Chương 73: Hàn huyên
----
Phía sau dãy Alps cạnh học phủ, nhóm bốn người Triệu Mãn Duyên, Mục Bạch, Trương Tiểu Hầu và Tương Thiểu Nhứ đang đốt lửa trại, nướng thịt hàn huyên.
Tiếng bước chân bịch bịch vang lên.
“Ngươi với Ninh Tuyết xong việc rồi à? Lâu thật đấy, bị thương nặng thế mà vẫn sung mãn gớm nhỉ?” Triệu Mãn Duyên bĩu môi.
“Xong cái đầu nhà ngươi! Nàng hơi mệt, ta chỉ đi dạo một vòng thôi!” Mạc Phàm gằn giọng.
"Ha ha, đáng tiếc thật, nhưng cũng phải thôi, nàng tiêu hao không ít tinh lực, Tâm Hạ cũng đã trở về Thần Miếu, xem ra ngươi đành phải ăn chay một thời gian rồi," Triệu Mãn Duyên trào phúng.
“Phàm ca, mau ngồi xuống, vừa nướng xong, thịt thỏ thơm lắm,” Trương Tiểu Hầu nói.
Triệu Mãn Duyên ném cho Mạc Phàm một xiên thịt thỏ, hắn còn chưa kịp ngồi xuống đã vội đưa lên miệng gặm lấy gặm để.
“Hừ, thịt nướng vẫn là hợp khẩu vị nhất, đúng lúc ta đang đói bụng,” Mạc Phàm nói.
“Học phủ Alps tổ chức yến tiệc mà vẫn mời chúng ta toàn đồ chay, thật không thể nuốt nổi. Cứ ngỡ thời gian qua đi thì cái luật lệ đó cũng thay đổi rồi chứ…” Triệu Mãn Duyên không nhịn được, vừa ăn vừa ca cẩm.
Cả đám đều giơ ngón tay cái tán thành, chỉ trừ Mục Bạch.
"Hừ, các ngươi không ăn mặn một hôm thì chết à?" Mục Bạch vừa nói vừa đưa một xiên thịt cho Tương Thiểu Nhứ bên cạnh.
"Cảm ơn, thơm thật đấy!" Tương Thiểu Nhứ vui vẻ nhận lấy.
Mạc Phàm ngồi một bên, ánh mắt cũng tự nhiên dõi theo nàng.
“Này, đây là buổi tụ tập của huynh đệ chúng ta, sao ngươi lại có mặt ở đây?” Mạc Phàm nhướng mày hỏi.
“Các ngươi cứ việc tâm sự chuyện của các ngươi, ta lẻn theo chỉ vì đói bụng. Đâu phải chỉ các ngươi mới biết nướng thịt rừng? Ta cũng ngán tận cổ mấy món nhạt nhẽo trong học viện rồi!” Tương Thiểu Nhứ cũng chẳng vừa, nàng trừng mắt lại Mạc Phàm.
“Còn không thừa nhận là ngươi lẻn theo gã tóc xanh này à?” Mạc Phàm ra vẻ khinh khỉnh, chỉ tay vào Mục Bạch.
“Ta?” Mục Bạch giật mình, suýt nữa làm rơi xiên thịt trên tay, hắn ngạc nhiên hỏi lại.
“Hừ, không hiểu sao Ninh Tuyết lại có thể thích ngươi được!” Tương Thiểu Nhứ tức giận quay mặt đi, cùng lúc đó, khuôn mặt nàng đỏ ửng lên rõ rệt.
Triệu Mãn Duyên từ đầu đến cuối chỉ quan sát, miệng không giấu nổi nụ cười gian manh.
“Huynh đệ, gọi ta một tiếng ca ca đi!!” Triệu Mãn Duyên huých vai Mục Bạch một cái rồi nói.
“Tại sao ta phải gọi ngươi là ca ca?” Mục Bạch ánh mắt không đổi, đáp.
“Ài, huynh đệ tốt, chẳng lẽ ngươi không biết bản lĩnh cao nhất của ta là gì sao… Gọi ta một tiếng hảo ca ca, ta sẽ truyền thụ lại toàn bộ bí kíp thỏa mãn phụ nữ mà ta đã dày công nghiên cứu mấy chục năm qua cho ngươi,” Triệu Mãn Duyên thì thầm bên tai hắn, đồng thời liếc mắt về phía Tương Thiểu Nhứ.
“Cút!!!” Mục Bạch mắng.
Bị mắng!?
Ài… tiếc là mắng nhầm người.
Nếu nói về độ dày của mặt trong đám này, Triệu Mãn Duyên vĩnh viễn xếp chót, càng bị mắng hắn lại càng khoái chí.
"Mục Bạch, ngươi còn mặn hơn cả bọn ta mà còn nói ai? Ngồi bên cạnh đưa thịt cho nàng thân mật như thế, ngươi định phát cơm chó cho chúng ta à? Mà này... Tương Thiểu Nhứ, Mục Bạch vẫn còn là xử nam đấy, hay là ngươi cứu vớt hắn đi, dù sao hai người cũng đang độc thân, hắn cũng không đến nỗi tệ đâu," Triệu Mãn Duyên vẫn líu lo không ngừng, quay sang chọc ghẹo Tương Thiểu Nhứ.
“…”
Sắc mặt Mục Bạch đen sầm, hận không thể bỏ độc vào xiên thịt giết chết cái tên lắm mồm này.
Trương Tiểu Hầu thì chăm chú lắng nghe mọi người trò chuyện vui vẻ, cười không ngớt.
“Pặc!”
“Xì ~~~~”
Năm người bật nắp lon bia, cụng ly cạn sạch. Đã lâu lắm rồi họ mới lại ngồi cùng nhau hàn huyên tâm sự. Nơi đây thiên địa hữu tình, cảnh sắc tuyệt mỹ, cả bọn quyết tâm uống thâu đêm.
Gương mặt Triệu Mãn Duyên đã bắt đầu đỏ chót, lời lẽ cũng trở nên sâu sắc hơn.
“Nghĩ lại, ta chưa từng cho rằng mình có thể giành lại được Triệu gia, lại còn bước vào tu vi Cấm Chú ở tuổi này. Dù ta rất sợ chết, nhưng không hiểu sao vẫn luôn đồng ý cùng các ngươi vào sinh ra tử, hoạn nạn nào cũng nếm trải, thật đáng nhớ.”
Cả bọn cũng hồi tưởng lại những ngày tháng trưởng thành cùng nhau, vượt qua bao thử thách cận kề cái chết. Người ta thường nói thực lực quyết định tầm nhìn và những gì mình tiếp xúc... Rõ ràng khi còn ở Cao Giai, bọn hắn đã bị cuốn vào trận chiến của Siêu Giai và cấp Quân Chủ. Lên đến Siêu Giai lại đi lo chuyện bao đồng, nhập bọn với Cấm Chú để sờ gáy Đế Vương. Bây giờ vừa mới đặt chân đến ngưỡng cửa Cấm Chú, còn chưa tận hưởng cảm giác hoành hành xưng bá được bao lâu, lại cả gan chọc vào cấp bậc Thiên Sứ, Ma Thần Vị Diện. Thật đúng là con mẹ nó hoang đường!!
"Mà này Mục Bạch, cái lực lượng kia của ngươi là thứ gì vậy? Mặc dù ngươi chưa đột phá Cấm Chú, nhưng khi sử dụng nó, mấy tên Cấm Chú pháp sư dường như cũng chẳng phải đối thủ của ngươi?" Triệu Mãn Duyên thắc mắc.
"Rồi sẽ có ngày các ngươi hiểu," Mục Bạch vẫn kiệm lời như cũ.
"Ta cảm thấy nó giống như đến từ hắc ám... Thôi bỏ đi, mà Mạc Phàm, còn ngươi thì sao? Ta thấy sức mạnh của ngươi còn kinh khủng hơn," Triệu Mãn Duyên quay sang hỏi Mạc Phàm.
"Hmm, nói thế nào nhỉ, nếu không dùng đến lực lượng Tà Thần, thì ta chỉ có ba hệ đạt đến Cấm Chú thôi!"
"Chỉ có ba hệ..." Khóe miệng Mục Bạch hơi giật, hắn thở dài lắc đầu.
Người khác tu luyện cả đời, vất vả phá vỡ giới hạn bản thân, đạt đến một hệ Cấm Chú chí cao vô thượng đã là thành tựu không dám mơ tới! Cái gã này lại hời hợt phun ra hai từ "chỉ có...", thật sự là một tên biến thái khiến người ta tức điên.
“Phàm ca, nhiều lúc, ta thực sự muốn đấm vào cái mặt đẹp trai của ngươi!” Trương Tiểu Hầu không nhịn được nói.
Phải nói, từ khi Tà Thần thăng cấp, đặc biệt là sau lần thứ hai gột rửa hồn cách, dung hợp Hắc Long vào Nghĩa Hồn, ngoại hình của Mạc Phàm đã thay đổi đến mức khác lạ.
Hắn quả thực đã trở nên cao lớn hơn, cơ thể rắn chắc hơn, đường nét trên gương mặt cũng trở nên sắc bén, nam tính hơn xưa rất nhiều. Huyết văn không còn ẩn hiện như trước, mà đã vĩnh viễn tồn tại, điểm nhấn là mái tóc trắng dài đến vai.
Hơi bất tiện khi phải để Mục Ninh Tuyết mỗi ngày cột tóc cho mình, nhưng chung quy mà nói… rất đẹp trai!!
"Vậy ngọn hỏa diễm chấn động cả châu lục kia hẳn là do ngươi tạo ra?" Tương Thiểu Nhứ hỏi.
"Chẳng qua đó là chiêu mạnh nhất của ta rồi, chỉ tiếc là gã kia thật sự quá đáng sợ…" Mạc Phàm cũng không giấu diếm.
"Dù sao cũng bá đạo thật, nhớ lại lúc ngươi làm cả thiên địa rung chuyển, Mục Ninh Tuyết vừa mới yên ổn nằm dưỡng thương đã vội vã biến mất để đi tìm ngươi, ta cũng không kịp phát hiện để ngăn cản," Tương Thiểu Nhứ nói tiếp.
"Thật vậy sao?" Mạc Phàm hồi tưởng lại cảnh Mục Ninh Tuyết tìm đến mình trong tình trạng như vậy, trong lòng không khỏi dâng lên một luồng cảm động. Quả thật lúc này cần phải kiềm chế, không được có bất kỳ ý nghĩ tà ác nào làm phiền nàng tịnh dưỡng.
"Ai, các ngươi toàn sử dụng những thứ sức mạnh kỳ quái mà lại quá nghịch thiên, thật sự khiến cho kẻ bình thường như ta tức chết mà," Triệu Mãn Duyên nhìn Mục Bạch cùng Mạc Phàm mà than thở.
“Triệu ca… ngươi cũng quá đáng thật, còn có ta đây… ta thậm chí còn chưa thể đột phá một hệ Cấm Chú,” Trương Tiểu Hầu có chút xấu hổ, cúi đầu nói.
“Lão Triệu, trên thế giới này, những kẻ mạnh mẽ vẫn còn quá nhiều. Bất luận là những yêu ma đế quốc rộng lớn, hải dương sâu thẳm hay hắc ám vị diện mênh mông vô ngần, không xét về thực lực, chỉ nói riêng về số lượng thì chúng ta vẫn chỉ như một hạt cát nhỏ nhoi trong sa mạc."
"Hơn nữa, ta cảm thấy mình vẫn chưa đủ sức mạnh để đối đầu với tên Lucifer kia," Mạc Phàm nói.
Cả bọn đột nhiên rơi vào trầm mặc. Mạc Phàm từ trước đến nay chưa bao giờ đánh giá qua loa thực lực của đối phương.
Chẳng lẽ tên Lucifer kia vẫn còn ẩn giấu sức mạnh sao? Là sức mạnh của Đọa Lạc Hồn Thai Thiên Sứ, hay là thứ gì đó khác mà họ chưa từng biết tới?
“Phải rồi, lần trước chúng ta thu được Bích Ngọc Huyền Anh, nghe nói đó là vật chứa tụ hồn của Lucifer!" Trương Tiểu Hầu đột nhiên phá vỡ bầu không khí.
“Bích Ngọc Huyền Anh, thật sao? Ngươi đang giữ nó à?” Mạc Phàm sửng sốt hỏi.
Hắn dĩ nhiên không lạ gì vật phẩm này. Theo như lời Asha Corea phân tích, bên trong nó chứa đựng lực lượng tinh hoa mà Quang Minh Thánh Thành đã hấp thụ không dưới ngàn năm.
Nếu nói về bảo bối tu luyện mạnh nhất trên thế giới lúc này, không còn nghi ngờ gì nữa, đó chính là Bích Ngọc Huyền Anh!!!
“Là giả. Sau đó ta kiểm tra lại mới phát hiện, hàng thật đã bị Lucifer tráo đổi trước khi hắn đuổi theo Đại thiên sứ Saga,” Trương Tiểu Hầu sầm mặt lại.
Lucifer…
Cái tên này thực sự khiến người ta kinh hãi đến tột cùng!!
"Thôi đừng nói về hắn nữa. Hầu tử, ngươi rời khỏi quân đội rồi, có dự định gì không?" Mạc Phàm chuyển đề tài.
"Phàm ca, ta muốn tự mình thành lập một đội quân riêng, tự mình nắm giữ lực lượng, để có thể hỗ trợ các huynh bất cứ lúc nào,” Trương Tiểu Hầu nói.
“Tốt, như vậy thật sự khiến chúng ta an tâm hơn rất nhiều. Nếu có gì khó khăn, đừng ngại tìm chúng ta,” Mạc Phàm nói.
“Không thành vấn đề. Nhưng trước khi rời đi, ta đã giúp các huynh hoàn thành một vài thủ tục quan trọng…” Trương Tiểu Hầu nói.
“Thủ tục gì?”
“Bốn huynh đệ chúng ta đều được cấp đủ số lượng Đại Địa Chi Nhụy để đột phá Cấm Chú!!!” Trương Tiểu Hầu cười nói.
“Há, phải thế chứ, cuối cùng cũng không uổng công cống hiến rồi,” Triệu Mãn Duyên vỗ vai Tiểu Hầu, cười vui vẻ.
“Vậy, còn việc tìm kiếm Đồ Đằng thì sao?” Tương Thiểu Nhứ đề cập.
Mọi người có chút im lặng. Đồ Đằng vốn thân thiết với họ như đồng đội, nhắc tới lại dâng lên cảm xúc phiêu lưu của những năm tháng thanh xuân.
“Hiện tại có lẽ không cần thiết nữa. Lúc bị giam ở Thánh Thành, ta đã nghĩ rất nhiều. Cuộc chiến của sinh vật Đồ Đằng đã qua rồi, chúng đã vì nhân loại mà chiến đấu từ rất lâu. Đây là cuộc chiến của chúng ta, nhân loại phải tự giành lấy những gì thuộc về mình. Sinh vật Đồ Đằng cần được nghỉ ngơi, hoặc ít nhất, chúng sẽ là hàng rào phòng thủ cuối cùng cho thế hệ sau này nếu chúng ta thất bại," Mạc Phàm vừa nói vừa liếc nhìn Tiểu Nê Thu trước ngực.
Cả bọn không ai nói gì, nhưng trong thâm tâm mỗi người đều ngầm đồng ý.
“Phàm ca, tuy Hoa Quân Thủ rất muốn chúng ta tiếp tục dựa vào Đồ Đằng để cứu vãn tình hình, nhưng nghe những lời này của huynh, ta thực sự muốn tự mình vượt qua giới hạn bản thân. Huynh đệ chúng ta sẽ tự mình chiến đấu.”
“Tốt, nói hay lắm, uống!”
Năm người tiếp tục cụng ly, đồng thời chén sạch những xiên thịt còn lại.
“Tiếp theo các ngươi sẽ đi đâu?” Mục Bạch cất lời.
“Còn phải hỏi sao? Đồ ăn ngon dâng tới tận cửa, chó cũng biết đường ra liếm mà!” Triệu Mãn Duyên không khách khí nói.
“Ta hỏi là sau đó!?”
“Hoa Hạ, Ma Đô!!!”...
Đề xuất Voz: Ngày Ấy Ở Hiện Tại