Chương 82: Quan Ngư là thành chủ?!

Mạc Phàm?!

Vị thành chủ đại thúc vừa nghe thấy cái tên này, ánh mắt liền lóe lên vẻ sững sờ và không thể tin nổi.

Gương mặt anh tuấn không tỳ vết, đường nét hoàn mỹ, chiều cao cũng xấp xỉ một mét chín. Dù nhìn ở góc độ nào, tướng mạo và khí chất thần thánh của thanh niên trước mặt rõ ràng không hề có trong ký ức của hắn. Có chăng chỉ là giọng điệu, thực sự khiến trong lòng hắn dâng lên một cảm giác thân quen mơ hồ.

Thế nhưng, giả dạng làm Mạc Phàm ngay trước mặt hắn, điều này khiến vị thành chủ vô cùng tức giận.

“Ngươi cho rằng để nữ nhân kia chữa thương cho ta thì có thể muốn nói gì thì nói sao?” Thành chủ đại thúc tiến tới, túm lấy cổ áo Mạc Phàm, quát lớn.

Một luồng sát khí lạnh thấu xương tương tự cũng tỏa ra từ đối phương, lạnh lẽo như cơn gió rét buốt của vùng đất Minh Lang, rõ ràng tràn ngập địch ý.

“Ánh mắt của ngươi cho ta biết... chẳng phải ngươi đã nhận ra mối liên hệ từ quốc phủ huy chương của chúng ta rồi sao?” Mạc Phàm không phản kháng, chỉ thầm thấy kỳ lạ, hắn đã đoán được phần nào thân phận của vị thành chủ, nhưng không tài nào hiểu nổi tại sao đối phương lại ra nông nỗi này.

Trong lòng đầy nghi hoặc, nhưng hễ chuyện liên quan đến đội viên quốc phủ, vị thành chủ này lại hai mắt đỏ rực, mất hết bình tĩnh.

“Quốc phủ huy chương không thể làm giả được, ngươi đã làm gì huynh đệ của ta, tên khốn!!”

“Rầm!”

Vị thành chủ đã đến giới hạn chịu đựng, không thể nhịn được nữa, vung tay đấm thẳng vào mặt Mạc Phàm, khiến hắn văng vào cánh cửa rồi bay ầm ra ngoài hiên.

Tiểu Mei đứng bên cạnh hoàn toàn chết lặng, nàng sao lại không biết thực lực của Mạc Phàm chứ? Vị thành chủ này, nếu so với Mạc Phàm thì chẳng khác nào một đứa trẻ, bất kể phương diện nào cũng không thể bì được.

Điều khó hiểu nhất, chỉ có thể mập mờ cho rằng Mạc Phàm đã chủ động để bị đánh.

Ngay tại nơi thân ảnh Mạc Phàm bị đánh văng ra, một cơn lốc kinh hoàng đột ngột bùng lên trong phạm vi mấy trăm mét, quét sạch một khoảng không hình trụ, tạo thành một vệt dài thẳng tắp xuyên qua cả cánh rừng thông trắng trước mặt.

Thành chủ theo quán tính lao ra ngoài, nhưng điều khiến hắn chấn kinh là Mạc Phàm dường như đã biến mất, biến mất hoàn toàn ngay tại khoảng không vừa bị hất văng, gọn gàng đến mức khiến hắn ngỡ rằng gã thanh niên tuấn tú này không hề chịu ảnh hưởng của trọng lực.

“Phốc!”

“Vù!”

Đang loay hoay tìm kiếm Mạc Phàm, vị thành chủ đột nhiên cảm thấy toàn thân bị một áp lực khổng lồ nào đó đè nặng, sau đó, hai bả vai như bị một đôi bàn tay vô hình siết chặt, kéo ngược hắn vào lại bên trong căn nhà.

Quá trình diễn ra trong chớp mắt, nhưng đối với thành chủ thôn Minh Lang, chuyện này quá mức chấn động. Hắn không thể nào tưởng tượng nổi đối phương dựa vào thực lực gì mà thoắt ẩn thoắt hiện, lại có thể dễ dàng khống chế mình đến vậy.

Mạc Phàm vốn đã quay trở lại bên trong từ lúc nào, hắn từ trong nhà nhìn ra, khẽ giơ tay trái, dùng ý niệm siết chặt lấy vị thành chủ rồi lôi vào. Dưới loại thần lực áp chế này, đối phương thực sự không có nửa phần cơ hội giãy giụa.

“Pặc!!”

Vị thành chủ bị kéo vào trong, Mạc Phàm bắt lấy hắn, miệng không ngần ngại nở một nụ cười đắc ý.

“Quan Ngư, dừng tay đi! Ngươi biết rõ từ xưa đến nay, thực lực của Mạc Phàm ta luôn trên ngươi một bậc mà!”

Hoàn toàn bị khống chế, thành chủ thôn Minh Lang lần đầu tiên cảm nhận được sự chênh lệch cảnh giới giữa hai bên, thậm chí không thể dùng một hai con số để so sánh. Nếu đối phương thực sự muốn gây khó dễ, chỉ sợ cả thôn Minh Lang lành ít dữ nhiều, tính mạng của hắn lúc này cũng nằm trong tay Mạc Phàm.

Nhưng đột nhiên, hai tiếng “Quan Ngư” đơn giản kia khiến lòng hắn xao động.

“Ngươi… ngươi là Mạc Phàm?” Quan Ngư nhìn chằm chằm nam nhân trước mặt, quả thực gương mặt này chẳng có nét nào giống với người bạn học năm xưa.

“Ha, đúng là ngươi rồi, Quan Ngư. Đừng ngạc nhiên, ta cũng giống ngươi, ngoại hình thay đổi thế này là do một vài sự cố bất đắc dĩ thôi.” Mạc Phàm cười khổ nói.

Thấy Quan Ngư lòng rối như tơ, rõ ràng vẫn còn nghi ngờ, hắn liền nói thẳng:

“Nhớ năm đó, chẳng phải ngươi vì thua cược với ta mà phải lén lột một mảnh áo của Tương Thiểu Nhứ về cho huynh đệ ‘tẩm bổ’ đó sao?”

Nghe những lời này, dù có chút ngượng ngùng, nhưng cũng đủ để Quan Ngư như trút được gánh nặng, gần như tin tưởng hoàn toàn nam tử tuấn tú trước mặt chính là Mạc Phàm.

Bởi vì loại chuyện nhục nhã này, đến chết hắn cũng không muốn nhắc lại, chắc chắn không phải ai cũng biết được.

“Mạc Phàm, quả nhiên là nhà ngươi!!” Quan Ngư lúc này mới vuốt lại mái tóc, vỗ vỗ vai Mạc Phàm vui vẻ.

Hai người nhìn nhau, tâm tình kích động, niềm hưng phấn lộ rõ ra mặt. Cả hai dường như cùng lúc động thân, cho đối phương một cái ôm thật chặt sau bao năm xa cách.

“Ngồi, ngồi xuống rồi nói!”

Mạc Phàm dùng ý niệm đóng hết cửa lại, chậm rãi buông Quan Ngư ra, để hắn ngồi xuống chiếc ghế ăn đã mục nát, rồi mình cũng ngồi xuống bên cạnh.

Quan Ngư hiện ra trước mắt Mạc Phàm, gương mặt nếu không hằn sâu vết sẹo dài thì cũng bị bộ râu quai nón che gần hết, đầu tóc rối bù. So với ngũ quan có phần đẹp trai, quý tộc trước đây, bộ dạng hiện tại của hắn quá mức tàn tạ, chỉ còn đôi mắt hoa đào có chút tang thương, tựa như lúc nào cũng có thể bật khóc.

Để bắt đầu câu chuyện, Mạc Phàm thoải mái kể lại một mạch những sự kiện hắn đã trải qua kể từ sau khi chia tay Quan Ngư và các đồng đội quốc phủ tại Thiên Sơn.

Từ cuộc chiến với Hắc Giáo Đình, Dubai, Hắc Ám Vị Diện cho đến thảm họa Ma Đô rồi Thánh Thành chi chiến, kể cả nguyên nhân cốt lõi đã giúp Mạc Phàm thoát thai hoán cốt, trở nên siêu cấp đẹp trai như hiện tại. Tất cả tuy có cắt xén một vài chi tiết nhỏ, nhưng đại khái đã đủ để Quan Ngư hiểu được.

Nghe lại toàn bộ câu chuyện, Quan Ngư không khỏi mắt chữ A mồm chữ O, kinh ngạc nhìn những sự kiện kinh thiên động địa mà Mạc Phàm đã trải qua.

“À phải rồi, Mạc Phàm, sao ngươi nhận ra ta?” Quan Ngư thắc mắc.

“Khi ngươi kể về người trong mộng của mình, ta đã thấy ngờ ngợ rồi, quả nhiên những chi tiết sau đó… mà thôi, chuyện đó không quan trọng. Quay lại vấn đề chính, sao ngươi lại ra nông nỗi này, còn trở thành thành chủ của một nơi xa xôi hẻo lánh như vậy?” Mạc Phàm khó hiểu hỏi.

Quan Ngư đột nhiên chìm vào trầm tư, nhìn người bạn cũ ngồi đối diện, hắn muốn nói gì đó nhưng lời lại nghẹn ở cổ họng.

Mạc Phàm cũng không vội, hắn bình tĩnh ngồi đó, kiên nhẫn chờ đợi để biết biến cố nào đã đẩy Quan Ngư đến tình cảnh này.

Bầu không khí lại trở nên im lặng ngột ngạt, chỉ còn nghe thấy tiếng gió rít gào thét bên ngoài.

Một lúc lâu sau, khoảng chừng mười phút, vành mắt Quan Ngư đột nhiên đỏ hoe, run run nói:

“Đã… có rất nhiều chuyện xảy ra…”

Mạc Phàm vẫn im lặng lắng nghe.

“Các ngươi cũng biết, gia gia ta cũng coi như là người của gia tộc có chút danh tiếng, nhưng mọi chuyện không hề dễ dàng, ta cũng không phải cháu đích tôn của người. Gia gia ta tuổi cao sức yếu đã qua đời, trước khi mất, người đã nói cho ta một bí mật giấu kín suốt mấy mươi năm… đó là phụ thân ta, thực chất chính là thành chủ nơi này!” Quan Ngư chậm rãi kể.

“Phụ thân ngươi? Chẳng phải gia tộc của ngươi ở Đế Đô sao?” Mạc Phàm càng thêm ngơ ngác.

“Phải, nhưng ông ấy không phải con ruột của gia gia ta…” Giọng Quan Ngư có phần chua xót.

Mạc Phàm nghiêm túc lắng nghe, hắn biết sự thay đổi của Quan Ngư còn khoa trương hơn cả mình, chắc chắn đối phương đã phải trải qua một biến cố kinh thiên động địa.

Theo lời Quan Ngư, hơn hai mươi năm về trước, gia gia của hắn cùng một liên minh thợ săn và thế gia tiến hành giao thương với quân lực của Tây Hải thành. Gọi là quân lực để phân biệt với quân đội chính thống của Hoa Hạ, vì đây chủ yếu là lực lượng do địa phương tự thành lập.

Trên đường trở về, gia gia Quan Ngư đột nhiên phát hiện thiên địa đã chìm trong huyết sắc, yêu ma trở mặt tấn công thành thị, gây nên một cảnh tượng kinh hoàng.

Thế cục lúc đó cực kỳ hỗn loạn, toàn bộ pháp sư ưu tú nhất của thôn Minh Lang và Tây Hải thành đều phải gồng mình chống đỡ những đợt tấn công như vũ bão của hàng ngàn dị thú thuộc Côn Lôn yêu tộc. Dân chúng di tản mỗi người một ngả, gia đình ly tán, khắp nơi là một mảnh tang thương và máu lửa.

Nhóm của gia gia hắn tình cờ cứu được một đứa bé đang nằm trong lòng người mẹ đã bị sát hại, đó chính là Quan Ngư và mẫu thân quá cố của hắn. Dựa vào di vật người mẹ để lại, gia gia hắn đã nhận nuôi đứa trẻ, nên Quan Ngư không phải cháu ruột của ông.

Sở dĩ gia gia hắn giấu kín chuyện này đến tận bây giờ là vì không muốn hắn đến nơi nguy hiểm này tìm cha, bởi vì Quan Ngư khi đó vẫn chưa đủ trưởng thành và mạnh mẽ.

Khi biết được sự thật, hắn không hề trách gia gia, chỉ trách bản thân mình vô dụng, cả đời sống trong nhung lụa, hoàn toàn ỷ lại vào thế gia. Ngay cả nữ nhân mình yêu thích cũng không thể tranh giành, bản lĩnh ma pháp cũng chẳng thể so bì với những thiên tài cùng thời.

Nhớ lại những lời mắng chửi thậm tệ của gia gia năm xưa, hắn mới hiểu tất cả cũng chỉ vì muốn hắn nên người!

Cuối cùng, Quan Ngư quyết định đến đây tìm cha, nhưng không bao lâu sau khi đến nơi, phụ thân ruột của hắn cũng tử trận trong một cuộc quấy phá của Côn Lôn.

Uất hận, mất tất cả…

Quan Ngư dựa vào cốt cách phi thường mạnh mẽ của Minh Lang tộc được kế thừa, cộng thêm phương pháp tu luyện đặc biệt lưu truyền từ lâu đời, hắn vùi mình vào nơi khắc nghiệt nhất này để sinh tồn và phát triển.

Tu luyện, tu luyện… và tu luyện.

Cuộc đời Quan Ngư gần như bị ám ảnh bởi sự tàn khốc này.

Từ bình minh đến hoàng hôn chém giết yêu thú Côn Lôn, hoàng hôn trở về lại minh tu tìm cơ hội đột phá. Ngày qua ngày như vậy ròng rã suốt năm năm trời khổ cực. Kết hợp với tài nguyên dị thường được thiên địa ưu ái ở thôn Minh Lang, Quan Ngư đã lột xác hoàn toàn, từ kinh nghiệm chiến đấu đến tu vi cảnh giới, tính cách cũng trở nên quyết đoán và dã man hơn.

Hắn bây giờ đã có thể xưng bá một phương, nối nghiệp phụ thân trở thành Thành chủ, cũng là vị thành chủ trẻ tuổi nhất trong lịch sử. Bản thân đã là Bán Cấm Chú, chỉ cần nửa bước nữa thôi là có thể đặt chân vào cảnh giới Cấm Chú!!

“Ngươi thực sự so với ta, còn khổ cực hơn rất nhiều.” Giọng Mạc Phàm có phần thán phục.

Bất kỳ sinh linh nào từ khi sinh ra đều mang trong mình một chấp niệm, đó là phải trở nên mạnh mẽ hơn. Kẻ yếu đuối chỉ có thể bị thiên nhiên tàn khốc này nuốt chửng, còn cường giả chân chính là kẻ có thể giẫm đạp lên hoàn cảnh tàn khốc nhất để vươn mình.

Tình huống này hoàn toàn đúng với Quan Ngư, hắn thực sự đã phải trả giá quá nhiều…

Đột nhiên lúc này, Mạc Phàm mới nhớ ra, tại sao lúc mình tự xưng tên tuổi, Quan Ngư lại giận dữ đến vậy. Rõ ràng nói là bạn bè quốc phủ, nhưng trên thực tế quan hệ giữa hắn và Mạc Phàm cũng không đến mức thân thiết như thế.

“Quan Ngư, tại sao lúc nãy ngươi lại phản ứng như vậy khi nghe đến tên ta?” Mạc Phàm hỏi.

Giọng Mạc Phàm trầm thấp nhưng hắn tin rằng mình đã nói rất rõ ràng. Chỉ là không hiểu sao đợi mãi vẫn chưa thấy Quan Ngư trả lời, vẫn là ánh mắt bi thương đó, tựa như nghẹn ngào, rồi rưng rưng nước mắt.

“Mạc Phàm, ta xin lỗi… các đội viên quốc phủ của chúng ta… cả đời này đều không còn hy vọng gặp lại nữa rồi!!”

Đề xuất Tiên Hiệp: Mật Mã Sơn Hải Kinh
BÌNH LUẬN