Chương 70: Món quà của Mục Ninh Tuyết
...
“Còn có chuyện gì sao?” Mei nhẹ nhàng xoay người, cất tiếng hỏi.
Bờ vai nàng không quá cao, dáng người có phần mảnh mai, để lộ ra xương quai xanh trắng ngần tinh xảo, tựa như được dệt nên từ những sợi tơ quý giá của tộc Tinh Linh Thiên Thần.
Nếu nói mỗi cá thể Tinh Linh là một hạt giống thượng phẩm trong vườn địa đàng, thì Bạch Tinh Linh chính là đóa hoa tiên ly kiều diễm nhất giữa khu vườn ấy.
Cảnh tượng ấy khiến Mạc Phàm bất giác sững sờ, ngay cả Diệp Tâm Hạ đứng bên cạnh, dù mang thần khí cao quý, cũng không khỏi xao động.
Dĩ nhiên, hai người họ không hoàn toàn bị vẻ đẹp yêu kiều kia chinh phục, cũng không phải vì nàng là một Tinh Linh hiếm thấy mà rung động.
Điều quan trọng là ánh mắt của Mei, ẩn chứa nỗi thương tâm và đau khổ dường như sắp vỡ òa. Nàng trông mỏng manh như một trang giấy… một trang giấy đã bị vấy bẩn bởi những nét chữ nguệch ngoạc. Dù những ngày qua đối với nàng chẳng khác nào địa ngục, nàng có cố gắng thế nào cũng không cách nào xóa nhòa, vĩnh viễn không thể chấp nhận được.
Tấm lưng ấy vừa quay đi, liền cho người ta cảm giác rằng nỗi đau không thể nguôi ngoai kia đã thắt chặt lại.
Tộc Bạch Tinh Linh… vốn dĩ thế giới này đã không còn tìm thấy, một chủng tộc có thể xem như đã tuyệt diệt. Tiểu Viêm Cơ từ khi sinh ra đã có Mạc Phàm chăm sóc, bảo hộ, giả sử nếu Mạc Phàm không còn, hắn hoàn toàn thấu hiểu được tâm trạng của Tiểu Viêm Cơ sẽ ra sao.
Vốn định nói gì đó, nhưng Mạc Phàm lại lắc đầu với Diệp Tâm Hạ.
“Không, không có gì, ta xin lỗi. Ngươi hãy về phòng nghỉ ngơi cho tốt, nếu cần gì cứ liên lạc với chúng ta!” Mạc Phàm nói.
Mei không đáp lại, nàng nhanh chóng xoay người, bước thẳng ra ngoài rồi đóng cửa, lập tức chạy về phòng mình.
“Ngươi không phải muốn thu nhận nàng sao?” Diệp Tâm Hạ nhìn ra ý định ban đầu của Mạc Phàm, nhưng lại thấy hắn từ bỏ, liền đợi Mei đi khuất mới không nhịn được quay sang hỏi.
Mạc Phàm nhìn nàng một hồi rồi đột nhiên đặt tay lên ngực, đưa ý niệm tràn vào khế ước không gian, truyền một luồng hơi ấm cho Tiểu Viêm Cơ đang ngủ say bên trong.
“Ngươi cũng có liên kết với Tiểu Viêm Cơ mà, phải không?”
Nghe câu nói này, Diệp Tâm Hạ ngẩn người, một lúc sau trên gương mặt nàng mới nở nụ cười dịu dàng.
“Ân, suýt chút nữa ta đã vô ý!”
“Quá khứ luôn là thứ gì đó vô cùng thiêng liêng, không bao giờ có thể quên được… Ta không muốn nhân lúc tâm trạng nàng yếu đuối nhất để thu nhận. Không phải vì cao thượng hay toan tính gì cả, đơn giản chỉ vì ta cũng có một đứa con gái… Ài, tâm trạng đó thật không dễ chịu chút nào!” Mạc Phàm thở dài.
Nếu là bình thường, hắn nhất định sẽ không từ bất kỳ thủ đoạn nào để kéo Bạch Tinh Linh kia về phía mình.
Nhưng ánh mắt u buồn ấy tựa như một nhát dao đâm thẳng tới, khiến Mạc Phàm bất giác lùi lại nửa bước, quyết định tạm thời cho nàng thêm chút thời gian…
-----
-----
Sáng sớm hôm sau.
Làn sương tinh mơ thanh dịu dần tan, từ trên những vòm mây cao vút, những tia nắng đầu tiên bắt đầu len lỏi qua từng ô cửa sổ của học phủ Anpơ, báo hiệu một bình minh mới đã đến.
Mạc Phàm tạm thời đã qua cơn nguy hiểm, Diệp Tâm Hạ cũng không còn lo lắng. Nàng để Mục Ninh Tuyết ở lại cùng hắn, còn bản thân thì phải gấp rút trở về Parthenon Thần Miếu để phục hồi nguyên khí sau trận chiến khốc liệt.
“Mạc Phàm ca ca, huynh phải giữ gìn sức khỏe, không được tùy tiện để bản thân đối mặt với nguy hiểm nữa, muội nhất định sẽ tìm ra phương pháp chữa trị cho huynh.” Diệp Tâm Hạ hai mắt vẫn hiền dịu đến cực điểm, nói với hắn.
“Tâm Hạ… ngươi không thể ở lại thêm vài ngày nữa sao? Ta thật không muốn a…” Mạc Phàm vòng tay qua người Thần Nữ Parthenon, siết chặt nàng vào lồng ngực.
“Huynh lớn tướng rồi, lo dưỡng thương cho tốt đi!” Diệp Tâm Hạ đột nhiên đỏ mặt, có chút ngượng ngùng.
Nàng làm sao không hiểu lời lẽ của tên biến thái này chứ, cái bộ dạng đó rõ ràng không phải vì vết thương mà nói ra…
Mục Ninh Tuyết đứng bên cạnh, đột nhiên kéo tay Diệp Tâm Hạ ra một góc khuất, ra hiệu cho những người khác nên ý tứ tránh đi.
“Ninh Tuyết, nguyên khí của ngươi cũng chưa hồi phục hoàn toàn, vẫn cần rất nhiều thời gian đấy!” Diệp Tâm Hạ nói.
“Ân, chuyện đó ta hiểu, có việc này trọng yếu cần giao cho ngươi.” Mục Ninh Tuyết đáp.
Là bạn thân từ nhỏ, Diệp Tâm Hạ đương nhiên hiểu ý Mục Ninh Tuyết. Nàng xưa nay luôn mạnh mẽ, mọi việc đều thẳng thắn, công khai. Nếu đã lén lút như vậy, chắc chắn là một bí mật cực kỳ quan trọng.
Mục Ninh Tuyết mở vòng tay không gian, lấy ra một chiếc hộp bảo thạch bí ẩn, nhẹ nhàng đặt lên tay Tâm Hạ.
Chiếc hộp bảo thạch không lớn lắm, có thể nằm gọn trong hai lòng bàn tay của nàng.
Ngay khoảnh khắc cảm nhận được vật thể, Diệp Tâm Hạ truyền ý niệm vào bên trong, đột nhiên toàn thân khẽ run lên vì cộng hưởng.
A…
“Ninh Tuyết, làm sao ngươi có được nó?” Diệp Tâm Hạ kinh ngạc đến độ hai mắt mở to, cảm giác như tâm hồn vừa được gột rửa, toàn thân tràn ngập linh khí tinh thuần.
Mục Ninh Tuyết mỉm cười, nàng ghé sát vào tai Diệp Tâm Hạ thì thầm điều gì đó, không để cho người khác nghe thấy.
Tất nhiên là trừ Mạc Phàm ra, với tinh thần lực hiện tại của gã, trong khoảng cách không quá xa, nếu hắn muốn nghe lén thì không ai đủ tinh vi để qua mặt được.
“Không ngờ ngươi lại thu được một khế ước tốt như vậy, ta rất biết ơn hảo ý này.” Diệp Tâm Hạ cười nói.
Hai người trò chuyện thêm một lát rồi nhanh chóng chào tạm biệt.
“Ta đi đây, các ngươi bảo trọng!”
-----
-----
Lại nói, hôm nay cũng là lễ nhập học của tân sinh viên khóa mới tại học phủ Anpơ, một đại lễ long trọng hai năm một lần.
Như thường lệ, lực lượng chủ yếu vẫn là các nữ sinh, không một bóng dáng nam sinh nào dám lảng vảng trước hội trường.
Bên trong nội viện học phủ Anpơ, đám nữ sinh mới lẫn cũ chen chúc nhau, phủ kín toàn bộ hàng ghế, chỉ để được tận mắt chiêm ngưỡng những thần tượng của mình.
Đúng vậy, đó là nhóm pháp sư thiên tài bậc nhất được sinh ra trong vòng trăm năm, thậm chí là ngàn năm trở lại đây.
Trên thế giới này, còn có những cá nhân nào đạt được thành tựu đáng sợ đến thế!?
Chưa đến 30 tuổi đã đột phá Cấm Chú…
Những anh tài với kinh nghiệm chinh chiến vượt khỏi phạm vi châu lục...
Kinh diễm hơn cả, họ vừa sống sót trở về từ trận chiến đẫm máu nhất của Thánh Thành trong hàng ngàn năm qua!
Mạc Phàm,
Mục Ninh Tuyết,
Triệu Mãn Duyên,
Mục Bạch,
Trương Tiểu Hầu…
Lúc này, họ giống như những vì sao sáng nhất, là đại biểu ưu tú nhất trong thế hệ pháp sư trẻ tuổi trên toàn thế giới.
Được mời làm đoàn thần tượng ở học phủ Anpơ, quả thực không hổ danh, là những bậc trượng phu quân tử đương thời.
“Wow, là Mạc Phàm kìa, quán quân Học Phủ Chi Tranh năm ấy!”
“Nghe nói trước đây, Mạc Phàm từng là học viên trao đổi ở trường chúng ta, còn một chiêu đánh bại cả lão sư Heidy!”
“Không phải anh ta còn đánh thắng cả Đại Thiên Sứ của Thánh Thành sao? Đó là cấp bậc Chí Cao của tu vi Cấm Chú rồi, vậy mà tuổi còn trẻ như thế!”
“Người đi bên cạnh Mạc Phàm hình như là cô gái đó, cũng là nữ vương của Học Phủ Chi Tranh lúc đó!”
“Đúng rồi, sao mà đẹp đến vậy, ghen tị chết mất.”
“Họ còn là những anh hùng trong hạo kiếp Ma Đô ở Trung Quốc đấy, còn có Triệu tiền bối, Mục Bạch tiên sinh nữa…”
“Thật ngưỡng mộ…”
Trái với thường ngày, hôm nay Mạc Phàm lại đặc biệt nghiêm túc, phong thái vô cùng đĩnh đạc. Không rõ là vì hắn không có tâm trạng hưởng ứng, hay là do bên cạnh đã có một hồng nhan với khí chất và dung mạo bất phàm.
Dường như trong mắt hắn, cả thế giới chỉ còn lại hình bóng của Mục Ninh Tuyết, mọi cảnh vật bên ngoài đều trở nên lu mờ, không đáng để bận tâm…
Lão sư Blanche đi tới.
“Blanche lão sư, ngài càng lúc càng xinh đẹp ra nha.” Mạc Phàm cười hỏi.
“Ngươi thật biết đùa, ta làm sao so sánh được với nàng ấy… Mà phải nói, Mạc Phàm, thực lực của ngươi bây giờ ta không thể dùng từ ngữ bình thường để hình dung được nữa rồi. Ngươi chưa qua ba mươi tuổi đã có thể gây ra uy hiếp đáng sợ cho cả những Đại Thiên Sứ Trưởng.” Lão sư Blanche khẽ mỉm cười, dùng thanh âm rất nhỏ nói với Mạc Phàm.
“Ha ha, ngài nói vậy ta xin nhận.” Mạc Phàm biểu cảm tự nhiên, đổi lại là trước đây, hắn cũng không nghĩ thực lực của mình lại vượt bậc khủng khiếp đến vậy.
“Các ngươi ở lại dự tiệc một hôm, dù sao cũng là người quen, lại là ân nhân của chúng ta. Mục Nô Kiều cũng là đại sứ của học phủ Anpơ mà.”
“Yến tiệc xưa nay ta chưa hề từ chối, nhưng mà… các ngươi có món nào khác ngoài đồ chay không?” Mạc Phàm giơ ngón cái lên, cười đáp.
Blanche bị bộ dạng này của Mạc Phàm chọc cho bật cười, nhưng nàng cũng không nói nhiều với hắn, một lát sau đã phải quay về với công việc.
Ngồi trên hàng ghế, lắng nghe, ngắm nhìn đất trời xung quanh, thả hồn tận hưởng bầu không khí, khóe môi Mạc Phàm không khỏi khẽ run.
“Anpơ… thật nhiều ký ức!”
Đề xuất Tiên Hiệp: Mượn Kiếm