...
Về phương diện tình cảm, Mạc Phàm từng có chấp niệm từ thuở nhỏ là sẽ ôm trọn hai đại mỹ nhân vào lòng. Nhưng đó là chuyện ngày bé, cuộc sống vốn đầy rẫy những hiểm nguy khôn lường, chấp niệm của hắn không theo kịp biến hóa, cuối cùng vẫn sập bẫy. Giờ đây, đối mặt với Asha Corea, nhìn thấy ánh mắt say đắm của nàng, Mạc Phàm thật sự rung động, thậm chí còn cam tâm tình nguyện sập bẫy lần nữa.
Trái tim hắn dần dần nóng rực, linh hồn cũng chìm sâu vào đôi mắt nàng...
Asha Corea ngẩn người, nàng không thể tin được mình lại bị cưỡng hôn lần nữa, đầu óc cũng trống rỗng, ánh mắt không biết nên đặt vào đâu để bớt ngượng ngùng.
Đột nhiên, trong đầu nàng chợt vang lên lời nói của Mạc Phàm nhiều năm về trước:
- “Ngươi đừng tưởng ta không bắt được ngươi.”
...
...
Trên đỉnh Bạo Quân Sơn.
- “Chuyện này cứ để sau hãy nói, trừ phi ngươi mạnh hơn ta.” Asha Corea ưỡn ngực đáp lại, khí chất sắc bén không chút khoan nhượng.
Hỗn loạn, vừa hỗn loạn vừa muốn phát tiết, Mạc Phàm thô bạo bắt lấy cổ tay Asha Corea, đẩy nàng ngã xuống thảm cỏ trên đỉnh núi. Hắn đã mất đi sự kiềm chế, cứ thế đè lên người nàng.
Trong mắt hắn lúc đó, Asha Corea đích thực là một con hồ ly tinh hóa thành người, dù nàng đang tức giận nhưng vẫn không thể che lấp được dung nhan tinh xảo quyến rũ. Thậm chí, nàng còn mang đến cho hắn cảm giác cao cao tại thượng, cực kỳ tôn quý của một nữ vương bóng đêm. Nàng rõ ràng đang dùng đôi mắt kiêu ngạo bắn ra hàn ý về phía Mạc Phàm, khiến hắn tự thấy mình xấu hổ và hèn mọn.
- “Yêu tinh, ngươi thắng.” Cuối cùng, hắn buông lỏng tay nàng ra.
- “Ngươi sợ rồi sao?” Asha Corea nở nụ cười, giảo hoạt phản kích.
Mạc Phàm nảy ra một ý nghĩ xấu xa, đắc ý châm chọc: “Nhưng ta muốn lấy chút lợi tức.”
Ngay lúc Asha Corea đắc ý nhất, hoàn toàn buông lỏng cảnh giác, Mạc Phàm đột nhiên cúi xuống, lần đầu tiên mạnh mẽ chiếm lấy đôi môi nàng, mặc kệ đôi mắt nàng đang kinh ngạc mở to, mặc kệ nàng có cam tâm tình nguyện hay không.
- “Lần sau còn dám như vậy, chắc chắn không chỉ đơn giản là hôn mấy cái đâu!”
...
...
Tại Bạo Quân Sơn là thế, nửa vòng tinh cầu sau, ngay tại Bảo Linh Sơn này, trong mảnh không gian độc lập Hải Lâu Sahara, nơi được mệnh danh là Thiên Quốc trong truyền thuyết, hắn lại một lần nữa dám khinh bạc nàng.
Vẫn là phương thức cưỡng hôn y hệt. Lần trước là vì cả hai đều đã cạn kiệt ma năng, hắn dựa vào thân thể cường tráng được huyết mạch ác ma gia trì để chiếm tiện nghi.
Còn bây giờ, hắn đã là Thánh Nguyên Pháp Thần, trên thế giới này chẳng còn mấy ai đủ sức chống lại hắn...
Asha Corea tức giận đến mức suýt nữa thức tỉnh Hỏa hệ, hận không thể quăng một chiêu Thánh Hỏa Tịnh Thế vào thẳng mặt tên khốn vô sỉ, bẩn thỉu, hạ lưu này.
Ước chừng vài hơi thở sau, Mạc Phàm mới chịu buông tha đôi môi mềm mại của nàng. Hương thơm tựa tiên tử vẫn còn vương vấn trong tâm trí hắn, dư vị ngọt ngào còn say hơn cả rượu mạnh. Trong mắt hắn, đây mới chính là mỹ vị đệ nhất nhân gian.
Đúng vậy, hắn không thể mãi dối lòng được nữa. Giữa tình và lý không thể dung hòa, Mạc Phàm lựa chọn uống cạn ly rượu mạnh để thành thật với chính mình, xem như phó thác chuyện này cho thiên ý. Kết quả là thiên ý thấu hiểu lòng người, cho hắn một câu trả lời vừa vặn như ý nguyện.
Hắn là một người đàn ông có trách nhiệm, đã không thể buông tay, vậy thì cứ nắm lấy. Hắn sẽ dùng lòng thành của mình để chinh phục nàng, sau này chuyện tới đâu tính tới đó. Đây là thiên ý đã chọn, còn sợ gì nữa!!!
Huống chi ở tiền kiếp, Asha Corea mới là người đã cứu Tiểu Thiên Hy một mạng, Thiên Hy gọi nàng một tiếng mẹ hai cũng chẳng sai chút nào.
Buông Asha Corea ra, tâm tình Mạc Phàm cũng dần bình tĩnh lại, nhưng cảm xúc dâng trào trong lòng lúc này lại không tài nào kìm nén được.
Hai người cứ lẳng lặng nhìn nhau, đầu óc Mạc Phàm trống rỗng, chẳng muốn nghĩ ngợi gì thêm.
Hồi lâu sau, vẫn bị đối phương nhìn chằm chằm, gò má Asha Corea lập tức đỏ bừng, nàng khéo léo dời tầm mắt sang nơi khác, tức giận oán trách:
“Đôi mắt vô sỉ của ngươi cứ dán chặt vào ngực ta lâu như vậy, còn chưa nhìn đủ sao?”
Trong lúc cảm xúc đang dâng trào mãnh liệt, Asha Corea lại nói huỵch toẹt ra một câu như thế, Mạc Phàm tức thì có cảm giác như bị trời phạt, tựa hồ lão thiên gia vừa phái vị đại năng nào đó xuống táng mạnh vào mặt hắn, táng cho méo cả mồm, khiến cái miệng lúng túng không biết phải đáp lại thế nào.
“Lại đây!” Asha Corea hằn học ra lệnh.
“?????”
Nàng động lòng rồi sao...
Lẽ nào...
Đồng tử Mạc Phàm sáng rực, bất ngờ nghĩ đến những chuyện lãng mạn phong tình.
“Chủ thần, cẩn thận một chút, ta nghi ngài sắp đầu lìa khỏi cổ đó.” Bên trong Thiên Địa Bát Hồn, Vũ Ngang đưa ra một giả thuyết làm Mạc Phàm chấn động tâm can.
Khỏi phải nói, sắc mặt hắn biến đổi sinh động đến mức nào. Hắn lập tức ý thức được điều gì đó, cũng bắt đầu nghi ngờ rằng nàng thực sự có khả năng sẽ rút Hắc Long Kiếm ra chém mình.
“Chần chừ cái gì? Sao động tác không chuyên nghiệp như lúc nãy cưỡng hôn ta nữa vậy? Lại đây!” Asha Corea bắt được thái độ có tật giật mình của tên háo sắc này, lập tức gia tăng ngữ khí.
“Ngồi xuống, ta khôi phục ma năng cho ngươi.”
“A?” Mạc Phàm kinh ngạc há hốc miệng, mãi mới hiểu ra người phụ nữ này đang nghĩ gì.
Thì ra là vậy.
Nữ nhân càng đẹp, quả nhiên tâm tư càng khó lường.
Nhận ra tấm lòng bồ tát của nàng, Mạc Phàm vội vàng ngoan như cún con chạy đến, phủi mông ngồi xuống cạnh nàng.
Asha Corea biết hắn vừa phung phí một cấm chú ma pháp để làm chuyện kinh thiên động địa. Hơn nữa, hắn cũng vừa trải qua một trận chiến hao tổn thể lực với Minh Nhạn, nếu cứ tiếp tục thế này, chỉ sợ sẽ bất lợi khi đối đầu với Vĩnh Yên Vương. Nàng tức giận thì tức giận, nhưng vẫn có chừng mực. Thấy sắc mặt tên hạ lưu này đã có dấu hiệu tái đi, nàng không khỏi động lòng trắc ẩn, cuối cùng vẫn nuốt cơn giận xuống, ưu tiên khôi phục cho hắn trước.
“Ha ha ha, con cưng của vận mệnh, đúng là con cưng của vận mệnh mà! Hẳn là ta sắp cứu Thiên Quốc một mạng, nên thiên ý mới ban cho ta vận may bất ngờ này.” Mạc Phàm mỉm cười thầm nghĩ trong lòng.
Tâm trạng hắn lúc này vô cùng biết ơn, loại đãi ngộ viên mãn thế này, chính hắn cũng chưa từng dám mơ tới.
Asha Corea sở hữu một sợi dây chuyền thần khí vô cùng lợi hại, tuy không thể so sánh với món bảo bối yêu tinh Yến Quy của Nhật Ánh, nhưng cấp bậc tuyệt đối không thể xem thường. Chẳng mất bao lâu, nàng đã có thể khôi phục ma năng Hỗn Độn cho Mạc Phàm về trạng thái ban đầu.
Đương nhiên, sức mạnh này cũng phải kết hợp với cấm chú chúc phúc của Asha Corea mới có thể đạt được hiệu quả như vậy.
“Bản nguyên tinh hà của ngươi quá cường đại, e rằng rút cạn ma năng của ta cũng không thể khôi phục cho ngươi được một nửa trạng thái. May mà chỉ tiêu hao mỗi hệ Hỗn Độn.” Asha Corea chua chát thừa nhận.
“Khụ, khụ. Như vậy là tốt rồi, đoán chừng lần này chúng ta đều không cần phải ra tay nhiều lắm đâu.” Mạc Phàm tự tin nói.
“Đã sắp xếp xong cả rồi sao?” Asha Corea hỏi.
“Ừm, Mục Bạch và Minh Nhạn đều đã chuẩn bị xong, còn có Tô Lộc hỗ trợ. Bên kia, Welbeck đã sơ tán các hộ dân sống ở phía Đông Thiên Quốc di chuyển về phía Tây, nhìn chung rất ổn thỏa. Bây giờ chúng ta chỉ việc chờ ngọn gió từ phương Bắc xa xôi thổi tới, rồi tặng cho bọn chúng một món quà đáp lễ.” Mạc Phàm đáp.
Asha Corea gật đầu mỉm cười.
Nàng hy vọng mọi chuyện sẽ diễn ra đúng như kế hoạch của họ, không phát sinh thêm biến cố nào.
Mạc Phàm bắt được ánh mắt có phần phiêu lãng của Asha Corea, trong lòng thoáng chút chua xót, thử hỏi: “Sao vậy, ngươi có bận tâm gì khác sao?”
“Hắc Ám Vị Diện là một thế giới rất phức tạp, bao gồm cả những tuyến nội tình liên quan đến Minh Giới. Ngươi có biết tại sao Minh Nhạn mạnh khủng khiếp như vậy, nhưng chưa từng có tham vọng thống nhất Minh Giới không?” Asha Corea hỏi.
Mạc Phàm chậm rãi lắc đầu, hắn quả thực không biết gì về chuyện của Hắc Ám Vị Diện.
“Lần trước khi tiến vào tử tháp El Castillo, ta đã phát hiện một vách đá di tích thượng cổ. Dựa vào kinh nghiệm khảo cổ thần vật của ta, vách đá này có niên đại lên tới hàng trăm triệu năm. Nó giống như đang cố ý phác họa lại dòng chảy lịch sử cùng các sự kiện trọng đại đã tuần tự diễn ra. Nói một cách quy chuẩn, có thể gọi là Niên Niên Hồng Thư Tịch.”
...
—[ Vozer . vn ]— Dịch truyện bằng VN