Chương 865: Thiên Phụ rời nhân gian
. . . . . .
Phải biết, đây chỉ là một khối xương sọ mà thôi. Xương cốt của Yêu Ma đúng là cứng hơn da thịt bên ngoài, nhưng khi không có yêu thuật hay ma pháp bảo vệ, nó chỉ là một tử thi. Về lý thuyết mà nói, nếu đến cả Cấm Chú cũng không thể gây tổn thương, vậy thì lúc còn sống, khi có đủ cấp độ sinh mệnh, có máu, có nội tạng, có yêu kỹ, e rằng Cấm Chú cũng chẳng hề hấn gì.
Người mà Bee mua lại nó không ai khác, chính là thông qua hiệu trưởng Schilling của Thánh học phủ Ojos.
Sau đó Bee cũng nghe nói rằng, Schilling đã dùng khối xương sọ kỳ lạ này để trao đổi với Mạc Phàm, bởi vì hắn cảm nhận được đây chính là xương sọ của một Đế Vương.
Nhớ lại lúc đó, thiên hỏa của Tiểu Viêm Cơ đốt suốt bảy bảy bốn mươi chín lần mà không làm cháy đen nổi một mm trên khối đầu lâu, nếu để Mạc Phàm biết được đó là đầu lâu của một Quân Vương cấp hắc ám, khéo hắn còn mò đi ám sát Schilling vào nửa đêm để cướp lại đồ ấy chứ.
Trên thực tế, Schilling không làm việc cho Bee, hắn chỉ trở thành thuộc hạ sau sự kiện này. Vả lại, những thông tin Khafre thu thập được về Văn Thái, ít nhiều cũng đến từ vị hiệu trưởng này.
Mấy chục năm trước, Schilling từng là một trong những phán quan đã ném tội thạch màu đen xuống cho Văn Thái. Sự kiện này cũng không phải là bí mật gì cần che giấu.
Remiel chen vào hỏi: “Nhưng mà, Azazel, ngươi mang thứ này tới đây làm gì?”
“Sự kiện thứ nhất, mấy trăm năm trước, Ngũ Giác Lôi Sơn được kiến tạo, hồ Maracaibo ở Venezuela hình thành, nơi thai nghén ra 80% lôi nhụy đại địa trên toàn cầu. Sự kiện thứ hai, một Chúa Tể trong danh sách Thập Uyên Chúa Tể cổ đại ở dãy Andes đột nhiên bị một thế lực hắc ám giết chết, làm thay đổi danh sách lúc bấy giờ. Ngươi nói xem, thử xâu chuỗi lại một chút, có hiểu ra vấn đề không?” Bee không vào thẳng vấn đề, mà chỉ đơn giản đưa ra một chi tiết đáng chú ý.
Remiel cố gắng suy nghĩ theo tình tiết này, nhưng nghĩ mãi cũng không ra.
Một bên khác, Saga cũng vậy, nàng đắn đo một hồi, sau đó nhíu mày từ bỏ.
Nàng ghét nhất là cái kiểu này của Bee, muốn nói gì thì nói thẳng, không nhất thiết phải ra vẻ cao siêu bằng những câu hỏi gợi mở rồi lại tự mình trả lời, thực sự rất khó chịu.
Chậm rãi đi một vòng quanh đại điện, Bee liếc nhìn ánh mắt mọi người, rất nhanh đọc được thái độ của Saga, hắn không nhịn được bật cười thành tiếng: “Oái, thói quen khó bỏ thôi, đừng làm quạo như vậy. Một số chuyện phải có đầu có đuôi, đầu xuôi đuôi lọt, không thể nhảy cóc trình tự, nếu không gợi mở một chút thì không thể giải thích cho các ngươi hiểu được.”
Cũng không để mọi người tốn thời gian thêm, hắn nói tiếp: “Ngũ Giác Lôi Sơn không thể đột nhiên xuất hiện, ma pháp vị diện không thể tự nhiên thai nghén ra một động Lôi tinh chi nhụy từ hư không được. Nhất định là đã có chuyện gì đó xảy ra, hoặc là có ai đó mang đến, hoặc là có ai đó cố ý tạo ra, cũng hoặc là có ai đó ngã xuống và bị đại địa hấp thu.”
Mọi người nín thở chờ Bee nói hết, rõ ràng ai nấy đều đang trong tư thế như học trò lắng nghe lão sư giảng dạy.
“Ta thì nghiêng về giả thuyết cuối cùng hơn. Nơi này từng có một ai đó ngã xuống và bị chôn vùi, tuế nguyệt dần trôi, thứ đồ vật cực kỳ cường đại đó cuối cùng đã tan chảy thành một động quật chứa vô số lôi tinh đại địa, xung quanh lại có thủy nguyên tố dựng thành hồ, thổ nguyên tố dựng thành đất, phong nguyên tố tạo thành bão táp, băng nguyên tố trầm tích khiến cho vùng đất xung quanh trở nên lạnh lẽo. Cứ như thể, về bản chất xa xưa, đây chính là một chiến trường sử thi của một trận đại chiến có vô số Đế Vương cùng Cấm Chú pháp sư ngã xuống vậy.”
Hình Thiên Sứ Farl nói: “Khoan đã, bảy nguyên tố, lại còn có Lôi hệ chiếm một bộ phận trọng yếu nhất, thật giống như trong kinh thánh của chúng ta, rất dễ liên tưởng đến một vị Thượng Đế kia. Vị này cũng nắm giữ ma pháp siêu việt các hệ nguyên tố, càng là tồn tại có Lôi hệ mạnh nhất trong lịch sử.”
Ánh mắt của Bee cuối cùng rơi trên người Farl, lộ ra một tia chân thành: “Có lẽ vậy... mấy trăm năm trước, Lôi Khung buông xuống, đại chiến giữa hắc ám và quang minh nổ ra, Thập Uyên Chúa Tể bị đào thải, Thượng Đế rời nhân gian.”
“Khối xương sọ này, có khả năng thuộc về phe hắc ám, đã bị người đó giết chết trong trận đại chiến hỗn loạn.”
Toàn trường trong đại điện nghe lời nói của Bee, trong đầu bất tri bất giác dâng lên một tia hốt hoảng lẫn kinh sợ.
“Vị Thượng Đế kia... không phải là Thiên Phụ sao?” Mất một lúc trầm ngâm, Saga mới hít một hơi thật sâu, không nhịn được nói ra.
“Chẳng lẽ nói, Ngũ Giác Lôi Sơn và hồ Maracaibo thực sự là nơi Thiên Phụ ngã xuống?” Welbeck âm thầm phân tích.
“Cũng không loại trừ đó là một Đế Vương Lôi Ma sinh vật nào đó, ta chỉ phỏng đoán đại khái, không có gì chắc chắn.” Bee xòe tay lắc đầu, bác bỏ ý nghĩ khẳng định.
Chưa kịp để mọi người lấy lại bình tĩnh, Bee bổ sung: “À phải rồi, Farl, đã xác định được cánh cổng thông tới mảnh vỡ ma pháp vị diện bị lấy cắp chưa?”
“Đã xác định, như ngài nói, dưới đáy Thái Bình Dương có một cánh cổng Hắc Ám... Cánh cổng này có hai đầu, một đầu nối liền với Hắc Ám Môn của Hắc Ám Vị Diện, đầu còn lại, dẫn tới hồ Maracaibo ở Venezuela.”
Nói xong lời cuối, Hình Thiên Sứ Farl trầm mặc. Nàng cũng không biết vì sao từ khi Azazel trở về, nàng lại đặt rất nhiều hy vọng lên người vị thiên sứ cổ đại này, hy vọng có thể nghe được ‘tin tức tốt’ từ miệng hắn.
Bởi vì cái tin tức hắc ám buông xuống đến mức khiến cả Thiên Phụ cũng phải bỏ mạng, tình huống này đã hoàn toàn vượt ngoài khả năng của bọn họ.
Nhưng, ngược lại.
“Hải Yêu chỉ mới là khởi đầu... Tai nạn chân chính, bây giờ mới bắt đầu.”
“Hải yêu cũng giống như chúng ta, ngay từ đầu, bọn chúng đã không có lựa chọn.”
Lời Bee vừa thốt ra, cả Welbeck, Saga, Remiel đều thất kinh, bởi vì điều này tương đương với việc nói rằng, sự kiện thiên tai tiếp theo chắc chắn sẽ ở cấp bậc mà ngay cả Thiên Phụ cũng phải ngã xuống.
“Lấy nước Mỹ và Brazil làm trung tâm, ra lệnh cho các thành thị căn cứ lân cận rút lui về đó. Tất cả quân pháp sư, thẩm phán hội pháp sư, Liệp Giả liên minh cùng các ma pháp gia tộc đều phải rút lui, nếu không muốn rời đi thì tùy bọn họ. Đợi đến khi Michael bế quan xong, vừa vặn đúng thời điểm, toàn bộ Thánh Thành Thiên Quốc sẽ liên thủ, đến lúc đi gặp Hắc Ám Chúa Tể một phen rồi.”
“Michael bế quan xong, còn hai tuần nữa.” Remiel nói.
Bee cười cười, nhìn vào hình chiếu bản đồ Thái Bình Dương, chỉ vào vùng biển đã bị Mạc Phàm cùng Nhật Ánh chiếm lĩnh, tiếp đó lấy bút đánh dấu ba điểm liên tiếp thành hình tam giác ở Ấn Độ Dương, Đại Tây Dương và Bắc Băng Dương.
Sau đó hắn nói: “Trước đó, chúng ta đi hớt tay trên, bắt đám Hải Yêu tàn dư thôi.”
“Ngươi... ngươi lẽ nào vẫn còn tham vọng phỗng tay trên của Liên Hợp Quốc và đám người Mạc Phàm?” Saga không vui nói.
Bee chất vấn ngược lại: “Bọn họ chỉ đánh ở Thái Bình Dương, thứ thuộc về họ đã thuộc về họ. Bây giờ chúng ta là đi đánh tàn quân tháo chạy của Hải Yêu, bọn họ không còn sức để truy sát, để Hải Yêu chạy thoát. Chúng ta đây là bỏ đá xuống giếng, đẩy Hải Yêu vào tuyệt lộ, không thể gọi là cướp tay trên được.”
“Nếu ta đoán không lầm, số lượng Đế Vương hải yêu đã bị thương rất nhiều, hoàn toàn chính là cá nằm trên thớt. Ta đã giăng sẵn lưới bao trùm ba đại dương còn lại, bây giờ đi săn đồ tốt thôi.”
Mọi người nghe Bee nói thế, không khỏi rùng mình một cái.
Loại chuyện chiếm hời này cũng bị hắn tính toán hết.
Lại còn tính toán rất kỹ, ngồi mát ăn bát vàng trên công sức của người khác!
Mất một lúc lâu sau, Remiel mới cười khổ lắc đầu đáp lại: “Thực sự mà nói, ta thà đối đầu với một thế lực đỉnh cao nào đó còn hơn là đứng ở chiến tuyến khác với ngươi.”
Welbeck và Saga gật đầu đồng ý.
Nếu là Đế Vương yêu ma mang theo đế quốc của nó giết đến tận cửa thì còn đỡ, nhưng gặp phải loại người như Bee, thực sự có khả năng khiến lòng tự trọng của bọn họ nhận lấy đả kích khổng lồ.
“Phải rồi, Gabriel, triệu tập hai tuần du thiên sứ mới xuất hiện ở Đông Á... hmm, một người còn lại dường như ở Bắc Mỹ, có lẽ là Ariel và Metatron, để cho bọn họ đoạt một ít chiến lợi phẩm, sớm ngày vinh danh Thánh Thành. Chúng ta phải tập hợp đủ bảy vị thiên sứ trưởng lại càng sớm càng tốt.” Bee nói.
“Đã xuất hiện rồi sao?”
“Ừm, đã xuất hiện.”
............................
............................
Gàooooo!
Thanh Long bỗng nhiên gào thét, tay phải phát lực, cũng không để ý thương thế, mặc cho vảy rồng tróc ra từng mảng, nó cứng rắn vỗ một trảo xuống ót của Đào Ngột, một tay bóp nát đầu của con Tà Thú sa đọa này.
Ngay sau đó, một đạo thanh quang từ cổ họng Thanh Long ngưng kết, nó gầm lên một tiếng xé đôi mặt biển Đông Hải, phá vỡ một đạo lạch trời bắn về phía thủ lĩnh Thượng Cổ Hung Thú, Xi Vưu Thao Thiết.
Xi Vưu Thao Thiết sững sờ không thể làm gì, cứ như thể chủ nhân của nó là Mạc Phàm vào khoảnh khắc này đã ra lệnh cho nó đứng chờ chết vậy, còn có thể làm gì nữa chứ?
Vong linh nô lệ vốn không có đầu óc, trí tuệ đã bị mai một rất nhiều, thậm chí là trống rỗng. Cho dù là Đế Vương vong linh, sau mấy ngàn năm ngủ say thì thần trí cũng đều biến mất, tuệ căn chẳng còn, mọi hành vi sớm đã do chủ nhân đương nhiệm điều khiển. Về bản chất, Tam Đại Ác Đồ Đằng dạng này khác biệt với Thanh Long. Hoàng Sa Khô Cốt Nữ Đế đã không xóa bỏ ý thức của Thanh Long, nó muốn Thanh Long tự nhận thức được tình hình để toàn tâm toàn ý tình nguyện về phe nó.
Bất quá, nó đã lầm, bí mật cất giấu từ 4000 năm trước mà điều tra không tới nơi tới chốn, đây chính là tự đào hố chôn mình.
..........................
✹ Vozer ✹ VN dịch truyện
Đề xuất Tiên Hiệp: Thiên Uyên