Chương 876: Thứ Rác Rưởi
..............
Vù vù!!! Oanh!!!
Một cơn sóng biển hóa thành một con cự xà, gào thét cắn xé từ Ma Hải lao đến.
Hoàng Sa Khô Cốt Nữ Vương cũng không hổ là hải thần tiên tri, là thủ lĩnh tối cao của hải dương liên minh. Nó vậy mà có thể dựa vào mưu trí hơn người để thoát khỏi vô số cạm bẫy quỷ dị, ám khí hắc ám và phi tiêu cấm thuật của các sát thủ thuộc tổ chức thế giới ngầm. Bốn Á Đế Vương dưới trướng cùng vô số Chí Tôn Quân Chủ trung thành của nó đều bị bắt sống, riêng nó thì phải luồn lách qua những đường cống ngầm hèn hạ nhất để trốn về Tuyền Châu, tránh được một kiếp tru diệt.
Bên ngoài Tuyền Châu là một chiến trường ngập tràn thây ma xác sống, là đám Hải Yêu vong linh đã được mai phục sẵn đang chờ lệnh tràn xuống. Giờ phút này, Hoàng Sa Khô Cốt Nữ Vương thân thể nhầy nhụa, thở hổn hển đứng giữa vong linh đại quân của chính mình...
“Thủ Hộ Giả Thanh Minh Long, nhìn lên trên đi.”
Đột nhiên, một giọng nói mang ý cười đậm đặc nhưng vô cùng quen thuộc vang lên bên tai con bạch cốt tinh.
Thanh âm tựa sét đánh ngang tai, Hoàng Sa Khô Cốt Nữ Vương lúc này mới nhận ra, bầu trời trên đỉnh đầu Tuyền Châu đã sớm bị thân ảnh Thần Long che khuất, đây cũng chính là vị thần long mà nó đã từng ngạo mạn ban cho Thần Quyền đáy biển.
Thanh Long thậm chí còn chẳng thèm gầm lên, ánh mắt nó nhìn nữ nhân độc ác trước mặt tràn ngập vẻ khinh bỉ tột độ. Nó chỉ khẽ nháy mắt, con ngươi liền nổi lên những đường vân Thương Mang.
Ong! Ong! Ong~~~!
Mặt đất rung chuyển dữ dội. Tại vị trí con mắt rồng đang nhìn chăm chú, mặt đất như phải chịu một lực nén khủng khiếp, một vết nứt Thanh Phong Liệt Sơn không hề có dấu hiệu báo trước bỗng xuất hiện ngay tại nơi Hoàng Sa Khô Cốt Nữ Vương và vong linh đại quân của nó đang đứng.
Vết nứt sâu hoắm tựa như bị một ngọn thiên phong bạo áp xuống, tạo ra sự chênh lệch mặt đất lên đến năm mươi, sáu mươi mét. Ngoại trừ Nữ Vương đáy biển, toàn bộ vong linh khác đều đã biến thành cát bụi màu đỏ bên trong vết nứt long ngấn của Thanh Long.
Hoàng Sa Khô Cốt Nữ Vương không chết ngay lập tức, nhưng cũng bị vò lại thành một cục, trông như một mảnh lưới rách bị người ta vứt bỏ, tứ chi và thân thể biến dạng nghiêm trọng! Nằm liệt trên mặt đất, nó run rẩy, không cam lòng ngước lên gầm nhẹ về phía Thanh Long trên cao.
Tại một điểm nhỏ xíu trên đỉnh đầu Thanh Long, nó thấy bóng dáng Mạc Phàm đang đứng đó nhìn mình chằm chằm. Trên trán hắn, một vầng hào quang màu thiên thanh đang lóe sáng, khiến cặp mắt của bạch cốt tinh phải trừng lớn hơn cả quả trứng gà. Nó nhìn đi nhìn lại, không thể nào nhầm được, đó chính là ấn ký đại biểu cho Thủ Hộ Giả Thần Long.
Ngay lập tức, bạch cốt tinh sờ lên trán mình, nó kinh hãi phát hiện ra ấn ký Thủ Hộ Giả Thanh Long đã biến mất tự lúc nào. Chẳng trách từ đầu đến cuối, nó đều không cảm nhận được bất cứ điều gì về chiến trường Thái Bình Dương.
“Aaa grr... Thanh Long, Thanh Long, tại sao? Rốt cuộc là tại sao???” Hoàng Sa Khô Cốt Nữ Đế phẫn uất gào thét.
Tại sao ngươi, kẻ từng bị nhân loại phản bội, cuối cùng vẫn chọn đứng về phía chúng!?
Tại sao ngươi lại có thể dễ dàng bị tên nhân loại hèn mọn kia qua mặt!?
Phẫn nộ đến điên cuồng, Hoàng Sa Khô Cốt Nữ Đế không chấp nhận khuất phục. Nó loạng choạng đứng dậy, cắn răng rên rỉ, không biết đã sử dụng loại vong linh thể thuật đặc thù nào mà toàn thân lại được bao bọc bởi một lớp vỏ hắc ám dày đặc.
Hắc ám ma thạch bao phủ lấy thân thể nó, những đoạn xương cốt gãy lìa bên trong vậy mà tự mình dịch chuyển, nối liền lại với nhau như thể có sự đàn hồi, dần dần khôi phục nguyên trạng.
Mới lúc trước, con bạch cốt tinh còn như một con rối rách nát, đứng lên cũng cần thuộc hạ nâng đỡ, vậy mà chẳng mấy chốc xương cốt của nó đã khôi phục như lúc ban đầu. Ngoại trừ những vết thương cấp Đế Vương không thể lành lại, nó dường như đã khôi phục được một phần sức chiến đấu, thậm chí còn rút xương trên người ra để tạo thành một cây quyền trượng màu đen với chiếc đầu lâu phía trên trông cực kỳ đáng sợ.
“Ta là chúa tể vong linh, ta là chúa tể của nhân loại, Hắc Ám Thượng Tôn đã ban cho ta bản nguyên tử vong vô song...” Hoàng Sa Khô Cốt đứng tại chỗ, xương cốt tuy đã khôi phục nhưng bên ngoài lại chắp vá bởi vô số mảnh gân của động vật đáy biển nên trông dị thường thảm hại.
Nó lẩm bẩm một mình, từ vẻ không thể tin được dần chuyển sang phẫn nộ, cuối cùng từ phẫn nộ biến thành điên cuồng. Nó điên cuồng mượn lấy vật chất hắc ám từ vòng tay khế ước, đẩy sức mạnh của bản khế ước này lên một tầm cao mới.
Khi Hoàng Sa Khô Lâu Vong Đế điên cuồng bộc phát, tay cầm quyền trượng chỉ thẳng lên trời, toàn bộ thành Tuyền Châu đều rung chuyển không ngừng. Mặt biển bên dưới như muốn bị thứ sức mạnh đáng sợ này xé toạc, ngay cả không gian cũng không chịu nổi mà sắp vỡ ra.
Bên trong không gian đen tối, hắc thạch, xương khô, hắc ô dịch, ma hải, bốn thể hắc ám hợp nhất. Bóng tối vô tận, nước biển, xương khô, tất cả hóa thành những chiếc nanh ma quỷ xoắn lại thành một khối đâm thẳng về phía Thanh Long trên bầu trời.
Hoàng Sa Khô Cốt Nữ Vương thống khổ gào thét bộc phát, nhưng Mạc Phàm từ đầu đến cuối chỉ ném cho nó một ánh nhìn khinh thường, lười biếng đáp lại.
Luận lực lượng, ngươi không bằng ta.
Luận trí tuệ, chút mưu mẹo của ngươi chẳng đủ để gánh vác nổi một lần thất bại.
Chơi tâm lý chiến ư, sao ngươi dám so với Thánh Đồ Đằng Thanh Long lương thiện?
Ta mới là kẻ chiến thắng sau cùng, là lựa chọn của nhân loại, là lựa chọn của Thanh Long, là lựa chọn của lịch sử.
Còn ngươi. Đồ phản bội dơ bẩn, thứ rác rưởi!
Một tia thương hại cũng không đủ để khiến Bồ Tát động lòng, huống chi là ta, một Tà Thần chuyên thẩm phán ma quỷ.
Sống tiếp còn có ý nghĩa gì, kéo dài hơi tàn không bằng đầu thai chuyển kiếp sớm một chút.
Không... xin lỗi, hạng rác rưởi như ngươi, Tà Thần ta không cho phép đầu thai!!!
Dù Mạc Phàm không nói ra lời, nhưng ánh mắt ma mị nhưng chính trực của hắn, tựa như một đạo thiên lệnh không thể kháng cãi.
Ánh mắt Thanh Long lại lóe lên, Thương Mang Thần Nhãn nhắm thẳng vào Hoàng Sa Khô Cốt Nữ Đế.
Chỉ thấy vết nứt long ngấn vốn đã sâu năm mươi, sáu mươi mét lại tiếp tục lún sâu thêm hàng trăm mét!!
Ầm ầm ầm ầm ầm!!!!!!!!!
Vết nứt long ngấn, cơn phong bạo thương mang tựa như bàn chân của Thanh Long hung hăng đạp mạnh xuống Tuyền Châu. Vốn dĩ hai thành phố Tuyền Châu và Ôn Châu còn cần vài ngày nữa mới có thể chìm hẳn xuống biển. Vậy mà một ánh mắt này của Thanh Long đã rút ngắn quá trình đó xuống chỉ còn một giây, cơn Hư Vô Phong Bạo bát ngát đẩy đại địa hai tòa thành tách làm đôi, địa mạch va chạm sinh ra nhiệt độ cao khiến mọi thứ bốc hơi trong chớp mắt, ép cho tất cả phế tích còn sót lại thành sương mù...
Những chiếc nanh ma quỷ hắc ám tan xác ngay tại chỗ.
Lần này, Hoàng Sa Khô Cốt Nữ Vương cũng không đứng vững nổi nữa. Nó khuỵu gối quỳ rạp trên mặt đất, rồi lại bị đẩy xuống đáy biển, xương bánh chè gần như nát tan, chiếc vương miện cốt tinh quái dị trên đầu cũng hoàn toàn biến mất.
Trên người nó không ngừng lóe lên tà quang màu đỏ, đôi mắt màu hổ phách càng lấp loé dị mang mạnh mẽ, nhưng bất kể giãy giụa thế nào, nó cũng không thể thoát ra khỏi vết nứt long ngấn này của Thanh Long.
Thương Mang Thần Nhãn ẩn chứa pháp tắc Phong hệ, Lôi hệ cùng một trường lực không gian cực mạnh. Vết nứt long ngấn vẫn đang tiếp tục lún sâu, sấm sét và phong bạo dày đặc đan xen vào nhau, cỗ uy thế kia càng lúc càng hùng hồn, tăng lên theo cấp số nhân.
Xương sọ của Hoàng Sa Khô Cốt Nữ Vương bắt đầu nứt ra, những bộ phận khác trên người nó cũng không ngừng xuất hiện vết rạn.
“Ta là vong linh nữ đế, ta bất tử, ta vĩnh viễn không chết!” Hoàng Sa Khô Cốt điên cuồng gầm lên.
Lúc này trên bầu trời, Mạc Phàm cuối cùng cũng cất giọng.
Giọng của hắn tàn ác mà ma mị, khiến cho Hoàng Sa Khô Cốt phải rợn cả sống lưng.
“Ta biết.”
“Vì vậy, ta mới tới...”
“Ta là Vong Đế đáy biển, Thập Uyên Chúa Tể, Mạc Phàm.”
Ngay khoảnh khắc Mạc Phàm nói ra những lời đó, Hoàng Sa Khô Cốt Nữ Vương dường như đã hiểu ra điều gì. Nó buông xuôi cả người, cổ họng tắc nghẽn như bị ai đó bóp chặt.
Đã rất lâu rồi.
Cũng phải mấy ngàn năm trôi qua, nó mới lại cảm thấy tuyệt vọng đến thế.
Từ vảy rồng của Thanh Long trút ra vô tận hắc ám tà lực, phảng phất một lần nữa trở thành Thanh Minh Long. Vết nứt long ngấn nhanh chóng bị hắc ám hóa, uy lực vong linh có thể ban cho vong linh sinh mệnh, cũng có thể ngay lập tức khiến xương cốt vong linh bị hủ hóa, trở thành những món đồ cổ mục nát, chạm vào là vỡ tan.
Hoàng Sa Khô Cốt vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ. Ngay trước khi chết, hình ảnh cuối cùng nó nhìn thấy, lại chính là một con người.
Chính là Mạc Phàm.
Ước nguyện lớn nhất của nó là chôn vùi toàn bộ nhân loại dưới chân mình.
Vậy mà vào thời khắc tử vong, không những không đạt được ước nguyện, mà kẻ giết nó, lại là một hậu duệ xa xôi của loài người.
“Kẻ đứng sau ngươi là Hắc Ám Thượng Tôn, phải không? Nếu có cơ hội, hãy báo mộng cho hắn, bảo hắn đừng tham lam bước chân vào thế giới ma pháp của chúng ta, bằng không, ta, Mạc Phàm, sớm muộn gì cũng sẽ tìm đến hắn tính sổ.”
......................
Đề xuất Tiên Hiệp: Nghịch Thiên Tà Thần: Chung Cục Chi Chiến