. . . . .
"Hắt xì... hắt xì! Quái lạ, chẳng lẽ có tên cô hồn dã quỷ nào đang lập đàn nguyền rủa mình sao?" Mạc Phàm quệt mũi, lẩm bẩm với vẻ mặt cau có.
Rừng núi Bảo Linh Sơn về đêm không hề tĩnh lặng. Khi màn đêm buông xuống, ánh trăng thanh khiết dịu dàng bao trùm cả bầu trời. Nổi bật trên sườn núi hùng vĩ là một đốm lửa hồng rực đang bập bùng cháy, thắp sáng cả một góc trời phía Đông Thiên Quốc.
Mạc Phàm dùng một cành cây lớn xiên qua con Báo Mun, thỉnh thoảng lại xoay đều trên đống lửa. Hắn vừa nhấm nháp liệt tửu đặc sản của Linh Vĩ Quốc, vừa lẩm bẩm chửi rủa đám Ngạn Thánh Giáo hành sự bất nhân, lòng căm phẫn sôi sục, chỉ muốn thay trời hành đạo, lóc da lột xương bọn chúng.
Ngồi cạnh hắn là một nữ tử có nhan sắc động lòng người. Nàng tĩnh lặng ngồi trước đống lửa, đến nỗi ánh lửa dường như cũng phải dịu lại, e lệ soi chiếu, tựa như một tiểu tỳ nữ đang trang điểm cho nàng.
Vị nữ tử này không ai khác, chính là Asha Corea. Nàng trò chuyện cùng hắn, nhưng ánh mắt lại nhìn hắn như thể đang trông một kẻ mắc bệnh dại.
Để phòng ngừa bị lây bệnh dại, cũng như lo sợ Mạc Phàm đột nhiên nổi cơn “điên”, vung ma pháp lung tung gây ngộ thương, Asha Corea quyết định ngồi dịch ra xa gã một chút.
"Hẳn là từ nhỏ ngươi đã thích đi gây sự vả mặt người khác hơn là đọc sách." Asha Corea nhìn đống lửa, buông một câu chán nản.
Câu nói của nàng lập tức dập tắt hứng khởi trong lòng Mạc Phàm, khiến hắn uống vội ngụm rượu mà suýt bỏng cả môi.
"Ý ngươi là sao...?" Đúng như dự đoán, hắn không hiểu.
"Nơi núi rừng này dày đặc Mộc nguyên tố, ngươi đốt lửa lớn như vậy chẳng khác nào tự mình châm mồi cho một trận hỏa hoạn." Asha Corea thờ ơ liếc hắn một cái, lạnh nhạt nói.
"À, ngươi nói cái này..." Mạc Phàm dở khóc dở cười, "Ta thật sự không nghĩ tới. Lỡ như nó cháy, chẳng phải chỉ cần tung ra một ít Thủy nguyên tố là dập được thôi sao?"
Chính vì sở hữu Thủy hệ ma pháp cường đại, lại còn có Thổ hệ, Hỗn Độn hệ, Không Gian hệ hùng mạnh, nên hắn chẳng bao giờ bận tâm đến mấy chuyện cháy nổ vặt vãnh. Ngay cả tám vị thiên địa bát hồn cũng chẳng buồn nhắc nhở hắn làm gì.
Thấy nàng chỉ cười trừ không thèm đôi co, Mạc Phàm cũng đành chịu, trong lòng không giấu nổi một tia mất mát.
"Ha ha, chuyện này không nhắc lại nữa. Ta có nỗi khổ tâm mà." Mạc Phàm nói.
"Nói nghe xem nào?"
Lời này của Mạc Phàm khiến Asha Corea khẽ lay động đôi mắt nai xinh đẹp, không nén nổi tò mò.
"Lúc đó ta nghĩ làm vậy là ngầu." Mạc Phàm mặt không đổi sắc, đáp lại một cách vô cùng tự nhiên.
". . ."
Asha Corea trừng mắt nhìn hắn, chỉ thiếu chút nữa là rút kiếm ra chém một nhát. Nàng càng lúc càng đồng tình với quan điểm của Ishisa. Diệp Tâm Hạ quả thực đã tu luyện thành yêu tinh, sức chịu đựng và nhẫn nhịn của nàng ấy đã đạt đến cảnh giới thượng thừa, đáng để người đời ngưỡng mộ.
Nếu không phải vậy, làm sao có thể ở bên cạnh tên điên này lâu đến thế mà thần trí vẫn còn tỉnh táo được?
Không khí ở Bảo Linh Sơn ẩm ướt và se lạnh. Khi màn đêm buông xuống, sương đọng nặng trĩu trên những tán lá rồi tí tách nhỏ giọt.
Vài giọt sương tinh khiết rơi xuống lọn tóc mái của Asha Corea, lăn nhẹ qua vầng trán thánh khiết. Dưới ánh lửa hồng, vẻ đẹp của nàng càng thêm phần huyền bí, toát lên một sức quyến rũ không thể cưỡng lại.
Bên ngọn lửa bập bùng, Mạc Phàm hết lần này đến lần khác bị vẻ đẹp hoàn mỹ của nàng đánh gục, trái tim vốn đã trưởng thành chín chắn cũng bị men rượu mạnh thiêu đốt đến sắp vỡ tung.
Đúng lúc này, hắn chợt nhận ra trên gương mặt xinh đẹp kia thoáng hiện lên nỗi tương tư và mất mát.
Mạc Phàm biết Asha Corea là một nữ nhân đầy bí ẩn, nàng có một thế giới riêng mà nhiều năm qua hắn vẫn không tài nào đoán được, cũng không đủ can đảm để hỏi tới. Nhưng dù thế nào đi nữa, khi nhìn thấy vẻ bi ai hiếm hoi trên gương mặt nàng, lòng hắn bỗng nhiên quặn thắt, cảm thấy nặng trĩu.
Điều này làm Mạc Phàm nhớ lại lần ở Luyện Ngục, nàng đã vì hắn mà vứt bỏ cả sinh mệnh.
Nếu khoảnh khắc đó nàng thật sự không còn nữa, hắn sẽ phải làm sao đây? Mạc Phàm đã từng nghĩ đến vấn đề này không ít lần, nhưng như thường lệ, hắn vẫn không tìm được câu trả lời.
"A! Không khí trên núi thật trong lành. Đi du ngoạn đúng là nên đến những nơi sơn thanh thủy tú thế này." Mạc Phàm cảm thấy huyết mạch ác ma trong người đang sôi trào vì rượu mạnh, hắn không nên tiếp tục ngồi đây nhìn nàng chằm chằm nữa, lỡ như phá vỡ bầu không khí này thì thật là lỗ vốn.
Ánh mắt Asha Corea bỗng trở nên vô định, cứ thế dừng lại trên gương mặt hắn. Nhìn bộ dạng cố tình lảng tránh của hắn, nàng bất giác nở một nụ cười.
"Ngươi đang muốn hỏi bí mật lớn nhất của ta là gì, đúng không?" Asha Corea bất ngờ hỏi một câu, đánh thẳng vào tâm tư của Mạc Phàm.
Mạc Phàm giật mình, thầm nghĩ chẳng lẽ nàng cũng có thuật đọc tâm?
Nhất hệ chủ tu là Cấm Chú Ám Ảnh, nhị hệ Cấm Chú Chúc Phúc, tam hệ Cấm Chú Không Gian, đệ tứ hệ Độc, đệ ngũ hệ Vong Linh.
Không có Tâm Linh hệ.
Ân, dù vậy, không thể không thừa nhận, tốc độ tu luyện của Asha Corea xưa nay vẫn luôn vô cùng đáng sợ, xứng đáng là đối thủ ngang tầm với Mục Ninh Tuyết.
Nàng là Thánh Nữ của Thần Miếu, dùng thân phận để đổi lấy tài nguyên tu luyện Chúc Phúc ma pháp lên đến Cấm Chú cũng không có gì lạ. Nhưng Ám Ảnh hệ và Không Gian hệ cũng đạt tới Cấm Chú, đặc biệt là Ám Ảnh hệ dường như là do nàng tự mình cảm ngộ đột phá. Ở kiếp trước, lĩnh ngộ về Ám Ảnh của nàng rõ ràng còn trên Mạc Phàm một bậc.
Vong Linh hệ và Độc hệ thì đã gần đạt đến Siêu Giai mãn tu. Đó là chưa kể, nàng còn nhỏ tuổi hơn Mạc Phàm, thật quá sức khoa trương.
Mạc Phàm chần chừ một lúc, cuối cùng lắc đầu, nói từ tận đáy lòng: "Không cần. Trong lòng ta luôn có hình bóng của một vị Ám Thương Thần Nữ cực kỳ bí ẩn, ta không muốn bất cứ ai bóc trần hình bóng đó."
"Ám Thương Thần Nữ trong tâm tưởng của ta đẹp một cách ma mị, hoàn hảo đến mức không một sinh vật nào có thể đứng trước nàng mà không xao xuyến, nhưng phần nhiều hơn là cảm giác sợ hãi. Ta cũng không ngoại lệ. Nói thẳng ra là ta thèm khát vẻ đẹp của nàng, nhưng ta biết, trên người nàng có độc. Loại độc này khiến ta căng thẳng, khiến ta cảm nhận được nguy hiểm trùng trùng mà không dám đến gần."
"Vậy là không dám, hay là không muốn?" Asha Corea khẽ nhếch môi, cử chỉ đầy quyến rũ. "Nam tử trước mặt ta đây, một mình nắm giữ danh hiệu Hắc Ám Vương, Hoàng Đế, Thành Chủ, Thánh Nguyên Pháp Thần, Liệp Vương, lẽ nào trên đời này chỉ có Thiên Cơ Tiên Nữ mới xứng để bầu bạn?"
"Có lẽ vậy. Ám Thương Thần Nữ không phải là nữ vương tà ác, nàng đại diện cho màn đêm, chính vì nàng bí ẩn và có những góc khuất không thể tỏ bày. Ta vĩnh viễn tôn trọng bí mật của nàng, tôn trọng và cảm thông cho nàng. Ta không cần nàng phải giống như Thiên Cơ Tiên Nữ, bởi vì trong mắt ta, ngay cả ánh sáng cũng không đủ tư cách để so sánh với nàng." Mạc Phàm thành thật nói.
Asha Corea ngẩn người, đôi mắt trong veo nhìn Mạc Phàm chăm chú, dường như có một sự rung động hiếm thấy.
Một lúc sau, nàng mới cúi đầu, khẽ nói: "Nếu không mở ra bí ẩn đó, ngươi có dám đứng trước mặt nàng mà gỡ bỏ mọi sự kiềm chế trong lòng mình không?"
"Nhiều lúc, ta thực sự mong ngươi thức tỉnh Tâm Linh hệ. Có như vậy, ngươi mới đọc được nội tâm của ta. Đến chính ta còn không hiểu nổi lòng mình nữa là." Mạc Phàm tự giễu.
Asha Corea lắc đầu, cho dù nàng có được Tâm Linh hệ cường đại thì có ý nghĩa gì chứ.
Hắn đã nguyện ý không tò mò về bí mật của nàng, vậy thì nàng cũng nên đáp lại, giữ bí mật cho hắn.
Có những chuyện chôn chặt trong lòng không thể nói ra, thì chính là không thể nói ra, không thể bước tiếp được.
"Ngươi có khổ tâm, ta nhất định sẽ giúp ngươi." Mạc Phàm quả quyết nói.
Asha Corea không đáp, nàng lặng lẽ nhìn vào đống lửa, trái tim băng giá bỗng dấy lên vài phần cô độc.
Đột nhiên, nàng cảm thấy mọi thứ như ngưng lại.
Ngọn lửa trước mắt như bị đóng băng, những tàn lửa li ti lơ lửng giữa không trung mà không rơi xuống.
Lá cây, sương đêm, tiếng gió rít, tất cả mọi thứ trong tầm mắt nàng đều rơi vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối. Ngay cả chính nàng cũng không thể thoát ra, mỗi cử động đều trở nên vô cùng khó khăn.
Đồng tử Asha Corea co dãn trong kinh ngạc, nhìn một bóng người từ phía ngọn lửa bước tới.
"Còn nữa, ta không quan tâm bí mật gì hết, chuyện đó chẳng là gì cả. Ta là ma pháp sư, không phải thám tử, không có hứng thú đi giải mã người khác." Một giọng nói trầm thấp khẽ vang lên bên tai Asha Corea.
Hắn chậm rãi tiến về phía nàng, mặc kệ nàng có cử động được hay không. Điều này khiến nàng thoáng chốc nhận ra một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng.
Không dám tin vào mắt mình, Asha Corea thấy gương mặt Mạc Phàm đã ở rất gần, gần đến mức nàng có thể thấy rõ hình ảnh của mình trong đôi mắt hắn.
Trong đầu nàng trống rỗng, lòng rối như tơ vò, cảm giác bi ai lúc nãy đã tan biến không còn dấu vết, giờ đây nàng đã biến thành vị Ám Thương Thần Nữ bị bắt cóc, muốn trốn tránh nhưng không biết phải tránh thế nào.
Một lúc sau, Mạc Phàm cúi người xuống, thản nhiên hôn lên môi nàng.
"Ta luôn kiên trì tu luyện ma pháp, chính là để bản thân trở nên mạnh mẽ hơn. Bởi vì nếu không đủ mạnh..." Giọng hắn thì thầm bên tai nàng.
"...ta sợ nàng sẽ né tránh."
"Cấm chú Hỗn Độn – Thời Gian Ngưng Đọng!"