Chương 886: Toàn Thể Yêu Ma Đình Chỉ

. . . . . . .

Việc phân chia tài nguyên cũng không có gì phức tạp. Tất cả chiến lợi phẩm đều được đưa lên thị trường để giao dịch, đổi lấy những thứ cần thiết và bán đi những thứ dư thừa. Ma thạch và linh thạch được dùng để tái thiết thành trì, củng cố đê phòng và kết giới; tinh hà chi mạch, tinh hải chi mạch, linh nguyên, đại địa chi nhụy đều được đưa vào quốc khố để dự trữ cho tương lai; toàn bộ linh chủng, hồn chủng, thiên chủng được dùng để nâng cao thực lực cho quân pháp sư; dị cốt của yêu ma cấp quân chủ trở xuống thì dùng để chế tạo ma cụ cho quân đội.

Riêng về Đế Vương cốt và những bảo vật hải dương thiên cấp, tuyệt đối chỉ có nhóm người Mạc Phàm mới có toàn quyền sử dụng, bởi vì họ chính là tương lai quan trọng nhất của quốc gia, thậm chí là những người gánh vác thiên chức của nhân loại, cần những tài nguyên này để bồi bổ lực lượng.

Đại khái sắp xếp là như vậy.

Về phía Sát Uyên, Trương Tiểu Hầu đã thu phục được bốn vong linh cấp Á Đế Vương, thực lực tổng hợp tăng vọt, sức mạnh của quân đoàn vong linh Sát Uyên ước chừng đã vượt xa thời kỳ toàn thịnh của hai thế lực Khufu và Tần Vương năm xưa cộng lại.

Đó là chưa kể đến chiến lợi phẩm riêng mà Mạc Phàm đã thu thập từ trước. Một mình hắn sở hữu tài nguyên tàn hồn và tinh phách của hàng chục tỷ Hải Yêu tôi tớ, nhiều không đếm xuể. Tinh phách cấp quân chủ trong tay hắn giờ đã lên đến hàng vạn, khiến cho tám tòa hồn cách và cả Cửu U Tà Nhãn cũng phải biểu hiện sự thèm thuồng, không thể chờ đợi được nữa mà ngày đêm kêu gào vì đói. Mạc Phàm hiện tại chỉ chờ ma năng hồi phục hoàn toàn là sẽ lập tức bế quan, đưa tu vi của mình lên một tầm cao mới.

Điều đáng tiếc duy nhất là Hồng Ma Hữu Kiếm. Sau trận chiến, hắn cũng kiếm được bốn đến sáu loại thiên chủng Thủy hệ khác nhau, vậy mà không có cái nào vừa ý nó, thậm chí cả đại thiên chủng cũng bị nó từ chối. Mạc Phàm chỉ biết cười khổ, hoàn toàn bất lực.

Cái gã Hồng Ma Hữu Kiếm này, không biết kiếp trước có phải là nhà sưu tầm đá quý kén chọn hay không, mà bảo vật nào cũng chê bai, bình phẩm!

Mạc Phàm cũng đã thử tự mình dung hợp một Thủy thiên chủng, mặc kệ Hồng Ma Hữu Kiếm, nhưng trời xui đất khiến thế nào, hắn lại quên mất Thủy hệ của mình đã biến dị, thiên chủng không thể tương thích, lập tức bị hủy diệt ngay trong tinh thần thức hải, lãng phí mất một thiên chủng.

Sau khi việc phân chia tài nguyên hoàn tất, Linh Linh mới báo cho Mạc Phàm và Mục Ninh Tuyết một tin tức khác.

“Phải rồi, có một chuyện chấn động ở bên Liên Hợp Quốc. Nghe nói đội quân cấm chú pháp sư thảo phạt Hải Mộ Đế Leviathan cuối cùng đã đình chỉ công kích sau nhiều ngày không ngừng dội bom ma pháp. Tất cả mọi người đã được triệu tập trở về quốc gia. Nhưng theo tình báo mà thẩm phán hội thu thập được, quân đoàn thiện chiến mạnh nhất tứ hải là Bách Mộ Giao Long từ đầu đến cuối đều không dám ló mặt, chủ yếu là trốn dưới đáy biển tam giác quỷ. Ngay cả Leviathan cũng bị đẩy lui, đành phải chịu thất bại.”

Sau cuộc chiến, Linh Linh đã được Liên Minh Liệp Giả đặc cách trao danh hiệu Liệp Vương. Cộng thêm việc nàng đã là pháp sư cao giai ba hệ, có lẽ chỉ một thời gian nữa, chờ căn cơ ổn định và tu luyện đến viên mãn, nàng có thể dùng tài nguyên dồi dào của Phàm Tuyết Thành để thử đột phá siêu giai.

Hơn nữa, Linh Linh hiện tại rất được trọng dụng, được chính án tối cao Đường Nguyệt tin tưởng giao phó nhiều trọng trách, nên nắm trong tay không ít thông tin.

Trong những trường hợp không thể chắc chắn, nàng đương nhiên muốn đem mọi chuyện nói trước với Mạc Phàm. Dù sao thì thời thế đã thay đổi, chỉ khi trưởng thành hơn mới thấy tầm mắt của mình eo hẹp đến mức nào. Linh Linh không hề tự đại, ngược lại còn lấy đó làm động lực cầu tiến, biết lượng sức mình.

Ở toàn cõi Hoa Hạ bây giờ, không ngoa khi nói quân thủ Nguyệt Khuynh Hàn, đại nghị viên Thiệu Trịnh và Mạc Phàm chính là ba người hiếm hoi còn duy trì được ánh mắt sắc sảo, là bộ não đứng sau cả mặt sáng lẫn mặt tối của mọi kế hoạch then chốt. Nhiều thứ bọn họ có thể phân tích và nghĩ đến, Linh Linh tự nhiên muốn học hỏi và ghi chép lại.

Ngoài tháp có một cái bàn đặt giỏ trái cây.

Mạc Phàm đứng dậy, ngồi xuống ghế, tiện tay cầm một quả táo trên bàn lên cắn một miếng giòn tan rồi nói: “Xem ra, Nhật Ánh lão sư đã nói đúng. Thủ đoạn của Bee quả là một mũi tên trúng nhiều đích. Hắn rõ ràng muốn mượn Leviathan để uy hiếp toàn bộ yêu ma trên thế giới.”

“????” Mục Ninh Tuyết và Linh Linh đều ngẩn ra, ánh mắt đầy nghi hoặc nhìn Mạc Phàm.

“Không phải Leviathan là cảnh giới Đế Hoàng sao? Dựa vào sức mạnh của Hải Thần Tuyệt Hải Hoàng Điệp mà suy, ta vẫn nghĩ Leviathan chỉ cần một yêu pháp phẫn nộ là có thể quét sạch hàng trăm cấm chú pháp sư cùng lúc.” Mục Ninh Tuyết nghiêm túc lên tiếng.

Mạc Phàm nhìn vẻ mặt trầm tĩnh của Linh Linh và đôi mắt băng tuyết lạnh lùng của Mục Ninh Tuyết, cười nói: “Đáy biển Bermuda sâu không lường, mật độ thủy nguyên tố đậm đặc kéo dài xuống tận vạn mét bên dưới. Chưa cần nói đến không gian quỷ dị gấp khúc ra sao, chỉ riêng lực cản khổng lồ của thủy vực thôi, kẻ nào trốn sâu dưới đáy biển thì cấm chú cũng không thể giết nổi, thậm chí chạm tới cũng là cả một vấn đề.”

Mạc Phàm chỉ giải thích có giới hạn, hắn không hề tiết lộ chuyện tam đại nóc nhà bị vị diện áp chế. Chuyện này tạm thời vẫn nên là bí mật, càng ít người biết càng tốt. Nhật Ánh lão sư nói cho hắn, hẳn là không muốn hắn đi kể cho người thứ hai.

Linh Linh đột nhiên hiểu ra điều gì, vội nói: “Ý của ngươi là, không phải nhân loại mạnh, mà là đội quân Bách Mộ Giao Long không thèm xuất quân phản kháng, hay nói đúng hơn, Leviathan ngay từ đầu đã không cho phép quân đoàn Bách Mộ Giao Long xông ra nghênh chiến?”

Mạc Phàm lắc đầu cười khổ, sau cả chục năm cuối cùng cũng có dịp chiếm thế thượng phong về mặt trí tuệ, hiếm hoi bày ra dáng vẻ lão gia gia thông thái chỉ bảo cho cô nhóc Linh Linh: “Hẳn là vậy. Nhưng ngươi không nghĩ sao, chẳng lẽ đám cấm chú pháp sư kia đều là óc bã đậu mà không nhận ra tình hình? Mà cho dù bọn họ không nhìn ra, chẳng lẽ tên Bee kia cũng không nhìn ra? Nếu đã nhìn ra, vì sao các cường giả cấm chú của Liên Hợp Quốc vẫn kiên quyết tiêu tốn ma năng để thi triển cấm chú trong một thời gian dài như vậy?”

Bộp một tiếng, Linh Linh bất giác vỗ hai tay vào nhau, đầu óc tức thì thông suốt. Mục Ninh Tuyết bên cạnh cũng bừng tỉnh ngộ.

Chỉ thấy Mạc Phàm phun ra mấy hột táo, đôi mắt hơi nheo lại nói: “Thảo phạt Leviathan chỉ là cái cớ. Mục đích của Bee dĩ nhiên không phải là tấn công đệ nhị Thập Đại Quốc Triều. Nhân loại không có khả năng chấn nhiếp nổi binh đoàn Bách Mộ Giao Long, mà đây vốn là một màn THỊ UY! Biết kẻ địch sẽ không đánh trả, nên hắn đã tập hợp toàn bộ cường giả nhân loại để thị uy ngay trước cửa tam giác quỷ Bermuda, để cho những đế quốc Yêu Ma khác đang có ý đồ lợi dụng lúc nhân loại suy yếu để tấn công cũng phải suy xét lại cho kỹ.”

Mũi của Mục Ninh Tuyết khẽ động, nàng tâm phục khẩu phục với cách giải thích của Mạc Phàm, thừa nhận Bee quả là một kỳ thủ đỉnh cao.

Vì sao lại chia quân hai ngả? Vì sao lại muốn thảo phạt nóc nhà, muốn công kích một đế quốc hùng mạnh bậc nhất thế giới?

Sau mấy ngày suy ngẫm, Mạc Phàm đã hiểu ra, mục đích chính của quân bài Bee là muốn nói cho tất cả các đế quốc yêu ma khác trên thế giới ma pháp biết rằng, nhân loại bây giờ đã mạnh… rất, rất mạnh, vừa mạnh vừa bá khí ngút trời. Ngay cả nóc nhà Leviathan cũng dám chủ động gây sự, không ngần ngại dội bom cấm chú đến tận cửa, khiến cho cái nơi ‘Đế Vương đông như chó’ ở tam giác Bermuda cũng không dám thò đầu ra ngoài.

Bí mật đằng sau dĩ nhiên không ai biết, nhưng những gì bày ra trước mắt, rành rành chỉ có thể được diễn giải theo cách đó.

Tâm lý rung cây dọa khỉ!

Mạc Phàm thậm chí còn hoài nghi, sự kiện Michael thảo phạt Nam Cực Đế Vương 5 năm trước, cái cớ ngụy biện cho một trận pháp nhưng lại làm rầm rộ để người khác cho rằng Thánh Thành đang gây áp lực lên cấp độ Đế Hoàng, rất có khả năng chính là do Bee giật dây từ phía sau. Thời điểm đó, Bee có lẽ cũng giống như Nhật Ánh đã phân tích, hắn biết được bí mật nóc nhà bị áp chế chính là từ sự kiện thảo phạt Nam Cực Đế Vương 5 năm về trước.

Nắm được thóp rồi, Bee ngay lập tức sắp đặt cả thế giới Yêu Ma dưới chân mình.

Từ phòng thủ chuyển sang tấn công, Hải Yêu thiên tai thì tính là gì? Nửa năm trước, nhân loại dưới mưu lược của Bee không chỉ phòng thủ vững chắc trước cuộc tấn công của liên minh bốn đại dương, mà còn vừa chống đỡ Lục Địa Yêu Ma làm càn, vừa chia cắt khiến thủy triều đại dương liên tục suy giảm, buộc Hải Yêu phải tụ quân về một điểm. Và ngay khi chúng tụ quân, kết quả vẫn là thảm bại, bị Phàm Tuyết Thành, bị Mạc Phàm, bị Nhật Ánh đánh cho tan tác, sau đó lại bị Thánh Thành chặn đường truy sát.

Đây chẳng phải là một màn phô diễn tài nghệ quá mức khoa trương, một mình nhân loại cân cả thế giới Yêu Ma hay sao?

Trên thực tế, Mạc Phàm và Mục Ninh Tuyết đều hiểu rõ, nếu tất cả Lục Địa Yêu Ma đồng loạt tấn công, nhân loại chắc chắn sẽ thất bại, không thể nào chống đỡ nổi.

Ở Hoa Hạ, việc yêu quốc Tần Lĩnh, thảo nguyên Mông Cổ, và yêu ma Bắc Cương rút lui dĩ nhiên không thể nào chỉ do một mình Nguyệt Khuynh Hàn đột phá mà thay đổi cả cục diện. Bọn chúng rút lui là vì biết được nhân loại đã chiến thắng Hải Yêu, biết được cường giả nhân loại đang dội bom nóc nhà đến mức không dám ngẩng đầu. Tình hình tương tự cũng diễn ra ở Mỹ Châu, Tây Âu, Bắc Âu, Trung Á, tất cả đều đồng loạt đình chỉ tấn công.

Nếu lục địa yêu ma vẫn còn ý định lợi dụng Hải Yêu thiên tai để giở trò với nhân loại, chúng sẽ phải cân nhắc thật kỹ xem liệu những khẩu đại bác cấm chú của Liên Hợp Quốc có quay nòng về phía lãnh thổ của mình hay không.

Hải quân Bách Mộ Giao Long hùng mạnh có thể lặn xuống đáy biển để thoát chết, chẳng lẽ lũ yêu ma lục địa như chúng có thể đào hầm chui xuống đất để trốn hay sao? ---- đây mới chính là nguyên nhân then chốt khiến toàn bộ Lục Địa yêu ma trên toàn cầu đột ngột dừng tay, không tiếp tục bỏ đá xuống giếng, công kích các thành thị của nhân loại.

Lãnh Linh Linh tuy nhanh nhạy, đầu óc linh hoạt, thông minh có thừa, nhưng đó chỉ là tiểu thông minh, tư duy vẫn chưa thể vươn tới tầm đó. Muốn bày mưu tính kế, đào hố cả thế giới yêu ma, nàng thậm chí còn chưa từng nghĩ tới, cảm giác như não bộ có chút không đủ dùng, không thể theo kịp tình hình. Chỉ có thể nói, các quân bài quả nhiên là danh bất hư truyền, mỗi một thế hệ quân bài của các cao tầng ma pháp đều là một bụng hồ ly tinh, đại trí giả, chuyên đi đào hố người khác, thậm chí là hố tất cả mọi người.

Mạc Phàm phải mất hơn một tuần lễ mới từ từ nghĩ ra được vấn đề này, nhưng hắn vẫn đoán rằng, kế hoạch của Bee có lẽ không chỉ dừng lại ở đây, nhất định còn có bí mật nào đó. Bởi vì toàn bộ yêu ma trên thế giới đã dừng tay trước khi Liên Hợp Quốc ngừng phóng cấm chú khoảng nửa ngày. Khoảng trống thời gian này rất có thể ẩn chứa một ý nghĩa nào đó nữa liên quan trực tiếp đến câu chuyện hậu trường giữa Leviathan và Bee mà Mạc Phàm tạm thời chưa thể lý giải.

Cũng may, bây giờ gã này đang là quân bài của Liên Hợp Quốc, đem vận mệnh của mình gắn liền với nhân loại, Mạc Phàm tự nhiên cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Đợt này tu luyện xong, có cơ hội phải đi tìm hắn hỏi thăm mới được!

Nói thêm vài câu nữa, Linh Linh quay người định rời đi.

Thế nhưng nàng đi được bốn bước, đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn về phía Mạc Phàm nói: “À phải rồi, có tin từ tỷ tỷ Diệp Tâm Hạ. Mạc Phàm, một mệnh chủng Thủy hệ cực phẩm, ngươi có muốn không?”

Mạc Phàm ban đầu nghe thấy thì mắt sáng lên, nhưng hồi lâu sau lại trầm mặc thở dài: “Sao còn nhắc chuyện này làm gì, mấy ngày trước ta đã thử qua một nửa số thiên chủng tốt nhất trên sàn giao dịch thế giới rồi, tất cả đều không được Thần Kiếm chấp nhận.”

Linh Linh mỉm cười.

“Không giống đâu. Lần này, thứ chúng ta đang nói đến... chính là Thủy Thánh Chủng!!”

..........................

⟡ Vozer — Nơi hội tụ dịch giả VN ⟡

Đề xuất Tiên Hiệp: Tân tác Bách Luyện Thành Tiên (Dịch)
BÌNH LUẬN