Chương 81: Thôn Minh Lang - Biểu Tượng Tối Cao Của Hoa Hạ

Mộc Quán Tây Hải Thành nằm sâu trong quân trại biên giới, được nối với trạm xá của thị trấn bằng một tuyến đường phòng vệ an ninh duy nhất.

Vì nơi đây quanh năm chìm trong bão tuyết, kiến trúc và cách bài trí hiển nhiên mang đậm ảnh hưởng của người Bắc Âu du nhập, điển hình là hệ thống ống khói kéo dài để chống chọi với cái rét buốt cắt da cắt thịt.

Những dãy nhà san sát, mái ngói nâu trên nền tường trắng, quyện cùng làn khói xám, tất cả hòa quyện một cách hoàn mỹ, khiến cho bức tranh sơn trang cổ kính giữa hoàng hôn băng giá càng thêm phần chấn động lòng người.

Mạc Phàm cùng Tiểu Mei đi theo một vị thị úy trong quân trại tiến vào thôn.

“Nơi này cách phòng tuyến không xa, đi về hướng đông chừng hơn mười dặm là tới. Còn căn nhà mái lợp hơi sụp phía trước kia chính là nơi ở của thành chủ.” Vị thị úy nói.

Cây cỏ um tùm một màu trắng xóa. Thực vật nơi đây hiển nhiên đều sinh trưởng trong giá lạnh quanh năm, vì vậy việc chúng mang một màu trắng toát cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.

Nhưng điều kinh ngạc chính là, Mộc Quán Tây Hải, cái tên nghe như một quán ăn hay trạm nghỉ chân, vậy mà lại bao la cô quạnh đến nhường này, bốn bề chỉ có núi và rừng bao quanh. Phải nói, hiện ra trước mắt Mạc Phàm, đây quả thực là thôn làng tồi tàn nhất mà hắn từng thấy.

So với những công trình kiến trúc đáng ngưỡng mộ dọc đường đi, nơi đây trông như vừa trải qua một trận bão tuyết tàn phá. Khói bếp lượn lờ bốc lên từ các nóc nhà trong thôn. Ở đầu thôn, có mấy đứa trẻ đang đọc đọc viết viết gì đó bên những pho tượng đá nhỏ, cao chừng một mét. Trong ruộng nương bên cạnh, không ít người đang thu dọn nông cụ, chuẩn bị quay về những căn nhà đã xuống cấp trầm trọng kia để ăn bữa cơm chiều.

Chưa nói đến việc chết vì buồn chán hay vì thiếu thốn, chỉ riêng sự trống trải giữa tiết trời siêu cấp khắc nghiệt này cũng đủ khiến người ta chết cóng trong giấc ngủ.

Hơn nữa, giữa những nơi ở tồi tàn này, thành chủ lại sống trong căn nhà rách nát nhất!

“Huynh đài, ngươi nói với ta đây là nơi ở của thành chủ sao?” Mạc Phàm hỏi.

“Trưởng thôn Minh Lang, cũng là thành chủ của Tây Hải Thành, ngài ấy đang ở bên trong đợi hai người!” Vị thị úy nói.

Trưởng thôn Minh Lang?

Nghĩa là trưởng thôn Minh Lang!?

“Ngươi nói đây là thôn Minh Lang sao?” Mạc Phàm đột nhiên hai mắt rực lên lệ khí oai hùng, nhìn kỹ lại khung cảnh trước mắt.

Thôn Minh Lang…

Cái tên này đã quá đỗi quen thuộc trong các giảng đường ở Trung Quốc!

Đông có Ma Đô hoàng kim tráng lệ, trung tâm có thương xá Tam Dương Thị sầm uất, còn đại trấn của Hoa Hạ chính là thôn Minh Lang. Thuộc về tam đại long mạch lưu truyền trong nhân gian, thôn Minh Lang đại diện cho vị thế được tôn kính bậc nhất, là huyết mạch, là tông phái đứng đầu quốc gia, là tinh thần dân tộc bất diệt.

Mỗi một người con của thôn Minh Lang, từ khi sinh ra đến lúc lớn lên, không chỉ phải làm bạn với thời tiết khắc nghiệt nhất, sống ở nơi hẻo lánh nhất, mà vận mệnh của họ đã được trao cho một trách nhiệm trọng yếu nhất: tạo ra một hàng rào phòng thủ, bảo vệ quốc gia trước vạn yêu đế quốc, Côn Lôn Yêu Tộc.

Bờ đông quyết chiến cùng hải yêu, nhưng đó là khi quốc gia đã cường thịnh, có đê chắn, có lực lượng quân đội hùng hậu hỗ trợ, xa hơn nữa còn có nhiều lãnh thổ đồng lòng chống giặc, nên dù Hải Dương Thần Tộc muốn xâm chiếm cũng không phải chuyện dễ dàng.

Nhưng Côn Lôn Đế Quốc thì khác, địa phận của chúng nằm sâu trong rừng rậm thánh sơn, một cảnh giới huyết sắc và tử sắc, vào đã khó, ra lại càng khó hơn. Vì vậy, quân đội trước sau đều không có cách nào can thiệp.

Người ta vẫn thường nói chiến tranh sẽ không bao giờ xảy ra, rằng yêu tộc chưa từng có mâu thuẫn với nhân loại, nhưng họ có thực sự hiểu không? Họ dám khẳng định điều đó sao?

Mạc Phàm hiểu rất rõ, bao gồm cả lời dặn của Hoa Quân Thủ… Nếu không có thôn Minh Lang ở đó, dùng máu tươi nhuộm đỏ Tây Thành để tử thủ, thì Hoa Hạ đã sớm rơi vào tay Côn Lôn Yêu Quốc.

Hắn trước nay vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng, mãi cho đến khi tận mắt nhìn thấy những bức tượng đá được điêu khắc tinh xảo nơi đây, hắn mới thực sự rung động sâu sắc.

Mỗi pho tượng đều là một tấm bia ghi danh một vị anh hùng đã kiên cường ngã xuống, dùng máu của mình nhuộm lên tuyết trắng để bảo vệ quốc gia, bảo vệ thôn làng. Những đứa trẻ kia có lẽ là con cháu của họ, tương lai lớn lên sẽ lại gánh vác phần trách nhiệm này.

Theo quan sát, nơi đây có ít nhất không dưới năm ngàn bức tượng, đó cũng là quy mô của cả sơn trang này qua mấy thế hệ.

Sao có thể không cảm thấy hổ thẹn cho được!

“Mời hai vị vào!” Vị thị úy đưa tay mời.

Cửa đã mở sẵn, Mạc Phàm cùng Tiểu Mei cứ thế bước vào. Bên trong, vẫn chỉ có mấy chiếc giường lớn, một cái bàn ăn nhỏ bé cạnh hòm quần áo đã bong tróc, và một ống khói cũ nát không còn dùng được nữa.

Giữa gian nhà, có một vị đại thúc khá cao, tuy không bằng Mạc Phàm bây giờ nhưng chắc chắn cũng không dưới một mét tám. Vị đại thúc có đôi mắt sáng nhưng thấm đẫm u buồn, gương mặt đầy những vết sẹo ngang dọc, râu ria lởm chởm như muốn che đi những tháng năm cực khổ.

Chỉ là so với tuổi tác trung niên, cơ thể hắn lại có phần khác biệt với khuôn mặt, một cơ thể rắn chắc, làn da thậm chí còn tương đương với người cùng niên đại Mạc Phàm.

“Cấm Chú Hội cử ngươi tới đây à?” Vị thành chủ đại thúc trầm giọng hỏi.

“Vâng!” Mạc Phàm gật đầu, hắn đối với vị thành chủ này tự nhiên cảm thấy vô cùng kính trọng.

“Cút đi!!!” Vị thành chủ đột nhiên quát lớn.

Éc…

Bất ngờ bị mắng oan, Mạc Phàm nhíu mày, nội tâm rung lên, nhưng sự thành kính vẫn không đổi, hắn bình tĩnh nói lại.

“Thành chủ đại thúc, có phải ngài đã hiểu lầm chúng tôi chuyện gì không?”

“Rầm!!”

Vị thành chủ đập mạnh tay vào vách tường, hai mắt nổi lên từng đường gân máu, hung dữ nhìn Mạc Phàm, giọng gằn lên thêm một quãng:

“Ha ha, còn có thể nhầm lẫn sao… Nực cười! Cấm Chú Hội, cấm chú cái thá gì chứ, toàn một lũ súc sinh tham sống sợ chết!”

Ngay lúc âm thanh vang lên, cùng lúc đó, nguyên tố Phong hệ từ khắp thôn xóm cũng đột nhiên bùng lên hỗn loạn. Bên trong căn nhà, toàn bộ đồ đạc cũng vì thế mà rung lên bần bật, như thể sắp nổ tung.

Đây là sức mạnh cỡ nào chứ!?

Mạc Phàm đột nhiên cảm thấy tu vi của người này thật khác lạ, hắn nhất thời không biết phải làm gì với tình huống này thì đột nhiên thấy Tiểu Mei chạy lại gần, nắm chặt lấy tay vị thành chủ.

“Khốn nạn, bỏ ta ra, ngươi tưởng ta không dám đánh phụ nữ sao?” Thành chủ giận dữ muốn rút tay lại.

Nhưng đột nhiên, toàn thân hắn truyền đến một cảm giác phi thường êm dịu, một luồng bạch quang nhu hòa len lỏi vào kinh mạch, nhất thời khiến đầu óc hắn trở nên ngây dại, mê muội.

“Ngài để im, kinh mạch của ngài đã bị tổn thương đến mức sắp mưng mủ, để thêm vài tháng, vài năm nữa sẽ thối rữa, khó giữ được tính mạng!” Tiểu Mei vừa nói, tay vừa không ngừng tuôn ra bạch quang truyền vào người vị thành chủ.

Hắn ta ngẩn ra, cũng không nói gì nữa, cứ đứng im như vậy nhìn kỹ nàng, và ánh mắt hắn cũng dần dần dịu lại.

Trước mặt là một nữ nhân, đẹp tựa bạch tuyết tái sinh, vẻ đẹp dường như của tinh linh giáng trần. Nàng đáng yêu đến nhường nào, làn da trắng ngần thanh cao đến nhường nào. Bất kỳ nam nhân nào trên thế gian này, không kể tuổi tác, khi nhìn thấy nàng đều sẽ lập tức rung động, nhung nhớ khôn nguôi.

Chỉ là trong mắt vị thành chủ này, nàng còn có một điểm ưu tú nổi bật, dường như cả thiên hạ, hắn chỉ từng biết một người sở hữu nét đẹp ấy, người con gái duy nhất khiến hắn mãi mãi xao xuyến, mãi mãi thầm thương trộm nhớ.

Nhưng, ký ức ấy, hắn lại thực sự muốn quên đi…

“Sao vậy, trên mặt ta có dính gì sao?” Giọng nói trong như ngọc của Tiểu Mei cất lên, nàng chỉ cần chưa đầy vài phút đã gần như chữa lành vết thương đang mưng mủ của hắn.

“Không có, cảm tạ ngươi… ta chỉ là chợt ngỡ mình gặp lại người quen, ngươi rất giống với một nữ nhân ta từng yêu thích.” Vị thành chủ cười khổ nói.

Mạc Phàm để ý lời nói của vị thành chủ, không khỏi cau mày lại.

Suy nghĩ một chút, trên thế giới này người giống người không phải không có, nhưng Tiểu Mei lại có linh khí phồn thịnh khác biệt, nàng xuất thân là Bạch Tinh Linh. Mà Bạch Tinh Linh vốn chỉ tồn tại trong truyền thuyết, vạn năm qua có lẽ chỉ xuất hiện hai người, đều là kẻ có khế ước với Lucifer.

Về phía nhân loại, nếu nói giống hệt thì chắc chắn không có ai, nhưng nếu phải tìm một người có dáng vẻ tương tự nàng, Mạc Phàm lại bất giác nghĩ đến Mục Ninh Tuyết.

“Thành chủ, xem ra ngài đã trải qua không ít chuyện, có thể kể một chút được không? Quan hệ của chúng tôi ở Hoa Hạ cũng không tệ, không có nhiều chuyện là không biết.” Mạc Phàm nói.

Vị thành chủ duỗi người một chút, dường như sau khi được Mei chữa trị, vết thương lành lặn khiến hắn cảm thấy thoải mái nhưng chưa quen lắm. Hắn vặn mình kêu răng rắc một hồi rồi quay sang nhìn Mạc Phàm, chậm rãi cất lời.

“Biết thì có thể làm gì, nàng nhất định vẫn sống tốt ở bên ngoài, có lẽ đã kết duyên cùng hắn rồi. Ha ha, gã kia trước đây vừa là tình địch vừa là đồng đội của ta, có lẽ giờ họ đã sinh được vài đứa con rồi cũng nên. Nếu tính theo tuổi tác, chúng nó chắc cũng tương đương với ngươi, thật mong chúng có thể thay chúng ta sống một cuộc đời tốt đẹp…” Thành chủ nói.

Trạc tuổi mình!?

Tình địch cũng là đồng đội!?

Đồng tử Mạc Phàm khẽ xoay liên tục, hắn tiến thêm một bước, hỏi kỹ hơn.

“Thành chủ, những gì ngài nói có chút khó hiểu, nhưng ta dám chắc là mình biết tin tức của họ!”

“Ha ha ha…” Thành chủ vuốt râu cười to rồi nói tiếp.

“Bọn hắn cách đây vài năm đã xưng bá trong thế hệ trẻ của Hoa Hạ, ngươi biết cũng không có gì lạ…”

Mạc Phàm cũng nở nụ cười, ánh mắt hắn bỗng trở nên ấm áp và an lành đến lạ thường. Trên tay trái của hắn, vị thành chủ để ý thấy một huy hiệu quen thuộc, và trên huy hiệu đó, một tín hiệu vừa lóe sáng.

“Quốc Phủ đội viên, Mạc Phàm… chính là ta!!!”

Đề xuất Voz: Quê em đất độc
BÌNH LUẬN