giản đưa bàn tay hiền hòa ra, nhưng là ta đã nguyện ý nắm lấy, tự mình cống hiến cho chủ thể… Người xem.”

Lonna nói rồi đặt bàn tay lên vườn hoa dưới chân. Nàng không nghĩ ngợi gì nhiều, lập tức nhắm mắt lại. Ánh sáng bạch ngân đột nhiên phóng thích không ngừng, bao quanh thân thể u linh của nàng rồi lan tỏa ra tám phương vô số kể.

Thủy ngân cùng bạch tố hòa quyện trên từng đóa hoa, vừa mượt mà, vừa trong suốt, lại có những vầng hào quang trắng muốt nở rộ, mang theo cảm giác thanh dịu cuốn đi theo ngọn gió.

Bạch Ngân là một loài thực vật sinh trưởng trên đỉnh Anpơ lạnh giá, và tại hoa viên Roa này, nó chính là nữ hoàng băng lãnh nhất. Không phải vì nó đại diện cho tuyết trắng Anpơ, mà vì sương giá tạo ra nó vốn đã được hòa tan đến mức không thể nào tinh khiết hơn.

Dù là hương thơm hay khí chất, dù luận về sắc đẹp hay điển tích hình thành, Bạch Ngân vẫn luôn giữ vị trí đứng đầu, là đại biểu của cả lục địa Âu Châu.

Mạc Phàm đứng đó thẫn thờ, hắn thậm chí có thể phân biệt được mỗi một gốc cây Bạch Ngân đang nô đùa sinh trưởng, tựa như ma pháp do chính mình thi triển vậy.

Khi tinh thần lực dần lan tỏa, Mạc Phàm cảm nhận được hơi thở của Bạch Ngân ngày một khổng lồ. Hắn có cảm giác chỉ cần mình muốn, chỉ cần một ý niệm khẽ động, hắn có thể khiến sức mạnh của Bạch Ngân bao trùm cả dãy núi Anpơ này trong chốc lát.

Trường âm, hô hấp, cùng tiết tấu nhẹ nhàng đong đưa, tất thảy những đóa Bạch Ngân tựa như đang ra sức chào mừng Mạc Phàm, vừa cung kính phục vụ, lại vừa vui vẻ vì tìm được một vị chủ nhân đích thực.

Phiến hoa Bạch Ngân không sắc bén, nhưng lại có khả năng hấp thụ dinh dưỡng cực kỳ cao, bao trùm phạm vi sinh trưởng hàng ngàn, thậm chí hàng vạn kilomet. Mạc Phàm có thể tùy ý thu về nguồn tinh hoa lực lượng khổng lồ, mạnh mẽ đến không gì sánh nổi.

Đặt lên bàn cân so với Phạm Quỳ của Michael, dĩ nhiên là hoàn toàn khác biệt. Sự kinh khủng nhất của Phạm Quỳ chính là trói buộc, mượn quang năng của thái dương để tịnh hóa, cũng coi như hấp thu, nhưng là thiêu đốt, bóp nghẹt đối phương để sử dụng cho riêng mình. Để từng gốc Phạm Quỳ phát triển nhanh chóng hơn, nó tất yếu sẽ vô cùng đáng sợ khi đối đầu với sinh vật hắc ám.

Trái lại, Bạch Ngân tinh tế hơn, nhẹ nhàng hơn, thuần khiết như chính bản thân nó vậy. Dù là tinh hoa, hơi thở thiên địa, không khí, nguyên tố, hay sinh vật… Bạch Ngân đều không hề bài xích. Chỉ cần khẽ lắc lư một cái, ào ào dưỡng chất sẽ róc rách chảy vào, mang theo từng tán hoa, từng mùi hương lan tỏa đến cho chủ thể. Cứ như vậy, tất cả thống nhất truyền hết cho một người lãnh tụ, không phân tán, không tự hưởng quyền năng như Phạm Quỳ, nhưng đối với người sở hữu lại được khuếch đại hơn gấp mấy lần.

Cảm giác này… giống hệt một lĩnh vực ma pháp…

Cấm Giới Bạch Ngân?

Thân thể Mạc Phàm hoàn toàn đắm chìm trong một loại cảm giác cực kỳ nhu hòa và tinh khiết, nhẹ nhàng phiêu đãng. Không có bất kỳ sự thống khổ nào, mà nếu có, cũng chỉ là hơi thở ôn nhu đang vuốt ve tâm linh hắn.

Hắn cảm thấy nếu trước đây mình không cần tiếp nhận lực lượng Tà Thần, chỉ cần may mắn sở hữu thiên phú liên quan đến hoa Bạch Ngân này, thì chỉ cần bế quan tu luyện vài năm, hắn cũng có thể tự mình đột phá, tiến vào Cấm Chú.

Giống như Mục Ninh Tuyết phải trải qua sự khắc nghiệt của Vĩnh Dạ Nam Cực để tu luyện, Cấm Giới Bạch Ngân lại tạo ra một môi trường êm dịu hơn, thoải mái tiếp nhận tinh hoa lực lượng của núi cao Anpơ để dần dần phá vỡ rào cản mà thăng cấp.

Hắn thử nghiệm một chút, sau khi hấp thụ dưỡng chất, hắn có thể nhả ra truyền lại cho từng nhánh Bạch Ngân, khiến chúng điên cuồng sinh trưởng, cao lớn hơn ba, bốn lần, bản thân cũng mang thêm thuộc tính kìm hãm di chuyển vô cùng cao.

Đối với pháp sư dưới Cấm Chú, tốc độ và sự cơ động vốn chưa thể hiện được triệt để, họ vẫn còn bị ảnh hưởng bởi việc điều tiết ma pháp của mình.

Nhưng khi lên tới cấp bậc Cấm Chú, cơ thể tự nhiên đã đột phá tới cảnh giới ưu việt, và ở đẳng cấp này, sự linh động và tốc độ chiếm hơn năm thành yếu tố quyết định chiến thắng khi đối đầu.

Kìm hãm dù chỉ một chút, cũng đồng nghĩa với việc trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, Mạc Phàm đã có thể triệt để phanh thây đối thủ.

Trong khi đó, cơ thể hắn lại được nhận tinh hoa từ Bạch Ngân đưa tới, rơi vào trạng thái toàn thịnh mỹ mãn, ma pháp tự nhiên cũng được chúc phúc thêm hai thành lực lượng…

Quá dã man!!!

Mạc Phàm sung sướng đến toàn thân phát nhiệt.

Không nói đến việc bản thân đã tiếp nhận lực lượng hắc ám miên man, cốt để giữ thần cách Tà Thần trong người, Mạc Phàm sẽ mãi mãi không thể nhận được chúc phúc từ Bạch ma pháp nữa. Nhưng Cấm Giới Bạch Ngân này lại phi thường mạnh mẽ, mở ra cho hắn thêm một lĩnh vực thuộc tính, thoải mái gia trì sức mạnh cho bản thân.

Hai thành… hai thành sức mạnh ở cấp độ của mình, thật không thể tưởng tượng nổi. Thậm chí, nếu cho hắn thời gian lâu hơn để tự mình cướp đoạt ma năng thiên địa, có khả năng sẽ tích trữ được lên tới ba, bốn thành.

Quá mức nghịch thiên rồi!!

Như vậy xem ra, hồn cách của Lonna, được thiên địa ưu ái kết giao linh hồn thành Bạch Ngân, dĩ nhiên có thể tồn tại sánh ngang với Phạm Quỳ…

Không phải là sức mạnh phá hoại kinh thiên, không có năng lực công kích cường hãn để lại cho vị diện hậu quả ngàn năm khó tái tạo, nhưng cái hắn có chính là khả năng hấp thụ ma năng, tích trữ tổng hợp lực lượng, và giải phóng năng lực kìm hãm kẻ địch trên một phạm vi vô cùng rộng lớn.

Cứ việc có hơi khác biệt với ma pháp chính thống từng khổ tu, không cần liên kết tinh tử.

Nhưng sức mạnh thế này thì cũng không kém Cấm Chú là bao!!!

Có lực lượng này hỗ trợ, Mạc Phàm thầm nghĩ, mình có thể dựa vào sức bản thân ngự trị cả một phương trời, đối đầu với một nhánh quân Cấm Chú phổ thông cũng tuyệt đối tự tin có khả năng tận diệt.

Thậm chí, mình còn có Hồn Lôi đang dần hấp thụ tiến hóa, chờ ngày xung kích, tương lai có thể trở thành một quân bài tẩy để đối đầu với Lucifer.

Hừ… Lãnh Nguyệt Yêu Mâu, ngươi chờ đó cho ta!!

“Cảm ơn!”

Âm thanh nhỏ vang lên bên tai, Mạc Phàm đang vui sướng trong lòng đột nhiên giật mình, hắn không ngờ Lonna lúc này lại nói thế.

“Cảm ơn, người đã rửa oan cho ta sau ngần ấy năm ở nơi này, ta rất cảm kích. Người nói Bạch Ngân sẽ không biến mất, phải không?” Lonna nói.

“Lonna…” Mạc Phàm mãi nhìn vào gương mặt phúc hậu của nàng.

Gương mặt Lonna sáng rực, mắt híp lại mỉm cười hạnh phúc nhìn Mạc Phàm, điều này làm hắn có chút chạnh lòng về cô gái xinh xắn nhưng yểu mệnh này.

“Bạch Ngân trong nhân gian còn đại diện cho một thứ nữa… đó là yêu đời, là thanh xuân hạnh phúc. Ta muốn đến với người, vì từ lúc người xuất hiện, ta đã hiểu ra rằng, một ngày nào đó Bạch Ngân sẽ lại sinh trưởng tốt đẹp, và đương nhiên không chỉ ở vùng Anpơ này. Người giống như ngọn lửa hy vọng vậy, ta luôn tự hào vì đã mang lại một nhánh nhỏ niềm tin...” Lonna hạnh phúc ôm lấy một nhánh hoa, nói.

Ấm áp…

Cô gái này vốn dĩ ấm áp như vậy.

Mạc Phàm chỉ tiếc một điều rằng ngoài hắn ra, không ai có thể nhìn hay nghe thấy Lonna. Linh hồn vốn không giống triệu hoán sinh vật, nếu không hắn đã có thể để nàng gặp lại viện trưởng Perry cùng lão sư Galan một lần.

Hai người họ vẫn luôn xem Lonna như con gái của mình. Bất luận có phẫn nộ thế nào khi nghĩ nàng phản bội, có tức giận ra sao khi cho rằng nàng nói dối, phần tình cảm kia thực sự không thể nào vứt bỏ. Huống hồ khi chuyện này được làm sáng tỏ, có lẽ nỗi hối hận cùng day dứt vẫn còn chôn giấu đâu đó trong góc khuất trái tim của mỗi người.

"Ngươi có nguyện vọng gì đặc biệt không, Lonna?"

“Người đã hoàn thành hết cho ta rồi!”

Mạc Phàm thở dài một tiếng, có chút thẹn lòng.

“Bất quá, có chuyện này ta luôn muốn hỏi người!?” Lonna hỏi.

“Chuyện gì, cứ hỏi.”

“Linh hồn Bạch Ngân trong bản thể ta cho phép mình có cái nhìn vô cùng trong suốt vào linh hồn của bất cứ ai. Từ lần đầu nhìn thấy người, ta liền phát hiện có chút bất đồng kỳ lạ!?”

“Bất đồng kỳ lạ?” Mạc Phàm đột nhiên sững người.

“Người rốt cuộc bao nhiêu tuổi? Linh hồn ta nhìn thấy được của người hoàn toàn không có sự bào mòn của thời gian theo quy luật tương tự với nhân loại!?” Lonna ngập ngừng một chút nhưng vẫn cố hỏi ra câu này.

Không phải người thường!?

Lão tử đây còn chưa có con nối dõi, đừng nói mấy lời đau lòng thế chứ…

“Còn có thể như vậy sao?... Có lẽ do ngày trước ta đã hòa trộn hồn cách với ác ma từ rất lâu, dẫn đến huyết mạch thay đổi.” Mạc Phàm cố gắng nghĩ ra một lý do để trả lời.

Hắn còn muốn nói thêm, rằng mình đến từ một thế giới khác một cách thần kỳ, nơi đó thậm chí khí tràng hay ma pháp hoàn toàn không tồn tại, rất có thể đó là nguyên nhân khiến hồn cách của hắn khác biệt.

Chỉ là thực sự cũng không biết phải nói làm sao cho Lonna hiểu được.

Haiz... nhận một mặt dây chuyền kỳ lạ từ một ông lão sau trường, rồi đùng một cái mở mắt ra đã ở một thế giới khác!? Nghe có hợp lý không cơ chứ? Ai mà tin cho nổi?

“Nếu người không muốn nói, ta cũng không ép hỏi. Trên người người có một số chuyện rất bí ẩn, ta chỉ thắc mắc chứ không hề hoài nghi. Dù sao cũng rất cảm tạ người!” Lonna nở nụ cười ôn hòa, nàng nhún vai một cái rồi hòa tan trở lại thành thần cách bên trong cơ thể Mạc Phàm.

“Lộc cộc ~~~”

Xì xầm vài tiếng, một thân ảnh nữ tử khác từ đâu xách hai chậu nước tới. Nàng dường như định tưới cho bồn hoa Roa, và tất nhiên đã nhanh chóng chạm mặt Mạc Phàm.

“Ngươi đã trở thành Cao Giai Pháp Sư rồi à?” Mạc Phàm nhìn Lý Vũ Nga nói.

“Ừm.”

Lý Vũ Nga lấy tay che miệng cười, rồi nàng nói tiếp:

“Từ lần đầu chúng ta gặp ở New York, ngươi đã nói mong muốn của mình là trở thành đệ nhất pháp sư, có phải bây giờ ta nên chúc mừng ngươi không?”

“Ha ha...”

Cả hai cùng nhau ôn lại chuyện cũ một lúc, Mạc Phàm cũng phụ Lý Vũ Nga tưới nước cho hoa rồi nhanh chóng sửa soạn nhập tiệc cùng mọi người...

Đề xuất Voz: Tiền nhiều thì có nên mua nô lệ về chơi?
BÌNH LUẬN