Chương 782: Thời đại mới
. . . . .
“Diệp Tâm Hạ quả thật không nói dối. Nàng là Thần Nữ đương nhiệm, không có lý do gì để che giấu sự thật. Nàng thực sự đã dùng bạch ma pháp để chữa trị, nhưng ngược lại vô tình bức chết Ishisa.”
“Có thể khẳng định Ishisa không còn là nhân loại nữa rồi. Nàng là một vong linh mục rữa khoác lên mình lớp vỏ bọc xinh đẹp, là hắc ám sứ giả, một sinh vật hắc ám trong tay Văn Thái. Do những ràng buộc của Hắc Ám Vị Diện, Hắc Ám Vương cần phải phái hắc ám sứ giả thay mình hành sự, nắm quyền kiểm soát tại nhân gian. Theo ta đoán, Ishisa ngay từ đầu đã răm rắp nghe theo chỉ thị của Văn Thái, sau khi chết cũng trở thành hắc ám sứ giả của hắn. Ngươi thử nghĩ xem, một người được người đời yêu quý như Văn Thái, sao lại có thể bị chính em ruột của mình hãm hại được chứ?”
Ishisa chết là thật, được hồi sinh cũng là thật. Có điều, việc Ishisa hồi sinh không phải là thần thuật Thần Hồn phục sinh, mà là Hắc Ám Vương buông xuống ma hồn, để ma hồn đó phụng sự cho mình, trở về nhân gian làm hắc ám sứ giả, thay mặt Văn Thái xử lý một vài chuyện.
Giống hệt như gã Lucifer kia, Lucifer ngay từ đầu đã sắp đặt cái chết của chính mình, thậm chí còn ký kết khế ước tử vong với Thiên Ma Chi Chủ từ trước. Hắn biết trước mình sẽ bị Michael giết chết, bị ném về Địa Ngục, cho nên sau khi chết, Lucifer liền trở thành sứ giả cho Thiên Ma, thay Thiên Ma tranh đoạt vô số thứ. Ishisa và Lucifer có cùng một phương thức, Ishisa chính là hắc ám sứ giả của Văn Thái.
Còn về phần Văn Thái, trước đó hắn là sứ giả cho ai thì Bee không cách nào đoán được. Nhưng bây giờ có thể phán đoán đến 90% hắn đã là Hắc Ám Vương, hành động của hắn còn trơn tru hơn Lucifer bội phần.
Khafre toát mồ hôi lạnh, rùng mình một cái.
Điều hắn sợ hãi không phải là sự cao tay của Văn Thái. Nội tâm Khafre kinh hãi, chính là vì lão sư của hắn giữa một đống thông tin hỗn loạn như vậy, vẫn có thể vén màn sự thật.
Thánh Tử Văn Thái sắp đặt cái chết, lừa gạt cả thế gian để trở thành Hắc Ám Vương. Chuyện này đã hoàn toàn phá vỡ mọi tưởng tượng của Khafre.
So với sự kiện hắn để Đạo Sĩ Trú Sư đóng giả làm mình, dùng kế ve sầu thoát xác, khiến cho Mạc Phàm hai kiếp đều tưởng rằng Khafre đã thật sự chết, nhưng kỳ thực vẫn còn sống sờ sờ ở đây.
Kế hoạch này so với của Văn Thái, nói thẳng là trò trẻ con!
Bee tiếp tục trầm tư.
Hắn cảm thấy có gì đó không ổn, vội vàng tìm một chiếc ghế đá trên cầu Brooklyn rồi ngồi xuống, cố gắng phân tích luồng suy nghĩ của mình.
Văn Thái là một kẻ vô cùng thông minh, đó là điều không cần bàn cãi. Cả đời Bee chưa từng thấy ai có suy nghĩ tỉnh táo và đủ thâm trầm để thao túng nhân tâm cả thế giới đến mức này.
Với trí tuệ của Văn Thái, hắn phải hiểu rõ hơn ai hết rằng một bán cấm chú không đủ tư cách tiến vào Hắc Ám Vị Diện để tranh đoạt ngôi vị Hắc Ám Vương, thậm chí cơ hội sống sót cũng vô cùng mong manh. Nhưng tài liệu lại ghi rằng trước khi chết hắn thực sự là bán cấm chú, tại sao lại muốn mạo hiểm đến vậy?
“Chẳng lẽ Văn Thái không phải là bán cấm chú pháp sư!?” Bee lập luận trong đầu.
Phải, nhất định phải như vậy mới hợp lý. Người này chắc chắn đã ngụy trang thực lực.
Hắn là cấm chú pháp sư, thậm chí có khả năng là một pháp sư hoàn mỹ mấy hệ cấm chú. Như vậy mới đủ tư bản để tiến vào Hắc Ám Vị Diện đánh cược một phen.
Bee thử sắp xếp lại mạch truyện của Văn Thái. Nhờ có thần hồn của Athena, Văn Thái đã trọng sinh một kiếp dưới địa ngục, điều này tự nhiên có thể giúp hắn khôi phục thi thể, khôi phục lực lượng để thoát khỏi sự khống chế của một Hắc Ám Vương nào đó. Thậm chí, có khi Văn Thái còn không đi theo con đường Hắc Ám Sứ Giả, mà là trực tiếp giết chết một Hắc Ám Vương nào đó để đoạt vị.
Giả thuyết này chưa chắc đã sai...
Mà nếu giả thuyết này không sai, chứng tỏ người này quyền năng cực lớn, lại còn cực kỳ biết ẩn nhẫn và kiên định.
Che giấu tu vi trước mặt Thánh Thành, giành được tín ngưỡng của Parthenon Thần Miếu, đoạt được Thần Hồn Athena, trở thành một đời Hắc Ám Vương, mấy chục năm trời âm thầm lừa gạt cả thế giới, nắm trong tay cả hai vị diện, kỳ thực Bee có chút hoài nghi liệu Thánh Tử Văn Thái có thật chỉ sống một kiếp người hay không.
Tuổi thọ của nhân loại rất ngắn, Văn Thái đến khi qua đời cũng chỉ mới 47 tuổi. Trước 47 tuổi, dù cho có đọc sách, nghiên cứu đủ loại tài liệu, tích lũy kiến thức sâu rộng, thì thời gian cũng quá thiếu thốn để có thể hiểu biết đủ sâu về Hắc Ám Vị Diện, hiểu rõ cách làm của Thánh Thành, chứ đừng nói đến việc vạch ra được một kế sách kinh thiên động địa như vậy.
Huống chi, chẳng phải Văn Thái còn bận rộn chạy khắp thế giới cứu khổ cứu nạn hay sao? Tu vi ở đâu ra, kiến thức ở đâu mà cập nhật? Chẳng lẽ hắn không cần ngủ? Không, kể cả không ngủ cũng không đủ, trừ phi hắn đã có kế hoạch ngay từ khi còn trong bụng mẹ.
Nếu đổi lại là Bee, ở tuổi 47, hắn tuyệt đối không thể làm được đến mức này, không thể xử lý cái chết của bản thân một cách hoàn hảo đến vậy, kiến thức trù phú, văn thao võ lược, đến chết vẫn còn vô số người tín ngưỡng mình.
Bee giỏi lắm cũng chỉ có thể được như Lucifer, có chăng là tốt hơn một chút, nhưng cuối cùng vẫn phải cân nhắc gửi gắm bản thân cho một vị Hắc Ám Vương nào đó để tìm kiếm cơ hội.
Vì vậy, Bee đi đến một giả thuyết khác nữa, tuy rất khó tin, nhưng với những gì xảy ra trước mắt, xác suất nó trở thành sự thật lại rất cao.
Đó là Văn Thái không hẳn chỉ sống một kiếp người!
Mặt khác, nếu Văn Thái không chỉ sống một kiếp, vậy chẳng lẽ hắn trọng sinh và nắm giữ ký ức của kiếp trước!?
Kỳ thực, suy luận đến đây, những khúc mắc phía sau có lẽ không cần phải đoán nữa...
Bee chậm rãi nuốt nước bọt, yên lặng chôn giấu chuyện này vào sâu trong lòng.
“Lão sư, sắp tới đi thảo phạt Bách Mộ Giao Long Leviathan, cũng là do ta phụ trách sao?” Khafre tò mò hỏi.
“Ừm, nhưng chuyện này ngươi yên tâm. Leviathan bây giờ sẽ không vội lộ diện, ma pháp của các ngươi chẳng qua chỉ làm nó tróc vài lớp da non, nó sẽ không vì các ngươi mà động đậy đâu. Leviathan thậm chí còn đang mong các ngươi kéo đến đánh cho nó tỉnh ngủ đấy.” Bee kỹ càng giải thích.
Nghe được lời này, Khafre bỗng nhiên trầm mặc, nửa ngày trời không biết nói gì.
Đúng là đánh cho tỉnh ngủ a...!
Bee cười cười bổ sung một câu: “Nếu thế giới này có một nơi nguy hiểm nhất, tự nhiên sẽ là Phàm Tuyết Thành. Không có nơi nào có xác suất tử vong cao như đứng ở Phàm Tuyết Thành bây giờ. Dù sao đi nữa, cơn thịnh nộ của năm vị Thập Uyên Chúa Tể vẫn là khủng khiếp vô cùng. Cho nên Phàm Tuyết Thành mới là cửa tử, không phải chỗ của Nóc Nhà Leviathan.”
Khafre cười khổ, ánh mắt lảng tránh không dám nhìn thẳng vào Bee.
Một lát sau, hắn thấy Bee đứng dậy, dường như muốn đi đâu đó, liền cố ý hỏi: “Lão sư, vậy ngài định đi đâu?”
“Ta sao?”
“Vâng?”
“Đã hơn 2300 năm rồi, đến lúc ta phải trở về nhà.” Bee vừa nói, vừa chỉnh lại cà vạt trên bộ âu phục sang trọng của mình.
“Về nhà, ý của ngài là...”
Bee gật đầu, đưa ngón tay lên môi, ra hiệu cho Khafre không được nói thêm gì nữa.
Ngay khoảnh khắc đó, Khafre sững sờ đến tột độ.
Sau lưng lão sư của hắn, phảng phất mười sáu cánh Nhật Nguyệt Thánh Dực bung ra, huyền ảnh trùng điệp vượt xa ngưỡng tưởng tượng, thoáng chốc đã nhuộm tím cả bầu trời trên cây cầu Brooklyn của nước Mỹ.
Một giây sau, Khafre thậm chí còn chưa kịp điều hòa hơi thở, tất cả huyền cảnh ấy vậy mà chỉ với một lần vỗ cánh đã lập tức biến mất.
Trong mảnh không gian còn sót lại, chỉ còn một mình Khafre đứng đó, mang theo gương mặt thất thần, không cảm xúc.
Mười sáu cánh Nhật Nguyệt Thiên Sứ!
Đây là lần đầu tiên Khafre được thấy Bee lộ ra chân thân của mình.
Có những Thiên Sứ rời khỏi nhân gian...
Cũng có những Thiên Sứ đã hoàn thành chuyến du hành từ nhân gian trở về.
Hơn 2000 năm tích lũy, trong số các Thiên Sứ, người này mới là kẻ có thời gian lịch luyện dài nhất.
Hắn đã hiểu ra rất nhiều thứ, hắn đối với rất nhiều chuyện càng thêm tường tận, sáng tỏ.
Tuế nguyệt dằng dặc, bánh xe thời đại vẫn luôn chuyển động, dù mạnh như Vĩnh Yên Vương cũng không thể thoát khỏi quy luật đào thải. Thiên Phụ có thật hay không, hay đã rời khỏi thế giới này, để lại bảy đứa con của mình lưu lạc nhân gian, đi vào vòng lặp luẩn quẩn. Ngay cả những Đế Hoàng nóc nhà cũng trở thành một phần của lịch sử, bị đặt lên bàn cờ.
Bàn cờ đã đến giữa trận, cuộc thế chiến này là điều bắt buộc phải xảy ra.
Nó đến, một thời đại mới sẽ khởi động.
Lịch luyện 2300 năm, 2300 năm ẩn nhẫn quan sát thế giới, nhìn xem thế giới không ngừng chuyển động, nhìn xem mối quan hệ giữa yêu ma và nhân loại, giữa các Nóc Nhà với nhau, giữa các vị diện, và cả Thánh Thành trong công cuộc duy trì sự cân bằng.
Hắn đã gặp qua rất nhiều người, biết đến đủ loại phẩm chất ưu tú.
Và Bee bắt đầu cảm nhận được.
Hiện tại, Mạc Phàm, Lucifer, Vĩ Linh Hoàng, Văn Thái chính là một trong số ít những người đang âm thầm thúc đẩy bánh xe thời đại chuyển động.
Bọn họ chính là những quả bom có khả năng ảnh hưởng đến cục diện chung cuộc của thế giới ma pháp.
. . . . . .
. . . . . .
Tại một nơi nào đó trên đảo Hawaii.
Mạc Phàm mở mắt, cuối cùng cũng hoàn thành quá trình minh tu lần này.
Không thể không thừa nhận, trận chiến kia tiêu hao khủng bố đến mức nào căn bản không cần bàn cãi. Bốn tháng được Văn Thái chữa trị vẫn không thể chữa lành hoàn toàn Tinh Thần Thức Hải đã vỡ nát, ma năng vẫn chưa được bổ sung đầy đủ, hắn phải tĩnh tâm ngồi một chỗ thêm hai tháng nữa mới khôi phục lại trạng thái toàn thịnh.
Chỉ có điều, lần này cũng không phải không có thành tựu.
Lĩnh ngộ về áo nghĩa Thứ Nguyên ngày càng sâu sắc, Huyền Âm rốt cuộc đột phá đến cấm chú, toàn bộ hệ Thứ Nguyên của hắn đều đạt đến cấm chú, thực sự tiếp bước Chaos trở thành Thánh Nguyên Pháp Thần.
Đáng mừng hơn nữa là, hệ Thủy đã cảm nhận được con đường đến bán cấm chú, chỉ còn thiếu một bước nữa, hắn cũng sẽ thử nghiệm đột phá cái hệ khủng bố này.
Mà trải qua một lần tiêu hao quá độ kia kỳ thực cũng không phải không có chỗ tốt. Toàn hệ của hắn trở nên hư nhược, uể oải, ác ma hạch tâm cũng bị kiệt quệ, cuối cùng may mắn để lộ ra hình hài của Vong Linh Tinh Trần. Sau đó, lại trải qua một lần được Văn Thái chữa trị, Mạc Phàm liền nắm chắc cơ hội thức tỉnh thành công hệ Vong Linh. Hiện tại vẫn chưa tu luyện, vẫn là sơ giai ma pháp.
Mặt khác, trong lúc tinh thần thức hải đã ổn định trở lại, Mạc Phàm hiện đã toàn diện am hiểu cách thức thúc đẩy Hỗn Độn cùng pháp môn dung hợp để sáng tạo, diễn sinh ra các hệ ma pháp khác.
Ví như Lôi Điện và Hỏa Diễm, sau khi phân tách và bóc tách các tầng nguyên tố, rồi dung hợp theo một tỷ lệ nhất định sẽ tạo ra quang năng. Sau đó, Mạc Phàm thử nghiệm ở mức độ cao hơn, trích xuất hai mảnh Tinh Hải nhỏ từ Tinh Vũ của hệ Lôi và hệ Hỏa, diễn sinh theo cùng một cách thức, rốt cuộc sáng tạo ra Tinh Hải Quang Hệ. Nói một cách khái quát, hắn đã lập tức thức tỉnh siêu giai Quang hệ.
Cảm giác thăng hoa, Mạc Phàm bị cuốn vào thế giới ma pháp vô tận.
Thứ Nguyên dao động qua lại, Huyền Âm cùng Không Gian dao động ở một tần suất nhất định, thêm vào đó, Hỗn Độn nắm bắt được tần suất cực chậm của quá trình này, Mạc Phàm thấy được từng hạt phong nguyên tố nhỏ li ti ở giữa, hắn đã phục chế thành công Phong Hệ. Sau đó, lại tương tự như quá trình thức tỉnh Quang hệ, hắn trích xuất một phần Tinh Hải trong thế giới Tinh Vũ của Không Gian và Huyền Âm, diễn sinh thành Tinh Hải Phong hệ.
Thủy có ba trạng thái rắn, lỏng, khí. Khi Mạc Phàm thôi diễn nó thành thể khí, hắn lại mượn Hỗn Độn để trích xuất không gian băng nguyên tố từ Tiểu Bạch Hổ, sau đó đem Phong hệ vừa thức tỉnh của bản thân không ngừng thổi qua không gian băng tuyết kia. Gió lạnh thổi từ không gian băng tuyết, không ngừng đem hàn khí vào làm lạnh Thủy Tinh Hải ở thể khí... Tới một mức độ nhất định, Băng Hệ Tinh Hải thành hình.
Giờ đây, Mạc Phàm đã là một Thứ Nguyên Pháp Thần chân chính, thức tỉnh toàn bộ hệ Nguyên Tố và hệ Hắc Ám.
“Cũng phải cảm tạ nhạc phụ đại nhân a, nếu ngài ấy không phong bế ta ở đây thêm hai tháng trước khi trở về Hắc Ám Vị Diện, ta cũng không chịu khó minh tu như vậy.” Mạc Phàm đứng dậy vươn vai, tinh thần sảng khoái vô cùng nói.
. . . . .
Đề xuất Voz: Những bóng ma trên đường Hoàng Hoa Thám