Chương 818: Thương Hải Chi Nhãn

. . . . .

May mà Xi Vưu Thao Thiết sở hữu thực lực cận kề trung vị Quân Vương nên mới sống sót sau khi bị vô số kiếm ảnh đâm xuyên qua lớp giáp. Ám Ngân Thiết Giáp nổ tung không còn một mảnh, nhưng đã bảo vệ được chủ nhân, giúp cho Ác Đồ Đằng không chết mà chỉ bị trọng thương, cần thời gian để Hải Tâm chữa trị.

Còn Tà Thú Đào Ngột kia, thanh diễm vừa lóe lên, vô số Lam Ngân Cự Kiếm đã xuyên thủng cơ thể nó, tàn phá và hủy diệt. Thân hình to như sơn mạch của nó bị ghim chặt xuống vỏ Trái Đất, hoàn toàn im hơi lặng tiếng.

Nó tuy chưa hoàn toàn bỏ mạng, nhưng cũng chẳng khác là bao.

Thân thể Đào Ngột đang không ngừng kéo dài hơi tàn nhờ vào hủ khí sinh mệnh do Hải Tâm cung cấp, vô số vong linh tôi tớ đang chết thay để bù đắp lực lượng cho nó.

Thủy Ngân Kiếm Ảnh còn mang theo độc tố, không ngừng xâm thực cơ thể Đào Ngột. Việc kéo dài được tình trạng này cũng là một điều ngoài dự liệu của Mạc Phàm. Dù không thể giết chết Đào Ngột, nhưng hắn tin rằng trong một khoảng thời gian khá dài, cho đến khi độc thủy ngân hoàn toàn tiêu tán, số lượng vong linh phải bỏ mạng có lẽ phải lên tới hàng trăm triệu.

“U u u u u ~~~~~~~~~~~!”

Ở một bên khác, cuộc truy đuổi vẫn đang diễn ra ráo riết. Lãnh Nguyên Thánh Hùng quả thực vô cùng cường đại, tốc độ của nó nhanh hơn Thần Kiếm rất nhiều. Nhưng Vạn Triều Kiếm mà Mạc Phàm triệu hồi lại thực sự quá dày đặc. Lãnh Nguyên Thánh Hùng dù nhanh đến mấy cũng không thể nào nhanh hơn những Tru Kiếm Lam Ngân đang giăng thành thiên la địa võng, tùy ý trút xuống.

Thánh hải vực bị những vệt kiếm đâm thủng chi chít lỗ hổng. Phía trên, vô số Thần Binh Cổ Kiếm màu trắng xanh đang bốc lên khói độc, cảnh tượng tựa như một trang sử thi còn lưu lại bút tích, một chiến trường cổ kiếm được truyền lại từ trận tử chiến của hai vị Kiếm Tiên trăm vạn năm trước.

Lãnh Nguyên Thánh Hùng bị ghim chặt bên dưới những tru kiếm này, toàn thân máu tươi tuôn xối xả. Trong đó, hai thanh kiếm đâm sâu vào gáy nó, xé ra hai vết thương hở hoác.

Thật ra đây cũng là lần đầu tiên Mạc Phàm sử dụng kỹ thuật do Asha Corea chỉ dạy. Asha Corea có rất nhiều kiếm kỹ bí pháp, nhưng Mạc Phàm chỉ học được một chiêu, cũng là chiêu thức phù hợp với hắn nhất: Kiếm Ý tương thông, nhân kiếm hợp nhất.

Nhân kiếm hợp nhất, nhân pháp hợp nhất, Thủy Ngân bán cấm chú, pháp và kiếm đồng hóa –– không ngờ uy lực lại khủng bố đến vậy, có thể tru tiên, trảm thần, hạ gục cả quân vương...

Thật ra mà nói, nửa năm nay hắn cũng không biết sức mạnh của Thủy Ngân đã biến hóa đến mức độ nào kể từ khi đạt tới bán cấm chú. Lúc trước ở Côn Lôn, Mạc Phàm vẫn nhớ như in lần đầu tiên dùng Thủy Ngân cao giai cấp 6 đánh trọng thương Chí Tôn Quân Vương Vĩ Linh Hoàng, đó là một cảm giác Déjà Vu vô cùng lâng lâng khó tả.

Cho dù hắn biết rõ Vĩ Linh Hoàng đã cố tình nhường, nàng thậm chí còn không có ý định phòng ngự, cứ thế dùng thân thể trần trụi để đỡ đòn. Nhục thể của Vĩ Linh Hoàng không thể xem là cường tráng, nàng thuộc Thiên Hồ tộc, thể chất tuy mạnh hơn nhân loại nhưng không thể so với các yêu ma khác. Nếu bỏ hết phòng ngự mà chỉ tính riêng độ bền của cơ thể, Mạc Phàm tin rằng nàng chỉ ở khoảng cấp chuẩn Quân Vương, thua xa hắn bây giờ.

Bất quá, không thể phủ nhận, dù sao vào thời điểm đó có thể gây thương tích cho một nhục thể cấp chuẩn Quân Vương, Mạc Phàm vẫn luôn có một sự mong đợi rất lớn dành cho Thủy hệ biến dị của mình.

Mặt khác, chiêu kiếm của Asha Corea đã rất lâu rồi hắn không luyện tập lại, vừa vặn thích hợp để đối phó với kẻ được xếp hạng thứ ba trong Thập Uyên Chúa Tể này.

“Khanh ~~~!”

Lãnh Nguyên Thánh Hùng hiển nhiên không dễ dàng chịu thiệt như vậy.

Sinh mệnh lực của nó vô cùng cường đại, man lực thuộc hàng hiếm có trên thế gian. Ngay cả trong cấp đỉnh vị Quân Vương, cũng không mấy kẻ nguyện ý đối đầu trực diện với Lãnh Nguyên Thánh Hùng. Chỉ thấy nó vậy mà thô bạo nắm lấy những thanh Thần Binh Cổ Kiếm ghim trên người rồi rút ra, dễ dàng bẻ gãy, bóp nát thành vụn. Độc khí thủy ngân căn bản không có chút tác dụng nào với nó.

Mạc Phàm để ý thấy, máu trên người nó đã sớm ngừng chảy, khô cứng lại dưới lớp lông trắng dày đặc và cao quý. Vết thương này chẳng khác nào trầy xước ngoài da, giống như tô điểm thêm cho một vị Chiến Thần, không những không gây ra chút ảnh hưởng nào mà ngược lại càng khiến nó nóng người, chiến ý sôi sục.

Mạc Phàm cười khổ, quả nhiên không có gì bất ngờ.

Đánh nhau ở lãnh hải của nó, càng đánh chỉ càng bị ăn đòn. Mạc Phàm không ngu ngốc đến mức cố chấp ở lại đây, hắn sẽ không phạm phải sai lầm sơ đẳng như vậy.

Dù gì chiêu vừa rồi cũng là ma pháp đỉnh cao nhất hắn có thể thi triển dưới đáy biển, vậy mà cũng chỉ đủ để làm nóng người cho đối phương.

Mạc Phàm nhìn về phía Bạch Sắc Cung Điện của Hải Tâm ở xa xa, ghi nhớ kỹ vị trí, sau đó hít một hơi thật sâu, đành bất lực buông bỏ.

Đành chờ một cơ hội khác vậy.

“Nhân loại, định chuồn sao?” Lãnh Nguyên Thánh Hùng bước tới vài bước, mỗi bước chân đều kinh thiên động địa, chấn động cả vỏ Trái Đất.

Mạc Phàm nghiêng đầu, không phủ nhận, cũng không rảnh rỗi nhiều lời.

Một kiếm chỉ thiên, tà kiếm dẫn đường, nhân kiếm hợp nhất, phá tan mặt nước lao thẳng lên trên.

Lãnh Nguyên Thánh Hùng nheo mắt lại, giọng nói tràn ngập sát ý:

“Ai cho phép ngươi đi?”

“Triều Bạt!”

Dứt lời, Lãnh Nguyên Thánh Hùng xòe lòng bàn tay ra, một con mắt Hải Dương khổng lồ phát sáng từ đó. Đột nhiên con mắt chớp lên, theo bàn tay nó hướng về phía Mạc Phàm đang vượt lên khỏi mặt biển Hoa Đông mà nhẹ nhàng vồ tới.

Ào ào ào ào ào ~~~~~~~~~~~~~~~!

Bầu trời đêm đột nhiên bị phá vỡ một lỗ thủng khổng lồ, ngàn vạn tấn nước biển trút xuống, giống như Phật Tổ Như Lai dùng Ngũ Hành Sơn trấn áp Tôn Ngộ Không vậy.

Mạc Phàm vừa lên khỏi mặt nước, không ngờ lại bị đối phương úp một trảo nhanh đến thế.

Trọng lượng của nước biển cực kỳ khủng bố, ngay cả thân thể tiệm cận cấp bậc đỉnh vị Quân Vương như Mạc Phàm cũng bị một trảo từ trên trời cao đè xuống ầm ầm.

Mạc Phàm huy kiếm, bàn tay huyễn hóa thành Thánh Thổ Long Trảo, vững vàng vồ lên không trung, tựa như bắt lấy cả bầu trời, nắm lấy tinh vân làm điểm tựa, dùng kiếm chắn trước mặt, liều mạng chống đỡ dòng nước biển khổng lồ đang trấn áp xuống.

Trên Ninh Bàn Tháp, Mục Ninh Tuyết và mọi người chợt nhìn về phía sau, thấy bầu trời đêm bị Hải Dương bao phủ, lộ ra một khoảng không thủng hoác, nước biển trút ngược xuống tạo thành một cái vuốt gấu khổng lồ đen sẫm. Trong lòng ai nấy đều kinh hãi tột độ.

Đừng nói là Mạc Phàm, ma trảo che trời kia, e rằng vạn dặm Thanh Long cũng không cách nào trốn thoát.

Theo một tiếng nước vang lên kinh thiên động địa, tất cả pháp sư đang chiến đấu trên đảo Bá Hạ đều nhìn thấy. Chỉ thấy bầu trời nứt ra, vết nứt bên trong như một cái hang động khổng lồ, che khuất cả mây trời, nước biển thì như bị một lực hút cường đại nào đó hút đi rồi cùng lúc trút xuống. Từng con sóng lớn bị nhấc bổng lên, ném thẳng vào không trung, tựa như muốn dâng lên tận cửu thiên. Sóng lớn tạo thành Ngũ Trảo ngay cả tầng mây cũng vồ lấy, người không biết còn tưởng rằng một trảo này là do Nóc Nhà Bách Mộ Giao Long Leviathan gây ra.

“Là Thương Hải Chi Nhãn, Lãnh Nguyên Thánh Hùng đã hấp thụ thành công Thương Hải Chi Nhãn, mức độ đồng hóa còn mạnh hơn cả Lãnh Nguyệt Mâu Yêu Thần trước đây.” Tiêu Viện Trưởng nhìn thấy một màn này, không thể quen thuộc hơn được nữa.

Tiêu Viện Trưởng đã bị trọng thương rất nặng, bị Đế Vương đánh văng vào trong chân tháp, hiện đang thở dốc ở một góc phía sau đuôi Bá Hạ, được Tiểu Bạch Hổ và Đồ Đằng Huyền Xà bảo vệ.

Giáo sư Stein từ trong tòa tháp cũng nhận ra điều này, lòng nhanh chóng chìm xuống đáy cốc.

“Đại sự không ổn, Lãnh Nguyên Thánh Hùng mạnh hơn chúng ta tưởng tượng.”

Trước đây, giáo sư Stein chỉ dự đoán rằng Lãnh Nguyên Thánh Hùng bất quá chỉ tiệm cận, hoặc là chân ướt chân ráo mới gia nhập vào hàng ngũ đỉnh vị Quân Vương.

Nhưng bây giờ có lẽ không phải vậy. Nó nắm giữ Thần Nhãn - Thương Hải Chi Nhãn, trong nửa năm nay đã đạt được mức độ đồng hóa cao phi thường đến thế, trình độ phảng phất đã tám lạng nửa cân với kẻ xếp hạng thứ hai trong Thập Uyên Chúa Tể, Vạn Niên Ma Kiếm rồi.

Lãnh Nguyên Thánh Hùng đã đồng hóa Thương Hải Chi Nhãn vào lòng bàn tay của mình, ám hùng trảo phát ra lam quang chói mắt. Nó đang mượn dùng sức mạnh của đại dương kết hợp với sức mạnh không gian của bản thân để trấn áp Mạc Phàm, bắt hắn trở lại đáy biển.

Thương Hải Chi Nhãn nắm giữ khả năng cường hóa hải dương và thi hải chi lực, giúp nó điều khiển Hải Dương thánh vực như một bộ phận của cơ thể. Tất cả những điều này vào tay Lãnh Nguyên Thánh Hùng đều được phát huy toàn bộ, vượt xa đẳng cấp của Lãnh Nguyệt Mâu Yêu Thần.

Lực lượng kia thật đáng sợ, ngay cả Mạc Phàm cũng khó mà thoát thân, cuối cùng không thể giữ nổi nữa, ngay cả đám mây đen hắn đang níu giữ cũng bị kéo xuống cùng hắn, bị đập trở lại biển cả.

. . . . ...

✧ Vozer ✧ Thư viện truyện dịch VN

Đề xuất Voz: Em đã là thiên thần
BÌNH LUẬN