Chương 801: Nhân Pháp Hợp Nhất

. . . . . .

Giữa biển đêm sương giăng, đỉnh Ninh Bàn Tháp chót vót vẫn không ngừng lóe lên vô số quang tiễn rực rỡ, như mưa sa bão táp bắn xuống những bóng ma Yêu Nhân Ngư có thực lực cấp Á Đế Vương.

Cảnh tượng tựa như một trận mưa laser từ pháo đài liên hoàn, mỗi bóng ma Yêu Nhân Ngư của Siren gần như không thể chịu nổi đến mũi tên thứ bảy. Mũi tên thứ bảy vừa cắm vào thân thể, chúng liền lập tức tan biến.

Nhiều người vẫn còn hoài nghi rằng ba vị Thần Cơ Tiên Cung kia hẳn phải đốt ma năng cực kỳ dữ dội mới đạt tới uy lực này, nhưng kỳ thực chỉ người trong cuộc mới biết, sự thật hoàn toàn trái ngược.

Lấy kỵ sĩ Artemis làm ví dụ, nàng vốn chỉ là một Bán Cấm Chú pháp sư có kỹ năng bắn cung điêu luyện. Thần Nữ ban cho nàng Thánh Hồn Artemis, giúp linh hồn và thế giới tinh thần của nàng tạm thời thăng hoa, đạt tới lực lượng ngang hàng với Cấm Chú thượng vị hệ Thổ và hệ Huyền Âm. Mỗi một mũi tên nàng bắn ra chẳng qua đều được ngoại lực của thánh hồn gia trì, ma năng tiêu hao cũng là từ thánh hồn mà ra.

Thánh Cung Laura sau khi nhận Thần Huyết của Mạc Phàm, thực lực đã dần củng cố ở cấp bậc Đế Vương chân chính, việc đả thương một Á Đế Vương đơn thuần không cần nàng phải trả giá quá lớn.

Về phần Mục Ninh Tuyết, nàng thậm chí còn chưa dùng đến Băng hệ mạnh nhất, ngay cả Phong hệ cũng không cần mở ra tinh vũ cấm chú. Khi thi triển cung pháp, Mục Ninh Tuyết đã sử dụng găng tay dung hợp, kết hợp Phong hệ với Bán Cấm Chú Không Gian hệ và Bán Cấm Chú Hỗn Độn hệ để dứt điểm kẻ địch.

Tốc độ bắn tên thần sầu quỷ khốc, sau một hồi mưa tên xối xả, lại thêm sự o ép của các pháp sư Cấm Chú từ Phàm Tuyết Thành khiến đám bóng ma Yêu Nhân Ngư không đường tháo chạy, rốt cuộc hơn hai phần ba trong số chúng đã bị tiêu diệt.

Cùng lúc đó, Hải Mị Yêu Hoàng vừa kết liễu Triết La xong, nàng chỉ ngón tay về phía thi thể đang nằm dưới đất của Triệu Mãn Duyên, rồi khẽ co ngón tay lại. Tức thì, cái xác lạnh lẽo của hắn như bị một ngoại lực vô hình nào đó nâng lên, từ từ kéo về phía nàng để tiến hành hấp thu thủy lực.

Cả Triết La lẫn Triệu Mãn Duyên đều đã bị Hải Mị Yêu Hoàng giết chết từ trước, cho nên bọn họ tuyệt đối không có chút khả năng giãy giụa nào.

Dòng chất lỏng màu xanh lam từ trong cơ thể Triệu Mãn Duyên chảy xiết ra ngoài, khiến thân thể hắn nhanh chóng khô héo già nua, cuối cùng biến thành một cái xác khô quắt, bị Hải Mị Yêu Hoàng vứt xuống đất như một thứ vô giá trị.

Hải Mị Yêu Hoàng nở một nụ cười tà ác, nàng phóng ánh mắt thâm độc về phía tòa Ninh Bàn Tháp chọc trời, chuẩn bị nhắm tới những người khác.

Chỉ là vừa đi chưa tới 100 mét, nàng bỗng cảm thấy một trận đau đầu dữ dội, trời đất quay cuồng, toàn bộ thần kinh đều căng cứng như bị trăm ngàn con rắn, con nhện, con kiến cắn xé.

“Lóe Lóe ~~~~”

“Gào gào gào gào ~~~~ ! ! !”

Từ nơi xa xôi trên bầu trời, một tiếng long ngâm dài vang vọng thấu tận mây xanh.

Áp lực kinh hoàng đánh thẳng xuống mặt biển, khiến làn nước tái nhợt trong chốc lát sôi trào dữ dội như thể có một con cự long hủy diệt đang trỗi dậy.

Bầu trời phía trên đột nhiên lóe lên một đạo quang mang màu cam rực rỡ. Theo sau tiếng long ngâm, một cặp vuốt rồng màu cam xé toạc biển mây, tựa như Kim Long trảo cào nát tầng mây hắc ám, vô tận ánh sáng chụp xuống hoa viên trên lưng Bá Hạ. Khoảnh khắc này dễ khiến người ta liên tưởng đến truyền thuyết Quang Minh Yểm Nhật Đao chém rách bầu trời.

Cự trảo kia được thánh khí lượn lờ bao bọc, một trảo hạ xuống giống như thác nước màu cam từ trời cao đổ xuống nhân gian, tựa hồ đây chính là thánh quang đao cường đại nhất, bá đạo nhất giữa thiên địa, có thể nghịch thiên trảm thần.

Hải Mị Yêu Hoàng ôm đầu, sững sờ nhìn lên vòm trời nứt toác, chưa đầy 0,01 giây sau đã thấy móng vuốt Yểm Nhật Đao bổ xuống. Luồng hủy diệt chi lực bàng bạc đó đến cả nàng cũng không dám xem thường, nàng lập tức cắn răng lao đi như tên bắn để né tránh, đồng thời triển khai toàn bộ yêu pháp hộ thân.

Bức tranh thủy mặc của Mục Bạch run rẩy dữ dội như bị ai đó vò nát. Rồi một tiếng “Ầm” điếc tai vang lên, hơn phân nửa Hắc Ám Phàm Tuyết Thành trong tranh sụp đổ, kim quang màu cam ào ạt tuôn ra bao phủ cả tòa thành.

Bị đánh văng ra khỏi thế giới trong tranh, trên lưng Hải Mị Yêu Hoàng vậy mà xuất hiện bốn vệt kim quang xé rách, tuy không phải thương tích chí mạng nhưng sao có thể không đau đớn.

Thế nhưng, nỗi đau đớn nhất của nàng lúc này, hẳn là cơn đau đầu. Thần kinh đau đến không chịu nổi, gân mắt nổi lên, nếu để ý kỹ sẽ thấy một hình kim xà bằng phấn bụi thoáng hiện trong mắt nàng. Cùng lúc đó, đuôi cá của Hải Mị Yêu Hoàng giãy đành đạch, giống như Mỹ Hầu Vương bị niệm chú Vòng Kim Cô.

Ngay cả yêu thuật lĩnh vực Diêm Thủy Triều Tịch của nàng cũng không thể vận dụng được nữa, ngọn gió biển đậm đặc tan biến trong chốc lát.

Chỉ là, cuộc vây công vẫn chưa dừng lại.

Hải Mị Yêu Hoàng chú ý tới mặt đất dưới chân đang phát sáng, vô số quang sắc cuồn cuộn ập tới như sóng vỗ, nàng kinh hãi ngẩng đầu lên.

“Quang Minh Thánh Long Quyền!”

Oanh một tiếng, cùng với tiếng long hống vang trời, chỉ thấy một đầu Thánh Kim Long phá không mà đến. Mạc Phàm toàn thân được kim sắc long khí bao bọc, điều khiển phong bạo sau lưng để gia tốc, ngưng tụ ma pháp quanh thân thành một quyền Kim Long chấn vỡ hư không, phóng thẳng vào giữa bụng Hải Mị Yêu Hoàng.

Một quyền này của Mạc Phàm tung ra trôi chảy đến cực điểm, tựa như nước chảy mây trôi, mang theo uy lực tuyệt luân, đâm xuyên không gian, khiến không gian xung quanh vỡ vụn thành từng mảnh màu cam như kính nứt, rơi lả tả.

Hải Mị Yêu Hoàng bị một đấm thê thảm như thiên thạch rơi xuống, quyền thuật phá vỡ yêu thuật phòng hộ, phá tan lớp vảy cá và hắc kim pháp bào. Lần đầu tiên trong đời, nàng phải chịu sự sỉ nhục như vậy.

Lúc nãy bị Mạc Phàm một trảo ném từ trong tranh ra ngoài hiện thực, bây giờ lại bị hắn một quyền đấm từ hiện thực văng ngược vào trong tranh.

Nàng rơi vào một góc phế tích đen tối của Hắc Ám Phàm Tuyết Thành trong tranh của Mục Bạch.

Lăn lông lốc vào một trung tâm thương mại đổ nát, sắc mặt Hải Mị Yêu Hoàng đại biến, nàng khom lưng chống tay xuống đất, ngay cả đứng thẳng cũng không nổi. Nàng nôn thốc nôn tháo, ói ra một đống thủy dịch vô cùng ghê tởm.

Thế nhưng ma pháp nào có dễ dàng buông tha như vậy.

Ma pháp tiếp tục cuồn cuộn biến ảo, phong vân sau lưng cuộn tròn lấy thân thể Hải Mị Yêu Hoàng. Mạc Phàm điều khiển phong ma pháp tựa như một phần cơ thể, tùy ý đâm xé, cào cấu vị Thập Uyên Chúa Tể. Nàng còn chưa kịp thích ứng, đã thấy phong quyển bất ngờ hóa thành một tảng băng thạch khổng lồ phong ấn cơ thể mình lại.

Thoắt một cái, Mạc Phàm mang theo gương mặt sát khí ngút trời, chớp mắt di chuyển đến sau lưng Hải Mị Yêu Hoàng, cuộn người tung một cước cường hóa Quang Minh Thánh Thổ. Trong nháy mắt, hắn liên tiếp đạp xuống cơ thể Hải Mị Yêu Hoàng mấy chục cước vững chắc.

Bị băng phong ghìm chặt, lại bị thánh thổ quang minh cường đại trùng kích, khí thế ngút trời của Mạc Phàm rốt cuộc đã chân chính đả thương nàng, phá vỡ lớp phòng ngự tuyệt đối của nàng.

Một cước cuối cùng vang lên “ầm” một tiếng, cùng với tiếng long ngâm phá nát thế giới nội tâm của Hải Mị Yêu Hoàng, Mạc Phàm nắm lấy đuôi cá của nàng, xoay một vòng rồi ném nàng ra khỏi thế giới trong tranh một lần nữa.

“A… grr.”

Bị đánh cho thê thảm, Hải Mị Yêu Hoàng hiếm khi lâm vào trạng thái chấn động, toàn thân nhuốm máu xanh, đau đớn nhe răng rên rỉ, cố gắng lồm cồm bò dậy.

Lúc này, Mạc Phàm rốt cuộc dừng tay.

Hải Mị Yêu Hoàng ngước nhìn lên bầu trời, thấy một bóng người nam nhân đang thong thả bước xuống từ vân đài. Trên người hắn, kim quang màu cam lộng lẫy tựa Thiên Sứ, nhưng hơi thở và hào quang tỏa ra lại trái ngược hoàn toàn, tựa như Ma Thần, tựa như Dạ Hoàng.

Hải Mị Yêu Hoàng tự nhiên biết người này là ai. Nàng sớm đã được Hải Thần Tiên Tri cảnh báo, phải tránh xa hắn ra. Hắn chính là kẻ đã trấn sát Lãnh Nguyệt Mâu Yêu Thần nửa năm về trước, trong trận chiến triệu hồi Nguyệt Thực tại Ma Đô.

Hắn là Tà Thần.

Cũng là kẻ vừa rồi đã đánh úp, cho mình một trận tơi bời hoa lá.

Biển đêm dậy sóng, những con sóng lớn càng lúc càng dâng cao. Lúc này, ức vạn hải yêu đã bắt đầu vây quanh Bá Hạ, kìm hãm tốc độ của nó lại.

Nhưng trong khoảnh khắc Mạc Phàm với bản thể song sắc, nửa tà huyết nửa kim quang giáng lâm, toàn bộ hải dương dường như bị khí thế của hắn trấn trụ, mọi hoạt động đều đình trệ trong giây lát.

Bên ngoài lớp quang khải màu vàng kim, thân thể Mạc Phàm lộng gió, phong nguyên tố hội tụ từ khắp nơi. Dù không nhìn thấy Phong Chi Dực, nhưng cảm giác như cả bầu trời chính là đôi cánh của hắn, chỉ cần hắn khẽ nhúc nhích ngón tay, luồng khí lưu chuyển động cũng đủ sức xé nát cả cồn đảo trước mặt.

Có thể nói, nhờ vào những thuộc hạ mà Hải Mị Yêu Hoàng phái ra vây công Bá Hạ trước đó, Mạc Phàm đã có cơ hội tu luyện và cảm ngộ, thúc đẩy ba hệ mới lên đến cấp độ Siêu Giai viên mãn. Cuối cùng, hắn đã tiến vào một loại trạng thái phản phác quy chân, thân thể siêu việt nhân loại, tồn tại như một Thánh Linh toàn chức, được tạo thành từ sự hội tụ của bảy loại nguyên tố, thứ nguyên và hắc ám vật chất.

Nhân pháp hợp nhất, toàn bộ cơ thể là Siêu Nhiên Lực, kích hoạt dung hợp siêu nhiên lực, đồng hóa trở thành thân thể của một vị Pháp Thần cường đại nhất trong lịch sử.

. . . . ...

Đề xuất Linh Dị: Âm Phủ Thần Thám
BÌNH LUẬN