Chương 83: Lựa chọn của Ngải Giang Đồ
…
Hơn nửa năm trước...
Thời điểm này, Mạc Phàm đang chờ ngày phán quyết định tội ở Thánh Thành, hiển nhiên trở thành tâm điểm của mọi phương tiện truyền thông. Dù là Hiệp hội Ma pháp ở Mỹ Châu, Úc Châu, Phi Châu hay Á Châu, tin tức về hắn đều phủ sóng khắp mọi mặt trận.
Đặc biệt tại Trung Quốc, chẳng còn ai quan tâm đến chuyện gì khác hơn là việc người anh hùng, niềm tự hào của quốc gia đang bị tổ chức quyền lực nhất thế giới công khai uy hiếp tính mạng.
Giới truyền thông thì lan truyền tin tức, dân chúng thì bàn tán sôi nổi, còn giới pháp sư lại luận bàn về cuộc chiến. Trong khi đó, các hiệp hội lớn nhất nhì Trung Quốc lại tỏ ra án binh bất động, không có những động thái mạnh mẽ nào để giải quyết tình hình an nguy quốc gia.
Nói là án binh bất động cũng không hoàn toàn đúng. Trên thực tế, sức ép từ hải yêu sau sự kiện Ma Đô đã khiến mọi cơ quan chính phủ phải dồn toàn lực vào việc xây dựng đê chắn sóng. Họ đã nhận ra kế hoạch của Thiệu Trịnh đúng đắn và quan trọng đến nhường nào. Mặt khác, họ âm thầm tìm mọi cách đàm phán với các thế lực, quyết tâm đưa Mạc Phàm ra khỏi vành móng ngựa của Thánh Thành.
Không trực tiếp tuyên chiến, nhưng sau lưng lại lặng lẽ chuẩn bị, âm thầm xây dựng hậu phương vững chắc cho Mạc Phàm. Tầng lớp thượng tầng của Hiệp hội Ma pháp Trung Quốc, Cung Đình Pháp Sư, Thẩm Phán Hội, và đặc biệt là quân đội đều hiểu rõ tầm vóc của Mạc Phàm đối với tương lai đất nước.
…
Tây Hải thành...
Tại tuyến phòng thủ thứ tư của thánh sơn Côn Lôn. Gọi là tuyến thứ tư, vì đây là tuyến cuối cùng trong bốn nhánh đại môn không gian, hay nói cách khác, là cây cầu xuyên qua lớp màng vị diện để Yêu tộc Côn Lôn giao thương với thế giới bên ngoài.
Hiện ra trước mắt họ là một dãy núi dài vô tận. Thánh sơn băng giá, quanh năm nhiệt độ dưới không độ, lẽ ra phải được tuyết trắng bao phủ. Nhưng kỳ lạ thay, nơi đây lại không có một chút sắc trắng nào, mà ngược lại, thảm thực vật lại xanh tươi mơn mởn.
Từ vị trí của họ, không thể nào nhìn bao quát được toàn bộ sơn mạch xanh thẳm kia, đỉnh núi cao đến nỗi mây mù lượn lờ che khuất.
“Nhảy xuống con dốc phía trước có một thác nước, thác nước đó thông ra đâu ta không rõ, nhưng chắc chắn không còn nằm trong phạm vi của Vạn Yêu Đế Quốc?” Nữ nhân trong nhóm ba người thản nhiên hỏi.
Một nam tử râu ria lởm chởm, mặt đầy sẹo gật đầu: “Hai người đi trước, ta yểm trợ!”
“Không được!”
Một nam nhân khác với ánh mắt kiên cường nhìn hai người đồng đội. “Ta xuất thân quân đội, kinh nghiệm dày dặn nhất, phòng thủ hay chạy trốn đều có lợi thế hơn.”
Lời nói của hắn mang theo khí thế uy chấn rợn người, giọng điệu đanh thép. Ngoại hình tráng kiện, rắn chắc như đá tảng của vị nam tử cũng mang lại cho đồng đội một niềm tin vững chắc.
Bọn họ đều hiểu, trong tình huống hiện tại, nếu dựa vào tu vi và tốc độ để chạy thoát một mình, hai nam tử trong nhóm chắc chắn có khả năng, nhưng nữ nhân còn lại thì tuyệt đối sẽ bỏ mạng.
Ngược lại, nếu quyết định cùng nhau di chuyển… kết cục sẽ còn tệ hại hơn, không một ai có cơ hội sống sót.
“Được, chúng ta quyết định kế hoạch như vậy.” Nữ nhân duy nhất trong nhóm nở một nụ cười mãn nguyện.
Nàng làm sao không cảm kích tấm lòng của hai người bạn mình đây? Hoàn cảnh này rồi, còn gì mà không hiểu?
Chọn ở lại yểm trợ, dù tu vi của bất kỳ ai ở đây cũng không có khả năng sống sót…
Thánh sơn Côn Lôn thực sự rất đẹp, đẹp bất chấp những đống thây ma quái thú, bất chấp nghĩa địa của nhân loại bị vùi lấp. Núi tuyết trắng bạc nhưng thực vật lại xanh thẳm, khí hậu lạnh lẽo nhưng tình người lại ấm áp. Tại Vạn Yêu Đế Quốc, mỗi một yêu tộc bùng nổ hào quang lại như ngũ sắc chấn động thiên địa, khiến kẻ vô tình đi ngang cũng phải chìm đắm trong vẻ đẹp ma mị, khó lòng dứt ra.
Trong mắt nữ nhân này, nàng còn nghe được một thứ âm thanh, âm thanh của vạn yêu vi vu, là sóng âm len lỏi qua từng ngóc ngách của ngàn non, của rừng rậm.
Âm thanh thật êm đềm, thật du dương… nhưng có lẽ đây là lần cuối cùng trong đời nàng được nghe thấy…
“Hai vị, cảm tạ rất nhiều, nhưng kế hoạch có thay đổi!!” Nam Giác ánh mắt đẫm lệ nhìn Quan Ngư và Ngải Giang Đồ.
Theo từng lớp tinh đồ được dựng nên, nàng đẩy nhẹ hai người đồng đội về phía trước, lập tức phóng ra một luồng sóng âm mạnh mẽ. Chấn động này kéo dài và ngân vang như tiếng gầm thét dai dẳng của mấy ngàn yêu thú đang ngủ say trên đỉnh Côn Lôn.
Bị tấn công đột ngột, cả Ngải Giang Đồ và Quan Ngư đều bị cuốn văng về phía trước, thậm chí rơi thẳng xuống sườn núi. Họ vốn định nói gì đó, nhưng lực tác động quá mạnh, dù không bị thương nhưng chấn động vô cùng, khiến cả hai không kịp thốt lên lời nào.
Cả hai bất lực, nghẹn ngào chỉ kịp nhìn thấy thoáng qua nét mặt tự tin, kiêu ngạo và hiên ngang của Nam Giác khi ở lại phía trên. Sau lưng nàng, một con ngưu viễn khổng lồ đã đuổi kịp, thân hình nó đồ sộ đến mức mỗi hơi thở nóng rực đều có thể thiêu cháy bất cứ sinh vật nào xấu số ở gần.
“Quốc phủ thành viên, Nam Giác cáo biệt!”
Nàng thốt ra những lời này, như muốn bộc phát hết thảy niềm kiêu hãnh của chính mình, hòa cùng âm vang của sóng âm, như muốn xuyên qua ngàn núi vạn non, vang vọng đến tận ngoài thành.
Có lẽ đối với Nam Giác, những năm tháng qua, ký ức đẹp nhất của nàng đã gắn trọn với thế giới học phủ và những người đồng đội. Dù cho nhiều năm sau, dù ở đâu, lúc nào, trên người nàng vẫn mãi mang theo mối liên kết đặc biệt này.
…
Bình minh sáng hôm sau.
Trên những tán mơ chát đặc trưng của tuyết sơn Tây Thành, từng đợt tia nắng len lỏi qua kẽ lá theo cơn gió lay động, càng làm cho vùng sông ngòi nơi đây trở nên lấp lánh, ẩn hiện vô cùng phong phú.
Đúng lúc này, bên tai họ mơ hồ truyền đến một âm thanh kiêu hãnh vang vọng. Nó ngân nga trong tiềm thức của cả hai, day dứt mãi, khiến sương sớm trên mặt đất dường như cũng trở nên ẩm ướt hơn vì bi thương.
“Quốc phủ thành viên, Nam Giác cáo biệt…”
“Quốc phủ thành viên, Nam Giác cáo biệt…”
“Cáo biệt…”
Vậy là đã cáo biệt rồi…
Nàng đã chọn dừng lại, ra đi trước mọi người...
Khắc sâu trong tâm khảm!!! Chính mình cũng là thành viên quốc phủ, danh vọng đầy tự hào ngày ấy bỗng chốc hóa thành bi thương và căm hận.
Hai người không nói với nhau lời nào, nằm im bên bờ sông, không dám nhìn sang đối phương, chỉ bất giác siết chặt nắm tay.
Ngay cả Quan Ngư, sau bao biến cố lớn liên tiếp ập đến, hắn đã trưởng thành hơn rất nhiều. Vậy mà đến cuối cùng, tại sao vẫn phải trơ mắt nhìn đồng đội, lại còn là một người con gái, đứng ra gánh vác trọng trách này?
Tại sao bao năm qua ta đã cố gắng như vậy, mà vẫn không thể thay đổi được kết cục…
Quan Ngư nằm đó, nước mắt đã lăn dài trên khóe mắt tự lúc nào. Hắn thực sự đã phải chịu đựng quá nhiều, quá nhiều thứ. Cứ như một lời nguyền đối với gia tộc Minh Lang vậy.
Trước sau vẫn không thay đổi, vẫn phải một mình cô độc chiến đấu tại đây, phải một mình đương đầu với số phận nghiệt ngã. Bất cứ ai cố gắng can thiệp, đều nhận lấy kết cục bi thảm.
Tại sao?
“Quan Ngư!!” Ngải Giang Đồ ngồi bật dậy, hắn vục nước sông lên mặt rồi gọi.
“…Ta thật vô dụng!” Quan Ngư không đứng lên, hắn vẫn nằm im một chỗ, khuôn mặt già dặn mệt mỏi trả lời.
Ngải Giang Đồ nhìn hắn, trong lòng không khỏi cảm khái, miệng bất giác nở một nụ cười mãn nguyện:
“Ta từng là đội trưởng của các ngươi. Chứng kiến thực lực của ngươi vượt qua cả ta khiến ta rất đỗi kiêu ngạo. Ngươi đã cố gắng lắm rồi…”
Ngải Giang Đồ cũng được xem là một thiên tài trong thế hệ pháp sư của mình, gia thế lẫn tài nguyên được cấp cho nhiều không đếm xuể, lại là quân nhân có danh vọng, đã vượt qua không biết bao nhiêu nhiệm vụ nguy hiểm. Nhưng sau khi đạt tới đỉnh cao mãn tu toàn hệ Siêu Giai, hắn vẫn không cách nào đột phá lên được nữa.
Điều đó cho thấy, để tiến tới cấp bậc Bán Cấm Chú, ngay cả thiên tài vạn người có một cũng khó lòng đạt được. Đối với đại đa số mọi người, đó đã là tồn tại như bán thần trong nhân loại, cả đời chỉ có thể cầu nguyện chứ không thể cưỡng cầu.
Nhưng Quan Ngư lại là Bán Cấm Chú Phong hệ. Hắn tài năng hơn cả Ngải Giang Đồ sao?
Còn nhớ hơn bốn năm trước, tu vi của hắn thậm chí mới chỉ ở ngưỡng cửa Cao Giai mà thôi!
Câu trả lời rất đơn giản…
Khổ tu trong điều kiện khắc nghiệt nhất, bán mạng tu luyện, bất chấp tất cả, đó chính là lợi thế của hắn!
Ngoại trừ dòng dõi Minh Lang sinh ra gần Thánh sơn Côn Lôn đã quen chịu đựng, mấy ai dám đến nơi đáng sợ như vậy để sinh sống, mấy ai dám ngày đêm trấn giữ biên ải đại môn, chém giết với vạn yêu Côn Lôn?
Nếu nói Mục Ninh Tuyết bước ra từ Vĩnh Dạ, tu luyện Băng chi cực hạn đến mỹ mãn, thì Quan Ngư cũng vậy, suốt mấy năm nay đã tôi luyện bản thân ở nơi phong ba bão táp nhất lục địa, ngày đêm chìm trong nguy hiểm để rèn giũa chính mình.
Có ngày nào hắn không trọng thương, có ngày nào không giao chiến với sinh vật cấp Thống Lĩnh, cấp Quân Chủ?
Quan Ngư đã chứng minh rằng, giới hạn và phẩm chất của con người có thể được thay đổi bằng sự liều mạng và nỗ lực không ngừng.
“Cố gắng, rốt cuộc ta cố gắng để làm gì, chính mình cũng không còn biết nữa!!” Quan Ngư cắn răng, nhìn lên bầu trời bị che khuất bởi tán lá mơ mà nói.
“Rầm!”
Quan Ngư triệt để buông xuôi, đến nửa điểm ý chí chiến đấu cũng không còn, giống như một kẻ lạc lõng đã mất đi tất cả. Hắn không hề để ý Ngải Giang Đồ vừa tung ra một đòn ý niệm, khiến tầm mắt hắn lập tức trắng xóa.
Tầm mắt trắng xóa dần chuyển thành đêm đen tĩnh mịch, Quan Ngư nhắm mắt lại, bất tỉnh.
Ngải Giang Đồ vác hắn lên, kéo về địa phận Tây Hải thành, giao lại cho quân đội trong thành.
“Khi thành chủ của các ngươi tỉnh lại, nói với hắn không cần tìm ta!” Ngải Giang Đồ nói.
“Ngài có muốn nhắn lại điều gì với thành chủ không?” một quân nhân tại thành trì hỏi.
Ngải Giang Đồ im lặng một chút, rồi hắn nở nụ cười, nụ cười của một người lính Hoa Hạ. Tay trái hắn giơ lên, đặt ngang trán theo tư thế chào trang nghiêm của quân đội.
“Quốc phủ đội trưởng, quân đội Hoa Hạ, Ngải Giang Đồ từ biệt!!!”
Vị thị vệ của Tây Hải Thành, cùng tất cả những người xung quanh, sắc mặt đều đột nhiên biến đổi. Tinh thần dân tộc hào hùng bất giác trỗi dậy, họ cũng vô thức giơ tay trái lên trán chào lại.
Người đàn ông mạnh mẽ đó quay lưng, bước đi một cách kiên định. Bất cứ ai nhìn vào bóng lưng của hắn, cũng đều cảm nhận được một áp lực đến nghẹt thở.
Đó là cảm giác xao động mãnh liệt, cảm giác của một quân nhân ra trận.
Phải rồi, hướng hắn bước đi chính là Yêu quốc Côn Lôn.
Hắn tự xưng là Quốc phủ đội trưởng trước tiên, vì hắn cảm thấy mình có trách nhiệm, có niềm kiêu hãnh lớn nhất với đồng đội của mình.
Nhưng hắn còn một trọng trách khác, đó là một quân nhân!
Ngải Giang Đồ ở đây, đại biểu cho quân đội, dù chỉ còn một người, hắn cũng sẽ không từ bỏ…
Sự hi sinh của Nam Giác không làm ý chí của hắn bị khuất phục, trái lại còn khiến nó trở nên kiên định đến đáng sợ. Và dù với tư cách gì đi nữa, người đội trưởng sẽ không bao giờ để đội viên của mình hi sinh đơn độc tại chiến trường!!
Đề xuất Voz: Quê ngoại