Chương 74: Môn Tộc Phàm Tuyết Sơn

...

Sau vài ngày sắp xếp ổn thỏa mọi công việc và thủ tục, cả nhóm cuối cùng cũng từ biệt học phủ Anpơ, bỏ lại sau lưng một hành trình dài đằng đẵng, đầy gian nan tưởng chừng không có ngày về. Ai nấy đều không khỏi bồi hồi thở phào nhẹ nhõm, rốt cuộc cũng có thể nhìn thấy ánh mặt trời ấm áp nơi quê nhà thân thuộc.

Không toan tính, không tranh luận đúng sai, không phải đánh cược tính mạng, cũng không cần sử dụng bất kỳ loại ma pháp nào. Cái cảm giác bình yên này đã quá lâu rồi mới được nếm trải, khiến cho lòng mỗi người đều dâng lên một niềm hân hoan khó tả.

Đúng vậy, là không có ma pháp...

Là được nghỉ ngơi triệt để.

Chuyến bay từ Thụy Sĩ về Hàng Châu, Trung Quốc đã hạ cánh!

Mục Ninh Tuyết và Mạc Phàm quyết định quay về Phàm Tuyết Sơn trước, những người còn lại cùng nhau trở về Đĩnh Thành.

Chỉ có một tình huống hơi ngoài dự kiến, đó là bạch tinh linh Mei nhất quyết không chịu rời xa Mạc Phàm, cứ bám riết lấy hắn, khiến Mục Ninh Tuyết cũng đành cười khổ ra hiệu đồng ý.

Suốt chặng đường về, không biết từ lúc nào mà cả hai đã trở nên thân thiết lạ thường, hệt như tỷ muội kết nghĩa. Có lẽ vì cùng mang khí chất thanh lãnh thoát tục, dù là bạch tinh linh hay băng tuyết nữ thần, họ đều yêu thích sự sạch sẽ, thơm tho, nên dễ dàng có thiện cảm với đối phương.

Đến mức Mạc Phàm còn bị ném ra hàng ghế sau, mặc cho hắn ấm ức chửi thầm trong lòng với bộ mặt tội nghiệp.

Nhưng ngẫm lại, tình huống này cũng hợp lý, giả sử Mei và Lucifer trước kia chỉ đang diễn kịch trước mặt Mạc Phàm, thì việc để nàng đi cùng bạn bè mình sẽ nguy hiểm đến mức nào.

Dù xác suất rất nhỏ, nhưng tuyệt đối không phải là không có khả năng!

Lucifer là ai chứ? Là kẻ có thể dùng trí tuệ của mình thao túng cả Thánh Thành suốt mấy chục thế kỷ, ẩn mình nhẫn nhịn hàng ngàn năm để chờ ngày phá kén, rồi dùng một nhát kiếm định hình lại toàn bộ cục diện của các thế lực đỉnh cao trên thế giới này.

Với một kẻ như thế, Mạc Phàm sao có thể không cẩn trọng!

Nghĩ vậy, hắn cũng không chợp mắt, đôi đồng tử dán chặt vào bạch tinh linh Mei, cẩn thận quan sát cho đến tận cuối hành trình.

“Cuối cùng cũng về đến nhà!”

“À, tiểu Mei này, trông ngươi còn trẻ như vậy, ta cứ gọi thế cho tiện nhé. Chúng ta tạm thời giấu ngươi vào không gian kín để tránh phiền phức, đến nơi sẽ mở ra.” Mạc Phàm nói.

“Vâng!” Bạch tinh linh Mei gật đầu, nàng không có ý kiến gì.

“Đi thôi!” Mục Ninh Tuyết nhẹ nhàng cất giọng.

Thanh âm của nàng tràn đầy năng lượng, thể hiện rõ tâm trạng hạnh phúc và mong chờ của nàng cho ngày hôm nay.

Cũng phải thôi, đối với mảnh đất, con người và cảnh vật nơi đây, Phàm Tuyết Sơn gắn bó với Mục Ninh Tuyết sâu đậm hơn Mạc Phàm rất nhiều. Nếu nói Mạc Phàm là kẻ mang danh Phàm Tuyết Sơn đi vỗ ngực xưng bá khắp đại lục, thì chính Mục Ninh Tuyết mới là người một tay che mưa chắn gió, ngày đêm dốc lòng xây dựng nên tường thành và thị trấn vững chắc như ngày hôm nay.

Thị trấn đó...

Giờ đã được nâng lên cấp trấn rồi!

Điều này có nghĩa Phàm Tuyết Sơn không còn đơn thuần là một thôn xóm hay sơn trang nữa. Trong thời gian diễn ra sự kiện ở Ma Đô, vùng duyên hải cạnh Phi Điểu Thành cũng bị hải yêu quấy phá, và chính nhờ sự trợ giúp của Mục Ninh Tuyết mới có thể đẩy lùi được chúng.

Sau đó, cùng với danh tiếng của các đồ đằng anh hào, mà họ cũng được xem là người của Phàm Tuyết Sơn, chính quyền Phi Điểu Thị dần dần bị áp lực, phải trực tiếp buông quyền, để Phàm Tuyết Sơn đứng ra làm chủ, thống nhất thành thị trấn cửa quan.

Phàm Tuyết Sơn từ lúc này, theo thời gian không ngừng lớn mạnh, đã có cả môn sinh riêng, tòa thành riêng, giao thương buôn bán hàng hóa thu về lợi nhuận khổng lồ, có thể vỗ ngực xưng là “Thị Trấn”.

Chỉ còn thiếu một vài công trình mang tính chiến tích, củng cố tổ chức làm hậu thuẫn vững chắc, là có thể trở thành một “Thành Thị”, đường hoàng sánh ngang với Ma Đô, Đế Đô trong nước.

Nhưng hiện tại cũng đã đủ để vượt qua đại đa số thế gia, gia tộc, đứng ngang hàng với Mục Thị về mặt kinh tế và danh tiếng trên thương trường. Trên toàn cõi Hoa Hạ, chỉ chịu xếp sau mỗi Triệu Thị lừng danh của Triệu Mãn Duyên.

Phàm Tuyết Trấn!

Lần này trở về, quả nhiên không ít nhân vật chủ chốt trong thành đã chờ sẵn từ lâu. Từ Mục Lâm Sinh, Bạch Hồng Phi, Mục Nô Hân, Tào Cầm Cầm, Chước Vũ, Cố Doanh, Mộc Tượng… cho đến đoàn thợ săn Vu Điểu và rất nhiều thành viên khác, thậm chí cả đứa con trai mới sinh của Bạch Hồng Phi cũng được bế ra. Tất cả đều không kìm được lòng, ai nấy đều muốn gặp cho bằng được đại đương gia và thành chủ.

Từ xa, khi nhìn thấy bóng dáng hai nhân vật lớn tay trong tay tiến đến, mỗi người trong đoàn đều lộ vẻ nghẹn ngào khó tả, có người còn rưng rưng nước mắt...

Họ nhìn thấy, dĩ nhiên Mạc Phàm và Mục Ninh Tuyết cũng nhìn thấy, thậm chí còn thấy rõ đến từng sợi lông tơ trên gương mặt họ.

Không phải chứ?

“Tuyết Tuyết à, chúng ta còn chưa chết, vẫn khỏe mạnh trở về đây mà, sao họ lại khóc lóc thảm thiết thế kia?”

“Miệng của ngươi không thể ngừng nói gở được à!?” Mục Ninh Tuyết lườm Mạc Phàm một cái.

Hắn lập tức im bặt, không dám hé răng nửa lời, ngoan ngoãn như cún con cụp đuôi vâng lời.

"Đại đương gia, thành chủ, các ngươi... các ngươi thật sự trở về rồi!"

Một tiếng hô vỡ òa phá tan bầu không khí nghẹn ngào. Từng người một nhanh chóng chạy đến bên cạnh Mạc Phàm và Mục Ninh Tuyết, chỉ muốn ôm chầm lấy họ, giống như những thành viên trong gia đình mòn mỏi chờ đợi người thân trở về từ phương xa.

Quả thật, những người này vẫn luôn theo dõi sát sao phiên tòa thẩm phán Mạc Phàm, cho đến khi tín hiệu hình ảnh hoàn toàn biến mất sau khi Đại thiên sứ trưởng Michael phá hủy các máy quay. Lòng họ nóng như lửa đốt, lại nhận được những tin tức mập mờ về trận đại chiến nổ ra ở Thánh Thành, không rõ sống chết của đại đương gia và thành chủ ra sao.

Tin tức về trận đại chiến ở Quang Minh Điện đã không thể che giấu vì có quá nhiều người chết, thành thị và thậm chí một phần đại điện của thế lực thần thánh cũng đã trở thành phế tích.

Thế nhưng, đám người của Thánh Thành quả thực không làm thì thôi, đã làm thì khiến ai nấy đều phải kinh ngạc. Bọn họ có thể ra tay tẩy trắng, sửa đổi nội dung, biến một hồi tranh chấp luân lý phức tạp thành một màn kịch được dàn dựng sẵn. Đại loại là nhóm Mạc Phàm và Đại thiên sứ trưởng Michael hợp tác dựng kịch để dụ Lucifer ra mặt, sau đó các Đại thiên sứ trưởng khác hợp sức giải cứu Mạc Phàm, đẩy lùi tên ác ma kia. Còn bản thân Mạc Phàm sẽ được Thánh Thành bảo trợ và trở thành nhân chứng vĩnh viễn!

Báo chí… tất cả các bài đăng đều có cùng một nội dung như vậy, không sai một chữ!

Việc Mạc Phàm và Mục Ninh Tuyết tai qua nạn khỏi sau trận chiến khốc liệt ấy khiến tất cả mọi người không khỏi bồi hồi xúc động, không thể kìm nén niềm vui sướng tột cùng khi hai con người vĩ đại trong lòng họ đã bình an trở về.

“Ồ, lâu rồi không gặp mọi người…” Mạc Phàm nói.

"Đại đương gia, thành chủ, hai người đúng là bá đạo thật! Giờ đây trên thế giới, hai người đã là những đại nhân vật lừng lẫy hàng đầu, là bức tường thành vững chắc cho tất cả các pháp sư chứ không riêng gì giới trẻ!" Mục Lâm Sinh hớn hở nói.

“Ai dám bảo Phàm Tuyết Trấn chúng ta chưa thể sánh ngang Mục Thị, Triệu Thị nữa chứ, cấm chú tọa trấn… ha ha ha, chúng ta có hẳn hai vị, lại còn là những người mạnh nhất.” Mộc Tượng nói.

Có tuyệt thế cấm chú trấn thủ, Phàm Tuyết Trấn còn phải e ngại thế lực nào nữa? Tương lai có khi còn có thể tự mình lập nên môn tộc, chính thức hô mưa gọi gió trên toàn quốc.

Tay bắt mặt mừng được một lúc, dường như nhận ra điều gì đó, mọi người đột nhiên im lặng nhìn nhau. Người đàn ông đang khoác tay thành chủ của họ trông có chút lạ lẫm, mãi một lúc sau Mục Lâm Sinh mới rụt rè lên tiếng:

“Đại đương gia, hơn một năm không gặp, người thay đổi nhiều quá, suýt chút nữa không nhận ra!”

“Lão sư, người nuôi tóc dài rồi nhuộm trắng cho giống thành chủ ạ?” Bạch Hồng Phi cũng tò mò hỏi.

Đại đương gia của họ lúc này sở hữu mái tóc màu bạc trắng được cột gọn gàng, chừa lại hai lọn tóc dài buông lơi trước mặt, trông vô cùng khí chất và nam tính.

Nếu không phải hắn hiên ngang khoác tay Mục Ninh Tuyết đi tới, đa số mọi người khó có thể tin rằng mình đã từng quen biết người này.

Nói không ngoa, gã này đẹp trai hơn cái gọi là đại đương gia trong ký ức của họ rất nhiều, không thể dùng chênh lệch một hai bậc để hình dung. Chả trách ai nấy đều nhìn hắn với ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa thưởng thức.

Mục Ninh Tuyết ban đầu thấy mọi người ngơ ngác cũng không hiểu chuyện gì, nhưng sau khi Mục Lâm Sinh và Bạch Hồng Phi lên tiếng, nàng cũng không nhịn được mà bật cười. Đừng nói là họ, ngay cả chính nàng cách đây không lâu cũng không khỏi thất thần khi nhìn Mạc Phàm nữa là.

“Ta bảo ta thích màu tóc này, mọi người đừng ngạc nhiên!” Mục Ninh Tuyết nhanh trí đáp lời, nàng tránh nói về việc Mạc Phàm đã trở thành một tà thần.

Lúc này tất cả mới cùng nhau phì cười, hóa ra là thành chủ thích như vậy nên đại đương gia mới thay đổi ngoại hình.

"Mạc Phàm, ta nghe nói Mục tỷ tỷ cũng ở gần đó, chị ấy vẫn ổn chứ?" Mục Nô Hân hỏi.

"Chị ấy vẫn ổn, đã cùng những người khác trở về Đĩnh Thành trước rồi, các ngươi không cần lo lắng... Vào trong thôi, chúng ta muốn ăn chút gì đó." Mạc Phàm nói.

Vừa nói, hắn đột nhiên chú ý đến đứa bé kháu khỉnh trên tay Mục Nô Hân.

“Thằng nhóc này là con ngươi?” Mạc Phàm hỏi.

Mục Nô Hân vui vẻ mỉm cười, còn Bạch Hồng Phi bên cạnh thì mũi cũng đỏ ửng lên, lộ rõ vẻ tự hào về thành quả của mình, đang muốn khoe với lão sư.

Trăm phương ngàn diện, chín mươi chín phương diện đều lép vế, nhưng đàn ông so kè với nhau, còn phải kể đến việc sinh quý tử. Về mặt này, hắn đã đi trước lão sư mình một bước, sao lại không tự hào cho được.

“Ha ha, lão sư, người xem…” Bạch Hồng Phi vừa mở lời.

Chỉ là chưa kịp nói hết câu, đã đột nhiên nghe thấy Mạc Phàm hồn nhiên chen ngang.

“Ồ, tốt, tốt, trông giống hệt Đông Phương Liệt nha, ha ha ha!” Mạc Phàm cười to, lớn tiếng nói.

"…"

Đệt!

Mẹ nó chứ, lão sư… người cũng biết đùa thật đấy…

Mọi người ngơ ngác đến không ai dám hé miệng, chỉ trừ Mục Nô Hân đôi mắt đỏ hoe nhìn về phía Bạch Hồng Phi đang sững sờ, tâm trạng như hồn bay phách lạc. Còn lại ai nấy đều rục rịch muốn bật cười mà không dám.

Mục Ninh Tuyết bấu Mạc Phàm một cái, hắn lập tức nhận ra mình vừa nói hớ.

“À, ta nói nhầm, suýt nữa thì quên, chúc mừng ngươi sinh quý tử nha.” Mạc Phàm vỗ vai Bạch Hồng Phi mấy cái, xoa xoa lưng hắn an ủi.

Bạch Hồng Phi cúi gằm mặt, mãi một lúc sau mới cười khổ đáp lại.

“Không sao đâu lão sư, người có biết chúng con đặt tên nó là gì không?”

“Để xem nào… Bạch Liệt phải không?” Mạc Phàm lại cười cười hỏi.

Bạch Liệt!?

… Là ‘Liệt’ trong Đông Phương Liệt!?

Lần này thì không ai nhịn nổi nữa, tất cả đều bật cười ha hả, mặc cho Bạch Hồng Phi và Mục Nô Hân mặt mày tím lại.

“Ngươi cũng đừng quá đáng nữa, Bạch Hồng Phi rất tôn kính ngươi, đến nỗi đặt tên con trai mình là Bạch Phàm… ‘Phàm’ trong Mạc Phàm đó.” Chước Vũ tiến đến bên cạnh hắn nói.

A?

Nghe vậy, ánh lam quang lóe lên trong mắt Mạc Phàm, trong lòng dâng lên một cỗ cảm xúc khó tả, không giấu được vẻ hãnh diện.

“Bạch Phàm…”

“Tốt, đứa trẻ ngoan… Bạch Hồng Phi, Mục Nô Hân, có thể để ta làm cha đỡ đầu của thằng bé được không?” Mạc Phàm nghiêm túc nói.

Lời hắn vừa thốt ra, tất cả mọi người đều sững sờ. Đây có thể coi là một đại lễ cực kỳ lớn rồi.

Đại đương gia muốn làm cha đỡ đầu cho Bạch Phàm, đây là chuyện nằm mơ cũng không dám nghĩ tới, phải là phúc đức cỡ nào chứ…

“Lão sư… người nói thật chứ?” Bạch Hồng Phi nghẹn ngào nói.

“Một lời đã định. Sau này Bạch Phàm có thể tùy ý đến gõ cửa phủ của ta, Phàm Tuyết Trấn cũng sẽ không tiếc tài nguyên bồi dưỡng cho nó.” Mạc Phàm nói.

“Thế thì tốt quá, cảm tạ lão sư!” Bạch Hồng Phi cúi đầu hành lễ, nhưng rất nhanh đã được Mục Ninh Tuyết và Mạc Phàm kéo dậy.

"Ân, ân, chúng ta vào trong thôi, phải mở tiệc chúc mừng thành chủ và đại đương gia trở về chứ..." Cố Doanh nói.

"À nhân tiện, các ngươi cứ chuẩn bị yến tiệc đi, ta và thành chủ của các ngươi muốn tâm sự riêng một lát, không có đại sự thì đừng gõ cửa phòng chúng ta." Mạc Phàm nói với ánh mắt đầy gian xảo.

"Ha ha, được được, đại đương gia cứ yên tâm cùng thành chủ tâm sự, chúng ta sẽ không làm phiền dù chỉ một giây."

Vừa nghe Mạc Phàm nói xong, Mục Ninh Tuyết đã nhìn thấu ý đồ xấu xa của hắn qua cặp mắt lấp lánh tinh quang kia.

"Không thể không nói những chuyện như vậy được sao?" Mục Ninh Tuyết chờ những người khác đi rồi mới hờn dỗi nói.

Cái tên này trong đầu lúc nào cũng chỉ nghĩ đến mấy chuyện đó thôi sao?

"Tuyết Tuyết, hơn một năm nay, ta có chút... về nhà bàn luận." Mạc Phàm vô tình để lộ bản tính.

Mục Ninh Tuyết tuy hiểu ý đồ xấu xa của hắn, nàng hơi đỏ mặt nhưng cũng không từ chối để Mạc Phàm đặt tay lên eo mình đưa về phòng.

Nói gì thì nói, Mạc Phàm đã phải chịu không ít cực khổ suốt những năm qua, từ sau hạo kiếp Ma Đô đến bế quan tu luyện rồi lại dốc toàn lực trong trận chiến ở Thánh Thành.

Về phần mình, nàng cũng đã rất lâu không cùng hắn trải qua những chuyện thân mật động lòng người, nói không nhớ, không vấn vương quả thực có chút dối lòng...

Đề xuất Tiên Hiệp: Chiến Chùy Pháp Sư (Dịch)
BÌNH LUẬN