Chương 781: Hắn là Hắc Ám Vương
. . . .
Sau đó, Bee tìm đến một điểm hẹn ở cầu Brooklyn.
Người hắn gặp là Khafre. Bee không nhiều lời dong dài, chỉ căn dặn vài chuyện rồi để Khafre thay mình quay về điều hành Liên Hợp Quốc.
“Lão sư, ta đã điều tra được một vài chuyện liên quan đến người kia,” Khafre đột nhiên lên tiếng.
“Văn Thái?” Nghe vậy, Bee lập tức dừng lại bước chân đang định rời đi.
Vài tháng trước, khi tình cờ kiểm tra lăng mộ của Thượng Cổ Hung Thú còn sót lại dưới đáy biển Ma Đô, Bee đã phát giác ra một loại cấm chế ma pháp của nhân loại. Cấm chế này dùng ma thạch để dẫn dắt, chỉ cần nhìn vào số lượng ma thạch đã khô héo vì cạn kiệt năng lượng, Bee có thể phán đoán đại khái tuổi thọ của cấm chế rơi vào khoảng hơn 20 năm trước.
Ngoài ra, trong luồng ma pháp ba động đó còn có một thông đạo hướng xuống lăng kính của Hắc Ám Vị Diện, điều này cũng nói rõ rằng người tạo ra cấm chế là một nhân loại nào đó đang sinh sống dưới Hắc Ám Vị Diện. Thực lực của người này còn vô cùng kinh khủng, dù chỉ là phân thân đi ra từ lăng kính, nhưng khí tức từ hình chiếu đó đã áp đảo cả Bee, khiến hắn trong lúc lần theo dấu vết đến tận Hawaii cũng phải kinh hãi đến sởn cả tóc gáy.
Cho nên Bee dứt khoát khẳng định người này có khả năng là Hắc Ám Vương, bởi vì cũng chỉ có Hắc Ám Vương mới bị pháp tắc áp chế, mới không dám trực tiếp giáng lâm bản thể đến ma pháp vị diện, mà phải dùng đến thủ đoạn kiến tạo cấm chế tinh vi thế này để gửi hình chiếu phân thân đến. Hơn nữa, Bee hoài nghi rằng vị Hắc Ám Vương này nhất định có quen biết Mạc Phàm, hoặc chí ít, hắn có lý do thích hợp để cứu Mạc Phàm, đưa Mạc Phàm tới Hawaii chữa trị suốt mấy tháng.
Động cơ suy đoán rất dễ lý giải. Liệu trên đời này có ông bụt nào đột nhiên từ Địa Ngục chui ra để cứu người không? Không đời nào.
Nếu vị Hắc Ám Vương đó đặt cấm chế ở lăng mộ Thượng Cổ Hung Thú, vậy thì mục đích ban đầu của hắn khả năng cao là liên quan đến Thượng Cổ Hung Thú chứ không phải cứu Mạc Phàm. Cứu Mạc Phàm chỉ là một sự cố ngoài ý muốn, nhưng vì một lý do nào đó mà hắn không thể không cứu.
Sau khi móc nối tất cả lập luận với nhau, dữ kiện thứ nhất là một nhân loại làm Hắc Ám Vương, dữ kiện thứ hai là sự việc này chỉ xảy ra trong thời đại này, tức là hơn 20 năm trước, vị Hắc Ám Vương đó từng có mặt ở ma pháp vị diện. Dữ kiện thứ ba là có liên quan tới Mạc Phàm, thứ tư là vị nhân loại Hắc Ám Vương đó có năng lực chữa trị, thậm chí là năng lực chữa trị cực mạnh...
Tổng hợp tất cả lại, Bee rất nhanh nghĩ tới cái tên Thánh Tử Văn Thái. Trong mốc thời gian đó, trong những điều kiện đó, Văn Thái là người có khả năng lớn nhất.
Mặc dù cũng không thể phủ nhận còn nhiều người khác, trên thế giới này có vô số tình huống ngẫu nhiên mà Bee không cách nào biết hết được, nhưng hắn không quan tâm. Hắn là người lý trí, không biết thì phải thăm dò, dù sao thì Bee vẫn không tin rằng trên thế giới này lại có chuyện trùng hợp đến mức độ này.
Bee không chắc chắn đó là Văn Thái, hắn không phải đấng toàn tri, cũng không thể biết hết mọi chuyện trên đời, mọi thứ đối với hắn vẫn phải đi từng bước suy đoán, thu thập tình báo để khai mở dần dần, cuối cùng mới có thể kết luận.
Văn Thái chỉ là một giả thuyết, cho nên Bee mới để Khafre điều tra cẩn thận cái chết của Văn Thái để xác nhận lại.
Khafre nghĩ gì nói nấy: “Vâng. Có được những thông tin này về Thánh Tử Văn Thái, ta nghĩ đã đủ để ngài suy luận rồi.”
Lúc này Bee đã tháo kính đen xuống, xoay người lại nhìn chằm chằm vào mắt Khafre, nghiêm túc hỏi: “Cái chết của Văn Thái thế nào?”
“Đúng như ngài dự đoán, rất không bình thường.” Khafre bắt đầu chậm rãi thuật lại: “Theo một vài tin tức chúng ta thu thập được, Văn Thái khi đó thậm chí có thể khiến một nhóm nguyên lão Thánh Thành phải răm rắp nghe theo sắp đặt của hắn, đến nỗi tên tiểu tử Remiel kia còn phải dùng biện pháp cứng rắn để loại trừ các nguyên lão Thánh Thành, hòng áp đặt tội danh lên Văn Thái thông qua những viên tội thạch màu đen của Thánh Tài Viện.”
“Mặt khác...”
Bee nhíu mày hỏi: “Mặt khác ra sao? Nói tiếp đi!”
“Mặt khác, các hiệp hội lựa chọn tội thạch màu đen cho Văn Thái, trước đó đều đã chịu ơn của hắn không ít lần, có thể nói là quan hệ cực kỳ thân cận, không thể không trả ơn. Cho nên, việc bọn họ lại muốn giết Văn Thái vào phút cuối cùng thật không thể lý giải nổi.”
“Nếu là ta, ta còn cảm thấy nếu không phải Remiel giở trò, hẳn 11 viên đá sẽ toàn bộ là màu trắng mới đúng. Văn Thái đã không phải chết tức tưởi dưới tay Parthenon Thần Miếu, dưới tay chính em gái ruột Ishisa của mình như vậy.”
Những lời thành thật này của Khafre khiến Bee khẽ cau mày suy tư.
Lẽ ra phải là 11 viên đá trắng, rửa sạch tội lỗi cho Văn Thái. Nhưng kết quả cuối cùng lại rành rành là 6 đen, 5 trắng, phán quyết kết án Văn Thái xuống địa ngục, lại còn có cả sự phản bội của Ishisa?
Đây là trò hề của Thánh Thành sao?
Không, tuyệt đối không! Bee lắc đầu phủ nhận ngay lập tức.
Với bản tính tôn thờ Thiên Phụ, lại nhân danh Thiên Sứ Trưởng và có chấp niệm với quy tắc, Remiel tuyệt đối không có dũng khí dám đổi trắng thay đen với những viên đá phán quyết.
Hắn chỉ có thể làm theo cách cũ của Thánh Thành, dựa vào quy củ. Hắn sẽ đi cửa sau trong bóng tối, bắt tay với các thế lực thẩm phán ném tội thạch, dùng các biện pháp ngoại giao cơ bản như ‘tài nguyên’ hay ‘bảo trợ’ để xử lý triệt để, hướng mọi người đến kết quả có lợi cho Thánh Thành.
Nhưng Văn Thái lại không phải kiểu người như Mạc Phàm, chỉ biết dùng nắm đấm để nói chuyện. Bee biết rằng ở thời đại chục năm về trước, Văn Thái chính là một thần thoại, một vị thần về đối nhân xử thế, dường như có thể đọc thấu tâm can người khác. Chỉ cần ngồi cùng bàn uống một chén nước, nói vài ba câu với hắn, mọi chuyện đều có thể biến thành chuyện của huynh đệ ruột thịt một cách thần kỳ.
Càng không cần phải nói đến mối quan hệ với em gái ruột trong nhà, nếu Ishisa phản bội Văn Thái, kết quả sẽ ra sao, nàng ta hẳn là đủ thông minh để hiểu.
Các thế lực, các nhân vật hiển hách đi theo Parthenon Thần Miếu dưới triều đại của Văn Thái gần như nhiều đến mức đếm không xuể. Nếu Văn Thái chết oan, Ishisa tuyệt đối sẽ không có kết cục tốt đẹp. Coi như Ishisa có dùng lý do gì để thanh minh đi nữa, chỉ cần Văn Thái ghi hận, nàng ta cũng vĩnh viễn không thể có được danh hiệu Thần Nữ. Nhưng cuối cùng Ishisa lại vẫn sống, và vẫn được một số người dưới trướng Văn Thái phò tá trở thành Thần Nữ đời tiếp theo như không có chuyện gì xảy ra. Đây là lý do gì?
Phải chăng giữa mâu thuẫn nội bộ gia đình này có sơ hở! Có thuật che mắt thiên hạ! Bee chỉ nhìn một cái đã thấy ngay sơ hở giữa hai người họ, dẫn đến kết luận tuyệt đối không tin Ishisa phản bội Văn Thái.
Chuyện Thánh Thành đi cửa sau cứ mặc kệ đi, làm bạn với Văn Thái chính là làm bạn với Thần Hồn của Parthenon Thần Miếu, thứ có thể phục sinh người chết, cũng có thể giúp bọn họ thức tỉnh Thần Phú, mở ra cơ hội đột phá đến Cấm Chú.
Thánh Thành muốn dùng tài nguyên để vượt quyền Văn Thái... Ân, có thể! Dù sao thì sự giàu có và mạnh mẽ của Thánh Thành là không thể chối cãi.
Nhưng không đủ!
Các hiệp hội khác có thể sợ hãi Thánh Thành, nhưng có vì một ít tài nguyên của Thánh Thành mà chống lại Văn Thái hay không lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Phải biết rằng Thánh Tử Văn Thái mới là người luôn dang rộng vòng tay cứu vớt bọn họ khi họ suy sụp nhất.
Một Bán Cấm Chú pháp sư mà lại thu phục được Hắc Long Đại Đế, thu phục được nhân tâm của cả thế giới. Coi như ở thời đại đó, người có tư cách nhất để lật đổ Văn Thái, cũng chỉ có một quân bài duy nhất là Nhật Ánh. Đáng tiếc, có vẻ hai người họ lại là bằng hữu.
Điều này khiến Bee đi đến một kết luận, hắn đã khẳng định chắc chắn.
Thánh Thành khi đó đã thất bại! Remiel không có khả năng phán xét Văn Thái. Trong kết quả bỏ phiếu đó, Văn Thái mới là người chưởng khống tất cả, không phải Thánh Thành.
Nói khái quát hơn, Văn Thái muốn chết.
Nếu hắn không muốn chết, trên thế giới này sẽ không ai giết được hắn.
Còn vì sao hắn lựa chọn như vậy...
“Ngươi từng nói Ishisa được hồi sinh không dựa vào Athena Thần Hồn đúng không?” Bee nhớ lại một thông tin khác, lập tức chất vấn Khafre để kiểm chứng.
“Vâng, sau này ta được biết, Diệp Tâm Hạ nói với truyền thông rằng nàng đã dùng bạch ma pháp chữa trị cho Ishisa sau khi bị Kim Diệu Apollo đả thương, kết quả là Ishisa bị bạch ma pháp phản phệ mà chết.” Khafre nói.
Nói xong, hắn cũng tiện thể suy đoán thêm: “Bất quá, ta cho rằng Diệp Tâm Hạ đã lừa gạt truyền thông. Dù sao hai người cũng đang cạnh tranh, nhất định Ishisa đã bị Diệp Tâm Hạ giết chết để dễ dàng giành được thắng lợi trong cuộc đua Thần Nữ. Hừ, cái gì mà bạch ma pháp chữa trị bị phản phệ chứ, trừ phi linh hồn Ishisa đã thối rữa, trừ phi nàng là vong linh, là hắc ám sinh vật, là…”
Đột nhiên Khafre ngờ ngợ ra điều gì đó từ chính lời mình nói, hắn dừng lại không nói thêm gì nữa.
Mà trên khuôn mặt Bee cuối cùng cũng nở một nụ cười cực kỳ đắc ý, dường như đã thấu tỏ toàn bộ sự thật.
“Thật khéo léo, Văn Thái. Sắp đặt chi tiết đến mức này, đến ta cũng phải rùng mình.”
“Lão sư, ý của ngài... Chẳng lẽ Văn Thái thực sự là...” Khafre lắp bắp đến nỗi nói không thành câu.
Chỉ thấy Bee gật đầu, cười khổ đáp: “Là bút tích của Hắc Ám Vương tại nhân gian!!”
. . . . ...
✯ Vozer ✯ Dịch giả VN
Đề xuất Voz: Tổng hợp các truyện ma em đã viết trên forum cho các thím tiện theo dõi