Chương 800: Tam Thần Cơ Tiên Cung
. . . . . .
Về trình độ am tường ma pháp, Băng hệ của Mục Bạch vẫn còn kém xa cảnh giới Áo Nghĩa, thậm chí còn chưa đạt tới trình độ thao túng lực lượng cấm chú một cách nhuần nhuyễn như Vi Nghiễm.
Nói một cách lý thuyết, kỹ nghệ của Mục Bạch là dựa vào một trận hình tập hợp các pháp môn được chuẩn bị từ trước, sau đó nhờ vào hai đạo cụ phụ trợ là Băng Bút Tuyết Nghiên và Thiết Mặc Mâu Bút mới gánh vác được đến mức này. Tám vạn tinh tử của hắn đồng thời cũng là do Hắc Ám Thần Quyền cường hóa tăng phúc, nhờ vậy mới miễn cưỡng để ma pháp của Mục Bạch thăng hoa, thúc đẩy đến lực lượng cấm chú hoàn mỹ, tương đương với sức mạnh của hơn 10 vạn tinh tử vận chuyển trong tinh vũ thế giới.
Mà cũng chỉ có ở mức độ này, chí ít mới đủ để Thượng Vị Quân Vương Siren liếc qua bằng nửa con mắt... không, có lẽ chỉ là một cái chớp mắt lơ đãng mà thôi.
Bá bá bá bá bá ~~~~!
Mục Bạch vẽ ra Hắc Ám Phàm Tuyết Thành cùng Hồng Ma Hữu Kiếm song kiếm hợp bích, kết hợp thêm bên ngoài có Tương Hữu Thắng, Tiêu Viện Trưởng gia trì Thủy Tường, Ngải Giang Đồ dùng niệm khống cùng nguyền rủa cạm bẫy, Eileen thì điên cuồng công kích tâm trí, gây nhiễu loạn tư duy. Trong phút chốc bị đối phương đánh úp ngược lại truy sát, Hải Mị Yêu Hoàng không khỏi kinh ngạc nhìn đám pháp sư nhân loại này một chút.
Tình báo của Hải Thần Tiên Tri quả thật không sai. Năng lực của pháp sư Phàm Tuyết Thành lợi hại không kém bất cứ một quốc gia Âu Châu nào, thậm chí có thể so được với đế chế Hoàng gia Anh Quốc.
Hải Mị Yêu Hoàng đưa tay sờ lên đầu mình, muốn biết liệu mình có bị biến thành một bức tranh thủy mặc bằng băng hay không, nhưng khi nàng phát hiện mình vẫn còn máu thịt, vẫn còn nhiệt độ, tâm trạng lại tỏ ra có chút thất vọng.
Ài... Gã nhân loại kia vẫn chưa đạt tới cảnh giới dùng bút vẽ hóa thật giả, không thể vẽ ra được nàng. Thế thì còn gì là thú vị nữa.
Trong lúc nàng suy nghĩ về bức tranh Hắc Ám Phàm Tuyết Thành này, toàn bộ bóng ma phân thân của nàng đã bị Mục Bạch cùng Hồng Ma Hữu Kiếm lùa vào góc chết, vây kín bằng xích khóa cùng kiếm trận.
Mục Bạch, Ngải Giang Đồ, Quan Ngư, Eileen, ngay cả Hoàng Tuấn bên kia cũng đã xông ra khỏi Ninh Bàn Tháp, đến truy sát đám bóng ma yêu nhân, trợ giúp mọi người một tay.
Ầm ầm ầm!!!
Ma pháp cường đại giáng xuống vô số ngõ ngách trong gia viên trên lưng Bá Hạ. Bọn họ bắt đầu thử công kích những bóng ma yêu nhân đã hết đường lui, rơi vào ngõ cụt. Nhưng kết quả khiến họ cực kỳ choáng váng chính là, công kích vật lý thông thường căn bản không thể đả thương nổi bóng ma.
Chúng lượn lờ tản mạn như những bóng ma u hồn, mặc dù không thể xuyên qua các ngóc ngách của Hắc Ám Phàm Tuyết Thành do Mục Bạch tạo ra, càng không thể phá giải kiếm trận băng sơn của Hồng Ma Hữu Kiếm, nhưng ngược lại, muốn tiêu diệt những bóng ma đó, những cấm chú pháp sư như họ bắt buộc phải vận dụng đến ma pháp cấm chú mới có thể gây thương tổn cho chúng.
“Trời ạ, mỗi bóng ma đều ước chừng là sinh mệnh cấp Á Đế Vương, chúng không có thuộc tính công kích, nhưng lực phòng ngự khiến ta đánh đến mệt lả.” Quan Ngư phải mượn phong hệ kết giới để tạm thời có được một chút ma pháp cấm chú, miễn cưỡng đánh trúng một bóng ma trong góc kẹt.
Nhưng cấm chú của hắn cũng chỉ gây ra thương tổn hơi nặng một chút, bóng ma trước mặt chỉ ảm đạm đi đôi chút, chứ không phải là vết thương chí mạng.
Hoàng Tuấn, Eileen, Tương Hữu Thắng, Tiêu Viện Trưởng cũng vậy. Bọn họ muốn tiết kiệm lực lượng cấm chú, điều này đồng nghĩa với việc sẽ không thể tạo thành thương tổn đối với vô số bóng ma yêu nhân trước mắt.
Điều kinh khủng nhất khiến họ cảm thấy bất lực chính là, có đến hàng ngàn bóng ma Yêu Nhân Ngư như vậy bị phân tán khắp mọi ngóc ngách trong thành. Nếu lấy tiêu chuẩn phòng ngự của Á Đế Vương ra để soi xét, dù có muốn giết hết chúng, ma năng của các pháp sư Phàm Tuyết Thành cũng sẽ cạn kiệt. Đại địch thực sự còn chưa tới, nếu giờ phút này mà cạn kiệt ma năng thì tiêu thật rồi.
“Đây dường như chỉ là phân thân của nó, bản thể nhất định nằm trong một bóng ma nào đó.” Eileen có tâm linh thuật rất cường đại, nàng có thể kiểm tra được bóng ma nào là bản thể, bóng ma nào là phân thân của Hải Mị Yêu Hoàng.
Trước mắt cả ngàn bóng ma này, nhất định có một bản thể chưa thoát ra được, nhưng quan trọng là muốn tìm thấy nó sẽ vô cùng khó khăn, ít nhất phải vượt qua đám bia đỡ đòn khó nhằn này.
Băng! Một tiếng.
Ngải Giang Đồ toàn thân ngân quang bàng bạc, một quyền đánh bay một bóng ma yêu nhân va đập vào Băng Sơn Trận của Hồng Ma Hữu Kiếm. Không bao lâu sau, bóng ma yêu nhân đó vậy mà lại đứng lên, điều này khiến sắc mặt Ngải Giang Đồ dần trở nên ngưng trọng.
Ân, một quyền không gian vừa rồi của hắn đã tính là rất mạnh, Chí Tôn Quân Chủ cũng có thể bị thuấn sát, nhưng vẫn không giết chết được bóng ma yêu nhân kia.
Ngải Giang Đồ cười khổ, cắn răng cảm thán một câu: “Bây giờ thì ta có chút hiểu ra, vì sao xuyên suốt lịch sử, Hải Mị Yêu Hoàng thường thường chỉ tác chiến một mình, một mình nó có thể vờn quanh mấy chục, thậm chí mấy trăm cấm chú pháp sư Âu Châu cùng Bắc Mỹ mà chẳng hề hấn gì. Căn bản là nó có yêu thuật hộ thân quá kinh khủng, không thể nào giết chết được toàn bộ chỗ yêu thuật kia, đây chính là vĩnh viễn bất tử.”
Coi như lúc bị truy sát đến gần chết, một đầu Thượng Vị Quân Vương phóng thích yêu thuật, phân tách ra cả ngàn đầu bóng ma yêu nhân cường đại, mỗi đầu lại là một bia đỡ đòn cấp Á Đế Vương linh hoạt, đây là ý nghĩa gì chứ!?
Mùa đông năm ngoái nhờ kế hoạch vĩ đại ‘phơi khô hải yêu’ của quân bài tẩy Bee mà Hải Mị Yêu Hoàng mới lãnh một đòn tổ hợp hơn 60 cấm chú cùng một lúc, nhưng đó chẳng qua cũng chỉ là một sai lầm nhất thời của nàng, lịch sử khó lòng lặp lại. Muốn lại giam giữ toàn bộ số lượng Đế Vương kia trên đảo Bá Hạ một tháng để phơi khô, rồi lại phơi khô giữa biển, căn bản là không có khả năng.
Mục Bạch, Ngải Giang Đồ đều là pháp sư thiên về khống chế, muốn thuấn sát mục tiêu càng phải tiêu hao lớn hơn nhiều so với hủy diệt pháp sư. Gần như là không thể giết được số lượng lớn trước mắt.
Nguyên bản là giăng bẫy bắt địch, cuối cùng tuy mắt thấy địch nhân đã bị bắt, nhưng trên thực tế những gã cấm chú khù khờ như bọn họ mới càng giống như tự sa vào bẫy, bị giam cầm cùng một chỗ. Tốn công sức đi chế tài chúng nó, chính mình cũng không thể thoát ra khỏi đây được.
Giết không xong, giết không hết, chẳng lẽ lại bỏ đi?? Giam giữ cũng không được, Mục Bạch đang ở trạng thái liên tục tiêu hao ma năng để tạm thời khống chế Hải Mị Yêu Hoàng. Nhưng nếu cứ thế buông xuôi, ai biết được đối phương có quay ngược trở lại công kích hay không?
Thâm tâm tất cả mọi người bắt đầu trĩu nặng, nhất thời không biết nên xử lý đám bóng ma Yêu Nhân Ngư thế nào.
“Hí hí hí hí hố hố hố hố ~~~~~~~~~~~~”
Mặt khác, cảm nhận được sự bất lực của đám cấm chú pháp sư trước mặt, hàng ngàn bóng ma Yêu Nhân Ngư này bắt đầu khúc khích cười lên. Điệu cười của chúng quỷ dị, cố ý trào phúng sự ngu xuẩn của nhân loại, đồng thời khiến cho hàng vạn pháp sư lớn nhỏ trong Ninh Bàn Tháp có một trận không lạnh mà run.
Vẻ mặt bọn chúng ngược lại đắc ý tột cùng, chẳng khác gì đang tự mãn khiêu khích những kẻ yếu đuối đang hy vọng giam cầm được chúng.
Phân thân bóng ma Yêu Nhân Ngư của Hải Mị Yêu Hoàng đúng thật là không có khả năng công kích. Nhưng uy năng phòng ngự lại cường thịnh như vậy, đồng thời che lấp tầm nhìn của địch nhân, tạo cơ hội cho bản thể hành động. Không ngoa khi nói phân thân thuật mới là kỹ năng tối thượng của vị Thập Uyên Chúa Tể này, phải tích lũy rất nhiều yêu hồn, hồn lực mới đủ năng lực thi triển.
Bỏ mặc cho đám phân thân của mình đối phó với các cấm chú pháp sư nhân loại, Hải Mị Yêu Hoàng ung dung đứng ở một góc tối đen như mực trên đảo hoa viên, ra sức thôn phệ linh hồn của cấm chú pháp sư Triết La. Từng dòng năng lượng màu lam từ từ thoát ra khỏi từng lỗ chân lông của Triết La, lại từ từ lăn tăn chảy vào miệng Siren.
Chưa đầy mấy phút, thân thể Triết La trở nên khô khốc như mất nước, giống như một bộ xương khô già nua, đến linh hồn cũng thoái hóa không còn gì.
Mà Hải Mị Yêu Hoàng sau khi thôn phệ, vết thương trên người càng ngày càng lành lặn, khôi phục trở lại, nó ngược lại bắt đầu mỉm cười, lộ ra mấy phần trào phúng.
Xong xuôi, Hải Mị Yêu Hoàng ném bộ xương Triết La xuống đất như một cái xác khô, khinh bỉ đến mức không thèm nhìn.
Sau đó nàng vẫy tay một cái, từ trong màn đêm hắc ám lôi ra thi thể của Triệu Mãn Duyên.
. . .
. . .
Trong phút chốc này, đột nhiên trên bầu trời có mấy loại quang mang nhanh như điện bắn tới, sức công phá so với cấm chú thông thường còn mạnh hơn nhiều lần.
“Chíu chíu chíu ~~~~~”
Huyền Tiễn, Sa Tiễn của Thánh hồn kỵ sĩ Artemis nhanh như đạn đạo, vô hình vô ảnh xuất hiện bắn phá những bóng ma Yêu Nhân Ngư đang di chuyển, tuy không gây thương tổn chí mạng, nhưng tuyệt nhiên đình trệ không ít, tính là một điểm trọng thương.
Chưa đầy nửa giây sau, từng tia Tiên Huyết Ma Tiễn đỏ chót của Thánh Cung Laura bộc phát tà lực ác ma, vừa kịch độc vừa có quỹ đạo không thể tránh né, vô cùng tà dị ghim vào người các bóng ma, khiến chúng khốn đốn và bàng hoàng vô cùng, tính là hai điểm thương nặng.
Cuối cùng là Phong Tiễn, Không Gian Tiễn, Hỗn Độn Tiễn của Mục Ninh Tuyết mang theo nhất kích đoạt mạng đỉnh cao, bách phát bách trúng nhắm vào những bộ phận trọng yếu trên cơ thể, tỉ như thái dương, tỉ như trái tim bóng ma, tỉ như tử huyệt trên đỉnh đầu, bằng tốc độ thần sầu, căn bản không cho địch nhân cơ hội sống sót.
Lúc này Mục Ninh Tuyết, Laura, Artemis tựa như nữ thần, toàn thân bị thánh khí cùng tà khí vờn quanh, không ngừng giương cung bắn phá mọi ngóc ngách kẻ địch ẩn náu bên dưới tòa thành.
Viu viu viu~~~
Một đạo thổ quang, huyền âm quang bắn tới định thân, phá giáp bóng ma yêu nhân ngư, sau đó lại trong nháy mắt nhìn thấy một đạo huyết tiễn ác ma màu thẫm xoắn tới trái tim bóng ma yêu nhân, khiến nó không cách nào né tránh được.
Mà khi không còn tránh né được, một mũi tên mang theo phong mang xé gió, kèm theo một mũi tên khác lại cách không bắn tới, trực tiếp đoạt mạng sống nhỏ bé của Á Đế Vương bóng ma yêu nhân ngư.
Bá~~~
Ầm ầm ầm!!!
Âm thanh rền vang liên tục lặp đi lặp lại, tại Huyền Môn Quan phía dưới, tính cả hai tòa Phàm Tuyết Thành một đen một trắng, cũng không thể ngăn được cung tiễn của Tam Nữ. Cho dù là Á Đế Vương cũng không ngăn được tổ hợp công kích viễn trình này.
Mấy vị cấm chú chung quanh thấy được cảnh tượng tên bay đầy trời này, đừng nói là phân thân của Hải Mị Yêu Hoàng đang trực diện lãnh đòn, coi như là bọn họ sắm vai người xem thôi, cũng có cảm giác tê dại da đầu.
Quá khủng bố!!!
Ở trên đỉnh Ninh Bàn Tháp lúc này, Mục Ninh Tuyết, Thánh Cung Laura, viễn xạ kỵ sĩ Artemis đồng loạt phi tiễn bắn tất cả các mục tiêu bóng đen đi lạc trong Mê Trận Hoa Viên.
Phải biết, nhờ được gia cố thêm móng mai của huyền quy, Ninh Bàn Tháp bây giờ có độ cao lên tới xấp xỉ 3000 mét, tựa như đỉnh Olympus của thần linh Hy Lạp vậy. Mà ba vị nữ thiện xạ duy mỹ đẹp mắt kia đang giương cung ngắm bắn, nhắm xuống nhân gian diệt trừ yêu ma hoành hành, thật sự không khác gì truyền thuyết về Tam Thần Cơ Tiên Cung.
Tựa như những pháo đài trong sử thi, tại chiến trường đẫm máu bên dưới, các Thần Cơ Tiên Cung có thể dùng quang mang thần thánh từ những mũi tên của mình để thắp sáng cả một vùng hung địa, lấy công kích viễn trình hạ gục toàn bộ những mục tiêu chủ chốt của địch nhân.
. . . . . ...
❊ Vozer ❊ Dịch VN trực tuyến
Đề xuất Voz: Kể lại một chuyện tình