Chương 875: Quân Bài Rút Lui, Giao Dịch Cuối Cùng

Mạc Phàm chậm rãi nuốt một ngụm nước bọt, cố gắng tiêu hóa tất cả những thông tin vừa rồi.

Một lúc lâu sau, cả hai vẫn im lặng đứng đó, cùng phóng tầm mắt ra Thái Bình Dương đang dần trở nên phẳng lặng.

Thấy vị Quân Bài đáng kính đang trầm tư, Mạc Phàm cất lời: “Lão sư, người nói với ta những điều này, rốt cuộc là có mục đích gì? Tại sao người lại tiết lộ bí mật về vị diện chế tài cho ta, mà không phải cho những huynh đệ ở Thánh Thành, hay cho thiên sứ Uriel?”

Nhật Ánh bật cười.

Hắn lấy ra một bản khế ước giao dịch từ trong không gian.

Nội dung bản khế ước này đã được Nhật Ánh soạn sẵn ngay sau trận giao đấu với Mạc Phàm tại Thiên Quốc, và nó cũng vô cùng đơn giản.

Đó là một khế ước ủy nhiệm triệu hoán, một bản hợp đồng ma pháp tối cường. Theo đó, Mạc Phàm sẽ được hưởng toàn bộ phúc lợi: trong tương lai, trước khi Triệu Hoán Vị Diện và Ma Pháp Vị Diện nảy sinh tranh chấp, tất cả các Đế Vương phục vụ cho Nhật Ánh đều sẽ nguyện ý phò tá Mạc Phàm.

Thánh Thành ngày càng cường đại, thực lực này chỉ sợ bất kỳ cường quốc ma pháp nào cũng không dám ngạo nghễ chống lại. Đáng tiếc thay, dù là Uriel hay Michael, bọn họ đều không giống ngươi, không có được khí phách ngạo nghễ ấy, không dám đối đầu với yêu ma chân chính, rất khó để đưa nhân loại tiến xa hơn.” Vừa đưa khế ước cho Mạc Phàm, Nhật Ánh vừa mỉm cười giải thích.

Về phần nhận xét Thánh Thành, Mạc Phàm gật đầu công nhận.

Nhưng khi mơ hồ nhận lấy tờ khế ước giao dịch trên tay, hắn đọc lướt qua rồi kinh hãi lùi lại hai bước, sắc mặt biến đổi rõ rệt.

Nhật Ánh lão sư không chỉ có 30 Đế Vương đánh thuê, mà có tới hơn 63 Đế Vương đang bán mạng cho ông ta ở Triệu Hoán Vị Diện!

Quỷ ma! Đó là còn chưa kể đến hàng vạn tinh linh trong Thiên Tộc Tinh Linh Tháp và vô số yêu ma tộc khác.

Đương nhiên, trong số đó có nhiều Đế Vương đến từ các đế quốc thù địch, chúng sẽ không bao giờ xuất hiện cùng lúc, cần phải tính toán cẩn thận. Hơn nữa, theo bản khế ước này, Mạc Phàm thực tế chỉ nhận được 37 Đế Vương. Những Đế Vương linh thiêng bậc nhất như Phù Đổng Thiên Vương, Tứ Trấn Thăng Long, Lam Thần Thủy Tinh, Thủy Tiên Kỳ Lân, hay những quốc thú của Đông Dương quốc đến từ Vong Quốc Thú Mộ như Tiên Mẫu Âu Cơ, Lạc Long Thánh Quân, Trường Sơn Lạc Điểu... bọn chúng tuyệt đối sẽ không phục vụ Mạc Phàm.

Giao dịch của Nhật Ánh với các Đế Vương không hề đơn giản, đó là một mối quan hệ hợp tác đánh thuê song phương. Đế Vương không ngu ngốc, sau khi nhận được lợi ích từ việc đi lịch luyện cùng Nhật Ánh, 100% sẽ nguyện ý tiếp tục hợp tác. Và Mạc Phàm, kể từ hôm nay, chính là người được hưởng lợi ích đó.

Hắn ngỡ ngàng tột độ, nội tâm dậy sóng, vô số suy nghĩ mâu thuẫn va chạm vào nhau.

Một lúc sau, hắn thở dài, trả lại bản khế ước cho Nhật Ánh, đĩnh đạc nói: “Lão sư, chúng ta đi hai con đường khác nhau. Ta đã chọn con đường của riêng mình, ta không phải người giỏi giao dịch. Có lẽ người nói đúng, ta chỉ là một kẻ chăn dắt sủng thú, cả đời này sẽ không bao giờ được như ngài. Nhưng ta lại thích như vậy, ta không cưỡng cầu sức mạnh triệu hoán theo cách này.”

Nhận một ân tình lớn đến thế, hơn nữa những sinh vật này vốn không thuộc về mình, chúng chỉ là lính đánh thuê. Dù có mạnh lên bằng cách này, dàn sủng thú của Mạc Phàm cũng sẽ không vui vẻ gì, thậm chí sẽ cảm thấy tình cảm của hắn bị san sẻ.

Mặt khác, đội hình của hắn cũng đã mạnh lắm rồi!

Thanh Long, Tà Thánh Vương Hồng Mãng Tà Long, Apase, Tử Nhật Viêm Cơ, Ngục Nhung U Lang, Mei Mei, Kỳ Lân Thanh Thánh Xà. Thêm vào đó là tám tòa hồn cách dẫn đầu bởi Bạch Phượng Hoàng và Hắc Long Đại Đế.

Về phương diện sủng thú, ngoài Nhật Ánh ra, Mạc Phàm cũng có thể tự xưng là pháp sư triệu hoán tối cường.

Nhật Ánh tròn mắt ngạc nhiên hỏi: “Thật sự không nhận? Với số lượng này, trừ nóc nhà Thiên Triều ra, ngươi có thể ngồi không mà thống nhất thế giới, đàn áp bất kỳ bộ lạc yêu ma nào, kể cả nhân loại cũng có thể nuốt chửng bất kỳ siêu cường quốc nào. Nói không chừng, ngay cả Thánh Thành cũng chưa chắc vượt qua nổi số lượng Đế Vương khổng lồ như vậy.”

“Lão sư, thật ra không có ngài cản trở, ta cũng có thể đập nát tất cả, xóa sổ làm lại từ đầu.” Mạc Phàm gãi đầu cười đáp.

Lời này, quả thật không có gì để phản bác.

Thực lực của Mạc Phàm, ít nhất cho đến bây giờ, Nhật Ánh đã thấy rất rõ.

“Hỏi lại lần nữa, dứt khoát không muốn nhận?” Nhật Ánh vẫn chưa từ bỏ, thử hỏi lại.

“Khụ khụ... dứt khoát, ta tuyệt đối từ chối.” Mạc Phàm đảo mắt đi nơi khác, miệng lưỡi miễn cưỡng phun ra câu này.

Không thể phủ nhận, dàn triệu hoán thú của Nhật Ánh lão sư vẫn quá sức mị lực. Dù là một nhân loại siêu việt cấm chú như Mạc Phàm, nhưng khi nhìn thấy số lượng Đế Vương khổng lồ bày ra trước mắt, thật sự khiến người ta thèm đến phát điên.

Nếu hắn cũng có thể như Nhật Ánh lão sư, dắt theo bấy nhiêu lính đánh thuê đi dạo, sau này cần gì phải tu luyện ma pháp khổ cực nữa, cứ ngồi không ăn bánh cùng Tiểu Thiên Hy, rồi sai đám Đế Vương đi càn quét đế quốc nào đó cho vui.

Nhật Ánh trầm tư một hồi, sau đó thu lại tờ khế ước rồi xé nát, đoạn nhìn Mạc Phàm với ánh mắt đầy tiếc nuối.

Tài nguyên từ Hải Yêu thiên tai rơi ra có nhiều không?

Nhiều! Cực kỳ nhiều!

Vậy mà Mạc Phàm vừa từ bỏ quyền sở hữu một tờ khế ước giao dịch có giá trị gấp mấy lần toàn bộ tài nguyên từ Hải Yêu thiên tai!

Một tờ khế ước mà Thánh Thành có tán gia bại sản cũng không mua nổi, đến Thiên Phụ đầu thai sống lại cũng phải động lòng. Thế mà cứ vậy bị Mạc Phàm từ chối.

Tâm trạng hắn mẹ nó đang chơi vơi giữa đáy vực, rất cần một cánh tay của tuyệt thế mỹ nhân nào đó kéo lên cứu rỗi.

Chỉ thấy Nhật Ánh mỉm cười, rút ra một bản khế ước ủy nhiệm khác đưa cho Mạc Phàm, giọng vô cùng nghiêm túc: “Lần này, không được từ chối.”

Mạc Phàm đang chới với nơi vực sâu, đột nhiên ngẩng đầu, nhếch môi, tay thì lặng lẽ nắm lấy tờ giấy, nhưng miệng vẫn giả lả nói: “Lão sư, thật sự không cần phải...”

“Vãi thật... người...”

Vừa đọc xong những dòng chữ, sống lưng Mạc Phàm thẳng tắp, thực sự là thẳng tắp.

Một cảm giác huy hoàng vô địch thiên hạ lan tỏa khắp sống lưng hắn. Giao dịch này không phải viết chơi, từng câu chữ đều rõ ràng, được ràng buộc bởi ma pháp tinh thần.

Tấm khế ước này, so với bản trước đó còn đơn giản hơn. Vẻn vẹn bốn chữ: “Địa Tâm Thần Nhãn”.

Bốn tháng nữa là kỳ hạn trả lại Địa Tâm Thần Nhãn cho Sahara chi chủ, mà thứ Mạc Phàm đang cầm trên tay chính là khế ước ủy nhiệm, cho phép hắn tạm thời sở hữu Địa Tâm Thần Nhãn trong vòng bốn tháng.

Mẹ nó... tận bốn tháng!!!

Nói cách khác, Nhật Ánh lão sư muốn Mạc Phàm “photocopy” nó càng nhanh càng tốt, lén lút học xong rồi mang đi trả.

So với khế ước giao dịch toàn bộ Đế Vương, Mạc Phàm lại càng thích thứ này hơn. Nói gì thì nói, thực lực bản thân mạnh mẽ, tự mình giải quyết mọi chuyện bằng chính đôi tay của mình, như vậy vẫn là tốt nhất.

Mạc Phàm lộ vẻ do dự nhìn về phía Nhật Ánh lão sư. Đương nhiên, theo lý thuyết của một chuyên gia giao dịch, lợi ích là trên hết. Thù lao này tuyệt đối không phải chuyện đùa, bất kể quan hệ sư đồ, Nhật Ánh có thể cho Mạc Phàm mượn Địa Tâm Thần Nhãn sử dụng vài tháng, nhưng cái giá phải trả chắc chắn sẽ rất đắt.

Tuyệt Hải Hoàng Điệp, Sahara chi chủ đều bị lão già này cho vào tròng. Một Mạc Phàm nhỏ nhoi sao có thể là ngoại lệ?

Nhật Ánh dường như đoán được suy nghĩ của Mạc Phàm, cười nói: “Ta sắp 50 tuổi rồi, đã già, không theo kịp lớp trẻ các ngươi. Thời còn bằng tuổi ngươi bây giờ, ta thậm chí còn chưa đạt tới cấm chú pháp sư.”

“Khoan đã, người vừa nói tên Bee kia nguy hiểm, người đi như vậy, chẳng phải là để cho Bee lên nắm giữ vị trí Quân Bài hay sao?” Mạc Phàm có chút tiếc nuối hỏi lại.

Quân Bài chỉ có một vị, nếu Nhật Ánh trở lại, Bee tự nhiên sẽ mất đi chức năng. Nhưng nếu Nhật Ánh cam tâm tình nguyện rời đi, mọi chuyện sẽ rất khác.

“Đây là cách duy nhất để hắn có trách nhiệm với nhân loại. Linh hồn khế ước ràng buộc với Liên Hợp Quốc chỉ có hiệu lực với Quân Bài. Nếu ta quay lại, Liên Hợp Quốc sẽ tự xé bỏ khế ước. Đối với chúng ta mà nói, điều đó càng nguy hiểm hơn.”

“Không còn cách nào khác, đây là cách duy nhất ta còn có thể phát huy chút tác dụng, vì nhân loại mà trì hoãn hắn. Bee là người thế nào, ngay cả ta cũng nhìn không thấu, việc còn lại phải để các ngươi đi thăm dò.”

Từng lời của vị Quân Bài nhân loại chậm rãi thốt ra, không gian và thời gian như lắng đọng lại.

Áp lực bên trong kết giới đè nặng lên Mạc Phàm.

Chẳng hiểu vì sao, Mạc Phàm bỗng cảm thấy một sự mất mát dâng lên trong lòng, như thể mất đi một bậc tiền bối đáng kính, người đã chỉ cho hắn thấy thế giới này rộng lớn đến nhường nào.

“Mạc Phàm, bánh xe thời đại vẫn tiếp tục lăn. Đã đến lúc ta từ bỏ vị trí Quân Bài, lùi về hậu trường du ngoạn thế giới, bế cháu, vui vầy cùng bà xã. Có thể ta sẽ về quê trồng rau nuôi cá, cũng có thể sẽ hàn huyên cùng mấy lão bạn già, ngày qua ngày hưởng thụ phần đời thi vị còn lại. Việc sau này, cứ để cho các ngươi sắp xếp. Hải Yêu thiên tai, chính là cống hiến cuối cùng của ta cho nhân loại.”

Dưới đôi mắt đã hằn nếp nhăn của Nhật Ánh, nếu hắn và Liên Hợp Quốc cuối cùng đều bại bởi Hải Yêu Thiên Tai, bị chúng giết chết, thì cũng không có gì đáng nói, chết một cách oanh liệt cũng có thể xem là chuyện tốt.

Nhưng cuối cùng hắn đã chiến thắng, đẩy lùi Hải Yêu vĩnh viễn về lại biển sâu, ngăn chặn một hồi hạo kiếp. Vậy thì, kế tiếp Nhật Ánh sẽ sống vì chính mình.

Hai người không nói gì thêm.

Màn đêm buông xuống.

Kết giới của Nhật Ánh đã được gỡ bỏ, Mục Ninh Tuyết và Diệp Tâm Hạ đi đến bên cạnh Mạc Phàm, bầu bạn cùng hắn suốt một đêm dài trên biển.

Mấy giờ sau, chiến trường đã được dọn dẹp sạch sẽ, các đội ngũ đặc thù đang thu gom tài nguyên chờ phân chia.

Quân Bài Nhật Ánh đứng trên đầu Thành Hoàng Thăng Long, phía sau là Lam Thần Thủy Tinh và Thủy Tiên Kỳ Lân, bay về kinh đô Đông Dương.

Bóng lưng người đàn ông trung niên cưỡi Thăng Long, xung quanh là quốc thú hộ giá, phảng phất như Hoàng Đế hồi kinh, thấp thoáng dáng dấp huy hoàng của Thánh Đế Lý Thái Tổ năm xưa dưới ánh diệu nhật.

Giờ khắc này, Mạc Phàm mới ngẩng đầu nhìn thấy, linh hồn của Nhật Ánh đang lấp ló—đó chính là thần hồn, nhưng là một thần hồn không hoàn chỉnh.

Hắn tự hỏi hết lần này đến lần khác, phải chăng Nhật Ánh đã ngưng tụ thành công thần hồn, đã có thể gia nhập vào ngôi đền huyền thoại của Thiên Phụ, trở thành vị Thiên Phụ thứ tư, nhưng vì một lý do nào đó mà ông đã từ bỏ.

Con người cũng nên sống vì chính mình. Có lẽ, Nhật Ánh đã tìm thấy con đường trở thành Thiên Phụ, nhưng hắn đã mỉm cười buông bỏ, dừng lại việc hoàn thiện thần hồn. Hắn lựa chọn làm chính mình, sống tốt cuộc đời của mình, và sau đó chết đi, quên hết tất cả, bắt đầu lại từ đầu, làm một nghề nghiệp khác, viết nên một câu chuyện khác.

Ký ức chỉ đẹp khi nó có thể theo ta đến cuối cuộc đời. Sau khi qua đời, tốt nhất nên để nó lụi tàn về với cát bụi. Đây là lý tưởng của Nhật Ánh.

Trong lịch sử, hẳn sẽ không thiếu những bậc đại tôn có cùng quan điểm như vậy.

Tất cả mọi người đều nghe tin vị Quân Bài hôm nay sẽ rời bỏ họ, sống cuộc đời của riêng mình, nhưng không một ai phàn nàn, không một ai có ý kiến.

Bởi vì hắn là lãnh tụ Quân Bài, là truyền thuyết Đông Dương Nhật Ánh!

Là pháp sư tối cường của thế giới suốt 16 năm qua, tiêu diệt yêu ma, bảo vệ môi trường sống của nhân loại, hắn đã luôn thực hiện thiên chức này, và làm rất tốt.

“Nghiêm! Chào!”

Một cơn gió nhẹ thổi qua, tất cả nhân viên đang thu dọn chiến trường đều lập tức nhìn lên trời, đồng thanh dậm chân, thực hiện động tác chào cờ hướng về bóng dáng long hoàng tiên nhân đang trôi nổi giữa tầng mây.

Bọn họ nghiêng mình cúi chào trước thời khắc chuyển giao của lịch sử.

Một niên đại mới được viết tiếp.

Ngày hôm nay nhân loại chiến thắng.

Ngày hôm nay lãnh tụ Quân Bài rời đi.

Một đoạn truyền kỳ phong lưu hóa thành ký ức.

Phần giai thoại còn lại, nằm gọn trong mảnh giấy khế ước mà Mạc Phàm đang cầm.

Bình minh lên, xua tan bóng tối.

Ánh dương quang ngày mới chiếu rọi xuống vùng hải dương vừa trải qua một trận chiến sử thi bụi bặm.

Mắt trái của Mạc Phàm, Địa Tâm Thần Nhãn, lóe sáng. Hắn dùng Thổ hệ ma pháp khắc lên Viễn Hải Thần Đảo một danh vị: Thập Uyên Chúa Tể.

Thập Uyên Chúa Tể Đông Dương – Nhân Vương Nhật Ánh.

.............

Nhật Ánh ngồi trên lưng Thăng Long, ánh mắt xa xăm nhìn khắp thế giới ma pháp.

“Thật đáng tiếc, không còn được xem những bản giao dịch thần thánh của ngươi nữa rồi.” Lam Thần Thủy Tinh trêu chọc.

Chỉ thấy Nhật Ánh điềm đạm nói: “Bản giao dịch cuối cùng của ta, đã được ta viết ra tại Thiên Quốc, trong giải đấu Thánh Nguyên.”

Lam Thần Thủy Tinh nhíu mày, tỏ vẻ không hiểu.

Lúc đó, nó không được Nhật Ánh triệu hoán ra, nên không biết hắn đang nói về chuyện gì.

Nhật Ánh cũng không trả lời.

Hắn làm sao có thể nói ra rằng ---- Mạc Phàm, chính là giao dịch cuối cùng của Nhật Ánh!

......................

Đề xuất Huyền Huyễn: Chư Giới Tận Thế Online
BÌNH LUẬN