Chương 808: Diệt Thế Chi Nhãn!!!
. . . . .
. . . . .
Tận cùng trời cuối đất rung chuyển dữ dội, không còn một tấc không gian yên bình, chiến tranh toàn diện bùng nổ trong chớp mắt trên biển Hoa Đông.
Không chỉ Đế Vương tham chiến, mà ngay khi Xích Vĩ Chương Ngư Đế hiệu lệnh tổng càn quét, hàng ngàn Ma Chủ, Yêu Vương, Hải Hoàng cấp Quân Chủ cũng đồng loạt lao đến vây công Huyền Quy Bá Hạ. Từng con một thân hình đồ sộ, dù không thể sánh với hòn đảo khổng lồ Bá Hạ, nhưng xét về độ hoang dại, điên cuồng, dữ tợn và hiếu chiến, Bá Hạ chưa chắc đã bì được với chúng.
Sấm rền chớp giật vang dội khắp đại dương, đất trời quay cuồng, cuồng phong lạnh lẽo vùi dập thân thể Bá Hạ. Trong phút chốc, hàng chục triệu yêu ma đã bu đầy, chiếm cứ lấy thân thể nó, tạo thành những ngọn yêu sơn trùng điệp cao hơn cả ma thiên chi lâu, chạm đến tận chân trời u tối. Đó là còn chưa kể đến hàng trăm triệu, hàng tỷ con khác đang chen chúc phía sau, không có chỗ trống để tham gia tấn công.
Sóng biển cuộn trào lên tận không trung, hòa cùng mưa lớn và vô số Hải Yêu, điên cuồng đập tới. Nhìn vào con sóng khổng lồ ấy, có thể thấy hằng hà sa số những gương mặt nanh ác, xanh xao vàng vọt chen chúc bên trong. Yêu khí bàng bạc tựa như một cơn sóng thần ngút trời, không ngừng công phá móng chân và đuôi của Bá Hạ, khiến toàn bộ Lâm Viên trên lưng nó càng lúc càng chao đảo.
Coi như Huyền Quy Bá Hạ có thể ngăn được vài đầu Đế Vương, thậm chí phòng ngự nổi trước một vài chuẩn Đại Đế, nhưng với nhiều Quân Chủ, Thống Lĩnh và vô số tôi tớ yêu ma bám riết vây hãm như vậy, Bá Hạ cũng bắt đầu có chút xoay không xuể. Có thể nói, từ khi rời cảng Phúc Châu đến nay, đây là lần đầu tiên bước tiến của Bá Hạ hoàn toàn bị chặn lại.
Trên hòn đảo Lâm Viên, các Đại Đế cấp tướng lĩnh của Hải Yêu vẫn đang dẫn dắt vô số Đế Vương bày ra thiên la địa võng trước Ninh Bàn Tháp, không ngừng công phá kết giới màu thiên thanh.
Quy mô của bầy yêu khiến cho tia hy vọng vừa nhen nhóm trong lòng các pháp sư trẻ tuổi trong Ninh Bàn Tháp đã vội lụi tàn. Phải biết rằng, mỗi một con Đế Vương xuất hiện trước mặt họ lúc này đều là một hồi đại nạn kinh hoàng, huống chi ở đây có tới tận 54 con.
Mặt biển đột nhiên bị sắc đỏ tinh hồng mênh mông rọi xuống, thứ ánh sáng tựa hoàng hôn nở rộ giữa đêm đen khiến người ta không dám nhìn thẳng, tựa như đang chứng kiến nơi tận cùng của trời đất. Biển hóa thành máu, máu hóa thành tế đàn, và tế đàn trên biển máu trông không khác gì Sát Uyên vạn trượng.
Cho đến khi Cửu U Tà Nhãn của Mạc Phàm hoàn toàn mở ra, điều gì phải đến cuối cùng cũng đã đến.
Mặt trái của Mặt Trăng, Nguyệt Thực giáng lâm.
Tế đàn Tà Miếu cuối cùng đã trở lại nhân gian.
Vài tiếng rít a...i...i... tê buốt da đầu vang lên, tựa như vạn quỷ Cửu U đang than khóc. Ngẩng đầu nhìn lên, mây đen từng mảng tan rã, nhường lại bầu trời hắc ám cho Vầng Trăng Máu đang phấp phới tà quang, thống trị toàn bộ cõi yêu ma nghiệt súc đang tác oai tác quái này.
Thế giới hải dương chìm trong giãy dụa, hàng trăm triệu sinh linh lập tức rơi vào một cảm giác thê lương chưa từng có. Sát khí và mùi máu tanh sôi sùng sục, cực kỳ khó chịu, thậm chí là kinh hãi.
Vụt!
Con mắt giữa trán Mạc Phàm tựa như siêu thần khí Tà Hỏa Tiêm Thương trong truyền thuyết, tỏa ra một cỗ khí tức băng lãnh đáng sợ.
Nửa giây sau, hình chiếu con mắt hắn phóng lên trời cao, hòa vào Vầng Trăng Máu, trông không khác gì một con Tà Nhãn khổng lồ tọa lạc giữa vũ trụ bao la, đang cúi xuống nhìn mảnh hải dương nhỏ bé tội nghiệp này.
“Đi chết hết đi.” Mạc Phàm nhe răng cười, giọng nói tựa như một lời nguyền rủa.
Diệt Thế Chi Nhãn!!!
Khoảnh khắc ấy, con mắt treo trên bầu trời như thể vừa chớp một cái, ánh nhìn chăm chú bao trùm cả một góc biển mênh mông, soi rọi từng chi tiết nhỏ nhất trên Đảo Bá Hạ.
Ngay sau đó, người ta có thể mơ hồ cảm nhận được từng luồng tử khí đang không ngừng buông xuống biển Hoa Đông. Trong khoảnh khắc, cả vùng biển như nghênh đón ngày tận thế.
Ánh sáng tinh hồng bao trùm một góc đại dương, phủ lên Đảo Bá Hạ, chiếu rọi lên thân thể 54 con Đế Vương, lên hàng trăm vạn, hàng ngàn vạn Hải Yêu dám trồi lên mặt nước, bò lên người Bá Hạ, gieo rắc Lời Nguyền ác ma lên thân thể chúng.
Hậu thế gọi đây là Diệt Thế Chi Nhãn, nói đơn giản chính là áo nghĩa của sự diệt thế. Nó tuyên án tử hình, gieo rắc Lời Nguyền vô tận, khiến sinh vật sống hết lần này đến lần khác phải tắm mình trong ánh sáng tinh hồng, bị gột rửa qua Cửu U Âm Gian. Lời nguyền sẽ không bao giờ dừng lại cho đến khi mục tiêu tan rã, biến mất, cuối cùng chỉ có một con đường chết.
Vô số Hải Yêu cấp tôi tớ bắt đầu suy yếu, thân thể chúng tựa như ngọn nến sắp tàn, không ngừng tan chảy, tốc độ tan chảy thậm chí có thể thấy rõ bằng mắt thường.
Cả một góc Đông Hải bị tuyên án Tử Vong, hàng trăm triệu yêu ma bốc hơi trong nháy mắt, không sót lại một mảnh.
Mạc Phàm điên cuồng rót vào sức mạnh tà chú, làm tan chảy tất cả: khải giáp, da thịt, xương cốt, sinh mệnh, và cả linh hồn. Thậm chí, nguyên tố xung quanh cũng không thoát khỏi lời nguyền hủy diệt.
Diệt Thế Chi Nhãn vừa tập trung nguyền rủa mảnh Đông Hải đang dậy sóng, chỉ trong chốc lát, một mảng lớn thủy nguyên tố liền bị nguyền rủa. Nước biển bốc hơi không một dấu hiệu, không một tiếng động.
Phong nguyên tố, lôi nguyên tố cũng vậy. Một cơn gió lớn buốt lạnh, một trận mưa rào nặng hạt, một tia sét đánh ngang qua phạm vi Thần Nhãn soi chiếu, tất cả đều triệt để biến mất, để lại một khoảng không trống rỗng, chỉ liếc nhìn thôi cũng đủ rùng mình.
Đảo lớn Bá Hạ cũng có thể vĩnh viễn biến mất dưới Diệt Thế Chi Nhãn, nhưng nó không bị nguyền rủa, lý do thì không cần phải giải thích.
Khi những con Đế Vương còn đang hăng say công kích Ninh Bàn Tháp, còn đang buông thả sức mạnh để trêu đùa các Cấm Chú Pháp Sư vừa bước ra chống trả, hoặc đang cảm thấy như được gãi ngứa bởi hằng hà sa số ma pháp từ quân đội trong thành, chúng đột nhiên cảm nhận được sự khác lạ.
Tắm trong ánh sáng tinh hồng của Lời Nguyền, vô số Đế Vương Hải Yêu bất thình lình phát hiện trên đỉnh đầu, trên móng vuốt, trên thân thể mình đang bắt đầu mất đi từng chút tế bào. Sự mất mát này ban đầu rất khó nhận ra, chỉ là từng phần cực nhỏ, có lẽ là một phần tỷ da thịt, đang tan biến một cách vô lý.
Ban đầu chúng không để ý, nhưng dần dần, hơi thở tử vong buông xuống ngày một rõ rệt, khiến chúng không khỏi cảm thấy kinh hãi tột độ.
Băng! Một tiếng.
Ngay khi nhận thấy vài con Đế Vương lơ là mất cảnh giác, Hoa Triển Hồng và Ngải Thái Sơn lập tức ra tay. Một bên là áo nghĩa Cấm Chú Quang hệ, Phá Toái Chi Quang, nhằm thẳng vào yếu điểm mục tiêu; một bên là áo nghĩa Cấm Chú Không Gian hệ, Không Gian Áp Súc, đè ép xuống, lập tức gây thương tích cực nặng cho ba, bốn con Á Đế Vương cùng lúc.
Đế Vương trọng thương, chúng hoảng hốt quay đầu bỏ chạy về tuyến sau. Nhưng ngay lập tức, những tiếng “phốc phốc” vang lên, hào quang đầy trời bắn xuống thân thể chúng.
Mục Ninh Tuyết, Thánh Cung Laura, và Phong Hào Kỵ Sĩ Artemis không cho chúng cơ hội, dứt khoát bắn tới một chùm mấy trăm đạo Hủy Diệt Chi Tiễn, nháy mắt khiến những con Á Đế Vương này thương vong nặng nề hơn. Hai con Á Đế Vương đã bỏ mạng ngay tại trận.
Công đầu của việc này, phải tính cho Mạc Phàm.
Cảnh giới Nguyền Rủa của Mạc Phàm đã khác xa so với nửa năm trước ở Ma Đô. Bây giờ, hắn công kích không cần đến đại trận hay kết giới, mà trực tiếp phô trương gieo rắc thủy triều tử vong lên cả một góc biển Hoa Đông, lên đám Hải Yêu lúc nhúc đang bị Tà Nhãn soi chiếu.
Cùng lúc 54 con Đế Vương bị Cửu U Tà Đồng nhắm trúng, lập tức trúng chiêu. Hàng ngàn Quân Chủ ngoi lên mặt nước cũng chung số phận. Hàng trăm triệu tôi tớ Hải Yêu lúc nhúc trên sóng biển… không một ngoại lệ, tất cả đều trúng chiêu.
Cách đây không lâu, vô số bộ lạc yêu ma cấp Quân Chủ từ biển Hoa Đông phá sóng ập tới, bám riết lấy thân thể Bá Hạ, đồng thời dẫn đường cho hàng tỷ tôi tớ hải yêu tràn lên người vị Đồ Đằng Đế Vương này.
Vốn dĩ phải là âm thanh ồn ã, hỗn loạn của hàng tỷ Hải Yêu, của những gương mặt hải quái chằng chịt, dữ tợn, phùng mang trợn mắt, quỷ quyệt dọa người. Vậy mà từ lúc Diệt Thế Chi Nhãn phản chiếu trên bầu trời, tất cả sự hỗn loạn trước đó bỗng nhiên trở nên yên tĩnh đến lạ thường, tựa như mặt hồ phẳng lặng trong đêm không một tiếng động.
Thần Nhãn Nguyền Rủa tự nhiên không chừa một thứ gì, quét từ đầu đến cuối, từ trên xuống dưới, từ trái qua phải, nguyền rủa tất cả.
Đây chính là đỉnh cao của Cấm Chú Nguyền Rủa, vượt xa cực hạn ma pháp của nhân loại. Tựa như Cấm Chú trong giới hạn, lại bị Mạc Phàm đẩy giới hạn đó lên một tầm cao mới không thể lường được, đạt tới một loại pháp cảnh mà bản thân hắn có thể trở thành một vị Tử Thần, được phép tuyên án tử hình, xóa bỏ sự tồn tại.
Tuy nhiên, vì công kích trên một diện tích rộng đến hàng vạn hải lý, ma pháp bị loãng đi rất nhiều. Ngoại trừ Hải Yêu cấp thấp và thủy nguyên tố có thể thấy rõ sự bốc hơi bằng mắt thường, những sinh vật từ cấp Quân Chủ trở lên cần một khoảng thời gian chậm hơn.
Đặc biệt là Đế Vương. Đạt tới nhục thân và sinh mệnh lực của Đế Vương, chúng tự nhiên có sức kháng cự với Lời Nguyền tốt hơn hẳn phần còn lại. Cho dù Mạc Phàm chỉ tập trung vào phạm vi của 54 con Đế Vương kia, tốc độ tuyên án tử hình cũng chỉ nhanh hơn vài phần, căn bản không có nhiều thay đổi. Bất kỳ ma pháp nào khi đối mặt với một lượng lớn sinh mệnh khổng lồ tụ tập lại một chỗ đều sẽ bị suy yếu, đây là điều không thể chối cãi.
Mặt khác, về bản chất, Nguyền Rủa không có tốc độ khoa trương như ma pháp Hủy Diệt, không thể một tay quét sạch bình địa, không có đòn tất sát định đoạt kết cục. Bản chất của Nguyền Rủa chỉ có thể gói gọn trong hai chữ: ‘giày vò’. Chính là từ từ, chậm rãi giày vò, khiến đối phương sống không bằng chết, thống khổ đến tột cùng. Giống như chiếc lá vàng úa, khô héo rụng xuống, một khi đã chết thì không còn cơ hội vãn hồi, không có đầu thai, không có khôi phục, không có đường sống.
Một khi đã bị Tử Vong Nguyền Rủa ám lên người mà không có cách giải trừ, vậy thì Đế Vương cũng sẽ phải chết, chẳng qua chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
. . . . . ...
Đề xuất Tiên Hiệp: Toàn Chức Pháp Sư (Dịch)