Chương 9: Ác ma cũng có thể khóc

Thể xác của Mạc Phàm vốn đã khô cứng.

Ngũ quan không còn hoạt động.

Mặc cho triệu vạn sinh linh tà ác từ đầm lầy điên cuồng bấu víu, níu kéo.

Thứ duy nhất Mạc Phàm còn có thể dùng để giao tiếp với ý thức của chính mình, chính là linh hồn đang dần mục rữa.

Một Tà Thần sinh ra từ niệm thức nhân gian, một kẻ ở vị trí chí cao trong tà miếu của Hắc Ám Vị Diện, vậy mà giờ đây cũng nhỏ bé tựa hạt phù sa giữa luyện ngục đầm lầy này.

Thiện Ác Bát Hồn cũng giống như Mạc Phàm, đang bị dằn vặt, đau đớn khôn nguôi.

Và cũng nhờ Bát Hồn còn có thể chịu đựng, nên linh hồn của Mạc Phàm mới có thể cầm cự.

Chỉ là hắn hiểu rõ, kiên cường chịu đựng nhưng bất lực phản kháng, đồng nghĩa với việc trước sau gì cũng chỉ có một con đường chết.

Văn Thái đã đúng!

Từ đầu đến cuối, người đó không hề lựa chọn sai!

Là hắn đã chấp nhận cái chết, không giãy dụa, không phản kháng, để cho Hài Lạp hắc ám kia đưa mình đến hành lang địa ngục.

Suy cho cùng, như vậy vẫn còn cơ hội lật ngược thế cờ.

Suy cho cùng, Văn Thái hiểu rất rõ, tầng giữa của Hắc Ám Vị Diện chính là cánh cửa tử môn thực sự.

Nếu không có Hắc Ám Vương tồn tại, có lẽ, luyện ngục đầm này nhất định sẽ hung hăng trào dâng, mạnh mẽ đến mức có thể bật ra khỏi vị diện ma pháp, nuốt chửng cả thế giới hỗn mang.

Mà linh hồn Mạc Phàm lúc này đã đi qua cánh cổng tử môn đó, dần dần chìm sâu hơn.

Hỏa âm tính…

Ngọn lửa nơi đây thiêu đốt da thịt, nhưng lại khiến tâm thần lạnh thấu xương.

Nếu lý trí còn đủ minh mẫn, Mạc Phàm sẽ có thể nhìn ra từng tia thiểm điện sinh cơ trong đầm lầy đang bạo liệt đánh vào từng tấc da thịt của mình.

Đau đớn, tan nát, nhưng hắn không còn cảm giác.

Người ta nói rằng, bất cứ sinh vật nào chết đi cũng sẽ lần lượt bước qua ba tầng chân môn.

Hiện tại, Mạc Phàm đã tiến vào tầng chân môn thứ nhất: Quá Ảnh.

Sâu thẳm trong mỗi người đều có những đoạn ký ức đau thương bị niêm phong, có thể là do bản thân tự khóa lại, hoặc cũng có thể do ai đó thao túng.

Giống như ký ức của Diệp Tâm Hạ, nhờ thần hồn phong ấn được mở ra, nàng mới có thể tìm thấy chiếc chìa khóa chân thực mà mình nắm giữ, bằng không, nó sẽ bị ẩn giấu cho đến ngày cuối cùng của cuộc đời.

Hình ảnh hiện ra trước mắt khiến Mạc Phàm có chút sững sờ.

Hắn nhìn thấy chính mình.

Nhưng “chính mình” này, rõ ràng đã chết rồi.

Là thi thể của chính mình.

Đang ngâm mình trong một hồ nước.

Hình ảnh Thần Mộc Tỉnh?

Tại sao hình ảnh Thần Mộc Tỉnh lại xuất hiện trong ký ức bị chôn giấu của mình?

Nếu so sánh, cảnh tượng trong ký ức này còn giống hệt hồ nước Thần Mộc Tỉnh hơn cả tư thế hiện tại của hắn.

Lẽ nào trong Thần Mộc Tỉnh còn có thứ gì đó đã gieo vào tiềm thức cơ thể ta sao? Là cái chết chân chính mà ta đã bỏ sót!

Mạc Phàm thử nhìn lại một lần nữa, dù gì mạng sống nhỏ bé này cũng sắp tàn, biết thêm một chút vẫn hơn là không làm gì cả.

Chăm chú hơn, Mạc Phàm nhận ra xung quanh hồ nước phản chiếu một thứ ánh sáng vàng nhạt, tựa như thánh quang.

Từng luồng sáng chiếu rọi, Mạc Phàm đếm được rõ ràng có mười cái bóng phản chiếu.

Là Michael, Thiên sứ trưởng mười sáu cánh cấp bậc truyền thuyết!

Dĩ nhiên là hắn.

Trước khi bị rơi xuống luyện ngục đầm này, hình ảnh cuối cùng Mạc Phàm nhìn thấy chính là Michael.

Gương mặt hắn quỷ dị, hạnh phúc như đang cười nhạo cái chết của mình.

Thần Mộc Tỉnh vậy mà còn tiên đoán được kẻ đã gây ra cái chết cho mình!

Dù biểu cảm có chút không giống thực tế, nhưng vẫn rất khó tìm được lý do nào thuyết phục hơn.

Mạc Phàm cũng không cười nổi với khám phá mới này.

Chìm xuống, tiếp tục chìm xuống.

Hắn tiến vào tầng chân môn thứ hai: Vọng Ức.

Nếu được quay lại, Mục Ninh Tuyết, ta nhất định sẽ nắm chặt tay nàng, không buông bỏ trong khu rừng hôm đó, ta sẽ trả lại cho nàng một cuộc đời ấm áp hơn thay vì sự lạnh lẽo vô tình…

Nếu được quay lại, Diệp Tâm Hạ, ta nhất định sẽ không để nàng rời đi đến cái nơi gọi là Parthenon Thần Miếu kia, nhất định sẽ trả lại nàng đôi cánh thiên thần mà ta vẫn còn nợ…

Triệu Mãn Duyên, Mục Bạch, Trương Tiểu Hầu…

Còn một người nữa… nhưng ta thực sự không nhớ ra tên nàng… chỉ là trái tim ta mách bảo... nếu được quay lại...

...Ta nhất định sẽ tiến thêm một bước nữa cùng…

Tinh thần lực của Mạc Phàm vốn cường đại đến thế, nhưng vào giây phút cuối cùng, khi tám cõi ý thức chìm trong màu đen kịt của tuyệt vọng, hắn cũng như bất kỳ ai, không thể thoát khỏi nỗi sợ hãi tột cùng, nguyện cầu cho tất cả những vọng tưởng day dứt trong lòng, chỉ là ngay cả ký ức của hắn cũng đang từng bước rời bỏ.

Bởi vì sợ hãi, nên mới trân trọng.

Bởi vì trân trọng, nên mới luyến tiếc!

Nếu có cơ hội làm lại.

Ta nhất định…

sẽ là Mạc Phàm…

Một lần nữa!

“Mạc Phàm!”

Đột nhiên, một giọng nói len lỏi vào bên tai, chạm đến chút sức sống yếu ớt cuối cùng của hắn.

Âm thanh này không ngắn, không dài, nhu mì khó đoán, nhưng trước sau như một.

Nó hối hả, gấp gáp gọi tên mình. Cảm giác có chút quen thuộc!

Là Mục Bạch!?

Không! Mục Bạch không có khả năng mở được cánh cửa địa vực mà Hắc Ám Vương Văn Thái đã cố gắng gìn giữ.

Huống hồ giọng nói này rõ ràng là của một nữ nhân.

“Mạc Phàm! Ngươi lập tức sống lại cho ta!” Nữ nhân lại quát lớn.

Nàng tiếp cận thân thể Mạc Phàm.

Một tay cầm sa trùng tiến vào trong linh hồn hắn để khâu nối, tay còn lại vòng qua cổ hắn, trực tiếp kéo lên.

Thân thể Mạc Phàm vốn ẩm ướt, tựa như đang nằm nghiêng trong một cái hồ sâu lạnh lẽo, một bên cơ thể đang theo lớp bùn mềm mại được nâng đỡ, từ từ nổi lên hướng về miệng hồ.

“Ngươi rốt cuộc là ai? Sao lại có thể vào được đây?”

Linh hồn Mạc Phàm đang được sa trùng mà Mục Bạch giao cho nữ nhân này liên tục củng cố, nuôi dưỡng, nhưng trong khoảnh khắc, ý thức hắn chưa thể hồi phục, không thể nhớ rõ giọng nói, hình ảnh, hay tên gọi của nàng như những người thân thuộc khác.

Trong vực sâu địa ngục, tất cả đều rơi xuống, chỉ có người này đang nâng mình đi lên.

“Ách! Ách! Ách! Ách!”

Những quỷ quái dữ tợn kia dường như không muốn để Mạc Phàm rời đi, chúng điên cuồng tràn tới, cắn xé từng mảnh da thịt còn sót lại trên người hắn, thậm chí gặm cả xương cốt!

Ý thức hắn buông lỏng, hoàn toàn như một con cún ngoan ngoãn để mặc người ta vứt xác lên bờ, trong khi bên dưới, vô số bộ xương tay chân níu chặt hồn phách mình ở lại.

Thảm hại đến tột cùng!

Nói đến bờ, nơi này trông thoáng qua hệt như cái hố đầm mà Michael đã dùng chín viên đá đen để mở ra quỷ môn quan.

Nhưng rõ ràng, Michael đã đánh nát luôn chín viên đá còn lại ngay sau khi Mạc Phàm bước qua rồi cơ mà?

Trên thế giới này, còn có người nào sở hữu sức mạnh kinh thiên động địa đến vậy sao, lại có thể tùy tiện đào một cái hồ hắc ám thông sang đây để cứu mình, dù nó nhỏ hơn rất nhiều so với bản thể hắn từng thấy.

Ngay cả Michael, kẻ đã mở ra địa ngục chi vực này, cũng không thể chỉ dựa vào sức mạnh của một đại thiên sứ.

Mạc Phàm phi thường chắc chắn rằng, luyện ngục đầm là hình phạt đáng sợ nhất thế gian.

Tự mình kinh qua, hắn tuyệt đối không bao giờ muốn quay lại lần thứ hai.

“Đó là cánh cổng được mở từ viên đá tội thạch cuối cùng trên thế giới này. Khi ngươi lên rồi, nó cũng sẽ tan biến do không chịu nổi áp lực.” Nữ tử bắt đầu trò chuyện với Mạc Phàm.

“Viên cuối cùng? Còn có viên cuối cùng nào nữa sao? Trên thế giới này không phải chỉ có mười một cặp đá được tạo ra thôi sao?” Mạc Phàm dường như cũng có chút ký ức, lý trí hắn cho rằng đúng là còn sót một viên, nhưng lại không tài nào nhớ ra nổi.

“Ân, nó từng cứu cả hai chúng ta. Có thể ngươi đã quên, những hình ảnh không đáng nhớ, con người ta thường mau quên, không phải sao?” Nữ tử thở dài, trong thanh âm vừa có chút trách móc, lại vừa có chút buồn bã.

Mạc Phàm im lặng, hắn giận mình không thể nhớ ra được gì. Hắc đầm bào mòn linh hồn đã xâm lấn ký ức quá mạnh mẽ, hắn cần thêm thời gian mới có thể tuần tự hồi phục.

“Liên minh thương hội từng làm mất một viên đá tội thạch vào tay ta, đó mới là tội thạch chân chính. Loại đá mà bọn chúng mang đến buổi thẩm quyết chỉ là giả thạch được tạo ra.”

“Hôm đó, giả thạch không thể bỏ vào bích ngọc huyền anh. Việc Triệu Mãn Duyên tự mình rời khỏi hàng ghế đại biểu, đi lên trung ương Thánh Đình, ném những viên đá đen ra trước mặt Michael để đánh cược tâm lý, hẳn là Michael không một chút nghi ngờ. Hắn chỉ đặt hết tâm tư vào những viên đá của kẻ khác.” Nữ tử giải thích.

Nàng nắm rõ sự tình ở Thánh Đình hôm đó, trên tay lại có sa trùng của Mục Bạch.

Phi thường dễ đoán, có lẽ hai người họ đã cùng nhau lẻn vào trong.

Đá Tội Thạch là thánh phẩm tạo ra tầng hầm thông tới Hắc Ám Vị Diện.

Nhưng việc nó có thể trực tiếp vào được luyện ngục đầm hay chỉ là hành lang của Hắc Ám Vị Diện vẫn còn tùy thuộc vào năng lực thao túng của người sử dụng.

Vì vậy, một viên cũng có thể mở ra đại môn đáy vực, nhưng chắc chắn sẽ có giới hạn thời gian.

Hết thời gian, tội thạch không chịu được áp lực chắc chắn sẽ tiêu tan, một viên vốn không thể cầm cự được quá lâu trước sự xâm chiếm thô bạo này.

Hồn phách Mạc Phàm đã hoàn toàn ổn định, một nửa còn lại của Thần Ngữ Lời Thề cũng đã được phá bỏ.

Hắn đã có thể bắt đầu cử động cơ thể, cặp mắt lấy lại được thị giác.

Chỉ là hắc đầm quá tăm tối, tu vi Ám Ảnh hệ của hắn vốn không ai sánh bằng trong nhân loại, nhưng vẫn khó khăn xác định được vật thể dưới đây.

Gương mặt của nữ tử vì vậy cũng không thể nhận ra rõ ràng, chỉ mơ hồ đoán rằng hẳn là rất đẹp.

“Gừ gừ hống!”

Thần Ngữ Lời Thề biến mất, Hắc Long Trọng Trang lập tức hiện ra, bao bọc lấy cơ thể nữ nhân thần bí kia.

Dưới sự ăn mòn mạnh mẽ của thuộc tính luyện ngục, nữ tử cứu Mạc Phàm dần dần suy yếu, từng thớ thịt trên người nàng đã rỉ máu.

Suy cho cùng, cơ thể phàm nhân vẫn có khác biệt rất lớn với yêu ma.

Da thịt của Mạc Phàm là thân thể đế vương chân chính, tuy đã ngâm mình một thời gian dài, nhưng ngoại trừ linh hồn bị moi ra, cơ thể hắn thực sự không có quá nhiều vết thương.

Cánh cổng đang đóng lại với tốc độ vượt ngoài dự tính.

“Ta tiễn ngươi đến đây thôi, chúng ta không thể kịp cùng lúc ra ngoài.” Nữ tử nói với Mạc Phàm.

Nàng đưa đôi bàn tay mềm mại đã nứt nẻ rướm máu lên má hắn, ghé sát mặt lại gần.

Hơi ấm này như muốn khiến Mạc Phàm nổ tung, bao nhiêu hỏa cơ sinh sôi trong cơ thể đều đánh thức mọi tế bào tỉnh dậy.

Nhưng nàng không tiến tới, nàng dừng lại, thì thầm vào tai hắn:

“Nếu có cơ hội làm lại, ta hy vọng…” Nữ tử dường như muốn nói gì đó, nhưng lại không nói ra vế sau.

“… Bây giờ, ta cần ngươi hãy lên trên kia, về lại thế giới mà mình thuộc về!”

Giọng nói nàng nghẹn ngào nhưng sâu sắc, trong nội tâm không có một tia hối tiếc. Đôi mắt trong veo của nàng từng giây từng khắc chăm chú nhìn gương mặt kia, khuôn mặt trắng noãn như tuyết nở một nụ cười, có chút lưu luyến tựa như đây là thời khắc cuối cùng.

Những điều này dường như chạm thẳng vào trái tim Mạc Phàm.

Mạc Phàm trong phút chốc cố gắng hồi tưởng lại tất cả.

Một người nào đó từng buông kiếm, để cho hắn và Mục Ninh Tuyết có thể trở thành đệ nhất trong học phủ chi tranh.

Người nào đó tiêu hao hết thảy khí lực, giúp hắn khôi phục ma năng để giải cứu Tâm Hạ ra khỏi vũng bùn hắc ám.

Người nào đó, dù cho thiên hạ có nghĩ về mình ra sao, cũng chưa bao giờ từ chối giúp đỡ hắn.

Nàng thức tỉnh Hắc Long chi hồn giúp hắn thoát một kiếp, cùng hắn ở Hắc Ám Vị Diện vào sinh ra tử. Nàng vì hắn chế tạo một bộ Hắc Long Ma Trang cường đại, lại tin tưởng để cả hai cùng tiếp nhận hắc ám chúc phúc từ sự cộng hưởng của hai linh hồn.

Nàng kỳ thực có những giờ phút thật gần bên cạnh mình, nhưng chỉ đơn thuần là kết nghĩa, mãi mãi muốn duy trì với mình một giới hạn không thể vượt qua.

Gương mặt của nàng, Mạc Phàm mơ hồ mường tượng, một đôi mắt sáng trong như tinh tú, một gương mặt có nét hòa quyện giữa phương Tây và phương Đông, đôi mi dài ướt át, quyến rũ vạn người mê...

Là nàng?

Thật sự là nàng!

Asha Corea!

Ý thức Mạc Phàm vừa trùng hợp nhớ tới hình ảnh của Asha Corea, hắn định cất tiếng, liền bị một luồng ánh sáng bạc hất tung lên cao.

“Ngươi sao phải làm như vậy, ta không cho phép!” Mạc Phàm hét lớn.

Tức giận!

Khó chịu!

Đôi mắt Mạc Phàm hằn lên những tia máu đỏ rực, lòng hắn rối như tơ vò. Hắn điên cuồng giãy giụa, muốn kéo nàng lại, nhưng bất luận dùng sức thế nào, tất cả đều là vô lực. Thân ảnh của nàng càng lúc càng xa tầm với...

Nội tâm của Mạc Phàm lúc này triệt để tan vỡ, hắn không cam lòng...

Nàng không phải muốn chơi trò ám muội cùng mình, càng không phải xem mình như tỷ muội kết nghĩa, là kết bái kim lan thuần khiết...

Đối với hắn, một mực luôn cho rằng chỉ tồn tại Mục Ninh Tuyết cùng Tâm Hạ.

Asha Corea luôn luôn rõ ràng tâm ý của mình, một mực tác thành cho mình và bọn họ.

Nữ hầu của nàng trước kia nói không sai, tâm ý của nàng, mình trước nay chưa bao giờ hiểu được.

Nàng vì mình làm tất cả, nhưng mình thì luôn ngờ vực cảm xúc của nàng, cho rằng nàng mưu mô, trêu đùa.

Kia là vực sâu hắc ám, là hắc uyên sâu thẳm, trầm luân vào đó là biết bao thống khổ, bao tuyệt vọng.

Quan trọng nhất chính là, nơi đó chỉ có một mình nàng, lẻ loi trong bóng đêm vô tận.

Mạc Phàm vẫn không cam lòng nhìn vào hiện thực, hắn chưa phục hồi đủ thể lực để thoát khỏi sự khống chế của nàng.

Chỉ trong khoảnh khắc, Mạc Phàm nhắm mắt lại, nén sự mất mát tột cùng bằng một giọt nước mắt lăn dài, rơi vào vùng trũng của đầm lầy hắc ám.

Trỗi dậy từ nỗi đau tột cùng.

Lúc này hắn mới ngộ ra, vọng ức lớn nhất của mình, không phải là thỏa mãn bản thân.

Nếu có cơ hội quay lại dù chỉ một khắc… ta nhất định muốn mình chết đi!

Ta muốn mình tự trả giá tất cả!

Hãy để huyết của ta gột rửa cùng đầm lầy hắc ám này.

*

Asha Corea chìm xuống.

Tựa hồ trong ánh mắt, nàng thấy được một giọt nước óng ánh, nó như lệ quang biến hóa trong nỗi buồn bã mà tụ thành.

Nàng chậm rãi đưa tay ra hứng lấy, bất giác nở một nụ cười hạnh phúc.

“Cảm ơn!”

Hắc Long Trọng Trang trên cơ thể nàng bắt đầu tan rã từ từ...

Cuối cùng, sớm muộn gì cũng sẽ thành cát bụi.

Nhưng nàng hy vọng sẽ giữ lấy giọt lệ duy nhất này của hắn.

Ít nhất, nó giúp nàng không còn cô quạnh…

Hắn là một Tà Thần mạnh mẽ nhất tái sinh.

Một ác ma cũng có thể khóc

Đề xuất Tiên Hiệp: Tâm Ma
BÌNH LUẬN