Chương 888: Nhỡ đâu lại là chuyện hoang đường?

...

Không gian chìm vào trầm mặc.

Mạc Phàm đứng sững như pho tượng giữa đại sảnh tòa tháp.

Với nhãn quang và tinh thần lực mạnh mẽ của mình, hắn cẩn thận quan sát từng cử chỉ của Linh Linh, tha thiết hy vọng có thể tìm thấy một tia gian xảo, lừa gạt trong ánh mắt nàng. Nhưng kết quả, lời nói ấy từ đầu đến cuối không hề có chút dao động, thực sự khiến trái tim hắn lạnh buốt, chìm thẳng xuống đáy vực.

“Báo thù một Đế Hoàng, đến mức phải hủy diệt cả một vị diện? Chuyện này không phải trò đùa, không thể chỉ nói là ác mộng được. Có hiểu lầm gì ở đây chăng?” Mục Ninh Tuyết nhíu mày, nhìn sang Linh Linh hỏi.

Chỉ thấy hai má Linh Linh khẽ run lên bất đắc dĩ, nàng cũng rất mong đây là hiểu lầm, nhưng bức thư là thật một trăm phần trăm, nàng không hề đem chuyện này ra đùa cợt.

Thế nhưng, điều khiến Linh Linh không ngờ tới là, khi nàng vừa ngẩng đầu kinh ngạc nhìn về phía Mạc Phàm, gã này sau một lúc đứng như trời trồng, vẻ mặt đã trở nên bình tĩnh đến lạ, dường như đã lường trước được điều này.

“Là giết Đế Hoàng đấy. Trông ngươi bình tĩnh quá nhỉ. Chẳng lẽ ngươi nghĩ tỷ tỷ Diệp Tâm Hạ chỉ bị ác mộng dọa sợ, cũng không loại trừ khả năng đối phương không đạt đến cấp bậc Đế Hoàng?” Linh Linh thấy Mạc Phàm bình tĩnh thì ngược lại cất tiếng hỏi.

Mạc Phàm xoay người, ngả lưng xuống ghế, đột nhiên nói với giọng điệu của một lão gia đã thấu tỏ sự đời: “Không. Nếu cân nhắc đến các điều kiện hiện tại, có lẽ thực sự nên khoanh vùng ở cấp Đế Hoàng. Nàng khoanh vùng không sai đâu.”

Tâm thức của Diệp Tâm Hạ cường đại đến thế, gần như được xếp vào hàng ngũ hai vị tâm linh pháp sư đứng đầu thế giới ma pháp đương thời. Nếu có một cơn ác mộng đủ sức khiến nàng kinh hãi, thì oán niệm ngưng tụ trong giấc mộng đó chẳng lẽ lại muốn nàng đi săn mấy con sâu bọ tầm thường? Hay đi giết mấy con báo, con heo sau núi sao?!

Câu trả lời đương nhiên là không thể nào. Mấy việc dễ dàng đó, với vị thế của Diệp Tâm Hạ và Parthenon Thần Miếu hiện nay, chắc chắn đã sớm được giải quyết.

Đừng nhìn Diệp Tâm Hạ không có bao nhiêu chiến lực mà xem thường, nàng có thể khiến chiến lực của người khác tăng vọt. Trong trường hợp thần hồn lực của nàng chưa cạn, ma năng chưa kiệt, thì đừng bao giờ nghĩ đến chuyện có thể dễ dàng giết chết bất kỳ ai trước mặt nàng. Tại sao Bá Hạ lại cố thủ vững như bàn thạch, dù để lộ sơ hở nơi mai rùa, nhưng Kraken công phá bao lần vẫn không thể sớm đánh sập? Chẳng phải vì hao tâm tổn sức mà kiêng dè vị Thần Nữ đứng phía sau hay sao!

Không ngoa khi nói, Diệp Tâm Hạ và Tiểu Mei mới là nhân tố then chốt nhất kéo dài cuộc chiến ở Phàm Tuyết Thành cho đến giờ phút cuối cùng, quan trọng không kém gì Mạc Phàm. Phải biết rằng, ma năng của Mạc Phàm có thể liên tục hồi phục, phần lớn là nhờ hai người họ hỗ trợ.

Mà Diệp Tâm Hạ chẳng qua chỉ mới nắm giữ thần hồn của Athena. Có thể tưởng tượng được Athena Thánh Đế Bạch Linh thời kỳ đỉnh cao huy hoàng nhất ở thế giới của mình, cùng với vô số binh đoàn Thánh Linh nguyên tố trong tay, họ đã phải đối mặt với kẻ địch cấp bậc nào để phải chịu thảm cảnh diệt quốc, diệt tộc.

Quân Vương chăng?

Không thể nào! Diệp Tâm Hạ đã sớm phán đoán ra, Mạc Phàm cũng được Văn Thái kể lại tường tận. Văn Thái cảm nhận được, vào thời kỳ cường thịnh nhất, bản thân Thần Nữ Athena nhất định đã là một Quân Vương bạch thánh linh, thậm chí còn có mệnh cách cực cao trong Thượng Vị.

Mà muốn đánh bại một Thánh Đế Bạch Linh cấp Thượng Vị Quân Vương trở lên cùng với quân đội hùng mạnh vô song của nàng, đánh cho nàng phải trả một cái giá cực đắt để đào thoát, trốn sang một vị diện khác... thì chỉ tập hợp vài ba tên đỉnh vị quân vương thôi là không đủ.

Mạc Phàm tuy ra vẻ cà lơ phất phơ, nhưng những lời phân tích này khiến Linh Linh phải nhìn hắn bằng con mắt khác, chính nàng cũng chưa nghĩ đến tầng này. Hóa ra xác suất phải đối đầu với một Đế Hoàng là rất cao!!!

Thế nhưng, trái ngược với vẻ bình tĩnh thong dong bên ngoài, nội tâm Mạc Phàm đang gào thét vạn câu chửi thề.

...Hủy diệt vị diện?

...Tru sát Đế Hoàng?

Quỷ thần ơi, có cái nào không phải là chuyện thiên phương dạ đàm, lên trời hái sao, xuống biển mò kim không!?

M-I-S-S-I-O-N I-M-P-O-S-S-I-B-L-E!!

Chính hắn vừa mới ổn định được thực lực Đỉnh Vị Quân Vương chưa bao lâu, bây giờ bà xã lại sợ cuộc sống sau này của hắn thiếu động lực, thế là hồn nhiên giao cho hắn một đề bài, nhiệm vụ yêu cầu hắn phải đi săn giết một Đế Hoàng, muốn hắn hóa thân thành Hủy Diệt Chi Thần đi đập nát một thế giới?!

Mạc Phàm tại chỗ thử hình dung lại cảnh tượng ở Viễn Hải Thần Đảo phía Thái Bình Dương, mô phỏng lại hình ảnh Tuyệt Hải Hoàng Điệp nhẹ nhàng quét bay một đám Đế Vương, nhẹ nhàng thuấn sát Siren, nhẹ nhàng phủi bay Minh Nhạn đang tháo chạy.

Mô phỏng xong, Mạc Phàm thở dài một hơi.

Với tất cả vốn liếng của mình hiện tại... thực sự là không có nổi một phần trăm cơ hội a!!!

Thậm chí, đánh ở đâu cũng là một vấn đề cực lớn! Có khi vừa ló đầu đến một vị diện nào đó có cơ chế áp chế kẻ ngoại lai, Mạc Phàm nói không chừng sẽ bị mấy tên Chuẩn Quân Vương treo lên đánh cho một trận.

Mục Ninh Tuyết đứng bên cạnh Mạc Phàm, nhìn khuôn mặt có chút phức tạp đang cố gắng che giấu của hắn, chính nàng cũng có một nỗi chua xót tương đồng. Dù sao đi nữa, tình cảm giữa nàng và Diệp Tâm Hạ vô cùng thân thiết. Nhiều năm trôi qua, mặc dù Tâm Hạ đã trở thành Thần Nữ, không còn là cô bé ngồi trên xe lăn cần Mạc Phàm đẩy ngày trước, nhưng khi nàng gặp phải vấn đề lớn như vậy mà không sớm nói cho mình, Mục Ninh Tuyết tự nhiên cũng không thể khoanh tay đứng nhìn.

Mạc Phàm bắt gặp ánh mắt do dự của Mục Ninh Tuyết, lập tức mở miệng: “Tuyết Tuyết, ngươi đang hoài nghi Tâm Hạ sao?”

Mục Ninh Tuyết mặt không cảm xúc, giọng nói lạnh như băng, phảng phất như đang đứng giữa băng nguyên tuyết địa: “Lý do căn bản vốn không quan trọng, quan trọng là, ngươi tin tưởng như thế nào. Bức thư của Tâm Hạ không thể sai, Linh Linh không thể nào đọc nhầm chữ viết của con bé, nó đã thấy Tâm Hạ hạ bút không ít lần. Hơn nữa, chúng ta từ nãy đến giờ chỉ lý luận theo một hướng, đó là giải quyết cơn ác mộng.”

Ý của nàng rất rõ ràng ---- Tâm Hạ có vấn đề!

Linh Linh gật đầu tán đồng. Lúc này, dù có đặt lên bàn một Thánh Chủng Thủy hệ để cân nhắc, việc giết Đế Hoàng vẫn là bất khả thi. Tu vi Đế Hoàng thực sự không đơn giản như việc chậm rãi tiến cấp. Hơn nữa, bọn họ còn đang nói về ân oán cá nhân, ta đi giết ngươi để báo thù cho một cố nhân, ai biết được hậu duệ của ngươi sau này có quay lại báo thù gia đình ta không?

Diệp Tâm Hạ chẳng lẽ lại để Mạc Phàm vì mình mà mạo hiểm? Thậm chí là đặt toàn bộ nhân loại vào vòng nguy hiểm.

Hành động này chính là châm ngòi cho chiến tranh giữa các vị diện. Trong cuộc chiến đó, những đại quân sư, những thiên tài mưu lược trác việt xuất hiện, e rằng còn khủng bố hơn cả Hải Chiến vừa rồi.

Trong một vài nền văn hóa cổ xưa, Athena chẳng phải là Nữ Thần Trí Tuệ sao? Nếu nàng là Nữ Thần Trí Tuệ, vậy kẻ có thể đánh sập cả đế chế của nàng, chí ít không thể là một kẻ ngu dốt. Bởi vì thực tế đã chứng minh, những kẻ đầu óc rỗng tuếch sẽ chẳng bao giờ đủ ‘bay’ để đi gây sự với một thần tộc toàn những bậc thầy về tâm trí. Huống hồ, trong tộc bạch tinh linh, còn có chuyên gia tâm lý, bác sĩ trị liệu, y tá tiêm thuốc tăng lực...

Cấp bậc Đế Hoàng, vốn dĩ đã sở hữu trí tuệ phi thường! Muốn chạm tới nó, còn phải vượt qua bao nhiêu lớp phòng vệ, bao nhiêu cạm bẫy trùng điệp.

Là vì xuất phát từ nội tâm muốn báo thù cho tộc Bạch Tinh Linh? Hay vì muốn bản thân có được một giấc ngủ yên ổn, mà Diệp Tâm Hạ lại muốn dấy lên trận chiến này?

Bất kể câu trả lời là gì, rõ ràng cũng có vấn đề lớn, khiến Mạc Phàm bắt đầu hoài nghi về tâm ma của Diệp Tâm Hạ.

Từ ác niệm đến ác mộng, mộng thật, mộng giả, giả mộng thành thật.

Bản chất mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, mọi người không thể tra rõ lý niệm của mình, không thể phân định đúng sai, không thể thấu hiểu hành vi của Tâm Hạ.

Mạc Phàm từng trải qua chuyện đến từ thế giới khác, người tu hành trọng sinh là có thật, đồ đằng từng là thế lực tà ám, tam đại nóc nhà thế giới lại là những vị vua trong lồng giam, cái nào cái nấy đều là những lời lừa gạt kinh thiên động địa. Rốt cuộc, có cái gì là thật giả rõ ràng đâu? Xét trên một phương diện nào đó, chuyện hoang đường, không phải là không thể xảy ra.

Đưa tới một Thánh Chủng, rồi bảo chồng mình nhảy vào Địa Ngục không lối thoát, cơn ác mộng này và thực tế cũng quá tương đồng rồi.

Giống hệt như chuyện của Thanh Long năm đó, vạn nhất... nhỡ đâu... nhỡ đâu Diệp Tâm Hạ này là giả.

Đến cuối cùng, khi người trong mộng tỉnh dậy, ai có thể khẳng định được 'nàng' – vị Thần Nữ chí cao đang tỏa sáng ở trời Âu kia – hiện tại không phải là một ác mộng biết đi?

Đương nhiên, nếu Diệp Tâm Hạ thực sự gặp nguy hiểm đến tính mạng, Mạc Phàm cuối cùng vẫn sẽ phải dốc hết sức mình.

Trước đây, khi Mạc Phàm xông vào Parthenon Thần Miếu cứu người, dù cả thế giới đã định tội Diệp Tâm Hạ là Tát Lãng, dù Mạc Phàm hận Tát Lãng thấu xương, hắn vẫn quyết giết lên Thần Sơn, bất chấp cả thế giới nói gì, cũng phải mang Tâm Hạ đi.

Chỉ là, bây giờ hắn đã có chút lưỡng lự. Hắn hy vọng mọi giả thuyết đều có vấn đề, hy vọng khi gặp lại nàng, mình có thể giải quyết được phần nào sự tình trước đã.

“Ngươi muốn đến Parthenon Thần Miếu?” Mục Ninh Tuyết không hổ là bà cả, không cần hỏi cũng biết.

“Ừ, đã hồi phục chút ít, có lẽ phải đi ngay.”

Linh Linh nói: “Mạc Phàm, tỷ tỷ Tâm Hạ bảo ta nói với ngươi, trước tiên hãy đến Maya một chuyến.”

“Để làm gì?”

“Để nhìn thấu một bố cục đã được định sẵn từ lâu.”

Đề xuất Voz: Tín Dụng Đen
BÌNH LUẬN